•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

OneShot [ShinRan] Gương

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Jun 27, 2012 1:27 pm
avatar

Administrators
Amura_Rinko
Administrators

Xem lý lịch thành viên http://crazy-night.forum-pro.net
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: OneShot [ShinRan] Gương



Fic: Gương

Author:0ny

Nguồn : RFC

Thể loại: Sad, Romance

Rating:K

Disclaimer:Tất cả thuộc về G.A

Summary:Chiếc gương luôn phản ánh toàn bộ sự thật mà nó thấy..

Status: Completed/Oneshot

Warning: tính cách các nhân vật OOC khá nhiều... mình hy vọng nắm được cái hồn của tác phẩm DC >"<

_________________________


Gương luôn phản ánh những gì mà nó thấy....
Khi ta đứng trước gương, hình ảnh phản chiếu sẽ là sự thật của chính ta.
Vui có, chấp nhận có, đau khổ có...
Bởi gương chỉ phản ánh sự thật chứ không hình tượng hóa nó lên...


Ran
ngồi trên giường, mái tóc dài che phủ những giọt lệ trong mắt cô. Đây
đã là thứ bao nhiêu cô tự nhủ mình không được khóc rồi? Ran không nhớ...
hay nói đúng hơn cô không hề muốn khóc... cô không hề muốn phải chờ
đợi... cô không muốn thức dậy sau mỗi giấc mơ... hình bóng ấy... đôi mắt
ấy..nhưng cô vẫn không thể chạm vào. Cô không hề oán tránh... không hề
than vãn... cũng không tự ép mình chờ đợi.... Kudo Shinichi...
Nhưng tất cả những gì cô đang làm là... chờ đợi... trong ốc đảo của
chính mình. Những cơn sóng đang dần dâng lên liếm láp mặt đất mà cô đang
ngồi. Hơi nước làm cô ngạt thở, cô đang hy vọng gì? chờ đợi gì? cô
không biết... ngay từ đầu đã không có lời hứa nào hết...

Anh ấy nói một ngày nào đó... có chết cũng sẽ quay về.

Ran
mỉm cười cay đắng... ngày nào đó là bao giờ? Cô nghe trái tim mình thổn
thức... lo lắng... sợ hãi dâng tràn trong thân hình đang run rẩy của
cô. Người ta thường nói...đôi khi yêu không là nắm giữ... nhưng ngay từ
đầu có thứ gì để cô nắm giữ?

Tớ chờ cậu... tại nơi đó... cậu nhất định phải đến nhé Shinichi...

Ran
đã hy vọng... con người ấy sẽ đồng ý... nhưng những gì đầu dây bên kia
cất tiếng... chỉ là một thái độ ậm ờ cho qua... Đây là lần thứ bao nhiêu
cậu từ chối tớ? Ran dừng việc ủ ê... không giống cô chút nào... cô đã
chờ đợi, đã tự trấn an, đã cố gắng đặt mình vào vị trí của Shinichi để
thông cảm và...ráng hiểu cho cậu ấy. Nhưng lần này khó vượt qua hơn cô
nghĩ... Cô nhìn cô ấy... mái tóc dài đen hơi rối, đôi mắt vô hồn nhìn
lại cô... sâu trong ánh mắt ấy là gì? là đau khổ... là nhớ nhung... Ran
chạm vào cô ấy, cô ấy cũng đưa tay chạm vào bàn tay lạnh lẽo của cô...
cố gắng mỉm cười..nhưng tất cả những gì Ran thấy chỉ là một đôi mắt long
lanh nước mắt... sao cô ấy đau khổ thế? sao cô lại khóc? Ran đứng dậy
và vén chiếc rèm, ánh sáng tràn vào căn phòng bé nhỏ của cô. Ánh sáng...
trời đã sáng... nhưng trong lòng cô...trong thế giới của cô... cô lại
không nhìn thấy ánh sáng ấm áp nuôi dưỡng vạn vật đó... thứ mà cô nhìn
thấy... chỉ là đêm đen với chút ánh sáng nhạt nhòa.

Quang cảnh
thay đổi hơn hôm qua, trời lạnh. Từng hạt tuyết rơi và xoáy vào nhau...
tuyết chầm chậm rơi... ngang tầm mắt... lơ lủng Ran với tay đỡ một bông
tuyết trắng... Lạnh .

Nếu tớ cần cậu... nếu tớ bảo rằng tớ không mạnh mẽ như vẻ ngoài... liệu tớ bảo tớ nhớ cậu... liệu cậu có quay về bên tớ?

Ran
mỉm cười nhẹ. Lần này Ran lại nhìn thấy cô ấy... cô gái với ánh mắt tím
buồn man mát... cô ấy không cười... cô ấy không có cảm xúc... cô ấy
không nghe gì khác ngoài cảm xúc của mình. Co ấy không cảm nhận được sự
lạnh lẽo của hạt tuyết.... tôi phải đi... Ran nói với cô ấy.... Cô ấy
không trả lời- vẫn nhìn cô với ánh mắt đó.. ánh mắt như thể không bao
giờ có thể có lại niềm vui... Ran muốn nhìn thấy, muốn nhìn thấy nơi
ấy...

Tuyết không dày, Ran cất bước không mấy khó khăn. Làn gió
đông vuốt ve gương mặt và mái tóc thoang thoảng mùi bạc hà... Gió thì
thầm gì đó vào tai cô. Gió thổi thật nhẹ... thật nhẹ...

Bước chậm...

Tuyết rơi... xoáy vào tim...


Ran
không thể nhìn thấy cô ấy nữa... cô gái luôn đồng hành với cô trong
những ngày đông. Cô gái luôn nhìn cô với nụ cười gượng gạo... Ran Mori

Bình
minh... mặt trời dần cố gắng ôm lấy cô gái ấy... nhưng không thể được.
Mặt trời mãi mãi không thể chạm vào và sưởi ấm cô... vì vốn dĩ trong
trái tim cô... không hề có sự tồn tịa của mặt trời...

------------------------------------------------------------------------------------------------

Này Shinichi... cậu sẽ luôn tìm ra tớ phải không? Cậu đã từng sợ... tớ sẽ biến mất khỏi cuộc đời cậu chưa?

Nhói... những cảm xúc không tả thành lời...

Ran...


gái ấy vẫn đứng đấy... đằng sau là bóng tối vây quanh... Đôi mắt tím...
mái tóc đang bay... một nỗi buồn man mác phảng phất trong đôi mắt ấy.

Không gian dần chuyển động... những cảm xúc dần biến mất...

Khoan đã... Ran...

Bàn
tay đưa ra, chạy với hết sức lực... màn đêm nuốt chửng người con gái
ấy... cậu ở đâu? Không nhìn thấy gì... ngoài bóng tối bủa vây.

- Ran!

Đôi
mắt màu xanh mở to... Anh bật dậy khỏi giường... Cám xúc về người con
gái ấy... Người anh không muốn mất hơn bất kì thứ gì trên thế giới...
Hàng ngày...hàng giờ... luôn hành hạ anh ngay cả trong những giấc mơ...
anh không muốn lừa dối đôi mắt ấy... anh không muốn nhìn thấy sự đau
buồn trong đôi mắt ấy... Nhưng dù hàng ngày chạm vào cô... dù anh thật
gần với cô... nhưng không thể ôm cô vào lòng. Càng không thể đối diện
với cô bằng chính bản thân mình... dù anh vô cùng muốn vậy.

Tớ chờ cậu...

Anh
phải đối diện với cô thế nào? Ran chưa từng bảo cậu hãy ở cạnh cô ấy...
Ran chưa từng cho cậu nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của cô ấy... cô ấy không
hề oán trách hay giận hờn.. âm thầm... chờ đợi... Siết chặt đôi tay
mình... Đôi bàn tay nhỏ bé... thân mình còn chưa lo xong... tư cách đâu ở
bên cô ấy? sức lực nào bảo vệ cô ấy...

Lồng ngực nhức nhối... Cảm xúc nhấn chìm người đó...một con người luôn ngẩng đầu kiêu hãnh...

Động
đến chuyện liên quan đến Ran... cậu không còn là mình nữa... Anh muốn
phủ định câu nói đó... nhưng không thể... chỉ cô ấy... mới là bài toán
mãi mãi cậu không thể hiểu được... Ran Mori... Anh biết không thể yêu
cầu cô hãy tin mình, càng không cho phép mình làm thế... Anh không thể
làm người con gái đó hạnh phúc...

Tuyết rơi... Anh nhìn những bông tuyết lạnh... trống rỗng...

Bỗng nhiên anh muốn được nhìn thấy người đó... anh muốn nhìn thấy người con gái với đôi mắt tím... luôn chờ đợi anh...

Anh
nhìn qua căn phòng vẫn còn ngào ngạt mùi hương của cô ấy... không có
ai... anh nhìn vào phòng tắm và tìm cô ấy ở mọi ngõ ngách.... Ran đi
đâu? Giấc mơ lần này hiện ra thật rõ ràng...

Này Shinichi... cậu sẽ luôn tìm ra tớ phải không? Cậu đã từng sợ... tớ sẽ biến mất khỏi cuộc đời cậu chưa?

Cảm
xúc một lần nữa lại sống dậy... Biến mất? Ran sao? nếu cô ấy biến
mất... liệu anh có tìm thấy không? xung quanh chỉ là một màu đen... thậm
chí anh còn không nhìn thấy bàn tay của mình... Ran... Sự sợ hãi làm
suy nghĩ cậu xáo trộn... không còn có thể bình tĩnh mà suy luận... anh
chỉ biết chạy ra khỏi đó...Chạy đi tìm người đó... người con gái có mái
tóc mùi bạc hà...

Ở đâu? Ran....

Lạnh... không thể
thở được... hơi thở đứt quãng làm anh dừng lại... hít thật sâu... đôi
mắt xanh tìm kiếm chút hy vọng... Không nhìn thấy gì ngoài màu trắng...
một màu trắng của tuyết...

---------------------------------------------------------------------------------------------

Đu
đưa mình trên chiếc xích đu phủ đầy tuyết... Đôi mắt tím nhìn như xoáy
vào không gian... Shinichi.. Cậu sẽ đến chứ? Cô không biết... cô không
thể biết anh ấy có đến không...cô không phải là thám tử... càng không
thể suy luận chính xác như Shinichi...

Ran xoa xoa hai bàn tay
lạnh cóng vào nhau, cả thân thế không cảm nhận thấy lạnh... chỉ cảm thấy
sự run rẩy của bản thân... Một cảm giác bất lực xâm chiếm từng tế bào
của cô..

Khó thở quá...

Cuối cùng cô cũng nhận
ra... nãy giờ cô không hít thở được một chút không khí nào... Tuyết chợt
rơi nhiều hơn... Ran sững sờ khi thấy một làn tuyết đổ ập xuống
mình....

Cậu sẽ đến chứ?

Đáp lại cô chỉ có tuyết
trắng... và sự lạnh lẽo của những hạt tuyết trắng xóa... Cô đang hy vọng
gì vậy... cô đang chờ đợi gì... cậu ấy đã bảo... sẽ không đến...

Cuối cùng cũng chỉ có tớ đợi thôi sao?

Sức
lực rời bỏ cô không ngờ... Ran tuyệt vọng cố gắng mở mắt nhưng cô không
thể... cô nhìn thấy bàn tay của tử thần đang giơ tay đón chào....

Shinichi

Một
giọt nước mắt rơi chậm trên mi... đôi mắt cô mờ dần... cô nhìn thấy màu
trắng... tuyết.... Vậy là cậu không đến sao? Cô nhìn thấy thân thể mình
tê cứng... vòng xoay này... bao giờ sẽ dừng lại....

Cảm xúc...

Sự chờ đợi...

Vô vọng...

Sợ hãi...

Chết...

-----------------------------------------------------------------------------------------------

Tỉnh dậy đi...Ran...mày không thể chết ở đây....

Sức
lực rời bỏ cô nhanh quá... cô thèm được nhìn thấy thảo nguyên...cô muốn
một lần nhìn thấy mặt trời đỏ ấm áp... cô vẫn muốn nhìn thấy đôi mắt
màu xanh ấy... đôi mắt xanh dương...

Nhưng cuối cùng cậu vẫn bỏ cô lại...lẻ loi...một mình....

Cô thật ngốc....

Cười chua xót...


- Ran!

Ai đang gọi? Cô cố gắng mở mắt nhưng không thể...

- Tỉnh dậy đi.... Ran... Đừng chết...


nhận ra ... đó là người mà cô đang chờ đợi... đó là người cô mong nhớ
hàng đêm... Shinichi... nhưng cô không thể cử động... cô chết rồi sao?
cô không thể chạm vào anh......


---------------------------------------------------------------------------------------------

Anh
ôm cô thật chặt, hơi thở ngắt quãng... cô trốn anh đến khi nào nữa đây?
Sao cô lại ngốc đến thế? Hơi thở Ran yếu ớt... anh nghe tim mình trễ
một nhịp... Đừng chết Ran ơi... Nếu không có cô thế giới của anh sẽ
không có niềm vui và hy vọng... nếu cô chết anh sẽ không bao giờ có đủ
dũng khí để có thể sống tiếp...

- Ran!

Anh ráng gọi và
lay lay cô... anh đã cố gắng chạy... đã gặp nhiều người... đã dùng thuốc
giải... đã làm thật nhiều việc để có thể ôm cô vào lòng như bây giờ...

- Ran!!!!!!!! mở mắt ra đi... tớ van cậu...

Đôi
mắt tím ấy khẽ chút rung động... cô nhìn anh mỉm cười... Cuối cùng anh
cũng đến...vậy là đủ.... Shinichi...chưa bao giờ bỏ rơi cô....

- Shinichi...


cảm nhận từng hơi thở của anh.. cô cảm nhận trái tim cô đang thổn thức
thế nào... cô thấy được sự run rẩy của anh.... Sau cùng cô cũng hiểu...
điều gì làm cô chờ đợi anh... vì đó là anh... là Shinichi... là người mà
cô yêu nhất...

Anh đã sợ biết bao nhiêu khi nhìn thấy cô ngã trên nền tuyết... Shinichi!...

Cô cảm nhận được một sự ấm áp trên môi cô...

Cuối
cùng bình minh cũng đã mọc... trên ốc đảo của cô... Shinichi...luôn là
mặt trời trong tim cô... luôn là nguồn ánh sáng...luôn là người bảo vệ
cô.....

Lần này cô có thể nhìn thấy người con gái ấy... người
con gái đối diện với cô hàng đêm... người con gái đang mỉm cười... một
nụ cười tan chảy mọi trái tim....

- Tớ yêu cậu... Shinichi!

End~

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Amura_Rinko





Wed Jun 27, 2012 2:27 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: OneShot [ShinRan] Gương



đọc thấy thương Ran quá, không biết trong DC ông Gosho còn muốn Ran phải nhìn vào gương như thế này bao nhiêu lần nữa. Tức
Mặc dù không muốn conan kết thúc sớm đâu, nhưng càng kéo dài lại càng tội Ran!!! Hic hic!!!

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang