•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

[Fic Khác ] 1/2 Lá Bài

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Thu Jun 28, 2012 8:10 pm
avatar

Administrators
Amura_Rinko
Administrators

Xem lý lịch thành viên http://crazy-night.forum-pro.net
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [Fic Khác ] 1/2 Lá Bài



Tình cờ đọc dc cái này, post lên cùng xem nhé! Dành cho những ai "nhút nhát" không biết biểu lộ tình cảm , hố hố.

Cậu à! Khi đọc được lá thư này, có lẽ tớ đang ở sân bay và chuẩn bị cho
mình một chuyến hành trình mới mà không có cậu.


có sao đâu chứ! Không có tớ, cậu vẫn là cậu...không có tớ, mọi thứ vẫn
họat động...không có tớ, cậu vẫn vui, vẫn cười, vẫn hạnh
phúc...nhưng...không có cậu, tớ sẽ thật vất vả...sao phải thế?! Không có
cậu tớ sẽ không phải ngồi hàng giờ nghe cậu than vãn, không tốn tiền
dẫn cậu đi ăn kem mỗi khi bị mẹ mắng, không có cậu tớ sẽ...không phải lo
lắng...vì cậu!!! Nhưng sẽ vất vả lắm khi những lần dẫn cậu đi ăn kem đã
trở thành thói quen của tớ, khi việc phải lo lắng cho cậu đã trở nên
thường trực đối với tớ...
Sống một cuộc sống mới, tớ phải làm gì đây?
Tớ sẽ phải cố gắng giảm thời gian trong ngày để nghĩ về cậu...phải vất
vả để quên dần đi hình ảnh cậu...



Không biết nghe tin tớ đi, cậu có buồn không?
Chắc là không! Cậu phải vui chứ, cậu luôn bảo tớ nên sang Pháp sống với
bố vì nơi đó có môi trường sống tốt hơn cho tớ...Ừ! Có lẽ cậu chẳng bao
giờ để ý rằng...tớ luôn không muốn đế cập đến vấn đề đó...vì tớ muốn ở
lại cùng cậu!!!Có phải là tớ đã sai không?!



Cậu à, có lẽ sự hiện diện của tớ trong cuộc sống
của cậu đã trở nên quen thuộc đến nổi cậu không hề nhận ra...ánh mắt tớ
luôn theo sau cậu...Như vô ý, tớ luôn muốn bảo vệ cậu, như một cách lặng
lẽ tớ luôn ở phía sau để dõi theo cậu...cậu bảo tớ lạnh lùng, cậu bảo
mọi người ai cũng sợ vẻ ngòai của tớ nên không dám làm quen. Đúng thế,
tớ luôn vô cảm với mọi người trừ cậu, tớ không để tâm đến sự quan tâm
của người khác vì tớ đã dành mọi sự quan tâm cho cậu...Tớ không biết vì
sao, tớ không biết từ khi nào, tớ chỉ biết tớ luôn như vậy từ khi có
cậu, có lẽ vì tớ và cậu từ khi bé xíu đã luôn bên nhau?!




Đó là thứ tình cảm gì, tớ không biết! Như tình
cảm của một người anh chăng? Hay như cách mà người ta dùng để bảo vệ
những thứ thân thuộc với mình! Tớ không biết. Tớ buồn vì nỗi buồn của
cậu, tớ đau vì nỗi đau của cậu, tớ xót xa vì...niềm hạnh phúc của cậu!!!
Tớ ghen tỵ với đứa bạn thân của mình, vì cậu đối xứ với nó tốt như với
tớ. Và khi cậu bảo cậu dành tình cảm đặc biệt cho nó, tớ đã hỏi "tình
cảm đặc biệt là gì?!", cậu bảo là hồi hộp khi gặp mặt, là luôn nghĩ đến,
là luôn muốn biết người đó làm gì, cậu bảo đó là "mến". Vậy tình cảm tớ
đối cậu không phải là mến, nhưng trong tớ có sự hụt hẫng, thất vọng,
tớhỏi "Vậy tình cảm cậu đối với tớ là gì?!" Cậu im lặng rồi bảo "không
phải là mến", cậu cười. Và tớ tự hỏi bản chất cái tình cảm của cậu đối
với tớ có giỐng tớ đối với cậu không...Vô vọng! Có một lần cả lớp đi
chơi biển, cậu đã xé đôi các lá bài và giữ một nữa của một lá bài, cậu
bảo tớ và người mà cậu "mến" tìm nó. Thật bất ngờ, nửa lá bài còn lại
bay đến chân tớ, tớ ngạc nhiên, rồi cậu bảo "Tìm được rồi àk"...sau
tiếng cậu nói, chỉ còn là tiếng gió biển thổi lồng lộng...tớ bước
đi...sóng biển cuốn trôi nửa là bài ấy xuống biển...rồi biến mất...chẳng
có gì...trò chơi không phải cho tớ...và tớ không phải là người kết thúc
nó...Có là gì kia chứ - chỉ là một nửa lá bài! Sau lần ấy, tớ đã muốn
ra đi! Cuộc sống thường cho t nhiều hy vọng để rồi mất dần tất cả...mà
tớ thì có hy vọng gì chứ!



Tối qua, tớ nhắn tin bảo "cậu nghĩ sao nếu tớ qua
Pháp", tin nhắn trả lời rất ngắn gọn "cậu nên đi!" Tớ hỏi "cậu xem tớ
là gì?", tin nhắn trả lời là "một người bạn tốt..."-một tin nhắn không
không đầy đủ! Sao cũng được, mọi thứ vốn đã như vậy rồi mà. Và tớ gọi
điện cho bố, mai tớ sẽ đi! Chẳng có hy vọng nào, mà cũng chẳng thất vọng
gì! Với tớ như vậy được rồi

..............................................................................................................................

khi gần kết thúc bức thư này, cậu biết không, tớ nhận được tin nhắn
trọn vẹn của tối qua "một người bạn thân-Minh à, cậu là người quan trọng
nhất trong cuộc sống của tớ, tớ xin cậu...nếu với cậu tớ cũng là một
người quan trọng nhất..thì đừng đi!" Buồn cười như vậy đó, khi mọi thứ
dường như đã được sắp xếp xong thì bất ngờ lại xuất hiện điều kì diệu,
bất ngời xuất hiện thêm kì vọng mới...nhưng giống như lá bài kia...mãi
mãi đã mất đi một nửa của mình.

Có lẽ tớ và cậu là hai đường thẳng song song, luôn đi bên nhau nhưng không giờ có thể giao nhau!

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Amura_Rinko







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang