•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

[fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Thu Jul 26, 2012 7:38 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



First topic message reminder :

Tên: Dù thiên thần ... hay ác quỷ
Disclaimer : Họ không thuộc về tôi, họ không thuộc về bất cứ ai nhưng số phận của họ trong fic này là của tôi
Thể loại : chẳng bik nữa ^^
*Lưu ý: Đây là fic cổ trang nên ... nói thế nào nhỉ ... mình xem nhiều phim Trung Quốc nên nó hơi giống kiểu TQ một chút! Mọi người thông cảm ^^
Mình rảnh rỗi chẳng có việc gì làm nên ngồi viết fic! Mọi người ủng hộ nha!!!


Chap 1: Miền kí ức
… … …
Những giọt mưa phùn rơi lất phất trong một khu rừng phía Tây đất nước Tokyo …
Những tán lá cây đung đưa theo gió ... … … thật dịu dàng … … …
Những ngọn núi trùng trùng điệp điệp … … … thật hùng vĩ … … …
Những thác nước tung bọt trắng xóa … … … thật đẹp … … …
Những con thú rừng đùa nghịch, săn mồi … … … thật sôi động … … …
Nhưng ngoài những vẻ đẹp đó … của một khu rừng hoang vu … tĩnh lặng …
… … … là một con suối … … …
Một con suối cuốn theo màu máu …
Máu của một tên sát thủ …
Và … máu của một bé gái khoảng chừng 10 tuổi … dưới chân núi …
… … …
---------------Flashback-------------------
“Thái tử … đừng chơi nữa! Chúng ta phải về thôi, nếu không lãnh chúa sẽ trách phạt thần mất!” – Một vị công công chạy theo một cậu bé tầm 10 tuổi …
Cậu bé ấy có đôi mắt màu nước biển …
Một đôi mắt ẩn chứa những ước mơ … những khát vọng …
Một đôi mắt thông minh … sắc sảo …
Một đôi mắt có thể nhìn thấu tất cả …
… … … Kudo Shinichi – thái tử của đất nước Tokyo … … …
“Cho ta chơi chút nữa đi, Agasa … thỉnh thoảng mới được ra ngoài một lần … tí nữa về ta sẽ chịu trách nhiệm cho ngươi, được rồi chứ? Giờ thì làm đi, ta đi chốn đây!” – Shinichi cười tươi với vị công công … rồi chạy đi mất …
“Thái tử … Ây dà! Trốn quanh đây thôi đấy!” – Hiroshi Agasa, vị công công hầu cận bên cạnh thái tử … đành phải lắc đầu rồi nhắm mắt lại để Shinichi trốn …
Mặc dù … ông biết chắc chắn khi về sẽ bị lãnh chúa trách tội …
Nhưng ông biết tính cách của cậu … cậu thích được tự do … thích được vui chơi như những người bình thường khác …
Thời gian ông ở bên cạnh cậu … chắc chắn còn nhiều hơn lãnh chúa Yusaku hay phu nhân Yukiko …
Ông chứng kiến cậu được sinh ra … chứng kiến cậu lớn lên … tính cách cậu … ông rất rõ …
Ông yêu thương cậu như con đẻ của mình …
Hơn ai hết … ông muốn nhìn thấy cậu được vui chơi … được đùa nghịch …
Nhưng … thượng đế đã buộc cậu phải tiếp quản ngôi vị Thái tử … tiếp quản đất nước này …
Thì … cậu, ông hay bất cứ ai cũng không thể thay đổi được nó …
Và ông tin … chắc chắn cậu sẽ là một vị quân vương tốt …
Mải suy nghĩ … ông Agasa quên mất việc đi tìm Shinichi …
… … …
Còn Shinichi … cậu chạy đi trốn … … …
“Á!” – Bất chợt Shinichi dừng lại … trước mặt cậu là một mép vực … “Suýt chết!” – Cậu thở phào nhẹ nhõm … rồi quay lại …
Nhưng …
Mọi cảnh vật ở đây đều lạ lẫm với cậu …
Mọi thứ đều hoang vắng … không một bóng người …
Nhưng … nó rất đẹp …
“Woww!” – nó đẹp đến nỗi Shinichi cũng phải thốt lên thán phục …
Cơn gió thoảng qua …
Những cánh hoa anh đào nhẹ rơi …
Rơi cùng những hạt mưa phùn …
Tiếng ầm ầm của những thác nước quanh đó …
Tiếng líu lo của những chú chim …
Tiếng xào xạc của những tán cây …
Tiếng róc rách của những con suối …
Chúng hòa quyên vào nhau … tạo nên một bản nhạc …
… … … một bản nhạc của thiên nhiên … … …
Shinichi hít thật sâu …
Cậu cảm nhận được … một bầu không khí chưa bao giờ có trong hoàng cung …
Thực sự … rất trong lành … rất dễ chịu … rất ấm áp … rất thoải mái …
Mùi hương nơi đây …
Mùi hương của cỏ cây … của gió … của nước … và của những loài hoa …
… … …
Shinichi khẽ mỉm cười …
Cậu không ngờ trên thế giới này còn có những thứ đẹp như vậy … kì diệu đến như vậy …
Bật chợt … từ đằng sau một bàn tay bịt chặt lấy mặt cậu …
“U … U … U” – Cậu cắn vào tay hắn rồi nhanh chóng thoát ra nhưng ngay lập tức bị hắn dữ lại “Ng…ngươi là ai?”
“Haha … Thái tử của đất nước Tokyo mà chỉ biết dùng răng phòng thủ thôi sao?” – Hắn cất tiếng nói kèm theo một nụ cười khinh bỉ …
“Tại sao lại biết ta?” – Shinichi quát lên …
“À, ta quên mất, ngươi mới chỉ là một cậu bé thôi mà! Haha!!! Thật đáng tiếc, một cậu bé thông minh như thế này lại phải chết sớm! Xin lỗi nha, haha, nhưng nếu ngươi không chết, đất nước ta – Osaka sẽ không chiếm được cả đất nước Nhật Bản này! Haha, có gì thắc mắc xuống hỏi Diêm Vương nha thái tử Kudo!” – Hắn cất tiếng cười … một nụ cười thật kinh tởm …
Và hắn dơ con dao lên …
Đôi mắt đen sắc lạnh nhìn thẳng vào Shinichi …
Đôi mắt ấy … không có một chút tình cảm …
Không có một chút nhân tính …
Một đôi mắt của ác quỷ …
“Khoan đã, tôi có chuyện muốn hỏi ông?” – Shinichi vẫn bình tĩnh đáp … cậu muốn kéo dài thời gian … mong rằng ông Agasa sẽ tìm ra cậu …
… … …
Từ đằng xa … có một cô bé gái khoảng chừng 10 tuổi …
Cô bé ấy mặc một bộ kimono màu trắng …
Có vẻ như cô cũng giống Shinichi vừa tình cờ phát hiện ra nơi này …
Cô cũng phải đứng sững người trước cảnh tượng ấy …
“Đẹp thật …” – cô bé ấy nói khẽ …
Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …
… … …
Nhưng rồi cô nhìn thấy một cậu bé … và một người đàn ông …
“H…hắn định giết cậu ấy sao?” – Ran đứng nép vào sau một gốc cây …
Cô bối rối không biết làm gì nữa …
Nếu bây giờ cô chạy đi báo cho dân làng … thì cậu bé kia chưa chắc đã sống được đến lúc đó …
Nhưng nếu cô ở lại thì cô sẽ bị liên lụy …
Bất ngờ … người đàn ông đó giơ cao con dao hơn trên tay và đâm xuống …
Không ngần ngại … không phân vân … không do dự …
Ran chạy lại … dùng cả người mình đẩy người đàn ông đó về phía trước mặt …
Nhưng … cô đâu biết rằng … phía trước là …
“AAAAAAAAAAAA!” – Ran la lên khi biết mình đang rơi xuống vực …
Cô túm lấy cành cây bên mép vực …
“Rắc …” – Lập tức nó gẫy làm đôi …
Một cô bé 10 tuổi sao có thể nặng như vậy?! …
Vì sao ư ? …
Vì tay kia của cô vẫn giữ lẫy người đàn ông lúc nãy …
Cô vẫn muốn cứu lấy ông … mặc dù ông là người mà cô không hề quen biết … một kẻ sát nhân máu lạnh … một kẻ giết người không gớm tay …
… … …
Cô rơi xuống con suối bên dưới … cùng người đàn ông đó …
Máu … máu chảy ra từ người cô … và từ người hắn …
Máu nhuộm đỏ nước của một con suối …
Mắt cô nhắm dần … nhưng trước lúc đó … cô đã nhìn thấy … gương mặt của cậu bé ấy …
Nhưng nó ở xa … xa lắm …
“Đ… đừng xuống đây!” – Mặc dù chẳng còn sức nữa … nhưng Ran vẫn cố gắng cất tiếng nói …
Và rồi … đôi mắt tím ấy dần khép lại …
Nó khép lại để cô quên đi gương mặt ấy …
Nó khép lại để cô bắt đầu một cuộc sống mới …
Nó khép lại để cô bắt đầu một tính cách mới … một con người mới …
Nhưng dù nó có khép chặt đến bao nhiêu … thì vẫn không khiến cô quên được …
Đôi mắt ấy …
Đôi mắt màu đại dương …
Đôi mắt của một cậu bé ... mà cô không hề biết tên …
--------------End Flashback----------------
Một người đàn ông bước đến bên cạnh Ran …
Ông quỳ xuống …
… … …
“Vì cứu một cậu bé chưa từng quen biết, vì cứu một người đàn ông độc ác, một tên sát thủ lạnh lùng … mà hi sinh tính mạng của mình … có đang không, cô bé?” – Ông ta nói nhỏ …
Ông đã chứng kiến hết … tất cả những sự việc lúc nãy …
Với cô bé này … ông không biết …
Nên hận thù vì đã phá vỡ kế hoạch của ông …
Hay thán phục vì hành động của cô ta …
“Tướng quân Kogoro! Chúng ta phải xử lí thế nào với 2 cái xác này?” – Một người mặc bộ giáp phục Osaka bước đến hỏi ông … Hattori Kogoro …
“Đưa xác tên Vodka đó về Osaka, chôn cất cẩn thận … dù sao hắn cũng đã đóng góp nhiều cho chúng ta!” – Ông Kogoro đứng lên chỉ tay về phía xác người đàn ông đang nằm bên cạnh Ran “Còn đưa cô gái này về phủ ta!”
“Hả?! Tướng quân đưa cái xác này về phủ làm gì?”
“Cô bé này chưa chết! Đưa cô ấy về phủ ta, tìm thái y giỏi nhất trong cung Osaka chữa trị. Khi nào cô bé tỉnh lại thì đến nói với ta!” – Ông Kogoro quay lại dặn dò
“Vâng thưa tướng quân!”
… … …
Những hạt mưa rơi ngày càng nhiều …
Chúng đang khóc thương cho một cô gái … một chàng trai … hay cho tất cả mọi người? …
… … …

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Oct 10, 2012 6:34 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



shin_ran_726 đã viết:
ĐÃ BẢO CỨ BÌNH TĨNH MÀ HIC HIC HIC MÁ CỨ TỪ TỪ CON CÒN LO LIỆU MUA CÁI QUAN TÀI PHÒNG KHI BẤT TRẮC HAHA
Gửi tối hậu thư cho con là cuối tuần Nóng nảy Nóng nảy Nóng nảy Gây lộn Gây lộn Gây lộn con sẽ Bầm mặt Bầm mặt Bầm mặt hoặc Ói máu Ói máu Ói máu

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Wed Oct 10, 2012 7:09 pm
avatar

Members
Snowy Archangel
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 19
Xu : 28
Điểm : 5
Chòm sao : Leo
Birthday : 03/08/1998

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 19
Xu : 28
Điểm : 5
Chòm sao : Leo
Birthday : 03/08/1998
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Tất cả những Au viết fic đều có chung một sở thích đó là ca mãi bài ca con cá ( kể cả mình ) Hèhè
Mong cậu sớm ra chap mới, nếu có nick bên Ran Angel My House thì vào kết bạn vs mình nha, nick mình vẫn như cũ Múa !

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Snowy Archangel





Thu Oct 11, 2012 1:40 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



@mama: má làm gì mà ác với con vậy, hic, tình hình là chuẩn bị cuốn gói đi bụi đêy ^^
@Snowy: bài ca con cá là bài ca gì zậy?! ^^ Mình có nick bên AFH nhg mà mình ít wa đó lém nên là thôi ko cần add bên đó đâu ^^

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Thu Oct 11, 2012 2:30 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



E hèm E hèm E hèm com mà chuồn thì con sẽ bị Đập chết Đập chết Đập chết và thê thảm hơn cả Ói máu Ói máu Ói máu
p/s: cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Thu Oct 11, 2012 3:05 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



ÁC QUÁ ÁC QUÁ ÁC QUÁ ĐI !!!!!! ĐÂY LÀ BẠO LỰC GIA ĐÌNH ĐẤY BÀ CON ƠI HIC!!!

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Thu Oct 11, 2012 3:30 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Cười nham hiểm Cười nham hiểm Cười nham hiểm Đểu Đểu Đểu

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Thu Oct 11, 2012 4:04 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Buồn cười quá Buồn cười quá Buồn cười quá NHÌN CÁI MẶT ... CÁI MẶT MÁ Buồn cười quá Buồn cười quá Buồn cười quá
ĐỂU WAAAAA, NGOÀI ĐỜI THẬT CHẮC CHẮC .... TỨC CƯỜI LÉM Buồn cười quá Trêu chọc Buồn cười quá Trêu
Thôi chuồn lẹ trước khi bị phanh thây Hồn nhiên Hồn nhiên Hồn nhiên * vẫn hồn nhiên * Hồn nhiên Hồn nhiên Hồn nhiên

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Thu Oct 11, 2012 4:07 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Tức Tức Tức Nóng nảy Nóng nảy Nóng nảy Tức Tức Tức Gây lộn Gây lộn Gây lộn Đập chết Đập chết Đập chết
p/s: thông báo khẩn con chuẩn bị bị phanh thây Tụng kinh Tụng kinh Tụng kinh

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Thu Oct 11, 2012 7:22 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



HjHJ VẬY MÁ IU CHO CON TIỀN ĐI MUA QUAN TÀI ĐI HEHE CÁI GÌ CHỨ CHẾT THÌ CON LÀM LIỀN HÔ HÔ CON NHỚ ÔNG DIÊM VƯƠNG MẤY HÔM NAY RÙI CÓ TỘI NỂ MẤY ÔNG THỦ TƯỚNG HÔM NÀO CŨNG XIN CON Ở LẠI HÔ HÔ (cái tội chém gió nè là con học từ má đó hi hi)

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Fri Oct 12, 2012 5:50 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



shin_ran_726 đã viết:
HjHJ VẬY MÁ IU CHO CON TIỀN ĐI MUA QUAN TÀI ĐI HEHE CÁI GÌ CHỨ CHẾT THÌ CON LÀM LIỀN HÔ HÔ CON NHỚ ÔNG DIÊM VƯƠNG MẤY HÔM NAY RÙI CÓ TỘI NỂ MẤY ÔNG THỦ TƯỚNG HÔM NÀO CŨNG XIN CON Ở LẠI HÔ HÔ (cái tội chém gió nè là con học từ má đó hi hi)
Gửi thông báo đến con hum nay đã thứ 6 Trêu Trêu Trêu cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng Cười nham hiểm Cười nham hiểm Cười nham hiểm Đểu Đểu Đểu

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Fri Oct 12, 2012 7:06 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



ẶC ẶC ẶC Chóng mặt Chóng mặt Chóng mặt Phụt Phụt Hả ????? Hả ?????
HIC HIC HIC, BIK ÙI BIK ÙI ... VẤN ĐỀ LÀ ... Suy Ngẫm Suy Ngẫm Thông cảm Thông cảm

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Fri Oct 12, 2012 7:22 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



thui hem có nói nhìu nữa. Hẹn gặp con ngày mai cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Sat Oct 13, 2012 2:54 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



@mama: đây đây, hông dám chốn đâu
------------------
Chap 11 :
« Sứ giả ! … lãnh chúa Tokyo cho mời người ! » - Cung nữ Terai Yumi cúi đầu nói với một chàng trai đang quay mặt về phía trong
« Ta biết rồi … » - một giọng nói vang lên từ phía trước Yumi khiến cô ớn lạnh … cô liền cúi chào rồi đi nhanh ra ngoài, trái tim vẫn chưa quay lại nhịp đập bình thường …
Giọng nói ấy … ghê sợ đến vậy sao ?! … Không … nó có hơi lạnh lùng … nó có hơi băng giá … nhưng nó đâu có thể gây ra nỗi sợ hãi như vậy …
… … …
Yumi chạy thục mạng về phòng …
« So…Sonoko … Sonoko … » - Cô gọi hổn hển
“Có chuyện gì ?!” – Sonoko đang ngồi giã một loại thảo mộc nào đó liếc mắt về phía Yumi hỏi với vẻ khó chịu
“Cậu … cậu gặp … gặp Sứ giả Hakuba chưa?!” – Yumi ngồi phịch xuống chiếc ghế trống bên cạnh, tay đặt lên ngực để tự trấn an mình …
“Saguru á?! … À nhầm, chưa, tớ chưa gặp sứ giả Hakuba … Mà sao, có chuyện gì?!”
“…” – Terai nhăn mặt khó hiểu nhưng rồi cũng bình tĩnh kể lại câu chuyện … “Tớ … tớ đến báo cho sứ giả về việc lãnh chúa cho mời người vào cung … khi mà … khi mà hắn đáp lại … tớ không biết tại sao nhưng tự dưng chân tay tớ rụng dời hết cả ra!!! Tớ cảm giác như … có tiếng gầm man rợ của rồng lúc hắn nói ý … tim tớ chắc đã ngừng đập trong vài giây đấy … tí nữa lại còn phải đến phục vụ cho bữa tiệc đón sứ giả nữa … chắc tớ chết mất! …”
“Vậy để tớ đi thay cho!” – Sonoko nhanh nhảu
“Hả?! Cậu đi làm gì?!” – Yumi hơi ngạc nhiên, trong ánh mắt của cô dấy lên một chút nghi hoặc …
“Thì … cậu sợ tên sứ giả đó đến như vậy, tớ lại đang muốn gây ấn tượng với các cung phi, nhất là thái tử nên … cho tớ thay đi, được không?! Sẽ không có ai biết đâu mà !!!” – Sonoko bắt đầu năn nỉ, nét mặt lạnh lùng thường ngày lại một lần nữa được trút bỏ …
“… … Thôi được rồi! … Cậu đừng làm điều gì phạp phép tắc trong cung đấy!” – Yumi hơi lưỡng lự nhưng cuối cùng cô cũng gật đầu
“Hihi, thế chứ! Cảm ơn cậu nhiều, mà cậu giã nốt cho tớ chỗ thuốc này được không tớ phải đi chuẩn bị!” – Sonoko cười tươi, rồi chạy vào phòng thay đồ của các cung nữ ở gần đó
“…” – Terai nhăn mặt … cô đã hơi nghi ngờ Sonoko từ khi cô phát hiện ra khả năng đóng kịch quá xuất sắc của cô bạn mình … còn đến bây giờ cô đã gần như chắc chắn về thân phận thật sự của Sonoko khi nghe cô bạn nhắc đến tên của sứ giả - Saguru một cách rất tự nhiên lúc nãy …
“Người đâu!” – Suy nghĩ một lát Terai gọi với ra ngoài
“Ta muốn gặp thái tử phi Miyano!” – Cô nghiêm mặt nói
… … …
Sonoko mặc lên mình bộ quần áo màu đen của sát thủ, cô phủ lên nó một bộ đồng phục của cung nữ rồi cài chiếc trâm hình hoa rẻ quạt lên đầu …
Cô ngắm nhìn mình trong chiếc gương to được treo bên cạnh …
Người con gái … nhìn vào gương để làm gì?! Phải rồi … để ngắm nhìn lại vẻ bề ngoài của mình … để có thể đẹp hơn trong mắt một ai đó … để có thể xuất hiện thực sự hoàn hảo trước mọi người …
Nhưng còn cô?! Cô cũng là con gái mà … nhưng tại sao mục đích cô nhìn vào gương chỉ để nhìn lại cái tâm hồn đen tối đang ăn dần lấy toàn bộ cơ thể của mình!? … tại sao cô nhìn vào gương chỉ để ngắm nhìn bông hoa rẻ quạt màu hồng phớt trắng trên chiếc trâm cài …
Cô còn kỉ niệm nào nữa sao?! Với bông hoa rẻ quạt đó ?! …
-----------Flashback---------
“Saguru! Anh làm gì ở đó vậy?!” – Một cô bé với chiếc váy Kimono hồng phớt trắng vừa chạy vừa gọi to tên một người con trai hơn cô tầm hai, ba tuổi đang đứng đợi dưới gốc cây gần đó …
“Sonoko, sao lâu vậy!?” – Chàng trai ấy – Hakuba Saguru cất tiếng hỏi kèm theo một nụ cười nhẹ, và cậu cũng chẳng hề biết nụ cười đó đối với Sonoko của ngày ấy quan trọng thế nào …
“Ran nhờ em giúp cô ấy vài việc nên em đến muộn, xin lỗi anh nhiều! Đừng giận em!” – Cô bé ấy ra vẻ nũng nịu
“15 tuổi rồi còn nhõng nhẽo …” – Hakuba bĩu môi
“Anh không muốn em nhõng nhẽo thì thôi …” – Sonoko nói ngắn gọn, gương mặt lại trở về với một cô thiếu nữ thật sự, cô ngồi xuống gốc cây, bên cạnh anh, và có vẻ như hành động đã trở thành một điều hiển nhiên …
“Thôi thôi, xin lỗi cô nương! Đúng là khó chiều!” – Hakuba lẩm bẩm …
“Hihi” – Sonoko bật cười khúc khích “À mà anh gọi em ra đây có việc gì không?!”
“…” – Hakuba quay mặt đi, anh không muốn trả lời câu hỏi này … nhưng biết sao được nhỉ?! … Chuyện gì đến thì cũng phải đến mà … đau một lần còn hơn kéo dài mãi … để dẫn đến một cuộc tình chẳng bao giờ có hồi kết … “Sonoko à, anh biết giờ có nói cũng chẳng được cái gì, nhưng anh thật sự … thích em … anh rất thích ngắm hoa rẻ quạt … anh thích được ngồi dưới gốc cây này để ngắm hoa rơi … nhưng ai cũng bảo anh không bình thường vì anh là một người con trai … chỉ có em là không nói gì, ngồi ngắm hoa rơi cùng anh …” – Nói đến đây, anh không thể nói tiếp được nữa … cổ họng anh gần như nghẹn lại, nước mắt đã trực trào ra … nhưng hơn ai hết anh không thể khóc … vì anh là một người con trai … vì anh biết trước mặt anh bây giờ là người con gái anh thích, không , là người con gái anh yêu nhất …
“…” – Sonoko cũng hơi ngạc nhiên cô chẳng biết nói gì … cô cảm nhận được anh vẫn còn điều muốn nói … nhưng sao anh không nói đi … hay anh muốn nghe câu trả lời của cô trước?! … “Em … cũng rất thích anh …” – Cô ngập ngừng nói nhỏ …
“Không …” – Hakuba lắc đầu … giờ thì đôi mắt xám của anh đã đỏ lên vì nước mắt “Anh không muốn nghe câu nói đó Sonoko ạ …”
“T… Tại sao?! Anh … không thích em nữa?!” – Sonoko nghiêng đầu thắc mắc … lòng cô dâng lên một cảm xúc bất an cực kì khó tả … và … không hiểu tại sao nhưng cô thực sự không thích nghe câu trả lời của anh mặc dù trái tim cô lại rất muốn được biết …
“Không … không phải … chỉ là … một số lý do chúng ta nên kết thúc ở đây …” – Hakuba cương quyết đáp … giọng nói của anh đi nhanh, anh thực sự sợ rằng chỉ vài giây nữa thôi … nước mắt sẽ lấp đầy lấy cổ họng của anh …
“Tại sao!?” – Lại cái câu hỏi đó … và vẫn cái giọng điệu ấy … cô còn phải hỏi như vậy bao nhiêu lần nữa?! …
“Sau này … em sẽ biết thôi … kết thúc ở đây đi … tam biệt em … hãy quên anh và tất cả những ngày tháng trước đây nhé, anh cũng không nhớ em đâu …” – Hakuba nói rồi đứng dậy bước đi …
Nhưng rồi … cánh tay anh bị Sonoko giữ lại … và … cô lại lập tức buông ra …
“Nếu … anh đã bước đi … em sẽ không bao giờ giữ lại … nhưng có thể nói cho em biết được không?! Cây hoa này … là rẻ quạt phải không?!” – Giọng nói của Sonoko vang lên pha lẫn với những tiếng nấc của nước mắt … nó gần như sé tan trái tim của anh … nhưng biết sao được nhỉ?! Vì trái tim cô cũng đã bị bóp nát bởi câu nói của anh rồi …
“… Không …” – Hakuba nhẹ nhàng đáp “Em đừng nhớ bất cứ cái gì về những kỉ niệm này nữa … Cây trâm hình bông hoa hồng phớt trắng mà anh tặng em … hãy bẻ nó đi … như thế sẽ tốt cho em hơn …”- Nói rồi anh bước đi …
Anh rời đi, khỏi nơi những bông hoa phớt trắng trao liệng trên không trung …
Anh rời đi, khỏi nơi màu phớt trắng nhuộm đỏ cả đất trời …
Anh rời đi, mang theo tâm hồn trong sáng, tinh khôi của một cô bé 15 tuổi …
… … …
Em đã nói … em không níu giữ anh … phải, em đã để anh bước đi còn gì … và em ngồi lại đây nơi gốc cây này … cái cây mà em chẳng biết tên nó là gì … em chỉ biết nó là nơi em gặp anh … nó là nơi em thích anh … và nó cũng là nơi em chia tay anh …
Gặp rồi chia tay … tên nó là vậy à anh?! … Em cất tiếng hỏi nhưng có ai trả lời em đâu … những bông hoa phớt trắng ấy cứ trao liệng trước mắt em … em nhận ra rằng mình không hề thấy nó đẹp … đối với em … những bông hoa ấy có gì đẹp đâu … nó chỉ đẹp khi có anh cũng ngắm với em mà thôi …
8 năm rồi từ cái ngày em bị vứt bỏ khỏi cái gia đình tan nát ấy … em thù hận, em toan tính, em trở thành một con bé già dặn, dã tâm … và rồi anh … người đã cứu em ra khỏi cái đầm lầy tưởng trừng không lối thoát ấy chỉ bằng một nụ cười ấm áp …
Phải, từ cái ngày đó … đã 5 năm rồi … em không còn nhớ là mình đến với cung điện Osaka như thế nào … đã 5 năm rồi … lòng thù hận của em đã không còn nữa … đã 5 năm … em cảm thấy thế giới này còn có một chút ý nghĩa … nhưng tại sao cũng chính là anh cắt đứt đi quãng thời gian ấy … chính là anh bấm nút khởi động cho cuốn băng đầy thù hận năm xưa …
Tại sao ?! …
Anh đã nói … em đừng nhớ đến những kỉ niệm giữa anh và em nữa … được … em nhớ mà làm gì … em sẽ quên … quên hết tất cả … điều đó rất dễ thôi … chẳng khó gì đối với em cả …
Anh bảo em bẻ gãy cái trâm đó đi … em có thể làm được …
Em có thể chờ đợi để biết lý do … em có thể làm tất cả … em chắc chắn … nhưng em không hề chắc rằng … trái tim em không thù hận anh …
… … …
----------End Flashback---------
Sonoko khẽ cười … cô nhìn ra ngoài cửa sổ … nơi những bông hoa phớt trắng đang trao liệng trong không gian …
Phải … cô đã quá ngây thơ … cô đã quá ngốc nghếch khi tin lời anh - đó không phải là cây rẻ quạt …
Phải … cô đã nhầm … giờ thì cô biết lúc trước cô đã nhầm … cô không thể quên hết những kỉ niệm của anh và cô … cô không đủ can đảm để bẻ gãy chiếc trâm cài có màu phớt trắng này … một màu cô không thể nào quên … cô đã nghĩ cô sẽ hận anh … cô đã nghĩ cô không có đủ kiên nhẫn để đợi nghe lý do … nhưng không … cô đã biết lý do và cô không hề hận … nhưng cô cũng chẳng còn yêu nữa … không … là không còn thích nữa …
Thích và yêu … là hai định nghĩa khác nhau phải không?! …
Có thể … anh yêu cô … nhưng … tình cảm mà cô dành cho anh chỉ là những rung cảm đầu đời … có thể … cô đã đau khổ … có thể cô đã ước muốn được quay trở lại những ngày tháng ấy … nhưng giờ đây … cô rõ hơn ai hết … cô không hề hận anh … nhưng cô vẫn có thể giết anh một cách tàn nhẫn nhất … vì cô … Suzuki Sonoko giờ đây … là một sát thủ … một tâm hồn đen tối mà có lẽ là do chính anh ban tặng …
-----------
Ai mà đọc chùa thì coi chừng Thám tử Suy Ngẫm

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sun Oct 14, 2012 9:10 am
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Com nào com nè:
1. chap này ngắn quá Tức quá Tức quá Tức quá
2. hjx đọc mà các couple loạn xị ngậu cả lên Shin-Ran-Aoko-Shiho, Hak-Sonoko, Heiji-Kaz Chóng mặt Chóng mặt Chóng mặt
3. Fic very hay nhưng chữ bé quá con cho chữ to thêm chút đk hem Nhìn Nhìn Nhìn
4. Chờ chap mới vào thứ 7 tuần sau cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng
Còn bây giờ Hồn nhiên Hồn nhiên Hồn nhiên

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Sun Oct 14, 2012 11:12 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



@mama: ok ok, chap sau con sẽ cho chữ to lên , mà thế này còn ngắn hả?! hic khóc khóc khóc
Hehe mà couplay trong fic nè của con tiêu chí loạn và loạn mà hehe để con nói rõ hơn nha
Ran-Shin-Aoko-Kaito-Shiho(sau nè còn có thêm một anh nữa zô đây hô hô) Cừơi gian
tiếp nè, Hei-Ran-Kaz Cừơi gian rùi Son-Hak thì không nói cười đắc thắng cảnh báo trước là mấy ông bà già cũng có phần couplay đấy hehe, nói chung là ... loạn hơn cả tình hình chính sự bây h cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng Trêu

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sun Oct 14, 2012 11:28 am
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Chóng mặt Chóng mặt Chóng mặt loạn hơn cả tình hình biển đông Stress nặng Stress nặng Stress nặng

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Sun Oct 14, 2012 1:00 pm
avatar

Members
Ran_Angel_2002
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 24
Xu : 38
Điểm : 2
Chòm sao : Gemini
Giới tính : Nữ Birthday : 20/06/1999
Đến từ : Zing me
Tâm trạng : Bùn bùn chán chán

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 24
Xu : 38
Điểm : 2
Chòm sao : Gemini
Giới tính : Nữ
Birthday : 20/06/1999
Đến từ : Zing me
Tâm trạng : Bùn bùn chán chán
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Sao loạn xạ hết cả lên... Cặm bắp

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran_Angel_2002





Sun Oct 14, 2012 1:03 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Thì chủ chương nó là loạn mà cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sun Oct 14, 2012 1:52 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Ta đây Ta đây Ta đây chờ thứ 7 cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng
p/s: đổi avatar ở đây kiểu gì vậy cưng sao mò hoài mà ta chả đổi đk Không chịu đâu Không chịu đâu Không chịu đâu
chỉ ta nhé . tks nhìu Tặng hoa Tặng hoa Tặng hoa

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Sun Oct 14, 2012 4:49 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Chưa đâu với đâu đã hăm dọa người ta rùi hic Điên mất Điên mất Điên mất
http://crazy-night.forum-pro.net/profile?mode=editprofile&page_profil=avatars, đây mama thay ở đây nè

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sun Oct 14, 2012 7:59 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Ta đâu có hăm dọa đâu Hey Hey Hey chỉ nhắc thế thui mừ nhưng đọc lại cái fic này từ đầu Chóng mặt Chóng mặt Chóng mặt
Vất vả Vất vả Vất vả đau mắt quá

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Sun Oct 14, 2012 9:42 pm
avatar

Members
Thien_Than_Bang_Gia_1999
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 66
Xu : 121
Điểm : 3
Chòm sao : Libra
Birthday : 01/10/1999

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 66
Xu : 121
Điểm : 3
Chòm sao : Libra
Birthday : 01/10/1999
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Hay lắm! Hay lắm! Hóng chap mới nha! ^^

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Thien_Than_Bang_Gia_1999





Mon Oct 15, 2012 11:33 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Ai biểu mama đọc lại từ đầu chớ không !

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Mon Oct 15, 2012 1:05 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



shin_ran_726 đã viết:
Ai biểu mama đọc lại từ đầu chớ không !
phải đọc lại mới hiểu được chớ U ám U ám U ám k0 đọc chap mới mà cứ như người rừng ý Chóang Chóang Chóang
thui chờ chap mới vào thứ 7 cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng
p/s: k0 trả nợ đầy đủ thì con nhìn chữ ký của ta nhé Cười nham hiểm Cười nham hiểm Cười nham hiểm

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Mon Oct 15, 2012 5:09 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



ặc ... mama ... đi làm xã hội đen đc đó (giống mama thiệt của con rùi hic) sao má mình ai cũng ... chằn lửa thế hở trời Chóng mặt Phụt Tụng kinh kiếp trước tôi là làm nên tội nghiệt gì cơ chứ Ướt nhẹp
mà mama đọc lại từ đầu đã hỉu đc chưa ?! cười đắc thắng

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Mon Oct 15, 2012 8:01 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Đã hiểu nhưng vẫn Chóng mặt Chóng mặt Chóng mặt

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Tue Oct 16, 2012 11:52 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Hèhè

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Thu Oct 18, 2012 10:22 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



chap mới Gây lộn Gây lộn Gây lộn

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Fri Oct 19, 2012 1:42 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



má ơi làm gì mà dữ vậy ... hôm nay mới thứ 6 mà hic hic hic Vất vả

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sat Nov 03, 2012 9:03 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Chap 12:
Tôi bước vào tiền sảnh của Đại điện, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả … nói là hồi hộp cũng có thể … nói là bâng khuâng, lo lắng, xốn xang cũng không sai …
Đã rất nhiều lần tôi định gặp em … đã rất nhiều lần tôi muốn hỏi em … hỏi em tại sao em lại có mặt trong hoàng cung này … hỏi em tại sao em lại vào nơi đây … tại sao lại tự vùi dập cuộc sống tự do của mình như vậy ... và hỏi em về ý nghĩa của câu nói đó … mặc dù … tất cả câu trả lời tôi đã biết hết … nhưng … tôi không muốn tin … tôi không thể nào chấp nhận được cái sự thật này … tôi muốn được nghe chính em nói … nghe chính em giải thích … nghe chính em thừa nhận … chứ không chỉ là những suy luận mơ hồ này …
Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên phải bàn của cha tôi – Lãnh chúa Tokyo … tôi bắt gặp ánh mắt em khi em đang chỉnh sửa lại trang phục biểu diễn ở góc đại sảnh … phải … tất nhiên em cũng nhìn lại tôi … rồi … một hành động của em làm tôi chết sững người … một hành động tôi chưa bao giờ nghĩ đến … em cúi chào tôi theo nghi lễ của một cung nữ rồi ngay lập tức quay lại với việc của mình … không hề ngoảnh lại để xem phản ứng của tôi … ánh mắt tím của em … hoàn toàn vô cảm … màu violet ấy không hề tỏ ra ngại ngùng khi em nhìn thấy người con trai mà em đã gặp 10 năm trước mặc dù em luôn miệng phủ nhận … khi em nhìn thấy người con trai đã được em “dành tặng” chiếc kim tẩm thuốc mê “quý giá” vào bên hông vừa mới hôm trước …
Phải chăng … em chỉ coi tôi là một thái tử ?! …
Phải chăng … trong trái tim em tôi là một chủ nhân còn em là phận nô tì ?! …
Phải chăng … em đã không còn coi tôi là bạn nữa?! …
Tôi cúi xuống nghịch mấy quả nho trên bàn và bất giác mỉm cười … tôi có vấn đề hay không vậy?! … tôi và em đã từng là bạn sao?! … chưa bao giờ nhỉ?! … Hơn ai hết, tôi biết, em chẳng coi tôi là bạn đâu … chưa từng … chưa bao giờ … nhưng nó không giống như tôi … tôi không coi em là bạn … vì trong trái tim tôi, em là người con gái tôi yêu … nhưng còn em?! … tôi không hề muốn nghĩ đến … nhưng … sự thực thì trong trái tim em … tôi – thái tử của đất nước Tokyo này … là kẻ thù của em ... phải không?! … Ran …
“Shinichi nii-chan!” – Tiếng gọi ngọt xớt của đứa em gái lại một lần nữa phá nát đi cái dòng suy nghĩ mông lung của tôi … nhưng lần này chắc tôi phải cảm ơn nó nếu không thì chẳng biết hành động của tôi sau cái mớ lùng bùng nãy giờ trong đầu sẽ là gì nữa …
“Có chuyện gì?!” – Nghĩ là vậy nhưng tôi vẫn nhăn nhó ngẩng đầu lên hỏi bằng một giọng rất khó chịu
“Hihi, thôi mà anh iu ! Làm gì mà giận dữ vậy?!” – Nó liền giở giọng mè nheo
“… Chẳng khác cái gì … Rồi sao, chuyện gì?!” – Tôi lại tiếp tục nhăn mặt, gục đầu xuống bàn … chẳng biết là do tôi buồn ngủ hay làm sao nữa …
“Anh bảo chẳng khác cái gì là thế nào?! Này , đừng có nói em chẳng khác gì mẹ nhá! Còn lâu đi!!!” – Kazuha – đứa em “yêu quái” hơn cả tinh tinh đó của tôi liền nắm cổ áo kéo tôi dậy
“Hờ hờ, anh có nói em chẳng khác gì mẹ đâu, là em tự nhận đấy chứ!” – Tôi cười nhạt rồi lại tiếp tục gục xuống bàn
“Anh muốn gì đây?!” – Nó lại tiếp tục kéo tôi lên … nở một nụ cười rất “dịu dàng”
“Rồi rồi thưa cô, có chuyện gì nói nhanh lên không vào tiệc bây giờ!” – Tôi đành cố nặn ra một nụ cười không thể giả tạo hơn nói với cô em gái … thái tử đấy, nhưng tôi chẳng dám đụng đến Thánh cô này đâu, để nó giận lên thì chỉ có nước xơi chưởng mà nó học được của mấy tay đầu gấu ngoài kinh thành thôi … haizzz, tự dưng để nó ra ngoài làm gì giờ thì … mình ăn đủ …
“Còn nhiều thời gian mà, mà thôi, nè, cô thượng cung vũ hội đó là cô bé ngày xưa của anh đó hả?!” – Kazuha nhẹ nhàng quàng vai tôi hỏi khẽ … nghe giọng mà chỉ muốn đấm cho nó mấy cái …
“Này!” – Tôi gắt lên, đang buồn bực sẵn trong người cô em gái yêu quý này lại còn nhắc đến cái vấn đề mà tôi đã cố gắng không nghĩ đến nữa … nhưng … chẳng hiểu là phản xạ hay ý muốn của tôi mà … ánh mắt tôi lập tức liếc nhìn sang Ran … và tất nhiên cái hành động đó chẳng thể nào qua nổi đôi mắt “bồ câu” của đứa em đang đứng bên cạnh … nhưng cũng chẳng sao, vì tôi biết sớm muộn gì mình cũng phải khai thật ra thôi, nếu không muốn bị đem ra làm bao tải cho cái môn “Vịnh xuân quyền” mà nó khoe vừa học được …
“Hehe, nhìn người ta đắm đuối thế mà còn chối?!”
“…” – Tôi chẳng biết nói gì chỉ khẽ nhăn mặt và thở dài
“Là cô bé đó thật hả anh?!” – Bỗng nhiên nó hạ giọng rồi hỏi nhẹ nhàng … tôi có thể cảm thấy giọng nó phảng phất một nỗi buồn thực sự …
“… Ừ! Em sao vậy?!” – Cuối cùng tôi cũng khẽ gật đầu, dù sao thì tôi với đứa em gái này cũng chẳng có gì là bí mật nữa …
“Em … có sao đâu, chỉ là em hơi lo cho anh thôi … nếu anh định lập thêm một thái tử phi nữa thì … em thấy … chị Shiho có vẻ không vui lắm lúc anh lấy chị Aoko rồi … chị ấy yêu anh thật lòng mà!”
“Anh biết chứ, với lại … anh cũng không có ý định ấy đâu! Yên tâm!” – Tôi mỉm cười với cô em gái
“Này, sao lại không?! Anh thích cô bé đó mà !” – Kazuha vừa nhìn Ran vừa hỏi
“Lý do em không cần biết … và cũng đừng có hỏi nhiều …” – Tôi khẽ mỉm cười rồi đưa mắt nhìn sang Ran …
“… Anh không nói thì thôi, em sẽ tự tìm hiểu! Em mà phải hỏi anh chắc!” – Nó cao giọng nhưng rồi lại lập tức xoay chuyển âm lượng 180 độ “Nhưng mà anh này … nếu để mất đi người mình yêu thật sự thì … anh sẽ không còn cơ hội nữa đâu …” – Nó vừa nói vừa hướng ánh mắt xa xăm, vô định lên phía chân trời xanh thẳm … màu xanh trong đôi mắt nó bây giờ cũng đủ để tôi biết rằng … trái tim đứa em gái của tôi … cuối cùng thì … cũng đã rung động rồi …
“Vậy nhá, lát gặp anh sau, em đi chơi đây!” – Nó vừa nói vừa chạy đi
“Ờ … cái cậu Hattori nào đó chắc cũng thú vị đấy nhỉ?!” – Tôi gọi với theo
“Này! … Sao anh …?!” – Tôi biết ngay là thể nào nó cũng đứng lại và la lên thế này
“Haha! Cái gì anh chẳng biết” – Cố gắng không để ý đến ánh mắt của Ran khi tôi nhắc đến cái tên Hattori, tôi cười lớn nói với Kazuha
“Thế hả?! Cái gì anh cũng biết chứ gì?! Vậy anh làm ơn cho em biết mấy quả nho trên bàn là ai làm nó dập nát như vậy?! Anh làm ơn nói đi, để em còn mách mẹ!” – Nó cười khẩy nhìn tôi
“A … anh chứ ai!” – Tôi cao giọng nói với nó rồi ném mấy quả nho đang vương vãi trên bàn vào đĩa
“Sì! Anh cứ đợi đó tối nay anh ăn đủ với em!” – Nó vừa trừng mắt vừa nguýt tôi một cái rõ dài rồi chạy đi … xa dần … xa dần … và cuối cùng chỉ còn một mình tôi với đám cung nữ xung quanh … … …
… … …
Ánh mắt tôi không thể nào không nhìn sang em … đã cố lắm rồi … nhưng lý trí tôi không thể ngăn nổi đôi mắt này tìm đến hình ảnh của em … đã cố lắm rồi … nhưng những lời gào thét “HÃY QUÊN ĐI!” trong trí óc tôi bây giờ vẫn không thể nào ngăn nổi những hình ảnh và những lời nói của em trước kia chạy qua đầu tôi như một cuộn băng đã được lập trình sẵn …
Tôi lại gục mặt xuống bàn … cố gắng tìm cho mình một giấc ngủ … dù sao thì cũng hơn 1 tiếng nữa mới đến giờ gặp sứ giả Osaka … tôi đến đây sớm chỉ vì muốn nói chuyện với em nhưng giờ thì … tôi biết sẽ chẳng bao giờ có chuyện tôi đến trước mặt em và hỏi những câu hỏi tôi đã nghĩ sẵn từ trước … thậm chí giờ đây … tôi còn chẳng giám nhìn vào mắt em ... tôi sợ phải nhìn cái ánh mắt tím lạnh lùng ấy … tôi thực sự không muốn nghĩ đến những kỉ niệm của 10 năm trước và cái câu nói ấy của em nữa …
Hai đôi mắt của tôi nhắm lại … đúng hơn là tôi bắt chúng phải khép lại … cố gắng chìm vào giấc ngủ …
“Rắc! …”
… … …
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”
… … …
“Bịch …”
… … …
Trắng … màu của một con suối … nhưng cái màu tinh khiết ấy đã bị một màu đỏ thay thế … một màu đỏ pha lẫn chút đen … là màu của máu …
… … …
“Tạm biệt! Đừng nhớ cô bé ấy nữa … vì cô ấy giờ chỉ là một ác quỷ …”
… … …
“Này! Bé Shin, bé Shin!” – Giọng lãnh chúa phu nhân Yukiko vang lên bên tai Shinichi
“M … mẹ?!” – Cậu nhăn mặt “Con đang ngủ mà, sao tự dưng lại gọi con dậy?!” – Nói rồi Shinichi ngồi thẳng dậy và giờ thì … sama nhà ta mới nhận ra mình đang ở đâu và định làm gì
“Vâng thưa thái tử! Cậu mà còn ngủ ở đây nữa thì ê mặt với sứ giả Osaka nhá!” – Lãnh chúa Yusaku cười khẩy nói
“Rồi rồi rồi! Con biết rồi! Thế đến giờ chưa ạ?!” – Shinichi thở dài … khẽ lúc lắc đầu … cậu đang cố gắng xóa đi cái viễn cảnh của giấc mơ vừa nãy …
“Sứ giả Hakuba đang trên đường đến đây rồi! Con liệu mà ăn nói cho tử tế nhá! Tình bang giao của hai nước hầu như đều phụ thuộc vào buổi gặp mặt hôm nay cả đấy!” – Lãnh chúa Yusaku dặn dò đứa con trai đang trong tình trạng “một tay che miệng ngáp còn một tay dụi mắt” của mình
“Vâng vâng, con biết rồi!” – Shinichi đáp củn lủn
“Anh chẳng có lễ phép trên dưới gì cả! Chắc mẹ chiều anh quá nên sinh hư rồi!” – Kazuha chạy đến bên cạnh Shinichi nói
“Em tưởng em thì lễ phép lắm chắc! Nói với anh trai mà như nói với bạn ngoài đường!”
“Anh thì …” – Kazuha đang định đáp trả lại thì quân lính đến báo tin sứ giả Hakuba đã đến nên cuộc đấu khẩu của hai anh em nhà Kudo tạm dừng tại đây (chẳng biết là hai anh em hay là Phạm Tăng và Trương Lương gặp nhau nữa *mà có ai biết 2 ông này hông nhẩy?!* tạm dừng để còn vào nội dung chính nữa … cứ luyên thuyên thế này chẳng biết bao giờ mới xong được cái chap ^^)
… … …
“Lãnh chúa! Để tỏ lòng hiếu khách của người Tokyo, xin lãnh chúa cho phép thần mời sứ giả Hakuba đây và những viên quan đi theo vài chén!” – Trong buổi tiệc bỗng nhiên tướng quân Gin đứng lên nói với Yusaku
“Được thôi, ta rất vui khi tướng quân tỏ lòng hiếu khách như vậy! Tướng quân cứ tự nhiên!” – Lãnh chúa Yusaku vừa nói vừa cười rất tươi ra vẻ hài lòng
Gin liền đứng lên, mang bình rượu đặt sẵn trên bàn đi đến từng bàn rót rượu cho các viên quan Osaka rồi cuối cùng sang chỗ của sứ giả Hakuba mời rượu
Shinichi cảm thấy hơi nghi ngờ khi thường ngày Gin không phải là con người cởi mở như vậy … rồi cậu để ý … có một ánh mắt luôn dõi theo ông ta và tên sứ giả của Osaka … không … phải là 2 mới đúng …
“Shinichi!” – Tiếng gọi của Aoko làm cậu không thể nào quan sát được họ tiếp
Và tất nhiên cậu đã bỏ xót … bỏ xót một chi tiết quan trọng nhất … ánh mắt của họ khi Hakuba uống cốc rượu do Gin đưa … có thể nó chẳng biểu lộ cảm xúc gì … nhưng 2 ánh mắt đó đều có một sự tập trung cao độ … như thể hành động ấy là một mắt xích quan trọng không thể thiếu trong kế hoạch của họ …
“Tối nay anh có rảnh không?! Em cần nói chuyện với anh về việc của … Kuroba …” – Aoko khẽ hỏi Shinichi
“Anh rảnh! …” – Cậu định nói thêm vài điều nữa nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thoáng buồn của cô cậu lại thôi “Xem múa đi! Vui lên nào, gì mà ủ rũ vậy?!”
“… Em vẫn đang xem mà! Shinichi này …”
“SỨ GIẢ!!! SỨ GIẢ!!!” – Tiếng gọi của cô cung nữ hầu trà bên cạnh Hakuba làm cắt đứt câu nói của Aoko
“Sứ giả bị làm sao vậy?” – Lãnh chúa phu nhân Yukiko sốt sắng hỏi … mọi công việc đàn hát đều được tạm dừng … mọi người đều tiến đến xung quanh Hakuba
“Á!” – Sonoko vấp ngã trong lúc đang chạy lại chỗ Hakuba … tay cô gạt phải ly rượu trên bàn của sứ giả làm nó rơi xuống đất và vỡ làm đôi
“Cô đi đứng kiểu gì vậy hả?!” – Ông Agasa quát lên giận dữ “Còn không mau lại đây đưa sứ giả Hakuba về phòng rồi đi gọi thái y!”
“Tiểu nữ xin lỗi … tiểu nữ làm ngay ạ!” – Sonoko cúi người hoảng hốt nói rồi chạy đến phụ giúp các cung nữ khác đưa Hakuba về phòng
“Thượng cung Mori … ở đây không có việc của cô nữa … cô lui ra đi!” – Shiho lên tiếng
“Vâng, thưa thái tử phi!” – Ran cúi người chào lãnh chúa rồi bước ra khỏi đại điện
“Shiho … sao lại … chúng ta còn cần cô ấy mà?!” – Aoko ngạc nhiên hỏi
Mọi người chưa nói hết câu thì Shiho đã ra lệnh cho tất cả người hầu ra ngoài …
“Sứ giả Hakuba bị trúng độc ...”
Chap 12:
Tôi bước vào tiền sảnh của Đại điện, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả … nói là hồi hộp cũng có thể … nói là bâng khuâng, lo lắng, xốn xang cũng không sai …
Đã rất nhiều lần tôi định gặp em … đã rất nhiều lần tôi muốn hỏi em … hỏi em tại sao em lại có mặt trong hoàng cung này … hỏi em tại sao em lại vào nơi đây … tại sao lại tự vùi dập cuộc sống tự do của mình như vậy ... và hỏi em về ý nghĩa của câu nói đó … mặc dù … tất cả câu trả lời tôi đã biết hết … nhưng … tôi không muốn tin … tôi không thể nào chấp nhận được cái sự thật này … tôi muốn được nghe chính em nói … nghe chính em giải thích … nghe chính em thừa nhận … chứ không chỉ là những suy luận mơ hồ này …
Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên phải bàn của cha tôi – Lãnh chúa Tokyo … tôi bắt gặp ánh mắt em khi em đang chỉnh sửa lại trang phục biểu diễn ở góc đại sảnh … phải … tất nhiên em cũng nhìn lại tôi … rồi … một hành động của em làm tôi chết sững người … một hành động tôi chưa bao giờ nghĩ đến … em cúi chào tôi theo nghi lễ của một cung nữ rồi ngay lập tức quay lại với việc của mình … không hề ngoảnh lại để xem phản ứng của tôi … ánh mắt tím của em … hoàn toàn vô cảm … màu violet ấy không hề tỏ ra ngại ngùng khi em nhìn thấy người con trai mà em đã gặp 10 năm trước mặc dù em luôn miệng phủ nhận … khi em nhìn thấy người con trai đã được em “dành tặng” chiếc kim tẩm thuốc mê “quý giá” vào bên hông vừa mới hôm trước …
Phải chăng … em chỉ coi tôi là một thái tử ?! …
Phải chăng … trong trái tim em tôi là một chủ nhân còn em là phận nô tì ?! …
Phải chăng … em đã không còn coi tôi là bạn nữa?! …
Tôi cúi xuống nghịch mấy quả nho trên bàn và bất giác mỉm cười … tôi có vấn đề hay không vậy?! … tôi và em đã từng là bạn sao?! … chưa bao giờ nhỉ?! … Hơn ai hết, tôi biết, em chẳng coi tôi là bạn đâu … chưa từng … chưa bao giờ … nhưng nó không giống như tôi … tôi không coi em là bạn … vì trong trái tim tôi, em là người con gái tôi yêu … nhưng còn em?! … tôi không hề muốn nghĩ đến … nhưng … sự thực thì trong trái tim em … tôi – thái tử của đất nước Tokyo này … là kẻ thù của em ... phải không?! … Ran …
“Shinichi nii-chan!” – Tiếng gọi ngọt xớt của đứa em gái lại một lần nữa phá nát đi cái dòng suy nghĩ mông lung của tôi … nhưng lần này chắc tôi phải cảm ơn nó nếu không thì chẳng biết hành động của tôi sau cái mớ lùng bùng nãy giờ trong đầu sẽ là gì nữa …
“Có chuyện gì?!” – Nghĩ là vậy nhưng tôi vẫn nhăn nhó ngẩng đầu lên hỏi bằng một giọng rất khó chịu
“Hihi, thôi mà anh iu ! Làm gì mà giận dữ vậy?!” – Nó liền giở giọng mè nheo
“… Chẳng khác cái gì … Rồi sao, chuyện gì?!” – Tôi lại tiếp tục nhăn mặt, gục đầu xuống bàn … chẳng biết là do tôi buồn ngủ hay làm sao nữa …
“Anh bảo chẳng khác cái gì là thế nào?! Này , đừng có nói em chẳng khác gì mẹ nhá! Còn lâu đi!!!” – Kazuha – đứa em “yêu quái” hơn cả tinh tinh đó của tôi liền nắm cổ áo kéo tôi dậy
“Hờ hờ, anh có nói em chẳng khác gì mẹ đâu, là em tự nhận đấy chứ!” – Tôi cười nhạt rồi lại tiếp tục gục xuống bàn
“Anh muốn gì đây?!” – Nó lại tiếp tục kéo tôi lên … nở một nụ cười rất “dịu dàng”
“Rồi rồi thưa cô, có chuyện gì nói nhanh lên không vào tiệc bây giờ!” – Tôi đành cố nặn ra một nụ cười không thể giả tạo hơn nói với cô em gái … thái tử đấy, nhưng tôi chẳng dám đụng đến Thánh cô này đâu, để nó giận lên thì chỉ có nước xơi chưởng mà nó học được của mấy tay đầu gấu ngoài kinh thành thôi … haizzz, tự dưng để nó ra ngoài làm gì giờ thì … mình ăn đủ …
“Còn nhiều thời gian mà, mà thôi, nè, cô thượng cung vũ hội đó là cô bé ngày xưa của anh đó hả?!” – Kazuha nhẹ nhàng quàng vai tôi hỏi khẽ … nghe giọng mà chỉ muốn đấm cho nó mấy cái …
“Này!” – Tôi gắt lên, đang buồn bực sẵn trong người cô em gái yêu quý này lại còn nhắc đến cái vấn đề mà tôi đã cố gắng không nghĩ đến nữa … nhưng … chẳng hiểu là phản xạ hay ý muốn của tôi mà … ánh mắt tôi lập tức liếc nhìn sang Ran … và tất nhiên cái hành động đó chẳng thể nào qua nổi đôi mắt “bồ câu” của đứa em đang đứng bên cạnh … nhưng cũng chẳng sao, vì tôi biết sớm muộn gì mình cũng phải khai thật ra thôi, nếu không muốn bị đem ra làm bao tải cho cái môn “Vịnh xuân quyền” mà nó khoe vừa học được …
“Hehe, nhìn người ta đắm đuối thế mà còn chối?!”
“…” – Tôi chẳng biết nói gì chỉ khẽ nhăn mặt và thở dài
“Là cô bé đó thật hả anh?!” – Bỗng nhiên nó hạ giọng rồi hỏi nhẹ nhàng … tôi có thể cảm thấy giọng nó phảng phất một nỗi buồn thực sự …
“… Ừ! Em sao vậy?!” – Cuối cùng tôi cũng khẽ gật đầu, dù sao thì tôi với đứa em gái này cũng chẳng có gì là bí mật nữa …
“Em … có sao đâu, chỉ là em hơi lo cho anh thôi … nếu anh định lập thêm một thái tử phi nữa thì … em thấy … chị Shiho có vẻ không vui lắm lúc anh lấy chị Aoko rồi … chị ấy yêu anh thật lòng mà!”
“Anh biết chứ, với lại … anh cũng không có ý định ấy đâu! Yên tâm!” – Tôi mỉm cười với cô em gái
“Này, sao lại không?! Anh thích cô bé đó mà !” – Kazuha vừa nhìn Ran vừa hỏi
“Lý do em không cần biết … và cũng đừng có hỏi nhiều …” – Tôi khẽ mỉm cười rồi đưa mắt nhìn sang Ran …
“… Anh không nói thì thôi, em sẽ tự tìm hiểu! Em mà phải hỏi anh chắc!” – Nó cao giọng nhưng rồi lại lập tức xoay chuyển âm lượng 180 độ “Nhưng mà anh này … nếu để mất đi người mình yêu thật sự thì … anh sẽ không còn cơ hội nữa đâu …” – Nó vừa nói vừa hướng ánh mắt xa xăm, vô định lên phía chân trời xanh thẳm … màu xanh trong đôi mắt nó bây giờ cũng đủ để tôi biết rằng … trái tim đứa em gái của tôi … cuối cùng thì … cũng đã rung động rồi …
“Vậy nhá, lát gặp anh sau, em đi chơi đây!” – Nó vừa nói vừa chạy đi
“Ờ … cái cậu Hattori nào đó chắc cũng thú vị đấy nhỉ?!” – Tôi gọi với theo
“Này! … Sao anh …?!” – Tôi biết ngay là thể nào nó cũng đứng lại và la lên thế này
“Haha! Cái gì anh chẳng biết” – Cố gắng không để ý đến ánh mắt của Ran khi tôi nhắc đến cái tên Hattori, tôi cười lớn nói với Kazuha
“Thế hả?! Cái gì anh cũng biết chứ gì?! Vậy anh làm ơn cho em biết mấy quả nho trên bàn là ai làm nó dập nát như vậy?! Anh làm ơn nói đi, để em còn mách mẹ!” – Nó cười khẩy nhìn tôi
“A … anh chứ ai!” – Tôi cao giọng nói với nó rồi ném mấy quả nho đang vương vãi trên bàn vào đĩa
“Sì! Anh cứ đợi đó tối nay anh ăn đủ với em!” – Nó vừa trừng mắt vừa nguýt tôi một cái rõ dài rồi chạy đi … xa dần … xa dần … và cuối cùng chỉ còn một mình tôi với đám cung nữ xung quanh … … …
… … …
Ánh mắt tôi không thể nào không nhìn sang em … đã cố lắm rồi … nhưng lý trí tôi không thể ngăn nổi đôi mắt này tìm đến hình ảnh của em … đã cố lắm rồi … nhưng những lời gào thét “HÃY QUÊN ĐI!” trong trí óc tôi bây giờ vẫn không thể nào ngăn nổi những hình ảnh và những lời nói của em trước kia chạy qua đầu tôi như một cuộn băng đã được lập trình sẵn …
Tôi lại gục mặt xuống bàn … cố gắng tìm cho mình một giấc ngủ … dù sao thì cũng hơn 1 tiếng nữa mới đến giờ gặp sứ giả Osaka … tôi đến đây sớm chỉ vì muốn nói chuyện với em nhưng giờ thì … tôi biết sẽ chẳng bao giờ có chuyện tôi đến trước mặt em và hỏi những câu hỏi tôi đã nghĩ sẵn từ trước … thậm chí giờ đây … tôi còn chẳng giám nhìn vào mắt em ... tôi sợ phải nhìn cái ánh mắt tím lạnh lùng ấy … tôi thực sự không muốn nghĩ đến những kỉ niệm của 10 năm trước và cái câu nói ấy của em nữa …
Hai đôi mắt của tôi nhắm lại … đúng hơn là tôi bắt chúng phải khép lại … cố gắng chìm vào giấc ngủ …
“Rắc! …”
… … …
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”
… … …
“Bịch …”
… … …
Trắng … màu của một con suối … nhưng cái màu tinh khiết ấy đã bị một màu đỏ thay thế … một màu đỏ pha lẫn chút đen … là màu của máu …
… … …
“Tạm biệt! Đừng nhớ cô bé ấy nữa … vì cô ấy giờ chỉ là một ác quỷ …”
… … …
“Này! Bé Shin, bé Shin!” – Giọng lãnh chúa phu nhân Yukiko vang lên bên tai Shinichi
“M … mẹ?!” – Cậu nhăn mặt “Con đang ngủ mà, sao tự dưng lại gọi con dậy?!” – Nói rồi Shinichi ngồi thẳng dậy và giờ thì … sama nhà ta mới nhận ra mình đang ở đâu và định làm gì
“Vâng thưa thái tử! Cậu mà còn ngủ ở đây nữa thì ê mặt với sứ giả Osaka nhá!” – Lãnh chúa Yusaku cười khẩy nói
“Rồi rồi rồi! Con biết rồi! Thế đến giờ chưa ạ?!” – Shinichi thở dài … khẽ lúc lắc đầu … cậu đang cố gắng xóa đi cái viễn cảnh của giấc mơ vừa nãy …
“Sứ giả Hakuba đang trên đường đến đây rồi! Con liệu mà ăn nói cho tử tế nhá! Tình bang giao của hai nước hầu như đều phụ thuộc vào buổi gặp mặt hôm nay cả đấy!” – Lãnh chúa Yusaku dặn dò đứa con trai đang trong tình trạng “một tay che miệng ngáp còn một tay dụi mắt” của mình
“Vâng vâng, con biết rồi!” – Shinichi đáp củn lủn
“Anh chẳng có lễ phép trên dưới gì cả! Chắc mẹ chiều anh quá nên sinh hư rồi!” – Kazuha chạy đến bên cạnh Shinichi nói
“Em tưởng em thì lễ phép lắm chắc! Nói với anh trai mà như nói với bạn ngoài đường!”
“Anh thì …” – Kazuha đang định đáp trả lại thì quân lính đến báo tin sứ giả Hakuba đã đến nên cuộc đấu khẩu của hai anh em nhà Kudo tạm dừng tại đây (chẳng biết là hai anh em hay là Phạm Tăng và Trương Lương gặp nhau nữa *mà có ai biết 2 ông này hông nhẩy?!* tạm dừng để còn vào nội dung chính nữa … cứ luyên thuyên thế này chẳng biết bao giờ mới xong được cái chap ^^)
… … …
“Lãnh chúa! Để tỏ lòng hiếu khách của người Tokyo, xin lãnh chúa cho phép thần mời sứ giả Hakuba đây và những viên quan đi theo vài chén!” – Trong buổi tiệc bỗng nhiên tướng quân Gin đứng lên nói với Yusaku
“Được thôi, ta rất vui khi tướng quân tỏ lòng hiếu khách như vậy! Tướng quân cứ tự nhiên!” – Lãnh chúa Yusaku vừa nói vừa cười rất tươi ra vẻ hài lòng
Gin liền đứng lên, mang bình rượu đặt sẵn trên bàn đi đến từng bàn rót rượu cho các viên quan Osaka rồi cuối cùng sang chỗ của sứ giả Hakuba mời rượu
Shinichi cảm thấy hơi nghi ngờ khi thường ngày Gin không phải là con người cởi mở như vậy … rồi cậu để ý … có một ánh mắt luôn dõi theo ông ta và tên sứ giả của Osaka … không … phải là 2 mới đúng …
“Shinichi!” – Tiếng gọi của Aoko làm cậu không thể nào quan sát được họ tiếp
Và tất nhiên cậu đã bỏ xót … bỏ xót một chi tiết quan trọng nhất … ánh mắt của họ khi Hakuba uống cốc rượu do Gin đưa … có thể nó chẳng biểu lộ cảm xúc gì … nhưng 2 ánh mắt đó đều có một sự tập trung cao độ … như thể hành động ấy là một mắt xích quan trọng không thể thiếu trong kế hoạch của họ …
“Tối nay anh có rảnh không?! Em cần nói chuyện với anh về việc của … Kuroba …” – Aoko khẽ hỏi Shinichi
“Anh rảnh! …” – Cậu định nói thêm vài điều nữa nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thoáng buồn của cô cậu lại thôi “Xem múa đi! Vui lên nào, gì mà ủ rũ vậy?!”
“… Em vẫn đang xem mà! Shinichi này …”
“SỨ GIẢ!!! SỨ GIẢ!!!” – Tiếng gọi của cô cung nữ hầu trà bên cạnh Hakuba làm cắt đứt câu nói của Aoko
“Sứ giả bị làm sao vậy?” – Lãnh chúa phu nhân Yukiko sốt sắng hỏi … mọi công việc đàn hát đều được tạm dừng … mọi người đều tiến đến xung quanh Hakuba
“Á!” – Sonoko vấp ngã trong lúc đang chạy lại chỗ Hakuba … tay cô gạt phải ly rượu trên bàn của sứ giả làm nó rơi xuống đất và vỡ làm đôi
“Cô đi đứng kiểu gì vậy hả?!” – Ông Agasa quát lên giận dữ “Còn không mau lại đây đưa sứ giả Hakuba về phòng rồi đi gọi thái y!”
“Tiểu nữ xin lỗi … tiểu nữ làm ngay ạ!” – Sonoko cúi người hoảng hốt nói rồi chạy đến phụ giúp các cung nữ khác đưa Hakuba về phòng
“Thượng cung Mori … ở đây không có việc của cô nữa … cô lui ra đi!” – Shiho lên tiếng
“Vâng, thưa thái tử phi!” – Ran cúi người chào lãnh chúa rồi bước ra khỏi đại điện
“Shiho … sao lại … chúng ta còn cần cô ấy mà?!” – Aoko ngạc nhiên hỏi
Mọi người chưa nói hết câu thì Shiho đã ra lệnh cho tất cả người hầu ra ngoài …
“Sứ giả Hakuba bị trúng độc ...”
------------
Chẳng hỉu sao ko sửa đc cỡ chữ ... ặc

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sun Nov 04, 2012 7:31 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



chap này hay nhưng ngắn lại còn post 2 lần làm ta hớ cứ gỡ chap dài lắm Bực Bực Bực
p/s: sao 4rum không có bộ gõ TV vậy, ngồi mò unikey mệt quá

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Mon Nov 05, 2012 11:06 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Hình như 4 rum nào cũng hổng có cái bộ gõ đó thìa phải ^^
Chết cha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Nhầm nhọt rùi ^^

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Mon Nov 05, 2012 11:09 am
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



shin_ran_726 đã viết:
Hình như 4 rum nào cũng hổng có cái bộ gõ đó thìa phải ^^
Chết cha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Nhầm nhọt rùi ^^

Ok Ok Ok Nhung con, má nhớ con lắm nhưng má nhớ chap mới hơn cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Mon Nov 05, 2012 11:50 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Ặc Ặc Ặc Ặc ... tưởng má mình ... iu thương mình thía nào ... Là ta ! thì ra ... khóc
Chẳng bù cho con nhớ má mấy ngày hôm nay ... nhưng con nhớ phim Dong Y hơn Yêu hơn nữa Yêu vô cùng cười đắc thắng

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sat Nov 10, 2012 3:26 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Chap 13:
“Sứ giả Hakuba bị trúng độc …” – Shiho nói nhỏ
“Trúng độc?!” – Aoko hỏi lại
“Phải! Loại độc này …” – Shiho định nói nhưng bất ngờ dừng lại … mắt cô liếc qua chiếc bình rượu vừa bị vỡ trên mặt đất …
“Loại độc này làm sao hả chị?!” – Kazuha sốt sắng hỏi
“Không có gì đâu …” – Shiho liền mỉm cười lắc đầu … hành động của cô làm Shinichi cảm thấy rất khó hiểu … cậu cũng nhìn về phía bình rượu vỡ trên mặt đất …
“Vụ này giao cho con đấy, Shinichi, đơn giản lắm mà!” – Ông Yusaku nở nụ cười nửa miệng với cậu con trai vẫn còn đang nhăn mặt chẳng hiểu trời trăng gì
“Anh nói vậy là sao?! Hakuba là sứ giả của đất nước Osaka đấy ! Vụ này mà không giải quyết nhanh thì bang giao giữa hai nước sẽ bị ảnh hưởng rất lớn ! » - Lãnh chúa phu nhân nói với ông chồng yêu quý
« Ôi giời, đi thôi ! Kệ nó, coi như rèn luyện trí óc « anh » thái tử tự tin đầy mình này thôi ! Em quan tâm làm gì cơ chứ ! Mà anh còn chưa nói hậu cung không được tham gia vào chính sự nhá ! » - Lãnh chúa vừa lôi người vợ đang mặt nhăn mày nhó đi vừa nói
« Ơ cái anh này hay nhỉ !? » - Yukiko liền giật phắt tay ra *báo hiệu một cuộc chiến ^^* « Sao Shiho được tham gia còn em thì không !? Hay anh yêu con dâu hơn vợ đấy ?! »
« Đúng rồi đấy ! Anh yêu nó hơn em nhiều, giờ mới biết hả ?! Sao kém vậy em ? » - Lãnh chúa Yusaku vừa cười vừa quàng vai Shiho
« Anh … Bé Shin !!!!! » - Không làm gì được, lãnh chúa phu nhân đành quay sang cầu cứu cậu con trai « Bé Shin phải là gì đi chứ ! Vợ con bị cướp rồi kìa !!!! »
« Thôi con lạy mấy má, sứ giả đất nước người ta vừa bị trúng độc mà mình còn ở đó đùa với chả cợt ! Thật hết biết, bố mẹ hết lúc để đùa rồi hả ?! » - Shinichi nhăn mặt nói « Còn bố nữa, lớn bằng nấy rồi còn … » - Vừa nói cậu vừa lắc đầu ngao ngán
« Anh ăn nói với bố mẹ như thế đấy hả ?! Mặc dù bố mẹ có làm gì thì cũng … bla bla bla …» - Aoko trừng mắt với Shinichi và chơi một tràng « kinh phật »
« Em cũng nói rồi mà anh ấy còn nạt lại em nữa … hic ! » - Kazuha giả vờ nhõng nhẽo
« Ê ê … nhà này không có cái kiểu con gái bắt nạt con trai thế nhá ! » - Shinichi cũng không vừa, phản công ngay lập tức
« Aoko và Kazuha nói đúng còn gì Shinichi !? Từ nay con phải ăn nói với bố mẹ cho đàng hoàng nghe chưa !? » - Lãnh chúa Yusaku lên giọng
« À … vâng, đàng hoàng thì đàng hoàng ! » - Shinichi vừa nói vừa nở một nụ cười … không thể nào đểu hơn « … gì nhỉ, con đang định kể chuyện gì cho mẹ mà lại quên mất rồi … » - Shinichi nhăn mặt ra vẻ cố gắng nhớ một chuyện gì đó rất quan trọng, vừa nói cậu vừa nhìn sang vị lãnh chúa vẫn đang rất hồn nhiên chẳng hay gì về kế hoạch của cậu con trai
« Chuyện gì vậy bé Shin !? » - Hành động đó của Shinichi càng làm cho Yukiko tò mò hơn
« Ờ thì … để con nhớ xem nào … khoảng tuần trước thì phải … » - Phát hiện ra đứa con trai đang vừa nói vừa nhìn mình và cái thời điểm Shinichi nhắc đến nên lãnh chúa của chúng ta đã bắt đầu ngờ ngợ … « Con thấy … e hèm … con thấy bố … » - Đang nói đột nhiên có một bàn tay bịt miệng cậu lại … quay lại đằng sau hóa ra thủ phạm là … người bố « iu quý » của mình
« Anh làm cái gì vậy … hay là có tật giật mình đấy ?! » - Lãnh chúa phu nhân lập tức bắt bẻ
« Tật … tật gì đâu ?! » - Yusaku chỉ đành gượng cười và lườm Shinichi một cái rồi thì thầm « Con ơi là con, muốn giết ta hả ?! Cứu ta đi !!! Nếu không ta không cho con ra ngoài hoàng cung vào đợt đi săn sắp tới của hoàng tộc nữa ! » - Lãnh chúa đe dọa chàng thái tử đang ra vẻ đắc chí
« Rồi rồi rồi … thiệt tình … » - Shinichi lẩm bẩm, nói rồi cậu quay sang người mẹ đang mặt nhăn mày nhó của mình bên cạnh « Hì hì, chỉ là tuần trước con thấy … bố … đi … đi *có vẻ việc nói dối hơi khó với anh chàng thì phải ^^* con thấy bố sai người đi mua mấy loại thảo mộc cực kì hiếm … nhưng mà hình như … bố không nói cho mẹ thì phải ?! » - Shinichi đành cố bịa ra một lý do cho chính đáng *thế này mà chính đáng hả anh ?! Trí tưởng tượng của anh phong phú quá nhẩy ?! – Im ngay, ,thik ăn bả hả ?! – Rồi rồi, em im … - Viết thì lo mà viết đi má ! Có đi vào vấn đề chính không thì bảo ?!?! Ta đang có hứng thú với vụ án mà cứ luyên thuyên đi đâu thế hả ?!?!?! – ĐÃ BẢO PHẢI TỪ TỪ MÀ !!!! cái loại thik bắt nạt con nít thế này ! Chỉ khổ chị Ran … - Còn lẩm bẩm nữa hả ?! Có vik tiếp không thì bảo !??! – Có … có mà … em phải viết để con xin được cái link từ má iu dấu chớ hè hè*
« Anh yêu, có chuyện đó hả ?! » - Lãnh chúa phu nhân khẽ mỉm cười với ông chồng
« Đâu … đâu có đâu ! » - Ông Yusaku cười nhạt rồi liếc sang đứa con trai đang cố gắng lắm mới không cười thành tiếng « Xin cậu, cậu bịa chuyện kiểu này thà giết sống tôi còn hơn ! »
« Hờ hờ … Tại bố … »
« Mọi người có thôi đi không ?! Lúc nãy mọi người con bảo sứ giả Hakuba rất quan trọng cho bang giao giữa 2 nước cơ mà ?! Sao bây giờ lại xúm cổ lại cãi nhau thế ! » - Aoko nói, đồng thời chặn họng của Shinichi
« Thông cảm đi Aoko ơi, vào cái nhà này là phải thế thôi … » - Shiho vừa lắc đầu vừa nói
« Ý gì đấy ?! » - Shinichi lườm
« Mùi ám khí bắt đầu bốc rồi đây, lần này liệu chị Shiho có thắng được không nhỉ ?! » Kazuha che miệng cười
‘Mùi …’ – Shinichi lầm bẩm
« Thế nhá, cố mà suy nghĩ đi con yêu, ba đi chơi đây ! »
« Chơi ?! Anh rảnh rỗi nhỉ ?! Chuyện kia em còn chưa làm rõ thì anh đừng hòng đi chơi đâu nhá ! » - Bà Yukiko cười « ngọt ngào »
« … Lại bắt đầu … Ba mẹ … » - Kazuha đang nói dở thì cô khựng lại … vì hành động vừa rồi của Shinichi « Anh đi đâu vậy ?! » - Kazuha liền gọi với theo khi thấy Shinichi kéo Shiho ra ngoài đại điện
… … …
« Thái y ! Thái y ! » - Giọng ông Agasa gọi to trước cửa Thái y viện … theo sau là một đoàn nô tì và một số tướng sĩ trong hoàng cung đang khiêng sứ giả Hakuba … và tất nhiên có cả Sonoko …
« Hiroshi ?! Có chuyện gì vậy ?! Đó chẳng phải là sứ giả của đất nước Osaka sao ?! » - Hajime – thái y giỏi nhất trong cung chạy ra nói vội vã
« Phải, trong buổi tiệc bỗng nhiên sứ giả ngất đi, chẳng hiểu sao nữa ?! » - Ông Agasa nhăn mặt đồng thời lấy tay ra lệnh cho đám cung nữ phía sau đưa sứ giả Hakuba vào phòng bệnh
« Vậy để tôi xem, ông cũng vào trong đi ! » - Hajime nói … ông lộ rõ vẻ lo lắng khi liếc nhìn qua sắc mặt của Hakuba khi nãy
… … …
« Có chuyện gì vậy Shinichi ?! » - Shiho cất tiếng hỏi sau khi bị Shinichi kéo đi vào một góc khuất đằng sau đại điện
« Shiho này … em biết rất rõ về cái loại thuốc độc đúng không ?! » - Shinichi hỏi rất nghiêm túc
« Anh biết rồi còn hỏi làm gì … » - Shiho trả lời nửa vời … đúng với tính cách của cô …
« Lúc nãy em bảo sứ giả Hakuba bị trúng độc phải không ?! Vậy em có biết là do loại thuốc nào gây ra không ?! » - Shinichi lại hỏi
« Thực ra em có nghi ngờ một loại thuốc nhưng mà … không chắc chắn lắm … vì nó rất hiếm không thể tồn tại ở trong cung này được … nhưng nó cũng có thể là một loại thảo mộc có độc … hay anh hỏi Aoko xem … cô ấy biết về thảo mộc rõ hơn em … »
« Ừ … mà Shiho này, khi các cung nữ đưa Hakuba đi qua người anh … anh ngửi thấy được một mùi rất lạ … » - Shinichi nói nhỏ
« Mùi ?! Anh thử tả xem nào ?... » - Shiho có vẻ rất sốt sắng
… … …
« Sứ giả bỗng nhiên ngã xuống sao ?! » - Thái y Hajime quay sang hỏi người cung nữ bên cạnh Hakuba lúc đó
« Vâng ạ … trước đó sứ giả không hề có biểu hiện gì bất thường cả … »
« Dốt cuộc thì sứ giả bị làm sao vậy Hajime ?! » - Ông Agasa sốt sắng hỏi
« Bị trúng độc … điều đó là chắc chắn 100% … nhưng … loại độc này … »
… … …
« Anh ngửi thấy một mùi rất khó chịu … nó vừa hanh hanh … lại nồng nồng … gì nữa nhỉ … rất khó nói … nó giống như là mùi cánh hoa hồng giã nhỏ ra rồi kết hợp với rượu quế vậy … cũng không phải … nó …» - Shinichi cố gắng diễn tả cái mùi mà anh ngửi thấy *đừng ai thử giã hoa hồng rồi trộn với rượu quế nhá, mình bịa đó ^^ thực ra mình không có thiện cảm với cái mùi của rượu quế lắm nên … mới cho nó vào thôi ^^*
« Không thể nào … hoa hồng và rượu quế đều là thứ dùng để chữa bệnh ... mùi của chúng cũng đâu có hăng đến vậy … » - Shiho vừa nghĩ vừa lẩm bẩm
« Anh cũng nghĩ vậy nhưng rõ ràng là có mùi của hoa hồng và rượu quế mà … »
« Hôm nào anh hỏi lại Aoko xem … có thể đúng là một loại thảo mộc có độc nào đó … » - Shiho mỉm cười
« … » - Shinichi không nói gì, anh chỉ khẽ gật đầu
… … …
« Loại độc này làm sao cơ ?! » - Ông Agasa sốt sắng hỏi
« Tôi thật sự không biết nó là loại độc gì … tôi học về thuốc và thảo mộc hay tất cả các loại cây có độc ngay từ khi còn nhỏ … nhưng chưa bao giờ tôi gặp một loại thuốc như thế này … » - Câu nói của Hajime làm những người ở đó không khỏi ngạc nhiên … trừ một người con gái … cô chỉ khẽ mỉm cười … dường như đối với cô … đó là một điều hiển nhiên …
‘Các ngươi thật hồ đồ …’ – Đâu đó trong căn phòng này vang lên một tiếng nói … nhưng không ai nghe thấy … không … nó không hẳn là một tiếng nói … nó giống như một tiếng gầm của loài động vật …
‘Loài người các ngươi cũng chỉ đến vậy thôi sao ?! Ta thật thất vọng !’– Tiếng nói đó lại vang lên lần nữa … nhưng dường như nó không hề có âm vang trong không khí … nó chỉ như một cơn gió thoảng qua … và cũng chẳng ai nghe rõ …
« Hajime, ông hãy cố gắng nghĩ lại xem … tin mạng của người này rất quan trọng … chắc ông cũng biết chứ ?! » - Ông Agasa cố nài nỉ
« Tất nhiên là tôi biết rõ … nhưng thật sự thì … tôi không thể làm gì được … có nhớ ra bây giờ thì cũng vô ích thôi … ông hãy nhìn sắc mặt của người này đi … thực sự thì … có biết cách giải độc bây giờ thì cũng rất khó mà cứu được tính mạng … » - Ông Hajime cúi đầu, tự thấy xấu hổ với chính bản thân mình
« … » - Chẳng biết làm gì ông Agasa đành thở dài
‘Sắc mặt đó …’ – Sau khi nghe vị thái y kia nói xong, Sonoko lẩm bẩm, cô liếc nhìn gương mặt của Hakuba … mặt cô chợt nhăn lại … cô cảm thấy rất khó hiểu …
« Thái y, thái tử phi Miyano đến ! » - Một người cung nữ chạy vào bẩm bảo
… … …
« Heiji ! » - Tôi gọi to tên cậu … phải … trừ anh trai và bố thì cậu là người con trai đầu tiên tôi gọi tên …
“Công chúa của tôi ơi! Cô không muốn tôi sống nữa hả?! Dám gọi như thế trước mặt người khác … cô thì không sao, chứ tôi thì … cô tưởng ai cũng như cô … muốn làm gì thì làm hả?!” – Tôi biết ngay là thể nào anh cũng mắng tôi như vậy … đúng ra thì có lẽ tôi nên cảm thấy khó chịu và vặc lại ngay lập tức chứ nhỉ?! Với một cô công chúa bướng bỉnh như tôi chẳng lẽ lại đi cam chịu những lời không có trên dưới này …
Nhưng tôi thực sự không hiểu …
Tôi không hiểu tại sao khi anh gọi tôi là “công chúa của tôi” thì tôi cảm thấy thật sự rất vui … tại sao tôi không thể làm gì được anh ngay cả khi tôi chỉ muốn đấm anh vài cái … tại sao … tôi lại trở nên rất dịu dàng trước mặt anh … không … không phải tôi trở nên mà là tôi muốn như vậy … tôi muốn là một người con gái thực sự khi bên cạnh anh …
Tại sao?! …
“Ơ thì …” – Tôi bỗng nhiên lúng túng đến kì lạ …
“Sao nào?! Cô lại muốn ra khỏi cung hả?! Vậy thì cô cứ đi nhá, nhưng nói trước, tôi không bao che cho cô được nữa đâu! Bao che cho cô để rồi lại phải đi bám gót cô để bảo vệ nàng công chúa vốn đã “đầu gấu” chẳng kém ai này hả?!” – Heiji nói khích
“Ơ không tớ … tớ đã nói cậu được gọi tớ là Kazuha và xưng hô như bạn bè rồi mà?!” – Tôi chỉ khẽ nói … tôi đang rất … rất cố kiềm chế để không xông vào cho tên Heiji đó mấy ngón võ Vịnh xuân quyền
“…” – Có vẻ như hắn ta hơi khựng người lại thì phải … thôi vậy, vào vấn đề chính thôi
“Heiji này … cái khăn hôm trước … cậu thêu xong cho tớ chưa?!” – Tôi nhẹ nhàng nói *nghe nổi cả da gà lên rồi chị Kaz ơi … - Cái gì đấy?! Muốn ăn đập hả em?! – À … không ^^ Thì ra vẫn giữ bản tính cũ … cứ tưởng … chị thay đổi chắc cả thiên hạ được nhờ quá … - Ăn đập chưa đủ hả em?! – Không không em đi đây … anh chị cứ tự nhiên nhá … đúng là anh em … chẳng khác gì nhau*
“Này …” – Heiji rút cái khăn từ túi áo đưa cho tôi “Đây không khéo tay lắm … nhưng chắc cũng không đến nỗi nào …”
“Ừ … đẹp mà” – Tôi mỉm cười rồi nhìn xuống hoa văn mà Heiji vừa thêu …
… … …
“Sao vậy?! Tệ đến thế à?!” – Heiji gọi khi thấy tôi không nói gì …
“K … Không … đẹp lắm …” – Tôi khẽ mỉm cười “Thế nhá, tớ có việc bận rồi, tạm biệt …” – Nói rồi tôi chạy đi …
“Ê NÀY!” – Hắn gọi với lên
“Gì ?!” – Tôi đứng lại la to, không dám quay lại …
Không … dừng … dừng lại đi …
Tôi cảm thấy … anh đang tiến lại gần đây …
Đừng lại đây … xin đấy … xin cậu … đừng lại đây …
“CÓ CHUYỆN GÌ, NÓI NHANH LÊN ĐỂ TÔI CÒN ĐI!!!” – Tôi cố gắng hét to lên để ngăn bước chân của anh …
“Đúng rồi …” – Anh dừng lại và nói nhỏ …
“Hả …” – tôi chẳng hiểu anh định nói cái gì …
“Phải như vậy chứ … phải như vậy mới là Kazuha mà tôi quen chứ … tôi … không … tớ không thích cậu ra vẻ dịu dàng như lúc nãy đâu …” – Anh từ tốn nói …
Anh có biết không?! Anh còn quan tâm tôi làm gì nữa?! Tại sao khi tôi cần anh thì anh lại lạnh lùng như vậy?! … Tại sao khi tôi hiểu rằng … khi tôi biết rằng … tôi và anh tốt nhất dừng lại ở đây … thì anh lại quan tâm tôi như vậy?! …
Tôi chẳng nói gì … tôi cũng chẳng biết mình nên làm gì … tôi chỉ biết ngay lúc đó … đôi chân tôi đã cất bước … cất bước rất nhanh … đúng hơn thì tôi đang chạy … tôi chỉ biết những cơn gió tạt vào mặt tôi … lạnh … tôi có cảm giác rất lạnh … có phải là trên gò má của tôi bây giờ đang chưa đựng những giọt nước ?! … có lẽ … nó là nước mắt … tôi cũng không hiểu tại sao … nó cứ chảy ra … chảy hoài … chảy mãi … tôi đã lau … chắc chắn tôi đã lau mà … tại sao nó vẫn không dừng lại …
“Kazuha ?!” – Tôi giật mình vì một tiếng gọi vang lên phía trước …
“A … anh …”
… … …
“Thái tử phi, sao người lại đến đây?!” – Thái y Hajime cúi đầu chào Shiho và hỏi
“Cho Hakuba uống cái này, nó sẽ làm tăng sức đề kháng và tính mạng của sứ giả sẽ tạm thời không nguy hiểm … ông hãy nghiên cứu về thuốc giải trong thời gian này rõ chưa?” – Shiho ra lệnh
“Vâng, thái tử phi, thần làm ngay đây ạ!” – Nói rồi Hajime đổ lọ thuốc mà Shiho vừa mang đến và miệng sứ giả Hakuba
“Được rồi, mọi người ra ngoài đi … ta muốn ở đây một mình với sứ giả … ta muốn nghiên cứu kĩ hơn về loại độc dược này!” – Shiho tiếp tục nói
“Bằng cách nào thưa thái tử phi!?” – Ông Agasa hỏi
“Ta tự có cách của ta, các ngươi ra ngoài đi, nếu không có lệnh của ta không ai được vào, rõ chưa?!”
“Vâng!” – Nói rồi tất cả mọi người đều ra ngoài để lại trong phòng mình Hakuba và Shiho …
… … …
“Tỉnh rồi à, ngài sứ giả?!” – Shiho hỏi khi thấy ánh mắt Hakuba khẽ động đậy
“T…Thái tử phi … Miyano?!” – Hakuba lấy tay rụi mắt … anh định ngồi dậy … nhưng toàn thân anh tê cứng … không thể di chuyển
“Phải! Ngươi cảm thấy thế nào rồi?!” – Shiho hỏi khẽ
“Tại sao người lại đến đây?!” – Hakuba nhăn mặt
“Ngươi còn nhớ ta không ?! …”
-----------
dài rùi nhá !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! mất gần cả buổi chiều thứ 7 ... hjc

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sat Nov 10, 2012 6:41 pm
avatar

Members
Shinichi s2 Ran
Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 19/09/1997

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 32
Xu : 39
Điểm : 1
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 19/09/1997
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Tem ~~~
Ta com bên MCF rồi không com lại nữa Cười

Chử kí của Shinichi s2 Ran


yêu fic Dc! Triệt tiêu con nợ fic cười đắc thắng cười đắc thắng cười đắc thắng


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Shinichi s2 Ran





Fri Nov 16, 2012 3:09 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Chap 14:
“Ngươi còn nhớ ta không ?! …” – Shiho cất tiếng hỏi nhỏ
« Thần và thái tử phi đã từng quen nhau sao ?! » - Tôi trả lời
Tôi biết … lúc đó tôi đã hơi mỉm cười … một nụ cười nhẹ thôi … nhưng chắc chắn vành môi tôi đã chuyển động và tạo thành một vệt cong trên khóe miệng … Tôi không biết tại sao lại như vậy ... tôi hiểu rằng … tôi đang nói dối … tôi hiểu rằng … tôi không hề muốn cô nhớ lại cái quá khứ giữa chúng tôi … tôi hiểu rằng … tôi muốn cô quên đi … quên đi khoảng thời gian rất ngắn ấy … nhưng tâm trí của tôi biết … tôi vẫn còn nhớ cô …
« … » - Cô không hề trả lời tôi, hành động sau đó của cô chỉ là nở một nụ cười với tôi rồi đừng lên bước ra phía cửa
« Khoan đã … » - Ai vừa nói vậy ?! … Âm thanh này tôi nghe rất quen thuộc … nó phát ra khi cô định mở cửa … nó khiến cô quay người lại … và … cô nhìn tôi chằm chằm … tại sao ?! tôi đâu có gọi cô …
« Thái tử phi … » - Cái giọng nói đó lại vang lên … tôi thực sự không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra … rõ ràng trong căn phòng này không hề có ai khác ngoài tôi và cô … « Người … có thực sự yêu Thái tử không ?! »
Tôi không biết ai đang hỏi … nhưng hắn thật điên dồ … chẳng lẽ hắn không biết tính cách của cô sao … chắc chắn hắn đã chán sống rồi …
Nhưng giờ đây tôi mới nhận ra … tại sao ?! … tại sao đôi mắt tôi lại dán chặt vào khóe môi của cô … dường như chính tôi mới là người mong đợi câu trả lời này …
« Tại sao ngươi lại hỏi vậy ?! »
Cô đã trả lời … nhưng cái câu trả lời này có lẽ không đúng ý hắn … và cũng không hề đúng với mong muốn của tôi … tôi rất muốn cất tiếng nói với cô vài câu … nhưng cái tiếng nói ấy lại bất chợt vang lên một lần nữa …
« Tôi chỉ muốn biết … vậy thôi ! » - Tên này chắc chắn muốn ăn đập thật rồi … tôi không hiểu hắn nghĩ gì mà dám đùa với cọp …
« Vậy ta cũng không muốn nói cho người biết, được chứ ?! » - Cô cười khẩy nói … rồi lấy tay kéo cánh cửa phía sau lưng để bước ra ngoài … tôi muốn níu kéo … nhưng tôi không còn sức … tôi muốn gọi tên cô … nhưng tôi lại nhìn thấy em … … …
Không … không phải em … hình ảnh đó đơn giản chỉ là ảo giác của tôi mà thôi … một ảo giác không ngày nào tôi không nhìn thấy … một ảo giác luôn xuất hiện trong những giấc mơ của tôi … giấc mơ ư ?! không … có lẽ tôi gọi nó là ác mộng thì chính xác hơn … nó luôn xuất hiện cùng với những cánh hoa rẻ quạt phía sau … nhưng rồi nó lại biến mất … như một cơn gió vô tri … dù níu kéo như thế nào … thì nó vẫn sẽ bay đến một chân trời khác … và có lẽ … không bao giờ quay trở lại …
Nhưng tại sao … cái ảo giác này … không hề biến mất ?! … Tôi đã nhìn nó và chắc chắn nó cũng đã nhìn tôi … chẳng lẽ … là em thật sao ?! … Chẳng lẽ em đã nhận cái nhiệm vụ điên khùng đó rồi sao ?! … Đôi mắt nâu ấy nhìn tôi chẳng hề có cảm xúc … ánh mắt màu hạt dẻ ấy nhìn tôi như một người xa lạ chưa hề quen biết … tất cả chỉ đơn giản là nhìn … chẳng lẽ … em đã thực sự trở thành một sát thủ ?! … tâm hồn em đã không còn mang màu sắc của bông hoa rẻ quạt nữa rồi sao ?! … Sonoko …
Tôi đã cố gắng không nhìn … tôi đã cố gắng không để ý đến chiếc trâm hoa rẻ quạt mà em cái trên đầu … nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể không quan tâm đến nó …
Tôi có thể trách em không !? Khi em không hề quan tâm đến tôi !? … Tôi có thể trách em không … khi em đã trở thành một sát thủ ?! … Tôi có thể trách em không ?! … Khi chẳng phải tâm hồn này của em do chính tôi « ban tặng » hay sao ?! …
Gương mặt của em khuất dần sau cánh cửa đang từ từ đóng lại …
« NÀY ! » - Tiếng nói đó lại vang lên … không hình như cái tên bí ẩn ấy đang la lên thì phải … nhưng tại sao ?! … tất cả những gì hắn nói … đều đúng ý tôi đến vậy ?! ...
Đau … lồng ngực tôi nhói lên từng cơn … đau đớn đến tột độ … rồi một thứ chất lỏng gì đó chảy ra từ miệng tôi … nó màu đỏ … pha lẫn chút sắc đen … tôi hoàn toàn không còn sức lực … đôi mắt tôi dần khép lại …
Có lẽ … nó khép lại để hình ảnh tôi biến mắt khỏi cuộc đời em …
Có lẽ … nó khép lại để đưa những kí ức trở về bên tôi …
« Sứ giả ! Sứ giả Hakuba?! Thái y … mau lại đây! » - Xung quanh tôi chỉ là một mớ âm thanh hỗn loạn và những hình ảnh đã mờ đi … chẳng rõ hình thù gì nữa …
Tôi có nên buông xuôi không ?! … Buông xuôi để rời xa cái thế giới loài người hỗn tạp này …
Nếu tôi ra đi … em có đau không ?! … Sonoko ?! …
Nhìn ánh mắt em bây giờ … có lẽ tôi cũng chẳng cần hỏi nữa … cái màu hạt dẻ đó nhìn tôi chẳng chút cảm xúc … nó khác … rất khác với cái màu mà tôi đã từng yêu thương … đã từng mong nhớ …
« Sứ giả ?! … » - Chẳng phải vẫn có người đang gọi tôi sao ?! … Chẳng phải vẫn có người níu kéo tôi ở lại sao ?! … Đó … có phải là cô không ?! … Miyano Shiho ?! … Chẳng hiểu tại sao … tôi lại thấy vui vì điều đó … tôi biết … nó không đơn giản chỉ vì cô là người duy nhất gọi tôi khi tôi chìm vào « giấc ngủ » có thể kéo dài mãi mãi này … tôi biết … tôi vẫn có một cảm giác rất lạ khi nhìn thấy cô … tôi biết … tôi biết tất cả những điều đó … nhưng biết rồi thì sao ?! … đôi mắt tôi vẫn khép lại … cái thứ chất lỏng màu đỏ đó vẫn tiếp tục chảy ra … mệt mỏi … đau đớn … cả thể xác lẫn tinh thần … tôi không thể chịu đựng nổi nữa … tại sao ?! giờ đây tôi lại trở nên yếu đuối như vậy ?! … có phải cái vỏ áo cứng rắn … mạnh mẽ của tôi … chỉ tồn tại khi tôi vẫn còn niềm hi vọng về tình cảm của em không ?! …
« Lúc nãy ta và sứ giả vẫn đang nói chuyện bình thường mà … tại sao giờ lại thế này … » - Giọng Shiho vang lên bên tai tôi …
Tôi vẫn không hiểu … từ nãy giờ … tôi và cô vẫn nói chuyện ư ?! … không hề … rõ ràng là người đàn ông bí ẩn đó … Có lẽ nào ?! … tất cả câu nói đó đều do tôi nói ra không ?! …
Đôi mắt tôi khép chặt lại … đã cố … tôi đã cố lắm rồi … nhưng vẫn không thể nào mở nó ra được … … … thôi vậy … từ bỏ thôi … dù sao nhân gian này cũng không phải nơi tôi thực sự thuộc về … vì tôi đâu phải là một con người …
… … …
« Saguru … cháu không phải là người … dòng tộc ta đều là Rồng … LONG TỘC ! Cháu hiểu không ?! »
… … …
“Saguru … cháu là một con rồng … cháu không thể có tình cảm với loài người cặn bã này được! … Cháu biết không?! … Vì những con người gớm giếc kia mà loài Rồng chúng ta đã chết đi quá nửa! Viên ngọc Phong thần quý giá của Long tộc cũng bị cướp mất!Và … cả người phụ nữ mà ta yêu nhất … Samuka ta đã thề rằng sẽ chiếm toàn bộ nhân gian này để trả thù cho dòng tộc! …”
… … …
“HAKUBA SAGURU! CHÁU NGHE KĨ ĐÂY! CHÁU PHẢI KHẮC SÂU MỐI HẬN NÀY VÀO TIM VÀ KHÔNG BAO GIỜ ĐƯỢC PHÉP QUÊN! KHÔNG BAO GIỜ!”
… … …
“Em … cũng rất thích anh …”
… … …
“Anh không muốn nghe câu nói đó …”
… … …
“T… Tại sao?! Anh … không thích em nữa à?!”
… … …
“Tại sao!?”
… … …
“Hãy quên anh và tất cả những ngày tháng trước đây nhé, anh cũng không nhớ em đâu …”
… … …
“Nếu … anh đã bước đi … em sẽ không bao giờ giữ lại … nhưng có thể nói cho em biết được không?! Cây hoa này … là rẻ quạt phải không?!”
… … …
Tại sao!? … những câu nói đó … những hình ảnh đó … luôn chạy trong đầu tôi mỗi khi tôi nhắm mắt … 5 năm rồi … từ khi tôi nói những câu đó với em … 5 năm rồi … từ khi tôi biết mình không phải là một con người … và cũng 5 năm rồi … từ khi … lòng thù hận của tôi với loài người bắt đầu xuất hiện …
Dường như … hoạt động nhắm mắt của tôi luôn là một công tắc được mặc định sẵn để cuốn băng đó bắt đầu quay …
Tại sao?! … Tôi đã chán ngấy những hình ảnh này rồi … tôi thực sự không muốn nhìn lại nó nữa … nhưng … nó vẫn cứ bám lấy tôi … có lẽ … cách duy nhất để xóa nó trí óc tôi là … xóa đi chính bản thân tôi trong nhân gian này …
… … …
Shiho bước đi trên cây cầu Uyên ương bắc qua con sông Teimizu … cô đã nhìn thấy Aoko khóc ở nơi này … cô đã nhìn thấy gương mặt cay đắng của Shinichi cũng chính nơi đây … chẳng lẽ …giờ lại đến lượt cô sao?! …
Nhưng họ còn có cái lạnh … còn có những bông tuyết trắng xung quanh an ủi … Còn cô?! … cô có cái gì ngoài ánh nắng chang chang đang chiếu xuống nhân gian … hay?! … nỗi buồn của cô không bằng họ … hay … thiên nhiên không hề thương xót cho cô ?! …
Cô biết …
Cô buồn … nhưng cô không muốn khóc … có một nỗi đau nào đó nhen nhói trong trái tim cô … nhưng cô không muốn thừa nhận …
Cô hiểu …
Cô luôn mặc định rằng … nụ cười thực sự đầu tiên của cô dành cho Shinichi … nhưng … nó mãi mãi không phải là sự thật …
… … …
“Chị … chị Akemi … Chị!! Chị ơi!!!! Chị tỉnh lại đi!!! Chị làm sao vậy … chị ơi!!!! CHỊ!!!! Chị mà không tỉnh lại là em không chơi với chị nữa đâu! Chị ơi! Chị!” – Tiếng một đứa bé gái vang lên trong một khu rừng vắng của đất nước Osaka …
“S … Shiho …” – Giọng người con gái đó thều thào đáp lại … có lẽ cô đã cố gắng lấy hết sức lực mới cất được tiếng nói …
“Chị … chị không sao đấy chứ?!” - Cô bé mang tên Miyano Shiho đó lại cất tiếng hỏi … giọng cô như nghẹn lại vì những giọt nước mắt đang rơi trên hai gò má …
Tại sao cô lại khóc?! … Vì cô sợ màn đêm đen tối vây quanh ?! Không … cô chỉ sợ khi bên cạnh cô không còn người chị này mà thôi … Vì cô sợ những cơn gió đang gào thét bên tai?! … Không hề … cô chỉ sợ khi cô không còn vòng tay che chở của người chị mà thôi … Vì cô sợ cái lạnh … cái băng giá xung quanh?! … Chưa bao giờ cô sợ những cái đó … nhưng cô không sợ vì cô luôn có một người chị sẵn sàng lấy thân mình sưởi ấm cho cô … Hay vì cô sợ cái mùi quanh đó … mùi tanh của máu?! … Phải … đúng là cô sợ nó đấy … nhưng cô sợ nó không đơn giản chỉ vì nó là mùi máu … cô sợ nó … vì nó là máu của chị cô … Miyano Akemi …
“Shiho … chị đã sai … thực sự sai rồi …” – Những tiếng nói khó nhọc của Akemi lại vang lên … cô cố gắng đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt của người em gái trước mặt … “Shiho … em nghe đây! Rời khỏi nơi này … tốt nhất hãy đi đến đất nước Tokyo và sống ở đó … không được quay về đây! Em không được phép, em hiểu chứ … Shiho ...” – Những dòng máu đỏ cứ theo từng lời nói của cô mà chảy ra từ khóe miệng … chiếc váy trắng của cô và cái thân cây mà cô đang dựa vào đã nhuốm đầy máu đỏ …
“Tại sao cơ chứ … em … em …” – Shiho chỉ biết nấc lên từng tiếng khi nhìn thấy những vết thương trên cơ thể chị mình …
“Vì … em mà quay trở lại nơi này thì … nếu chị có chết … hồn vía cũng không siêu thoát được đâu em yêu ạ …” – Akemi vừa nói vừa khẽ mỉm cười … “Em đã nghe rõ chưa?! Không được quay về nơi đây … không bao giờ được trở lại …”
“Không … chị sẽ không chết đâu! Chị Akemi …” – Những giọt nước mắt không ngừng tuôn trào trên gương mặt của Shiho …
Những giọt nước mắt này … và những giọt máu ấy … cái gì nhiều hơn?! …
“Ngốc lắm … con người ai chẳng phải chết … sớm hay muộn cũng như nhau cả thôi … có khác cũng chỉ là những tâm nguyện chưa hoàn thành trên cái thế gian này …” – Ánh mắt Akemi hướng đến một chân trời vô định trước mặt …
Đôi tay cô từ từ buông xuống … đôi mắt màu trời của cô dần dần khép lại … nó khép lại để xóa đi một mảng tâm hồn mang cái màu xanh biếc ấy của cô ư!? … Không … cái mảng tâm hồn đó đã bị xóa đi từ lâu lắm rồi … phải … do chính cô … chính cô đã xóa nó đi khỏi cuộc đời mình … vì cô đã gặp anh … người cô yêu nhất … Akai Shuiichi … nhưng anh có biết không?! … anh cũng chính là người cô căm hận nhất … Anh có yêu cô không?! … Có lẽ không đâu … anh làm sao có thể có tình cảm với một người con gái mà chính anh vừa xuống tay sát hại …
Tiếng gọi … tiếng khóc của đứa em … tiếng thét của gió … tiếng xào xạc ngày một to của lá cây … dường như tất cả đều muốn cô sống dậy … dường như tự nhiên đang lên tiếng ủng hộ cô … nhưng rồi … những âm thanh đó … nhỏ dần … nhỏ dần … rồi biến mất hoàn toàn … cô chẳng còn nghe thấy gì nữa … Tại sao?! … Họ không níu kéo cô nữa ư?! … Họ không muốn cô sống nữa ư?! … Hay … là cô đã ra đi thật sự rồi ?! …
... … …
“Anh … xin lỗi … Akemi …” – Giọng nói của một chàng trai vàng lên gần đó … anh đứng lặng im nhìn họ … nhìn người con gái anh yêu nhất nằm trong vũng máu … vũng máu do chính anh “tạo nên” … nhìn một đứa bé quằn quại trong nước mắt đang cố gắng lay gọi người chị đã chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng của mình … tay anh nắm chặt ... cơ thể anh run lên từng đợt … “Đừng trách anh … là do chính em tạo nên mà thôi … là vì em đã lựa chọn cái nhân gian này mà thôi … là vì em đã quay lưng lại với Long tộc mà thôi … hãy yên nghỉ nhé em … Akemi …”
Anh quay lưng bước đi … từng bước chậm rãi nhưng rất cương quyết …
Anh có thể đau … nhưng anh không hối tiếc …
Trái tim anh có thể nát … nhưng anh không ân hận …
Em có thể ra đi … nhưng tình cảm của anh dành cho em sẽ không bao giờ thay đổi …
… … …
Tôi bước đi trên cánh đồng lúa thơm mùi bông chín … bước đi trong buổi chiều hoàng hôn trải đầy màu máu … và … bước đi với một con tim đã chẳng còn nguyên vẹn …
Tôi muốn chạy … nhưng đôi chân của tôi chỉ con sức để mà cất bước … tôi muốn khóc … nhưng khốn thay … tôi là một đứa con trai … cái thứ sĩ diện hão này không cho phép tôi được rơi nước mắt vì bất cứ điều gì …
Tôi cũng chẳng biết tại sao mình lại đi ra đây nữa … tôi cứ đi … đi mãi … và cuối cùng thì cảm nhận được cái mùi hương dịu nhẹ này … có phải tôi muốn tìm lại một Sonoko khi chưa vào hoàng cung Osaka?! … có phải … tôi muốn tìm lại một màu hạt dẻ chưa vương nỗi buồn và thù hận?! … Ánh mắt tôi cố gắng tìm kiếm từng đồng ruộng ... nhưng … tìm để làm gì?! Khi tôi là người rõ hơn ai hết … sẽ chẳng bao giờ tìm thấy … Phải … tôi hiểu rõ … cái hành động của tôi bây giờ chẳng mang đến ích lợi gì cả … cũng chẳng làm tâm trạng tôi khá hơn được tí nào … nhưng … tại sao?! … Tôi vẫn cứ tìm … dù biết là vô vọng …
“Ơ …” – Ánh mắt tôi bắt gặp một cô bé gái khoảng chừng 10, 11 tuổi nằm bên vệ đường … tôi liền chạy lại nâng cô bé lên …
Tôi khựng lại vài giây khi nhìn thấy ánh mắt của cô … nó vẫn mở … mở rất to … màu xám … nó nhìn chằm chằm vào không gian trước mặt rồi như nhận ra có người đang bế mình lên … nó lại đảo về phía tôi … khẽ nheo lại … nhưng rồi ngay lập tức lại nhìn đi nơi khác …
Tim tôi hơi thắt lại khi nhìn cái màu xám ấy … nó ảm đạm … nó lơ đễnh … nó mang một nỗi buồn vô định … và nó pha chút lạnh lùng … cái màu xám này rất giống với đôi mắt nâu của em … Sonoko ạ … Tôi để cô bé dựa vào gốc cây gần đó rồi ngồi xuống bên cạnh …
Cô ngồi yên chẳng biểu lộ cảm xúc gì … chẳng phản đối cũng chẳng cảm ơn … định mở miệng hỏi cô vài câu nhưng rồi lại thôi … vì tôi chẳng biết phải hỏi gì cả … tôi hết nhìn về phía mà cô đang mải mê nhìn ngắm, thỉnh thoảng lại khẽ mỉm cười rồi lại nhìn về phía cô … tôi chịu … chẳng biết cô đang nhìn gì nữa …
Tôi thở dài rồi dựa vào gốc cây ... chẳng biết do thói quen hay phản xạ … đôi mắt tôi cũng hướng về cái phía xa xăm … vô định trước mặt …
Đỏ … chỉ có sắc đỏ mà thôi … màu hoàng hôn … màu của máu đang bao trùm lấy cả một vùng chân trời phía trước … tôi khẽ mỉm cười … thì ra cô đang ngắm hoàng hôn … nó đẹp đến vậy sao?! … nó đẹp đến nỗi một cô gái như cô phải ngước nhìn … nhìn mãi mà không thấy chán sao?! … hay ở đó còn có gì khác?! …

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sun Jan 13, 2013 11:09 am
avatar

New Members
ShinloveRanForever
New Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1
Xu : 1
Điểm : 1
Chòm sao : Libra
Giới tính : Nữ Birthday : 20/10/1999
Đến từ : Yên Bái

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1
Xu : 1
Điểm : 1
Chòm sao : Libra
Giới tính : Nữ
Birthday : 20/10/1999
Đến từ : Yên Bái
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Fic hay quá à vui chơi chap mới nhanh nha t/g Hay

Chử kí của ShinloveRanForever


Ran Mouri, cái tên của 1 loài hoa đẹp ! Phải, em cũng thế thôi. Có thể em không xinh thật, không sắc sảo,t hông minh. Nhưng em có 1 tâm hồn trong sáng, 1 trái tim nhân hậu, vị tha. Dù rất ghét bị lừa dối, em vẫn tin vào Shinichi. Tôi thật cảm kích ! Nếu như có nhiều người nói rằng: Ran ngu ngốc, Ran xấu xí, Ran mít ướt... Thì tôi sẽ cố không nổi giận mà sẽ hỏi lại họ rằng:
- Chẳng nhẽ các bạn chưa bao giờ khóc? Chẳng nhẽ các bạn chưa bao giờ chờ ai? Chẳng nhẽ các bạn chưa bao giờ làm điều gì khiến người ta nói mình ngốc? Nếu các bạn nói Ran thế, thì hãy xem lại các bạn đi.
Ran không phải chỉ yếu đuối, chỉ biết chờ. Ran có hay khóc. Ừ, tôi công nhận ! Ran có thể không xinh. Ừ, tôi cũng đồng ý ! Nhưng Ran cũng vẫn là Ran ! Nếu các bạn nói Ran thế này, Ran thế nọ, thì các bạn hãy xem lại chính các bạn đi ! Xem coi các bạn có giống Ran ở điểm gì không? Và nếu các bạn nói không, thì tôi nghĩ, các bạn không có cảm xúc, không có trái tim !


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của ShinloveRanForever





Fri Feb 01, 2013 10:23 pm
avatar

New Members
PleaseSayLove
New Members

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 6
Xu : 9
Điểm : 1
Chòm sao : Libra
Giới tính : Nữ Birthday : 20/10/1999
Đến từ : Yên Bái
Tâm trạng : - Đừng nên khóc vì những điều đã kết thúc mà nên cười vì những điều đã xảy ra.

- Hãy mỉm cười trong cuộc sống. Nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho người xung quanh và do đó cũng mang lại hạnh phúc cho chính bạn.

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 6
Xu : 9
Điểm : 1
Chòm sao : Libra
Giới tính : Nữ
Birthday : 20/10/1999
Đến từ : Yên Bái
Tâm trạng : - Đừng nên khóc vì những điều đã kết thúc mà nên cười vì những điều đã xảy ra.

- Hãy mỉm cười trong cuộc sống. Nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho người xung quanh và do đó cũng mang lại hạnh phúc cho chính bạn.
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



Ra chap mới sớm nha bạn Đa tạ

Chử kí của PleaseSayLove


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của PleaseSayLove





Sat May 25, 2013 3:39 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ



lâu quá mới viết không biết còn ai nhớ hông Chào mọi người ủng hộ ná Múa
-------------------
Chap 16 :

Bên chiếc cửa sổ đang đóng chặt có một cô gái đang chìm đắm trong những dòng suy tư mông lung không có mở đầu cũng chẳng có kết thúc … Thỉnh thoảng, cô khẽ lắc đầu đăm chiêu … như thể mọi sự diễn ra trên thế gian này đều là những câu hỏi mà cô không thể giải thích nổi … đôi lúc, cô khẽ mỉm cười … có cảm giác như mọi việc cô từng trải qua đều mang một màu hồng tươi đẹp … có cảm giác như đôi mắt tím ấy chẳng hề mang một sầu não nào ... Mọi ý nghĩ chạy trong đầu cô chẳng có trật tự hay ý nghĩa gì cả … cô mệt mỏi nhưng vẫn phải tỏ ra cứng rắn trước một nhân gian đầy cạm bẫy này … nước mắt cô muốn rơi nhưng đôi mắt ấy vẫn phải giữ cho mình một chiếc áo lạnh lùng đến rợn người … đôi môi đỏ ấy muốn mỉm cười thật tươi … nhưng hoàn cảnh đâu có gật đầu cho cô, có chăng cũng chỉ là những nụ cười khinh bỉ, giễu cợt mà thôi …

Ran – cái tên đẹp làm sao … nhưng có khi nào … người đời sau sẽ luôn nhắc đến nó với một sự khinh bỉ nghiệt ngã đối với những tên gián điệp như cô ?! …

Tiếng gõ cửa nhè nhẹ khẽ vang lên … cô khẽ nhíu mày rồi bước ra mở cửa …

« S…Sonoko ?! … Vào đi!” – Cô khẽ nói rồi đóng chặt cánh cửa lại sau khi người bạn bước vào

« Phòng cậu thoải mái zậy ! Chẳng bù cho phòng bọn mình … Thượng cung ở Tokyo sướng thiệt đó ! » - Sonoko ngồi phịch xuống giường, than

« Cậu nhỏ miệng thôi, đừng dùng giọng Osaka lộ liễu như thế chứ ! » - Ran nhắc khẽ

« Ừ, tại lâu lâu mới gặp cậu mà ! Tình hình thế nào ?»

« Mấy tên lính canh ở ngoài cổng lớn kia đều là người của Thái tử cả đấy ! » - Ran ngồi xuống cạnh cô bạn rồi nói

« Này, không phải tên đó biết cậu là gián điệp rồi đấy chứ ? »

« Có lẽ không biết, ngoài mua chuộc mấy tên lính đó thì chưa thấy động tĩnh gì khác … Nhưng họ chỉ đứng từ xa nhìn nên chắc cậu không bị nhìn thấy mặt đâu, tí cậu cầm mấy mảnh vải hỏng trong góc kia đi, nếu có ai hỏi thì bảo là tớ gọi cậu đến mang đi sửa là được. »

« … Vậy thì tớ nói luôn vào vấn đề … cậu có nghĩ tên Sứ giả đó chưa uống Điên tiếu tiêu giao tán mà tớ đưa không ? » - Sonoko quay trở về nét mặt lạnh và nói

« Tớ cũng đang nghĩ cái đó đấy, sắc mặt của hắn khi được đưa đến thái y viện giống như hắn chỉ uống phải Hạc đỉnh hồng và Khổng tước đảm mà tớ đưa tên Gin đó thôi ! »

« Lúc ở thái y viện tớ cũng có nhìn qua, nếu hắn uống Điên tiếu tiêu giao tán dù chỉ một ít thì sắc mặt cũng không thể thâm đến mức đó được … Có khi nào hắn không uống như lời tớ nói không ? Hay tên người hầu đó không đưa đến cho Hakuba ? »

« Tên người hầu đó cũng là người của ta mà, không thể nào không đưa đến cho Hakuba được ! Nếu Hakuba không uống thì chắc chắn hắn chết rồi, kế hoạch khống chế hắn và tiêu diệt thế lực của tên Gin kia cũng không thực hiện được nữa … Vốn định khi tên Hakuba uống 3 loại thuốc đó sẽ bị chúng ta điều khiển tâm trí, khi đó ta có thể biết được tất cả bí mật của Osaka, rồi cậu sẽ giả vờ phát hiện 2 thứ thuốc độc đó trong phòng tên Gin thì ta có thể loại bỏ tên tướng đó rồi tiếp cận được gần hơn với Thái tử và lãnh chúa Tokyo nhưng mà … » - Ran thở dài

« Vấn đề bây giờ không đơn giản như thế ! Cậu chưa nghe tin thái tử phi Miyano lệnh cho cung nữ phải chuẩn bị một buổi tiệc lớn vào ngày mai để tiễn Sứ giả về nước đồng thời xin lỗi về sự cố sức khỏe vừa rồi của sứ giả sao ? Còn nói sứ giả bị như vậy vì trước khi đến buổi tiệc đã uống nhầm thuốc bổ do thái y của ta không may bốc nhầm thuốc ! »

« Có khi nào nói như vậy để tránh tin đồn trong cung không, sứ giả liên quan đến bang giao của hai nước mà ! »

« Từ đầu tớ cũng nghĩ thế nên định đến Thái y viện kiểm tra, nhưng trên đường lại gặp tên Hakuba đó đang đi cùng thái tử phi Miyano trong ngự hoa viên … Tớ đảm bảo là người thật đấy !»

« … » - Ran không nói gì … chân mày cô khẽ nhíu lại …

« Thôi, tớ về đây, nghĩ được gì thì nói nhé … cậu nhớ cẩn thận tên Kudo Shinichi đấy, đừng hành động gì bất thường quá ! » - Sonoko vừa nói vừa nhặt mấy mảnh vải hỏng ở góc phòng rồi đi

… Ran gật đầu trong vô thức … « Miyano Shiho … » - Cô nói nhỏ …

--- --- ---
“Tướng quân, thượng cung Mori nhờ tiểu nhân đưa quyển sách này cho tướng quân.” – Tên lính đưa một quyển sách được bọc bìa cẩn thận cho Hattori …

“Thượng cung Mori đưa cho ta sao?!” – Heiji hỏi lại

“Vâng, Thượng cung bảo thấy nội dung của cuốn sách hay nên muốn Tướng quân đọc thử, chẳng phải người là bạn của thượng cung trước khi nhập cung sao ạ?”

“Đúng vậy, cảm ơn ngươi.” – Hattori nhận lấy quyển sách rồi nói

--- --- ---

“Thật xin lỗi về sự cố vừa rồi, mong Sứ giả có thể thông cảm!” – Quốc vương Yusaku mỉm cười nói với Hakuba đang ngồi bên dưới – “Đây coi như là bữa tiệc để tiễn Sứ giả về Osaka, mong rằng khanh sẽ có được những ấn tượng tốt đẹp về Tokyo!”

“Sao người có thể nói những lời khách sáo như vậy, thưa Quốc vương! Đây cũng do sức khỏe của thần không ổn định nên đã để Quốc vương phải lo lắng, những ngày qua đã làm phiền đến quý quốc nhiều. Thần cũng hiều được nhiều hơn về văn hóa cũng như kỉ cương của Tokyo, quả thật rất xứng đáng là một bang giao của Osaka.” – Nói rồi, Hakuba cầm bình rượu đứng lên, tiến về phía ông Yusaku – “Vi thần xin mời Quốc vương một ly để tỏ tấm lòng thành”

‘Xứng đáng là một bang giao của Osaka … Tokyo của ta á?! Tấm lòng thành … haha … của ngươi á?!’ – Vừa hướng ánh mắt đầy dễu cợt về phía Hakuba, Shinichi vừa nghĩ

Sau khi Hakuba trở về chỗ ngồi của mình, Ran bắt đầu đi rót rượu cho từng bàn …

“A …” – Cô cố tình đánh đổ cốc rượu vào cổ Hakuba … - “Tiểu nữ xin lỗi Sứ giả … xin người lượng thứ …” – Sau khi liếc qua vùng cổ của Sứ giả, Ran liền quỳ xuống tạ lỗi và lấy khăn định lau cho Hakuba …

“Được rồi! … Ta tự lo được!” – Saguru bất giác đưa tay ra ngăn lại – “Quốc Vương, xin cho thần vào thay áo rồi sẽ tiếp tục dự tiệc cùng Người” – Anh quay lên phía ông Yusaku nói rồi đi về phòng …

Ran vừa làm nhiệm vụ của mình vừa liếc mắt sang cô cung nữ Sonoko đứng phía dưới. Nhưng cô không biết rằng một ánh mắt xanh luôn theo dõi cô từ nãy đến giờ, anh thầm mỉm cười với những hành động của cô rồi chuyển ánh mắt sang Hakuba … ‘Người này … rốt cuộc là ai …’ – Ý nghĩ ấy vụt qua đầu anh trong phút chốc … rồi một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên khuôn miệng khi đôi mắt anh bắt gặp hình ảnh của Miyano Shiho … “Thái tử phi … quả xứng đáng là thái tử phi …” – anh khẽ nói …

--- --- ---


Những tiếng kẽo kẹt, róc rách ghê rợn … Những dòng nước pha màu đỏ và đen … Những làn khói hương phảng phất hơi của máu …

“Mùi khiếp quá …” – Một chàng trai kêu lên … “Amuro, cậu làm cái quỷ gì thế!” – Anh tiến đến bên cạnh người bạn đang quỳ dưới một bàn hương … “Cậu lại cúng tế cái gì đấy à?”

“Kaitou, cậu không trận tự được một lúc sao?” – Giọng nói của người tên Amuro đó vang lên rất nhẹ nhàng như thể anh đang làm một việc rất quan trọng

“Cái bát này đựng thứ chất lỏng gì vậy?” – Kuroba vẫn cố quậy phá, anh dí sát mặt vào cái bát ở trước mặt Amuro … “Này, Máu đấy à?! Cậu làm cái trò gì …” – Kaitou bất giác chảy mồ hôi, anh ngồi thẳng dậy để đối mặt với người bạn mình

“Chẳng phải cậu hứng thú với việc làm một tên ăn trộm hào hoa hơn là một pháp sư như tớ sao … Cậu để ý đến công việc của tớ làm gì?” – Amuro nói vẻ giễu cợt

“Cậu cũng biết tớ lấy mấy vật đó để làm gì mà, chẳng phải cậu cũng muốn biết sao, tại sao và nhờ đâu Long tộc lại muốn thống trị thế giới này …” – Kaitou nói … “Chỉ cần có được viên ngọc quý nhất Tam giới mà Long tộc đang nắm giữ thì ta có thể biết được tất cả …”

“Trí tò mò của cậu sẽ có ngày trở thành hung khí giết chết cậu đấy …” – Amuro cười khấy nói – “Dù sao thì … cứ chuẩn bị tinh thần đi … bát máu này chỉ là một phần nhỏ của cơn mưa gió mang đầy mùi của xác chết sắp đến mà thôi …” – Nói rồi, anh đổ máu xuống sàn … Những chất lỏng màu đỏ ấy lập tức bốc hơi và biến mất không một dấu vết …

“Pháp lực của cậu có vẻ càng ngày càng mạnh nhỉ …” – Kaitou cười với vẻ mặt cừng đờ … mắt anh chằm chằm nhìn vào màn đêm lãnh lẽo phía trước …
--- --- ---

“Ran ơi, thỉnh thoảng không gặp nhớ tớ à?” – Hattori từ đâu nhảy ra nhe răng cười toác miệng … nhưng cậu lập tức im bặt với ánh mắt lạnh của Ran … “Xi … Xin lỗi” – Anh lẩm bẩm

“Cậu thôi ngay cái tính cách đó đi, không có thời gian đâu, chúng ta phải nói chuyện nghiêm túc!”

“Chuyện của tên Hakuba Saguru hả? Tớ cũng thấy lạ, Sonoko khẳng định là theo sắc mặt của hắn khi vào Thái y viện thì chắc chắn hắn chưa uống Điên tiếu tiêu giao tán mà cậu đưa! Nếu thế thì hắn phải chết rồi chứ, uống phải Hạc đỉnh hồng trộn Khổng tước đảm nếu không có Điên tiếu tiêu giao tán trong người thì làm sao sống nổi … Vậy mà hắn vẫn sống nhăn răng trở về Osaka …” – Heiji nhăn mặt nói

“Chiều nay trong buổi tiệc tớ cố tình đánh đổ rượu vào cổ hắn … nếu nhìn kĩ một chút có thể thấy một mảng da ở cổ hắn bị phồng lên … Khi tớ định lấy khăn lau thì hắn ngăn lại ngay …”

“Này, không lẽ … khốn kiếp …” – Hattori dậm mạnh chân xuống đất

“Sonoko có lẽ sẽ hành động, cậu hãy để cậu ấy ra khỏi thành mà đừng ghi vào sổ!” – Ran nói – “Tớ phải về phòng đây, Lính canh ở đó đều là người của Thái tử hết đấy” – Cô khẽ cười rồi bước đi …

… … …

“Đứng lại!” – Một giọng nói bất ngờ vang lên trước mặt Ran …

“Tham kiến Thái tử điện hạ …”
… … …

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726






Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic Shinran] Dù thiên thần ... hay ác quỷ




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2