•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

[HakubaxRan]...Vì đó chính là anh ....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Jun 27, 2012 6:29 pm
avatar

Administrators
Amura_Rinko
Administrators

Xem lý lịch thành viên http://crazy-night.forum-pro.net
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [HakubaxRan]...Vì đó chính là anh ....



Author : Xinyi xiaolan
Nguồn : MFC
Lưu ý đây là fic HakxRan à nha

****************

- Hung thủ chính là ngươi…- Một
tiếng nói vọng ra từ đám đông, nơi có thể nói là số lượng người tụ tập
còn đông hơn khi có đợt đại hạ giá rau quả trong khu thương mại Beika

-
Cậu sao thế… lại nhớ đến tên Shinichi lạc mất tâm hơi trong 1 năm qua
à- Sonoko khẽ lay nhẹ trong khi tôi đang miên man nhớ về người cũng từng
nói câu nói này – Câu nói làm tim tôi thắt lại

- Ko, chỉ là mình hơi mệt….- Tôi cố cười để lắp liếm đi nỗi đau vừa thoáng qua trong tim mình

-
Tránh ra, ko thì thằng này sẽ chết đấy – Giọng nói khác phát ra làm mọi
người trở nên hoan mang, và cái đám đông ấy nhanh chóng dàng sang một
bên cho một người đang ông trung niên đang cầm cây dao kề sát vào cổ cậu
thanh niên có mái tóc nâu, cùng với gương mặt vô cùng điển trai - tôi đoán anh ta chính người nói lên câu ấy

Trong
khi mọi người đang lo sợ, kể cả Sonoko cũng đang loay hoay ko biết làm
gì ngoài việc nắm chắt lấy tay tôi thì trên gương mặt anh lại tỏ ra rất
bình thảnh , nếu ko tính cả tôi vào trong ấy. Nắm lấy cơ hội hắn ta vừa
đi ngang qua đây, vội đẩy Sonoko ra và tung vài đòn Karate , tên hung
thủ nằm đo ván dưới đất cùng lúc cảnh sát đến hiện trường và đưa hắn đi

- Tôi là Hakuba Saguru , rất cảm ơn khi đc em xả thân cứu giúp – Anh nói và nhẹ nhàng mỉm cười, 1 nụ cười nửa miệng mà lâu rồi tôi ko nhìn thấy

-
Chỉ là thấy điều bất bình nên mới hành động như vậy- Tôi quay sang anh
sau khi đỡ Sonoko đứng dậy – lúc này đây, tôi mới nhìn kĩ hơn về anh, sở
hữu một đôi mắt nâu và tinh anh như cặp mắt con chim ưng, và theo cảm
nhận hiện tại thì có thể anh là một con người cao ngạo, sang trọng trong
bộ sơ mi đơn giản với chiếc quần tây đen, nói đúng hơi là mẫu người mà
các cô gái thường ao ước

- Em tên là gì ? có vẻ như chúng ta có cùng điểm chung ấy nhỉ - Anh tiếp tục sau khi thấy tôi sắp quay người đi
-
Mori Ran ! Rất vui đc biết anh. Nhưng nhìn chúng ta thì chả có điểm gì
là cùng chí hướng cả - Tôi cười nhẹ trong khi Sonoko đang nhìn chúng tôi
với cặp mắt ko hiểu chuyện gì đang xảy ra

- Em và tôi đều là người
thích lo chuyện bao đồng, và tôi nhìn thấy trong em có sự bình tĩnh hiếm
có khi thấy một người đang cầm dao kề vào cổ người khác

- Anh là thám tử học sinh – Tôi bất giác hỏi khi nghe anh nói … Và anh gật đầu

-
Lại là têm thám tử học sinh, vậy thì anh nên nói là mình cùng chí hướng
với cái tên Shinichi đi thì đúng hơn đấy- Sonoko quay sang

Ko kịp
để anh mở miệng hỏi thêm điều gì thì tôi nhanh chóng kéo Sonoko đi ra
khỏi cái khu thương mại Beika - Và đây là kỉ niệm lần đầu mà em và anh
gặp nhau , ko có gì sâu sắc đáng nhớ ngoài cái câu nói anh đã nói cùng
với nụ cười nửa miệng với vẻ cao ngạo của một chàng thám tử học trò

Mấy
ngày sau, một học sinh mới đc chuyển đến .Và một cách tình cờ, đó là
theo tôi nghĩ thế, - người học sinh đó lại chính là anh, anh nhẹ nhàng
bước xuống và ngồi đúng ngay vào chỗ của Shinichi, làm cho Sonoko ko
kiềm chế đc bản thân mà quay sang hỏi tôi khi còn đang trong tiết học.

Giờ
ra chơi hôm ấy, cả lớp có ngay 1 đề tài nóng hỏi để bàn luận về người
bạn mới trong lớp, có vẻ như tôi khá có duyên với những người đam mê về
suy luận và phá án, ba tôi Mori Kogoro là thám tử nổi tiếng, còn về
người bạn thanh mai trúc mã của tôi Shinichi cũng là tên mê cuồng lên
vì những mẩu truyện trinh thám của Holmes và là thám tử học sinh nổi
tiếng, Hattori Heji cũng là thám tử học trò, và giờ đây, người đang đứng
trước mặt và nói muốn làm bạn với tôi Hakuba lại cũng là thám tử. Mọi
người đều khá ngạc nhiên về hành động của anh nhưng anh lại coi như ko
có gì, một vài tiếng xôn xao, còn tôi thì chỉ biết cười với anh - Và từ
lúc ấy, tôi với anh chính thức là bạn bè với nhau

Tan học, anh đi
đưa tôi về nhà cùng với Sonoko và ko ngừng hỏi chuyện về tôi, tôi chỉ
biết trả lời . Sonoko đi bên cạnh chỉ biết im lặng và tôi biết là khi về
đến nhà thì cô nàng sẽ ko để cho tôi nghỉ ngơi…

Chẳng sai tí nào, vừa về đến và anh bạn Hakuba vừa đi khỏi , Sonoko đã lên tiếng

-
Ran nhà mình thật diễm phúc, lại có một cậu bạn thám tử vừa điền trai,
tài giỏi để ý đến – Sonoko bắt đầu giở cái sở thích thường ngày của mình
ra

- Đâu có, cậu ta và mình chỉ là bạn thôi- Tôi trả lời nhanh gọn và hầu như ko cần suy nghĩ

-
Mình biết rồi, Ran chỉ có mỗi Shinichi thôi đúng ko?- Tôi bất giác lặng
người đi khi nghe thấy cái tên ấy, gương mặt tươi cười vừa nãy đã nhanh
chóng nhường chỗ cho nét mặt buồn man mác của tôi

- Chị Ran ! em mới đi học về – Tiếng Conan phá tan bầu ko khí ảm đạm

-
Ran, cậu muốn đợi Shinichi đến bao giờ, một kẻ 1 năm gặp mặt ko đc lấy
vài lần, ko lẽ cậu cứ thế mà chờ đợi sao – Sonoko nhìn thẳng vào tôi

Tôi
chỉ biết im lặng và đi vào trong bếp, thật sự trong lòng tôi cũng chả
biết sao nữa, Shinichi- cậu ta thật khó mà nắm đc, có lúc tưởng như cậu
ấy đang ở rất gần với mình nhưng lại có lúc mình lại ko hiểu cậu ấy đang
làm gì, tình cảm trong lòng tôi đối với cậu ấy, chính tôi cũng ko biết
rõ là bản thân mình có yêu Shinichi ko nữa, tôi chỉ biết có chờ cậu ấy
quay về, và mỗi khi gặp cậu ấy, bất giác nụ cười hạnh phúc sẽ hiện rõ
trên đôi môi tôi

- Chị Sonoko, có chuyện gì với chị Ran vậy- Conan quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng

-
Lớp chị có cậu học sinh mới chuyển vào,hiện giờ đang ngồi ngay bàn của
tên Shinichi chết bầm đó, thật trùng hợp là cậu ta cũng là thám tử học
trò và theo như chị quan sát thấy cậu ta có lẽ là đang để ý tới Ran,
nhưng Ran thì …., cũng do cái tên Shinichi đó gây ra- Sonoko nói 1 tràng


- Vậy anh ta ko biết chị Ran đã có anh Shinichi rồi sao ? – Conan tỏ ra ghen tức

- Cái gì chứ, tên Shinichi ấy chả xứng với Ran, chị thấy anh này nhìn xứng hơn nhiều

- Hừ, đó là do quan niệm của chị thôi, mà tên anh ấy là gì?- Conan ngày càng khí nộ xung thiên

- Hakuba Saguru, đó là tên của cậu bạn mới. Mà em hỏi nhiều quá chi vậy, con nít mà cứ hỏi toàn chuyện người lớn- Sonoko bực dọc

- Vậy thôi nha, Ran ơi mình về đây

Ba tháng trôi qua….

Kể
từ cái ngày tôi chính thức làm bạn với anh, anh ko bao giờ để tôi đc
yên tĩnh một mình, lúc nào cũng đi theo tôi , quan tâm chăm sóc cho tôi.
Lúc đầu chỉ là những chai nước sau giờ tập luyện Karate, rồi đến những
cây kem khi tôi thấy buồn, rồi đến những buổi uống nước sau giờ học mà
anh bắt ép tôi phải theo anh.

Cảm nhận lúc trước của với anh chỉ gói gọn
trong 2 chữ “ phiền phức” , nhưng ko hiểu vì sao tôi lại ko thể ko cự
tuyệt anh, có thể là do anh quá giống với ai đó, ai đó mà tôi từng mong
chờ bao nhiêu lâu qua. Ngày một tôi cũng mở lòng với anh, tôi đùa giỡn
với anh nhiều hơn, cười với anh nhiều hơn và những nụ cười hiếm thấy
trên đôi môi tôi ngày càng xuất hiện nhiều hơn. Và cái ngày mà tôi ko
bao giờ nghĩ đến là nó sẽ tới 1 cách đột nhiên như vậy. Hakuba hẹn tôi
đến cái cây anh đào trên đỉnh núi sau trường để nói chuyện

- Ran !! Anh yêu em và anh muốn em hãy làm bạn gái anh – Hakuba nói 1 cách từ tốn và nắm lấy bàn tay tôi
-
…… - tôi giật mình với câu nói của Hakuba , tôi chưa hề nghĩ đến chuyện
này, tôi chưa từng nghĩ là tôi yêu anh , có chăng trong 3 tháng nay, vì
lòng ích kỉ của mình vì anh quá giống Shinichi nên tôi mới cười đùa với
anh như vậy, có thể tại tôi mà giờ đây anh đang hiểu lầm về tôi chăng….

-
Anh biết là em trong lòng em bây giờ có thể đã có hình bóng của ai đó,
và em cười nói với anh cũng chỉ là vì anh quá giống cậu ta, đúng ko?
------------------------------------
- Nhóc theo dõi ta cũng khá lâu rồi nhỉ, có gì muốn nói sao – Hakuba quay lại và nhìn phía sau bước tường

- Bị anh phát hiện rồi – Conan từ sau bức tường bước ra

- Em chỉ có 1 yêu cầu là anh đừng làm phiền chị Ran nữa

-
Sao lại là làm phiền, trong khi anh đau có làm cho cô ấy phải bực tức,
đằng này cô ấy đã cười nhiều hơn trước đấy thôi – Hakuba đút một tay vào
túi

- Anh có biết là chị Ran đã có anh Shinichi rồi ko? Và có thể
anh rất giống anh ấy ở nhiều điểm nên làm cho chị Ran nhầm tưởng- Conan
nhấn mạnh

- Vậy thì sao? Chuyện này ko cần nhóc nhắc nhở , tự anh có
thể biết đc, mà nhóc cũng chẳng có cái quyền xem vào việc này, nếu nói
là người có thề , thì chỉ có Shinichi mà thôi – Hakuba đáp lại

- Vậy tôi chính là Shinichi, và tôi cấm ko cho anh đến gần Ran nữa – Conan nhìn thẳng vào Hakuba

- Nhóc đùa hơi quá rồi đấy – Hakuba cười nhạt

-
Tôi ko đùa với anh , tôi chính là Shinichi Kudo, vì trong 1 lần đụng độ
với bọn tổ chức áo đen nên tôi bị chúng cho uống loại thuốc độc, nhưng
ko may cho chúng là tôi đã ko chết mà lại bị teo nhỏ lại, và tôi và 1
người nữa đang cố gắng tìm , tiêu diệt bọn chúng và chế tao ra thuốc
giải

- …. Vậy cậu muốn cho Ran chờ đến bao giờ ? cái tổ chức ấy cậu
đã tìm thấy manh mối gì chưa, kể cả cái thuốc giải nữa, đã gần 2 năm
rồi, vì cậu mà Ran ko còn tươi cười như trước nữa, ko lẽ cậu bắt Ran
phải chờ cậu mãi hay sao? Cái thuốc giải ấy cậu có chắc là sẽ đều chế
thành công hay ko? Hay là lại để Ran tiếp tục chờ cậu trong vô vọng…

- ….

----------------------------------------
-
Ran, Em thật sự gây ấn tượng mạnh cho anh nay từ cái lần đầu chúng ta
gặp nhau, anh chưa bao giờ bị như thế , và anh biết anh đã yêu anh đúng
vào cái lần đó. Anh chấp nhận làm người thay thế trong lòng em cho đến
khi nào người ấy quay về - đôi mắt nâu kia thể hiện nỗi buồn sâu thẵm

- … Anh ko nên tốt với em như vậy, nếu anh đã biết thế thì….

-
Có vẻ như chúng ta hãy cứ như ngày trước thì tốt hơn, anh mời em đi
anh kem , nhanh lên ko thì hết chỗ đấy, cái quán ấy đúng là đông khách
mà – Hakuba nắm lấy tay tôi là kéo tôi chạy . Và chúng tôi cứ như bình
thường ko ai nói thêm gì cả về chuyện vừa rồi.

1 tháng sau…

Conan
đc bố mẹ đón về, cuộc sống của tôi lại trở về như lúc trước khi chưa có
Conan đến, nhưng khác ở chỗ là lúc ấy luôn có Shinichi bên cạnh tôi,
nhưng giờ lại là anh – Hakuba

Nửa tháng sau, Shinichi sau khi phá
xong 1 loạt vụ án của anh ấy, anh ấy đã quay về. Và anh thú thật với tôi
về chuyện bọn tổ chức áo đen, rồi đến chuyện Conan chính là anh bị
thuốc làm cho teo nhỏ lại , anh đã xin lỗi , dẫn tôi đi ăn tại nhà hàng
năm xưa bố anh đã cầu hôn mẹ của anh. Tôi cũng đã tha thứ cho anh –
Shinichi- người mà tôi đã chờ đợi trong bấy lâu. Giờ đây, anh luôn ở bên
tôi suốt, dẫn tôi đi khắp nơi vui đùa

- Ran ! Anh xin lỗi em về chuyện bấy lâu nay , anh … anh muốn em làm người con gái của riêng anh – Anh tựa đầu lên vai tôi

- Em…, em thật sự quá bất ngờ, anh cho em ….- Tôi ấp úng trước lời nói của Shinichi

- Ko sao, em ko cần trả lời anh liền – Anh nhẹ nhành hôn lên tráng tôi.

Cả
2 chúng tôi ngồi tựa vào nhau hồi lâu. Nhưng trong tôi bây giờ tại sao ko cảm nhận đc niềm vui sướng mà đáng lẽ bây giờ tôi đang rất hạnh phúc,
tại sao khi Shinichi tỏ tình với tôi tôi lại ko reo lên vì vui sướng và
đồng ý ngay với anh mà ko cần suy nghĩ, tại sao trong tôi bây giờ chỉ
toàn là hình ảnh của 1 người con trai khác, vì sao lại thế chứ…

Từ
khi Shinichi trở về, tôi và Hakuba cũng ko còn gặp nhau nhiều như trước
nữa, nói đúng hơn là ko còn gặp nhau nữa, anh ko còn đi học, tôi đã từng
mấy lần gọi cho anh nhưng anh đều ko bắt máy, và hôm nay Sonoko đưa 1
bức thư cho tôi, bức thư này đã làm cho cuộc đời tôi sang chương mới

Ran thân mến!!

Anh
thật sự ko biết phải đối diện với em ra sao khi người mà người con trai
trong lòng em đã quay về, mấy ngày nay, anh thấy 2 người thật sự hạnh
phúc, và anh cũng ko còn lý do gì để ở lại mà nếu kéo em. Chúc em hạnh
phúc bên Shinichi. Đúng như lời hứa, anh sẽ ra đi khỏi cuộc đời em khi
Shinichi quay trở về.

Và anh muốn nói với em lần cuối là Anh yêu em, sẽ
ko người con gái nào có thể làm cho anh có thề yêu họ nhiều như thể anh
đã yêu em vậy. Hãy luôn tươi cười. Anh rất thích nụ cười của em. Mong em
mãi mãi đc hạnh phúc

Hakuba Saguru

2 hàng lệ tuôn rơi, khi
đọc bức thư này tim tôi như bị cái gì đó đâm xuyên qua, nỗi đau nhức
nhói ở trong lòng ngực, và bây giờ tôi đã hiểu, ko biết tự bao giờ tôi
đã yêu anh mất rồi. Yêu anh ko phải vì anh giống Shinichi mà là vì đó là
con người anh, nụ cười của anh, đôi mắt nâu của anh, cùng vói những
cách mà anh làm phiền tôi ngày trước… Tuy Shinichi đã quay về nhưng tại
sao khi đối diện với Shinichi thật tôi lại ko có cái cảm giác hạnh phúc,
vui vẻ như khi ở gần bên anh . Và giờ đây, tôi sắp mất anh, mất anh vì
1 lí do cực kì ngu ngốc.

- Cậu ấy sẽ đi London vào 5h chiều nay, nếu bây giờ em đuổi theo có thể còn kịp đấy – Shinichi từ sau đi đến bên tôi

-
Hãy đi giữ cậu ấy lại và nói cho cậu ấy biết trong lòng em nghĩ gì –
Shinichi nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ trên gượng mặt tôi

- Em… - Tôi ko nói lên đc lời nào

-
Tình cảm con người ko thể gượng ép, nếu cố giữ người ko yêu mình bên
cạnh thì sẽ mỗi tội làm cho cả 2 đều đau khổ, anh ko muốn vì anh mà em
đánh mất đi tình yêu của mình, anh ko thể sống theo lối ích kỉ như thế
đc- Shinichi nói với tôi cách trìu mếm

- Em xin lỗi , em mong rằng sẽ có người con gái tốt hơn em đến với anh, em thật sự ko xứng đáng với anh..- Tôi nghẹn ngào

- Ko có gì phải xin lỗi cả, nhanh đi thôi, ko thì ko kịp đấy

Ran
cứ thế chạy đi ko hề quay đầu lại, có lẽ bây giờ tôi - Shinichi một
thám tử học trò lừng danh cuối cùng cũng biết mùi vị của tình yêu là thế
nào , tuy là ko đc hạnh phúc như bao người, nhưng nhìn người con gái
mình yêu đc hạnh phúc thì đó cũng chính là niềm hạnh phúc của riêng tôi.
Ran – em mãi mãi là người quan trọng nhất trong lòng anh và sẽ ko có
người con gái nào thay đổi đc điều đó.

--------------------------------------
Tôi tìm anh trong hàng người tấp nập, trong tim em thầm gọi tên anh, nếu anh có nghe thì xin hãy ở lại, đừng bỏ em lại nơi này….

Tôi chạy như con ngốc, nước mắt rơi ko ngừng, nhìn cảnh mọi người tiễn đưa nhau tôi lại càng thấy sợ…

- Ran!!! Sao em lại ở đây- Giọng nói thân thuộc ko thể nhầm vào đâu, đó chính là anh

- Em bị sao thế - Anh vội lau nước mắt trên mặt tôi

- Anh đúng là đồ ngốc, sao lại bỏ đi chư vậy chứ - Tôi ôm anh vào lòng

- Anh ko còn yêu em nữa sao ? sao lại bỏ em lại một mình

- Em…- Anh đẩy tôi ra và nhìn tôi với vẻ sửng sốt

- Em yêu anh, Hakuba – tôi nói nhỏ vào tai anh

Anh vui mừng reo lên, và chúng tôi trao nhau nụ hôn đầu tiên , nụ hôn đại diện cho một tình yêu vĩnh hằng……..

THE END

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Amura_Rinko





Wed Jun 27, 2012 11:10 pm
avatar

Special Member
Misaki_Zxu
Special Member

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 273
Xu : 390
Điểm : 14
Chòm sao : Pisces
Giới tính : Nữ Birthday : 23/02/2001
Đến từ : Thế giới của Sư phụ Lục và tỷ tỷ Rinko
Tâm trạng : Buồn vì thiếu 1 ng rất quan trọng....
Vui vì có thêm nhiều bạn mới ....
Nhưng... Buồn đang át đần cái vui ! ?

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 273
Xu : 390
Điểm : 14
Chòm sao : Pisces
Giới tính : Nữ
Birthday : 23/02/2001
Đến từ : Thế giới của Sư phụ Lục và tỷ tỷ Rinko
Tâm trạng : Buồn vì thiếu 1 ng rất quan trọng....
Vui vì có thêm nhiều bạn mới ....
Nhưng... Buồn đang át đần cái vui ! ?
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [HakubaxRan]...Vì đó chính là anh ....



em + phong bì
Hay lém muội ạ Được đó !

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Misaki_Zxu







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang