•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

Oneshot Dịch [ KaixAo] Thật,Giả : Những bông hồng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Mon Jun 25, 2012 11:36 pm
avatar

Administrators
Amura_Rinko
Administrators

Xem lý lịch thành viên http://crazy-night.forum-pro.net
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Oneshot Dịch [ KaixAo] Thật,Giả : Những bông hồng



Phiên bản gốc: Of Fake Roses and Real Ones by bubblyangel101
Author : LittleDragonfly
Nguồn: FanFiction.net
Thể loại: Romance, Angst (quái ai dịch hộ cái chữ này, trình mình chưa cao Nháy mắt )
Ratings: K
Disclaimer: Hớ, thế vẫn phải disclaim thế này mãi à? Chưa đủ trình viết fic nữa là...
Nội dung: Mình sẽ chỉ trích một câu nói mà tác giả truyện cho là cảm hứng:

Trích dẫn:
He gave her twelve roses, eleven real and one fake. He said, "I'll love you until the last one dies."

(Dịch
nghĩa: Anh tặng cô mười hai đóa hồng, mười một thật và một giả. Anh
nói: "Anh sẽ mãi yêu em cho đến khi bông hoa cuối cùng tàn phai.")



THẬT, GIẢ: NHỮNG BÔNG HỒNG

Cô không la.

Cô không hét.

Cô không kêu.

Cô không quát mắng.

Nhưng cô cũng không khúc khích.

Không hé môi cười.

Và thậm chí, cô còn chẳng nói lời nào.

Vậy
là cậu chẳng biết làm gì. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho mọi phản ứng
của cô: đánh cậu, quát cậu, khóc, hay đẩy cậu ra và chạy khỏi phòng, chỉ
trừ việc này.

Cậu chỉ biết ngồi đó, nghĩ ngợi về mức độ nghiêm
trọng của sự việc. Chỉ một lần duy nhất, Kaitou Kid đã cạn kiệt ý tưởng,
và khuôn mặt Poker không còn tác dụng. Số Phận ở đâu đó chắc đang cười vào mặt mình, Kaito cười nhạt phếch.

Quá đăm chiêu suy tư, cậu đã không để ý cô gái ngồi trước mặt mình đã biến mất, và rằng cậu đang cười.

Khi cậu chợt nhận ra, cô đã rời phòng từ lúc nào, và không gì Kaito có thể làm để gọi cô trở lại.

oOo

Cô phải trốn. Cô phải chạy thật xa. Cô phải thoát khỏi nụ cười ấy, chính nụ cười đã đánh cắp trái tim cô bởi vẻ đẹp của nó.

Cô khóc.


không hề hay biết một bóng hình vẫn nấp sau lưng cô, nhìn cô run rẩy
với những tiếng nấc. Cô không hề nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của cậu, và
cũng không hề hiểu cái cảm giác vừa trút khỏi gánh nặng, chỉ để một gánh
nặng lớn hơn đè lên vai.

Cô không hề hiểu một Kuroba Kaito là như thế nào.

Thế
là thời gian cứ trôi qua kể từ ngày cậu nói cho cô biết bí mật lớn nhất
đời mình. Tháng tháng ngày ngày Aoko vẫn bóc lịch, và tự nhủ ràng lại
một năm nữa trôi qua.

Cô vẫn nghe tin cậu trên vô tuyến. Thầm lặng đọc những tựa đề trang nhất “Kaitou Kid lại thách thức!” mà chẳng buồn đi xem.


vẫn đi mua sắm, chọn một chiếc áo trắng, và thấy hai hàng lệ lại tuôn
rơi khi kí ức về thứ màu đau buồn ấy lại tràn về, ôm chặt lấy cô và
khiến cô nghẹn ngào trong sự khao khát có lại những thứ đã qua mà không
bao giờ trở lại.

Cô vẫn đi dạo mỗi dịp Lễ Tình nhân, và nước mắt cứ dâng trào khi một chú nhóc trao cô một đóa hồng đỏ. Điều mà cậu ấy vẫn thường làm.


vẫn đi đến tháp đồng hồ, ngồi đó và khóc cạn lòng mình khi nghĩ về tình
bạn – và có thể là một thứ gì khác nữa – đã tàn phai của họ.

oOo

Không
cần phải nói, Kaito đã thật sự tuyệt vọng. Cậu gửi hàng tá thư đến nhà
cô, những lá thư mang đầy đủ nơi cậu sống, địa điểm và thời gian vụ đánh
cắp tiếp theo sẽ diễn ra, và cả cách liên lạc với cậu. Cuối bức thư
luôn là nét vẽ một bông hồng giả bằng bút chì.

Và cuối cuối nữa của bức thư, in rất nhỏ, gần như không thể đọc được, là dòng chữ, “Tái bút: Tha thứ cho tớ chứ?”

Aoko
đã nhìn thấy nó ngay từ bức thư đầu tiên, nhưng lần nào cũng vo viên
lại và ném vào thùng rác, để rồi lại mở ra, ép thẳng tấm giấy mỏng, và
đọc lại lần thứ không-biết-bao-nhiêu-nữa, kiếm tìm ý nghĩa ẩn bên trong.

Và rồi một đêm, cậu cuối cùng đã tìm ra nó. Trong sự hài lòng, cậu đập vỡ viên đá làm hàng trăm nghìn mảnh.

Thế nhưng trong tận đáy lòng, cậu cười cay đắng vì biết mình đã mất nhiều hơn được. Mất quá nhiều là đằng khác.

Họ đã có thể như vậy.

Họ đáng ra đã là như vậy.

Thế nhưng họ không hề, và cả Kaito và Aoko đều chắc chắn sẽ chẳng thể gặp lại người kia lần nữa.

oOo


thể là Số Phận và Quý Bà May Mắn lại nảy ý định can thiệp vào cuộc đời
họ lần nữa, hoặc chỉ là một sự thay đổi bất thường; nhưng dù là lý do gì
đi chăng nữa, đột nhiên, sau sáu năm dài đằng đẵng, họ lại mặt-đối-mặt
trước tháp đồng hồ, gần nhau đủ để không thể chối cãi người mình từng
quen và sự thật – rằng họ không thể xa nhau một phút nào nữa.

Điều tốt nhất có thể làm – đó là bắt đầu lại từ đầu.

Chính là việc Kaito đang làm lúc này đây. Độc một đóa hồng nhung trên tay “Tên tôi là Kuroba Kaito. Rất vui được gặp bạn.”

Cô đón lấy nó. “Nakamori Aoko. Rất vui được gặp bạn.”

Chỉ duy một điều khác biệt với lần gặp gỡ đầu tiên: đó là một bông hồng giả.


oOo
Kaito tiếp tục tặng cô hoa hồng, những bông hồng thật, và luôn có một bó tươi thắm đến tay cô vào một dịp kỷ niệm ngày cưới của họ.

Một năm, khi ngày kết hôn của họ đã trôi qua khá lâu, Aoko hỏi anh, “Tại sao đóa hồng đầu tiên lại là giả?”

Và anh đã trả lời: “Anh sẽ yêu em cho đến khi bông hồng cuối cùng tàn phai.”

THE END

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Amura_Rinko







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang