•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Jul 24, 2012 12:59 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Xin
chào mọi người! Dạo này có ít fic quá nên mình sẽ đóng góp thêm fic mới
để cho mọi người đỡ chán nha! Lưu ý: Đây là fic thứ hai của mình nên
nếu có gì sai sót thì xin mọi người thông cảm cho mình nha! ^^
Author: tamcongchua2001 (Ran-Chan)
Title: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa
Disclaimer: Họ không phải của mình, nhưng số phận của họ do mình quyết định.^^
Category: Tình cảm là chính, hơi buồn một chút.
Pairings:
ShinxRan( ngoài ra có nói đến một số cặp đôi khác nhưng không nhiều
như: KaixAo,KazxHei,xin fan hai cặp này đừng đánh em)
Warning: Đừng
ai mang fic này sang nơi khác mà không hỏi ý kiến mình nha! (Vì mình chỉ
muốn đăng lên KênhSinhViên thôi, sợ mọi người phê bình) nhưng nếu có ai
hỏi ý kiến mình thì có thể mình đồng ý đó!^^
Status: Đang tiến hành...
Summary:
Nàng là một nàng tiên xinh đẹp, hiền lành, cao sang ở trên trời, chàng
là một thám tử lừng danh, đẹp trai, thông minh ở dưới trần gian. Một
nàng tiên và một thám tử, cả hai đều không liên quan gì đến nhau, nhưng
số mệnh đã sắp đặt rằng họ sẽ gặp nhau. Lần đầu tiên gặp nàng, chàng
thám tử lạnh lùng đã bắt đầu bị rung động trước vẻ đẹp ấy, trước tâm hồn
ấy...

Bây giờ mình sẽ giới thiệu nhân vật nha: (sorry mọi người
vì mình không thể up ảnh lên được nên từ đầu fic đến hết cuối fic sẽ
không có ảnh nào cả. Mong mọi người thông cảm cho!)
1.Ran Mouri (Nữ thần Mặt Trời):

chị hai trong nhóm. Cô có vẻ đẹp trong sáng, rạng ngời. Với làn da
trắng trẻo, mịn màng, đôi mắt tím biếc, suối tóc đen huyền ảo, với một
vẻ đẹp thuần khiết mà không ai có thể sánh kịp, tất cả thứ đó đã làm cho
nàng tiên của chúng ta một sức quyến rũ. Ai mà nhìn thấy cô là người
đấy sẽ bị quyến rũ ngay. Cộ cũng chính là mẫu người lí tưởng của các
chàng trai. Khi xuống dưới trần gian, Ran đã nhanh chóng được học võ
karate và đã ngay lập tức được trở thành đội trưởng đội karate với khả
năng võ siêu phàm. Và hơn nữa cô cũng là nhóm trưởng của nhóm ca sĩ Ước
mơ do những người chị của cô thành lập khi xuống dưới trần gian. Nhưng
đâu có ai biết được rằng trong trái tim cô luôn chỉ có một người con
trai: Kudo Shinichi.
2. Miyano Shiho (Nữ thần Mặt Trăng)
Là chị cả
trong nhóm. Không hề giống Ran, Shiho được mệnh danh với vẻ đẹp sắc
sảo, huyền bí. Cô sở hữu mái tóc nâu đỏ rất đẹp. Cô cũng rất thông minh.
Hơn nữa, cô cực kì lạnh lùng với mọi người. Nhưng ngoài trừ những người
em kết nghĩa của mình. Đặc biệt với cô em Ran, Shiho luôn cực kì quan
tâm và lo lắng cho Ran.
3. Kazuha Toyama(Nữ thần Công Lí)
Cô có mái tóc đuôi gà. Mà cô yêu ai thì yêu, ghét ai thì ghét. Là chị ba trong nhóm.Luôn yêu thương Ran.
4. Sonoko Suzuki (Nữ thần Trí Tuệ)

có mái tóc màu nâu. Là người luôn trọc mọi người bằng những câu nói ngộ
nghĩnh. Cũng rất quan tâm đến chị hai Ran. Ai mà chạm vào Ran thì...
nhẹ nhất là gãy răng còn nặng nhất thì...không dám nói!
5. Aoko Nakamori (Nữ thần Tuổi Thanh Xuân)
Cô là em út trong các nàng tiên và trong nhóm Ước mơ. Cô khá giống chị gái Ran, nhưng tính cách thì rất khác.
6.Kudo Shinichi.
Anh
là một thám tử thông minh, đẹp trai, lạnh lùng. Có rất nhiều người con
gái hâm mộ anh nhưng anh không quan tâm.Nhưng một hôm có nhóm ca sĩ Ước
mơ nổi tiếng chuyển đến trường Teitan để học. Mặc dù mù tịt về tình cảm,
nhưng ngay khi gặp Ran, anh đã bị hớp hồn bởi vẻ đẹp của cô. Mấy tuần
sau, Ran chuyển đến nhà anh ở tạm vì các chị em đang bận một việc. Anh
tuyệt đối không bao giờ để một người con gái nào đặt chân đến nhà nhưng
chẳng hiểu sao đối với cô thì anh lại có cảm giác thật ấm áp và thoải
mái. Và...anh đã đồng ý cho cô đến nhà mình ở. Ran rất sạch sẽ nhưng
cũng thỉnh thoảng, họ lại cãi nhau vì những chuyện vớ vẩn như... nhà quá
bừa bộn! Và cũng từ đó, chàng thám tử lừng danh Kudo Shinichi đã yêu
nàng tiên Ran.
7. Hattori Heiji.
Anh cũng là một thám tử giống Shinichi và là bạn thân của Shinichi.
8. Kuroba Kaito.
Anh
đẹp trai, rất lịch sự với phụ nữ nhưng tuy nhiên anh chưa thích ai. Rồi
một hôm, anh phát hiện ra mình đã thích Ran. (Xin fan KaiAo đừng đánh
mình, rồi mình sẽ nhanh đảo ngược tình thế mà)

Nội dung: Mọi
người đã biết nội dung rồi đấy. Mình sẽ kể tiếp vài vấn đề chính nữa
nhé! Dù đã là người nhưng các nàng tiên vẫn thỉnh thoảng dùng sức mạnh.
Và sau đây, mình sẽ liệt kê danh sách thứ tự trong ngũ mỹ nhân nhé! (từ
xinh nhất đến không xinh nhất)
Đệ nhất mỹ nhân của chúng ta là Ran
Mouri. Đệ nhị mỹ nhân là Shiho. Đệ tam mỹ nhân là Kazuha. Đệ tứ mỹ nhân
là Aoko. Và cuối cùng là Sonoko.
Vị trí hát trong nhóm ca sĩ Ước mơ như sau:
Hát chính: Ran, Shiho, Kazuha. Còn lại là hát phụ.
Mọi
người thắc mắc vì sao mình không cho Hakuba vào đúng không? Bởi vì là
mình định làm đoạn kết Shiho sẽ sống cùng với Ran để "soi"
Shinichi.hi!^^
Mong fic của mình sẽ được nhiều người ủng hộ!

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 1:00 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chap 1 luôn nè: Bắt đầu
Ran bước đến bên những người chị em gái của mình. Cô nói:
-
Chị Shiho và các em à! Đã đến thời khắc chúng ta phải xuống trần gian
để tìm hiểu về thế giới loài người. Và cũng thật may chúng ta đã học hết
tất cả luật lệ về con người! Bây giờ chúng ta hãy xuống dưới trần gian!
Aoko lên tiếng:
-
Chị Ran nói đúng! Nhưng xuống đến trần gian thì chúng ta cũng phải học
nữa chứ! Nhưng nếu học dưới nghĩa danh những cô gái bình thường thì
không được! Hay năm chị em chúng ta thành lập một nhóm nhạc nổi tiếng
khắp đất nước Nhật Bản đi! Em và chị Sonoko sẽ hát phụ, còn chị Ran,chị
Kazuha và chị Shiho sẽ hát chính! Có được không các chị?
Sonoko cười vang:
- Đúng! Aoko nói rất đúng! Vậy mọi người đặt tên cho nhóm mình là Ước mơ nhé!
Shiho tiếp lời:
- Được! Vậy thì nhóm trưởng nhóm mình sẽ là Ran vì Ran có giọng hát hay nhất nhóm!
- Được!- Cả nhóm đồng ý.

rồi, chỉ trong nháy mắt, các nàng tiên xinh đẹp đã xuống trần gian.
Blah blah blah... Năm người mua một căn nhà rất chi là đẹp rồi họ bắt
đầu học ở trường Teitan. Trong khi đó...
- Oa! Kudo-senpai lại phá được một vụ án nữa rồi kìa!
- Ôi! Kudo-senpai giỏi quá đi!
- Mà này! Hình như thám tử Hattori cũng tham gia vào vụ án này đấy!
Nhiều người xúm lại, ai cũng trầm trồ khen ngợi chàng thám tử lừng danh Kudo Shinichi. Anh vẫn quay đi trong đôi mắt lạnh lùng.
Heiji quay ra trêu trọc:
- Ố ồ! Kudo-senpai kìa! Sướng chưa! Được bao nhiêu đứa con gái mê mẩn!
Shinichi quay ra:
- Thôi đi Hattori. Tớ có bao giờ rung động trước ai đâu!
Kaito xen vào:
- Thật không Kudo? Thế cậu có dám thề cả đời này sẽ không yêu một ai không?
Shinichi tròn mắt:
- Hả? Ừ..thì..có khi...
Đáp lại anh chàng là hai tiếng cười của hai người bạn.
Ngày hôm sau, một chiếc limo được đi đến trường nơi Teitan nơi anh và hai người bạn học. Mọi người bắt đầu xô nhau ra.
- Oa! Này, cậu biết không, nhóm nhạc nổi tiếng Ước mơ đấy!
- Ừ! Tớ biết! Tớ là fan hâm mộ của nhóm nhạc Ước mơ đấy!
- Tớ cũng thế! Thật không thể tin được! (Xem ra Ran và các nàng kia làm thế nào mà nổi tiếng nhanh thế nhỉ?)
Ba anh chàng xúm lại xem( thực ra Shinichi không muốn ra xem nhưng lại bị hai cậu bạn lôi kéo)
Chiếc cửa limo mở ra. Ai cũng phải tròn xoe mắt. Sonoko bước ra đầu tiên,rồi đến Aoko, Kazuha và Shiho.
-Oa! Người thật kìa! Mà họ đang mặc đồng phục trường mình kìa! Chứng tỏ họ sẽ học trường mình!
- Ôi! Thật không thể tin rằng giấc mơ của mình đã trở thành hiện thực!
Heiji bắt đầu bị mê hoặc . Trong khi đó, Shinichi và Kaito ngáp ngắn ngáp dài.
-Ơ!
Nhưng mà nhóm trưởng nhóm này đầu rồi ấy nhỉ? Nghe nói cô ấy tên là Ran
Mouri đấy! Cô ấy xinh nhất và có giọng hát hay nhất nhóm thì phải!
Khi
đã ổn định chỗ đứng của mình, tất cả thành viên trong nhóm nhạc Ước mơ
quay lại nhìn chiếc xe limo. Và cánh cửa bật mở, Ran bước ra với mái tóc
đen huyền ảo, tuy nhiên cô đeo chiếc kính râm trong khi các thánh viên
khác không đeo.
Mọi người ùa nhau đưa nhóm nhạc này vào. Và lúc Ran
bước ra thì anh Shin và anh Kai nhà ta đã bước vào lớp rồi nên không
thấy Ran. Xoạch! Cánh cửa mở ra và cô giáo bước vào lớp. Cô giới thiệu :
- Hôm nay, lớp chúng ta có những người bạn mới! Đó không chỉ là những người bình thường mà còn là nhóm nhạc Ước mơ!
Mọi học sinh đều nổ một tràng pháo tay. Sonoko bước vào trong lớp trước tiên với vẻ mặt kiêu hãnh:
- Xin chào các bạn! Rất vui được làm quen!
Hội ba anh chàng hot boy của chúng ta thảo luận:
- Này Kudo! Cậu có nghĩ cô gái này có được không?
- Không. Thế còn Kuroba?
- Không. Còn Hattori thì sao?
- Không!
Sau khi đã sắp xếp chỗ ngồi cho Sonoko, cô giáo mời người tiếp theo. Đó là Aoko.
- Xin chào các bạn! Rất hân hạnh được làm quen!
Và ba anh chàng của chúng ta vẫn "không!" Rồi đến lượt Kazuha. Cô bước vào, nói một giọng nghiêm túc:
- Xin chào mọi người! Rất vui được gặp!
-AA! Tớ nghĩ cô này được!- Heiji lên tiếng.
-Tớ vẫn không!-Shinichi
-Tớ cũng vậy!- Kaito tiếp lời.
Đến lượt Shiho. Cô bước vào trong lớp với đôi mắt lạnh lùng như pha lê.
-Xin chào các bạn!
Heiji thấy thế liền quay sang hai cậu bạn:
-Này! Mặc dù cô này xinh nhưng lạnh lùng giống Kudo phết nhỉ!
-Haizz!- 2 người kia đều thở dài vì Heiji nói đúng.
- Chắc là tớ không thích ai đâu!- Shinichi than thở
- Tớ cũng vậy!- Kaito tiếp lời.
Rồi cô giáo lên tiếng:
- Và bây giờ, nhóm trưởng nhóm này, Ran Mouri!
Ran bước vào lớp, cô vẫn đeo kính râm. Cô giáo nói:
- Em Mouri, em có thể bỏ kính ra được không?
Một tiếng nói nhỏ nhẹ đáp:
- Dạ vâng!
Nghe thấy tiếng nói đó, Kaito và Shinichi mới bắt đầu ngẩng đầu lên.
Ran
gỡ nhẹ chiếc kính râm ra và cười một nụ cười thật tươi của thiên thần.
Ai ai trong lớp cũng bị hớp hồn bởi nụ cười ấy. Còn Kaito và Shinichi
thì đã bị Ran quyến rũ.
- Xin chào các bạn! Rất hân hạnh được làm quen. Hi vọng các bạn có thể giúp đỡ mình!
Một
lần nữa, nụ cười ấy lại xuất hiện trên môi Ran. Bây giờ thì hai chàng
hot boy Kaito và Shinichi của chúng ta đã bắt đầu có tình cảm với Ran.
Mặc dù hay lạnh lùng nhưng Shinichi đã bắt đầu làm quen với Ran. Kaito
cũng vậy. Rồi một hôm, vì kế hoạch của thiên sứ, Ran bắt đầu đi đến nhà
Shinichi. Kính coong!
Shinichi nói vọng ra:
- Xin lỗi, hôm nay tôi không muốn cho chữ kí đâu!
Bất chợt có một giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc lên tiếng:
- Bạn Kudo à! Là mình, Ran Mouri đây!
Shinichi nghe thế thì giật mình, mặt anh bắt đầu đỏ ửng lên, rồi anh ra mở cửa, nói:
- Chào bạn Mouri! Mời bạn vào nhà!
- Ừm, cảm ơn bạn!
Shinichi đóng cửa lại. Rồi Ran kể hết mọi chuyện cho Shin nghe, Shin nghe xong mặt đỏ ửng lên. Rồi anh lặng lẽ gật đầu đồng ý.
- Cảm ơn bạn Kudo!
- Cậu hãy gọi mình là Shinichi đi!
- Hả? Ừm,Shi..nichi.
- Đúng rồi, vậy mình...có thể gọi cậu là Ran chứ?
-Hả? Được chứ!
-Ran!

bắt đầu từ hôm đó, Ran dọn đến nhà Shin ở trong bao nhiêu sự ghen tị
của các nữ sinh. Ran và Shin luôn trò chuyện vui vẻ với nhau. Bữa tối
Ran nấu rất ngon,Shin rất thích. Và rồi buổi tối thì hai người phải nằm
chung giường. Shin định nằm dưới đất nhưng Ran thương Shin quá nên bảo
Shin nằm chung. Họ luôn vui vẻ với nhau.



Phù! Vậy là đã xong chap 1 roài! Mệt cả người! Mong mọi người ủng hộ!

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 1:01 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chap 2: Cảm giác
Từ
khi gặp Ran, Shin bắt đầu đỡ lạnh lùng hơn. Đã đến kì nghỉ hè, mọi học
sinh đều được nghỉ. Các chị em của Ran đang tạm thời ra nước ngoài để
tìm hiểu thêm về thế giới loài người. Trong khi đó, Ran vẫn ở nhà Shin.
Buổi sáng Ran thường dậy rất sớm, cô đánh răng, rửa mặt rồi cô làm bữa
sáng cho Shin. Lát sau Shin mới dậy, anh nhìn thấy Ran đã chuẩn bị bữa
sáng cho mình xong. Thế là anh ngồi xuống ghế và bắt đầu ăn.
Mặc dù
có lẽ anh đã đỡ lạnh lùng hơn, nhưng thỉnh thoảng hai người vẫn có trận
cãi cọ. Như hôm nay chẳng hạn, sau khi Shin ăn xong thì anh ra phòng
khách xem tivi. Lúc Ran đi chợ, chả hiểu Shin thế nào mà cứ làm nhà thêm
bừa bộn. Khi Ran về thì cô thấy nhà Shin chẳng khác gì một bãi chiến
trường! Cô hét lên:
- Shinichi! Sao cậu không sạch sẽ được cho tớ nhờ hả?
- Ran à! - Shin ngó ra
- Sao vậy mà cậu làm bừa bộn căn nhà dữ thế ?
- Thì...tớ thích thế! Sao à?
-
Ừ! Đương nhiên là có đấy! Thám tử lừng danh Kudo Shinichi phá bao nhiêu
vụ án thì rất giỏi mà sạch sẽ thì chắc cậu bị điểm 0 rồi đấy! Chắc các
fan của cậu sẽ càng thêm "hâm mộ" cậu đấy nhỉ! Nhất là các nữ sinh đấy!
- Hừm! Tớ cần gì mấy cái cô nữ sinh đấy đâu!
- Thôi, thế nào cũng được miễn là cậu phải dọn ngay cho tớ đống này đi Shinichi!
- Nếu tớ không làm thì sao?
- Thì cậu sẽ biết tay tớ!
- Biết tay á?
- Ừ!- Ran giơ sẵn nắm đấm ra.
- Nào Kudo! Cậu cũng phải sạch sẽ một chút đi chứ! - Kaito bất ngờ xuất hiện
-
Hả Kuroba?- Shinichi ngạc nhiên. - Sao cậu vào mà không thèm bấm chuông
vậy? Cẩn thận cái đám nữ sinh kia lại vào xong xin chữ kí thì có mà
chết tớ mất!
- Không sao đâu! Vì tớ đã cho họ vào đây rồi mà! - Kaito cười ranh mãnh
- HẢ??? CẬU ĐÃ LÀM CÁI GÌ HẢ KUROBA???
Vừa dứt lời, lập tức có bao nhiêu đám nữ sinh chạy ùa vào:
- Kudo-senpai! Cho chúng em xin chữ kí!
- Đúng rồi Kudo-senpai!
Trong tình thế đó, Ran và Kaito nhanh chân chạy ra ngoài, bỏ mặc Shin đáng thương ở lại.
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAA! CẬU SẼ BIẾT TAY TỚ ĐẤY KUROBA!!!!

anh Shin nhà ta đã phải khổ lắm mới đuổi được đám nữ sinh ra. Đã thế
anh còn phải dọn hết đống đồ mình làm bừa bộn vì anh không muốn có một
cô nữ sinh nào trong nhà mình nữa.
***********************************
Lúc
dọn xong thì Shin đang định trả thù Kaito nhưng mà không thấy hắn đâu
cả. À mà Ran đâu rồi nhỉ? Rồi Shin nhận được tin nhắn từ Ran:
"Shinichi à! Bây giờ tớ ra ngoài một chút rồi tớ về ngay. Bữa trưa tớ đã để ở tủ lạnh rồi đó! Cậu lấy ra mà ăn nha!"
"Hả Ran đi đâu thế nhỉ? Mình không an tâm cho lắm nhưng...gần đây Ran học võ rồi nên chắc sẽ không sao đâu!"
Hóa
ra là Ran đang đi với Kaito để tìm hiểu thêm về cậu bạn vui tính này.
Họ ngồi với nhau ở công viên Tropical Land. Bất chợt Ran lên tiếng:
- Kuroba này, cậu...lịch sự như thế nhưng theo tớ đoán thì cậu chưa thích ai đúng không?
-
À Ran à, nếu cậu nói rằng trong tất cả con gái tớ gặp thì đúng nhưng
hiện giờ thì tớ đang theo đuổi một người con gái. Mà Ran này, cậu hãy
gọi tớ là Kaito nhé!
- Ư, ừm Kaito. Vậy cậu có thể nói cho tớ biết người cậu thích là ai không?
-
Người đó...-Kaito đỏ mặt.-Người đó có nụ cười rất đẹp, mỗi khi nhìn
thấy nụ cười của người đó thì tớ cảm thấy trong lòng mình rất ấm áp.
- Cậu nói hẳn ra đi có được không?- Ran tò mò
- Người tớ đang theo đuổi là...- Kaito
Chuẩn bị nói là Ran thì nào ngờ rằng có tiếng Ring Ring phát ra từ tiếng chuông điện thoại của Ran.
- Xin lỗi cậu nhưng...cậu có thể chờ tớ một chút được không, Kaito?-Ran
- Hả? Ừ được. Cậu cứ nghe điện thoại đi.- Kaito nói với vẻ hơi thất vọng
- Cảm ơn cậu!- Ran cười
Kaito thấy nụ cười ấy thì trong lòng cậu ấm lên.
-A lô? A chị Shiho à! Chị và các em thế nào rồi ạ?
- Ừ, bọn chị vẫn khỏe.Ran à, chị hỏi nhé, có phải nhà khoa học là người phát minh ra mọi thứ, đúng không em?
- Dạ đúng ạ nhưng sao chị lại hỏi như thế?
- À không có chuyện gì chị cảm ơn em nhé! ^^
- Dạ không có gì ạ, em chào chị!
- Ừ chị chào em!
Ran cúp máy, cô quay ra thì không thấy Kaito đâu cả. Rồi "bụp" một bông hồng xuất hiện. Đó là Kaito.
- Một bông hồng đẹp cho một quý cô xinh đẹp!-Kaito nói
- Oa! Đẹp quá đi mất! Cảm ơn cậu, Kaito!- Ran thích thú đón nhận lấy bông hồng xinh đẹp Kaito tặng
Kaito định nói tiếp thì:
- Ôi quá giờ rồi! Thôi để khi nào tớ rảnh thì tớ và cậu sẽ lại gặp nhau ở đây nhé!
- Để tớ đưa cậu về nhà nhé!
- Thôi không cần đâu. Chào cậu!
- Ừ, chào cậu, Ran!
Buổi chiều Ran về. Cô vào nhà và thấy Shinichi đang ngủ. Cô mỉm cười và đắp chăn cho anh.

Một
nụ cười của thiên thần thánh thiện. Sau đó cô hôn nhẹ lên trán Shin.
Rồi Ran bắt đầu ra khỏi phòng một cách nhẹ nhàng. Và anh chàng Shinichi
bắt đầu tỉnh lại, đỏ mặt vì nụ hôn và nụ cười vừa rồi. Trái tim Shin bắt
đầu đập mạnh. Mình bị làm sao vậy? Rồi anh cố gắng ngủ một giấc để
nhanh chóng quên đi chuyện vừa rồi. 1 tiếng sau, anh dậy rồi xuống nhà
thì thấy Ran đang trong vẻ mặt u sầu.
- Cậu sao vậy?- Anh hỏi
- Hả? Shinichi?- Ran giật mình
- Cậu có chuyện gì à? Kể tớ nghe xem nào?- Shin hỏi
- Ừm, này Shinichi, cậu đã thích ai chưa?
- Hả? Sao cậu lại hỏi như vậy?-Shin cố che đi vẻ mặt vẫn đang đỏ ửng vì chuyện hồi nãy
- Thì tớ thấy cậu có rất nhiều đứa con gái hâm mộ nên tớ nghĩ rằng chắc cậu cũng phải thích một người nào chứ, đúng không?
- Thế Ran này, cậu có phải là fan hâm mộ tớ không?-Shin hỏi
-
Cái gì? Tớ không bao giờ là người hâm mộ người nào chỉ biết lao đầu vào
các vụ án và luôn biến nhà mình thành bãi chiến trường đâu nhé!-Ran lè
lưỡi
- Nói trước cho cậu biết nha, nếu mà không nhờ có tớ thì những
vụ án mạng sẽ không bao giờ được giải quyết đâu, mà một khi án mạng
không được giải quyết thì mọi người vẫn chỉ mơ đến những cái xác chết
thôi đấy cậu hiểu không? Mà hơn nữa cậu cũng nên biết rằng"Sự thật luôn
chỉ có một thôi", nghe chưa?-Shin giải thích
- À vâng, tớ hiểu rồi thưa ngài Baka!
- Cái gì ? Cậu gọi ai là Baka hả Ran?-Shin bắt đầu nhăn mặt
- Kudo Shinichi là đồ baka! Hahahaha!- Ran trọc Shin, rồi cô chạy
- Ran! Cậu có thèm đứng lại không cho tớ nhờ hả?- Shin đứng lên rồi bắt đầu đuổi theo Ran.

Đúng
là một cặp đôi hóm hỉnh phải không các bạn? Mình xong chap này rồi.
Sorry vì chap này hơi ngắn. Chap sau mình sẽ viết nhiều hơn nhé! Mọi
người đừng đánh mình mà nhớ ủng hộ mình nha!! Thanks mọi người!

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 1:01 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chap 3: Sinh nhật vui vẻ
Hôm
nay là sinh nhật Ran. Thế mà Ran không nhớ. Tuy nhiên, Shin và Kaito
vẫn nhớ vì khi hỏi Ran rằng sinh nhật Ran là vào khi nào, Ran nói là vào
ngày 23/3 (thế này cho trùng với sinh nhật của Ran neechan)
Và hôm
nay Shin bảo Ran ở nhà trông nhà một lát còn Shin ra ngoài có việc tí.
Vừa mới bước ra khỏi nhà, anh lập tức phóng nhanh đến cửa hàng hoa. Anh
vào và chọn đóa hoa đẹp nhất-hoa hồng. Còn về phần Kaito thì hôm nay anh
dậy thật sớm, ăn sáng thật nhanh rồi anh vội vàng chạy ngay ra cửa hàng
gấu bông. Anh chọn con gấu đẹp nhất có hình trái tim viết là: Happy
birthday to you! Xong rồi, anh còn nhờ người bán hàng gói con gấu bông
nhỏ đáng yêu đó vào một hộp quà thật đẹp. Trong khi đó, Ran ở nhà và cô
tự hỏi hôm nay là ngày gì mà Kaito không nhấc máy và Shin thì bận việc
thế nhỉ? Cô gọi cho các chị em của mình mà cũng không ai nhấc máy cả. Rõ
rằng các chị em cô bảo là hôm nay sẽ về vì một việc quan trọng gì đó.
Mặc dù về xong rồi ngày hôm sau họ phải đi ngay. Nhưng ngày hôm nay là
ngày gì mà họ lại về Nhật Bản này vậy nhỉ? Và, cô vẫn phải chờ thôi. Ran
chờ đến chiều mà cô vẫn không gọi cho ai được. Hay là có chuyện gì với
mọi người chăng? Cô bắt đầu cảm thấy lo lắng trong lòng. Rồi...một cú
điện thoại từ Shin. Khi nhìn thấy cú điện thoại đó, Ran thở phào nhẹ
nhõm. Lúc đang chuẩn bị nghe điện thoại thì cô định mắng cho Shin một
trận nhưng...Shin nói nhanh nhảu:
- Ran ơi, bây giờ cậu ra công viên Tropical Land nhé! Tớ đợi cậu ở chỗ đó. CỤP!
Ran
thẫn thờ, cô đơ người ra. Chẳng hiểu hôm nay là ngày gì vậy mà mọi
người xa lánh mình à? Nhưng thôi, không suy nghĩ gì nữa, Ran lập tức đến
Tropical Land. Đến đó, Ran thấy Shin đang đứng đó, mỉm cười với cô. Rồi
Shin lập tức nắm chặt tay Ran, kéo cô đến một nơi. Khi đến nơi đó, cô
thấy mình và Shin đang ở giữa nhiều cái vòng tròn. Ran hỏi:
- Shinichi này, đây là đâu vậy?
- Rồi cậu sẽ biết ngay thôi! 10,9,8...
- Hả?-Ran hoàn toàn không biết chuyện gì đang diễn ra.
- 7,6,5...-Shin đếm tiếp
- 4,3,2... và rồi 1,0!!!
BÙM!!! Bao nhiêu vòng nước đang cuốn quanh cô và Shin. Và rồi cầu vồng bắt đầu xuất hiện.
-
OA! Đẹp quá! Cầu vồng kìa! Cảm ơn cậu đã dẫn tớ đến nơi này nhé
Shinichi! Nhưng...cậu có thể cho tớ biết hôm nay là ngày gì được không? -
Ran tò mò hỏi
- Ngốc ạ! Hôm nay là ngày 23/3, là sinh nhật cậu đó! Có mỗi sinh nhật mình mà không thèm nhớ!- Shin cốc nhẹ vào đầu Ran.
-
À! Thì ra là như vậy!-Ran như bắt đầu hiểu ra. Cô đã hiểu ra lí do mà
cô không gọi được cho mọi người và lí do mà các chị em cô về Nhật hôm
nay.
- Này, Ran. Vì hôm nay là sinh nhật cậu nên...tớ mua đóa hoa này tặng cậu nè!- Shin nói, mặt hơi đỏ ửng.
-
Hả? Hoa hồng! Đúng loại hoa tớ thích! Ôi, cảm ơn cậu nhiều lắm
Shinichi!- Nói rồi, Ran chạy tới ôm chầm lấy Shin trong khi mặt Shin thì
đang đỏ ửng.
Rồi Ran bắt đầu nhớ đến việc mình đang làm gì. Ôi! Ngượng quá đi mất! Ran vội vàng thả Shin ra, cô ngượng ngùng:
- X..Xin lỗi cậu Shinichi! Tại tớ vui quá mà! - Ran bẽn lẽn
- K..Không sao đâu Ran! Chỉ cần nhìn thấy cậu vui là tớ cũng vui rồi! -Shin đỏ mặt
Ran
thấy vậy thì cô cười tươi. Shin nhìn thấy nụ cười đó, trong lòng anh
cảm thấy rằng mình luôn được sưởi ấm khi ở bên Ran, và anh chắc chắn
rằng dù thế nào đi nữa, anh vẫn sẽ bảo vệ cô, mãi mãi. Nhưng anh thật sự
không thể biết rằng Ran là một phần quan trọng trong trái tim anh. Có
thể nói...trái tim băng giá của Shin đã được sưởi ấm bởi một người con
gái: Nữ Thần Mặt Trời Ran Mouri. Và anh vẫn không biết Ran là tiên.
Nhưng bây giờ cái anh cần là được ở bên cô thôi.
Khi về nhà Shin, Ran
và Shin thực sự ngạc nhiên khi thấy mọi người đều ở đây. Từ các chị em
của Ran đến Kaito,Heiji,... Mọi người đều cùng hô lên:
- CHÚC MỪNG SINH NHẬT RAN!!!!!
Ran
giật mình, nhưng rồi cô bình tĩnh lại, cô nở một nụ cười thật tươi. Đã
có 2 người con trai phải lòng nụ cười ấy. Và rồi, Shiho nói:
- Chúc mừng sinh nhật Ran! Nhân dịp sinh nhật em, chị tặng cho em món quà này!
Shiho giơ ra. Thì ra là một chiếc dây chuyền có hình mặt trời.
- Ôi! Đẹp quá! Em cảm ơn chị Shiho! - Ran cười, đón nhận món quà từ tay chị
Rồi
Kazuha tặng chị hai mình một chiếc vòng đeo tay có hình chim bồ câu,
tượng trưng cho hòa bình và công lí, Sonoko tặng Ran một bộ váy màu
trắng rất chi là đẹp, Aoko tặng chị gái mình một chiếc bờm xinh, Heiji
thì tặng Ran một hình mặt cười. Còn Kaito, anh đưa món quà của mình cho
Ran. Ran bắt đầu mở món quà ra và cô nhìn thấy một chú gấu bông rất đáng
yêu.
- Oa! Đáng yêu quá! Cảm ơn Kaito! - Ran cười
- À không có gì đâu! Chỉ cần cậu vui là được rồi! - Kaito cười nhẹ
Hôm
đó, mọi người ở lại nhà Shin ăn tiệc sinh nhật Ran đến khuya mới về.
Tối hôm đó, khi ngủ, Ran cảm thấy hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong
đời cô. Để rồi một ngày mới lại bắt đầu...

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 1:01 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chap mới nóng hổi mới ra lò nè mọi người ơi!
Chap 4: Hé lộ bí mật?
Part 1:
Sau
ngày sinh nhật Ran, mọi người ai cũng vui mừng. Các chị em của Ran thì
định ở lại Nhật Bản vài tuần. Rồi một hôm, khi ngủ dậy thì Shin không
thấy Ran đâu cả. Anh mới lo lắng đi tìm cô. Rồi anh thấy ở tủ lạnh có
lời nhắn từ Ran: "Shinichi à, tớ phải đi chợ đây. Bữa sáng của cậu tớ để
trong tủ lạnh đấy! Cậu lấy ra mà ăn nhé!" Shin thở dài. Khi ăn xong,
anh ra chỗ ti vi thì hình như anh ngồi lên một thứ gì đó thì phải. Hóa
ra là một cuốn sổ nhật kí. Đó là nhật kí của Ran. Mặc dù là người không
bao giờ thích mò mẫm đồ của người khác nhưng anh thấy quyển sổ này có gì
đó rất khác lạ. Quyển sổ nhật kí này được trang trí bởi những ngôi sao.
Nhưng khi anh chạm vào những ngôi sao ấy thì chúng cứ nhấp nháy. Shin
định không chạm vào nữa thì những ngôi sao ấy bỗng phát ra những tiếng
nói:
- Xin chào mừng Ran Mouri!
Rồi quyển sổ mở ra. Ở trong quyển
sổ là những tâm sự của Ran khi cô viết. Những tâm sự ấy như sau: "Ôi!
Mình thật không ngờ rằng cuộc sống con người lại vui đến như vậy! Từ
ngày đầu tiên được làm người ở đất nước Nhật Bản này, mình đã có cảm
giác rằng đây là một đất nước tươi đẹp. Và...khi được đến trường để học
như bao nhiêu học sinh khác, cô giáo thật vui tính. Hình như tên cô là
Jodie thì phải. Học sinh trong trường ai cũng rất tốt bụng. Trong số đó
có 3 thám tử học sinh. Hattori Heiji, cậu ấy khá buồn cười, nhưng cậu ấy
cũng rất nghiêm túc khi vào những vụ án. Kuroba Kaito, cậu ấy quả là
một học sinh điển trai, lịch sự và cậu ấy rất hiền. Cậu ấy có tài năng
thật đặc biệt. Mình cũng khá thích cậu ấy đấy chứ! Và còn Kudo Shinichi
nữa.Cậu ấy cũng giống Kaito. Shinichi trông bên ngoài lạnh lùng nhưng
mình chắc chắn bên trong trái tim của cậu ấy rất ấm áp. Không hiểu sao
cứ khi nói chuyện với cậu ấy là tim mình lại đập loạn nhịp lên. Mình làm
sao thế nhỉ? Mình không thể nào! Chẳng lẽ mình...đã yêu cậu ấy rồi
chăng? Không! Không! Không thể nào! Mình thật khờ khạo! Mình mà làm sao
lại có thể yêu một chàng thám tử như cậu ấy được! Mình...không xứng với
cậu ấy!
Đọc đến đây, Shin bỗng nhiên mặt đỏ bừng như quả cà chua
chín. Nhưng rồi vẫn cái mặt đỏ bừng ấy mà thêm một cái mặt khác xuất
hiện trên mặt Shin: ngạc nhiên. Phần tiếp theo của Ran như sau: " Mình
không thể yêu Shinichi được! Vì mình...là tiên cơ mà! Mình là nữ thần
Mặt Trời cơ mà! Sao mà mình có thể yêu một người trần gian được? Luật lệ
ở trên thiên đường là nữ thần cao sang như mình và các chị em của mình
không thể nào yêu người trần gian được! Nhưng nếu đã lỡ yêu người trần
gian thì...nữ thần ấy mà kết hôn với người trần gian thì vẫn có sức mạnh
nhưng...không bao giờ có thể quay trở lại thiên đường được nữa nếu như
ông trời không đồng ý! Mình...sao thế này? Phải cố gắng...không yêu
người trần gian...
Shin thật sự ngạc nhiên và bất ngờ. Cái thứ gọi là
tiên hay nữ thần thì anh và mọi người không bao giờ tin cả! Chẳng
lẽ...đó là sự thật sao? Anh im lặng một lúc mà không hề phát hiện Ran đã
bắt đầu vào nhà. Ran định gọi Shin thì thấy cuốn sổ nhật kí của mình đã
được mở ra! Cô vội vàng giật lấy sổ của mình từ tay Shin rồi run run
hỏi:
- Cậu...đã đọc gì chưa đấy?
Shin ngẩng mặt lên nhưng cậu
không nói gì. Thấy thế thì Ran đi vào bếp vì cô thầm mong rằng linh cảm
của cô không phải là sự thật. Nhưng rồi Shin bất thình lình hỏi:
- Ran này, cậu không phải là người, đúng không?

----------

Chap 4: Hé lộ bí mật?
Part 2: ( Part này là first kiss đây!)
-
Ran này, cậu không phải là người đúng không?- Shin lặp lại. Anh cố gắng
thản nhiên nhưng trong người anh lại cảm thấy run run. Anh muốn nghe
câu trả lời chân thật từ người con gái mà mình đã nảy sinh chút tình
cảm. Ran quay đầu lại. Shin nói tiếp:
- Cậu sẽ trả lời tớ chân thật chứ?
- Được! Tớ sẽ trả lời thật. - Biết là mình đã bị lộ nên Ran cũng chẳng giấu giếm gì nữa. Cô nhẹ nhàng nói:
- Đúng vậy! Tớ và các chị em của tớ không phải là người, mà là các nữ thần có quyền lực tối cao trên thiên đường.
Nghe Ran nói vậy, Shin thật sự không khỏi ngạc nhiên. Nhưng anh vẫn bình tĩnh hỏi:
- Thế cậu là...Nữ thần Mặt Trời đúng không?
- Đúng vậy. Tớ là Nữ thần Mặt Trời.
Như muốn chứng minh điều đó không phải là sự thật, Shin hỏi:
- Vậy nếu cậu là Nữ thần Mặt Trời thì liệu cậu...có cánh của thiên thần và có sức mạnh Mặt Trời không?
Ran
thở dài. Rồi một tia sáng lóe lên. Shin lấy tay che mắt đến khi tia
sáng biến mất. Trước mặt anh là một cảnh tượng cực kì kinh hoàng: Ran
trong chiếc váy màu trắng đẹp lung linh, đôi cánh dang rộng, trên đầu
đội một chiếc vương miện và trong tay cô là một luồng sức mạnh. Cô tung
quả cầu sức mạnh lên, và lập tức Shin nhìn thấy mặt trời ngay trước mắt.
Anh không thể tin được chuyện này có thật! Anh thật sự quá đỗi ngạc
nhiên! Rồi tia sáng đó lại lóe lên, Ran trở lại thành người. Cô bảo:
-
Thế là cậu đã biết bí mật về tớ và các chị của tớ rồi đấy! Cậu không
giận tớ chứ?- Cô cố gắng hồn nhiên, ngây thơ như Ran ngày nào. Cô cười,
những giọt nước mắt lăn trên khóe mi.

Anh thật sự không thể tin
được. Nhưng anh biết tình cảm của anh dành cho cô mỗi lúc lớn dần, lớn
dần...Đúng vậy, anh đã yêu cô mất rồi thì phải. Cô chính là người con
gái đầu tiên và cuối cùng anh yêu. Anh thề rằng anh sẽ không yêu ai khác
ngoài cô. Không gì có thể quan trọng hơn cô. Anh nhoài người về phía
trước, ôm lấy cô thật chặt:
- Đương nhiên là không rồi ngốc ạ! Tớ không bao giờ giận cậu đâu!
Trong
vô thức, anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, rồi anh trao cho cô một nụ hôn
nồng nàn. Dài, ngọt ngào và lâu. Đó chính là nụ hôn đầu của anh và cô.
Cô cũng không kiềm chế được mình nữa. Cứ để yên cho anh ôm thật chặt và
hôn thật lâu. Họ cứ thưởng thức khoảnh khắc này thật lâu, một nụ hôn
vĩnh cửu.
Đấy! Mình viết đến đây thôi là hết chap 4 rồi nha! Hơi ngắn
một chút nhưng hay đấy chứ! Mà hình như dạo này fic mình hơi ế thì
phải! Mọi người nhớ ủng hộ mình nhiều nha! Yêu mọi người nhiều!

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 1:02 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chap 5: Chia tay...
Mới
ở với nhau được một thời gian nhưng không ngờ anh và cô phải rời xa
nhau nhanh đến như thế. Phải, đã đến lúc các nữ thần phải trở về thiên
đường, nơi các nữ thần cao sang được sinh ra. Thế là hôm đó Ran dậy thật
sớm, cô đánh răng rửa mặt xong và cô bắt đầu làm bữa sáng cho Shin.
Thực sự Shin chẳng biết hôm nay là ngày gì mà Ran lại cư xử lạ lùng như
thế. Ví dụ như lúc làm bữa sáng cho anh thì cô lỡ tay làm rơi vài thứ
chẳng hạn, cô là nữ thần cơ mà. Cô có thể dùng phép thuật để làm chúng
không bị rơi nhưng...cô đã không làm. Shin thấy có điều gì đó bất ổn.
Anh sờ tay lên trán cô. Cô ngạc nhiên không biết anh đang làm gì. Shin
nói:
- Cậu không sốt nhưng mà sao hôm nay cậu bị làm sao vậy?

không nói gì, cô chỉ nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương và hi
vọng. Anh thấy ánh mắt đó thì đỏ mặt. Song anh cố quay mặt ra chỗ khác,
nói:
- Tớ nghĩ cậu nên nghỉ ngơi đi Ran ạ!
Rồi Ran mới bắt đầu lên tiếng:
- Shinichi! Cậu ra phòng khách một chút được không? Tớ có một việc phải làm...
-
Hả? - Shin ngạc nhiên, nhưng rồi anh đành phải ra phòng khách. Lúc đó,
Ran bắt đầu cầm điện thoại lên và gọi cho các chị em của cô.
- Alô, chị Shiho à, chị và các em đã chuẩn bị xong chưa? - Ran nói khẽ
- Ừ, thực ra bọn chị đã ở trên thiên đường rồi. Có mỗi em chưa lên thôi.- Shiho trả lời.
- Vâng, vậy thì em cũng chuẩn bị lên ngay đây. - Ran vừa nói xong cô cúp máy luôn.

đâu ngờ rằng khi cô nói chuyện với chị Shiho thì Shin lại định lên gác,
nào ngờ anh đã nghe thấy Ran nói về mấy chuyện thiên đường, và anh đã ở
lại để nghe. Lúc nghe xong cuộc nói chuyện giữa Ran và Shiho, anh mới
hiểu ra mọi chuyện. Nhưng...anh không thể tin được! Người con gái mà anh
yêu thương nhất đã chuẩn bị rời bỏ anh rồi sao. Và anh vội chạy ra chỗ
Ran. Anh hét:
- Ran! Cậu không thể đi được!
Lúc này, Ran mới quay ra và cô vô cùng ngạc nhiên. Cô lắp bắp:
- Shinichi...Cậu..đang..nói gì vậy?
- Tớ chỉ nói sự thật mà thôi! Cậu không thể đi được!
Biết rằng mình không giấu được nữa, nên Ran nói:
- Đúng là tớ phải đi thật, nhưng...tớ sẽ chỉ đi trong một năm thôi mà. Cậu cứ yên tâm! Tớ hứa sẽ quay trở lại sớm với cậu!
- Hả? 1 năm sao? Nhưng 1 năm thì quá lâu...Cậu có thể về sớm hơn được không?
Ran lắc đầu, nói:
-
Nếu như có thể về sớm hơn thì tớ đã về sớm hơn thật rồi. Nhưng...bây
giờ tớ phải trở về thiên đường để phải thực hiện nhiệm vụ mà chúng tớ
phải làm... - Ran nói, nước mắt cô bắt đầu trào ra. Cô đã nhắc nhở chúng
là không được trào ra vào lúc này, trước mặt người cô yêu...nhưng chúng
không nghe lời cô, nhưng giọt nước mắt vẫn cứ tuôn rơi trên khuôn mặt
xinh đẹp...
Và rồi, một lần nữa, cả anh và cô lại không kiềm chế được
mình, anh đã chạy tới ôm cô như không muốn cho cô đi, không muốn cô
thoát khỏi vòng tay của anh, anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn
nồng thắm. Và cô...cứ để yên cho anh hôn.
Đúng vậy, nụ hôn thứ hai
giữa một nữ thần và một chàng thám tử, tất cả như tưởng chừng...sẽ mãi
mãi...nhưng...thời gian không cho phép...
Rồi cô bắt đầu trở lại thành một nữ thần, những ánh sáng hào quang quấn chặt quanh cô, trước khi đi, cô hỏi:
- Shin này, cậu...sẽ không bao giờ quên tớ chứ? - Nước mắt một lần nữa lại trào ra...
- Đương nhiên là tớ sẽ không bao giờ quên cậu...vì cậu...là người con gái tớ yêu...- Anh cố cười
Và rồi, những tia sáng ấy bắt đầu quấn chặt cô hơn, nước mắt cô vẫn không ngừng tuôn trào...
- Tạm biệt...Shinichi...- Vừa dứt lời, Ran lập tức biến mất.
- Tớ sẽ chờ cậu, Ran ạ...Mãi mãi chờ cậu...- Shin nói


Phù! Vậy là xong chap này rồi, nó có hơi buồn không nhỉ? Mong mọi người ủng hộ nghen!

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 1:02 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chap 6: Bất ngờ!
Giới thiệu nhân vật:
Kudo Yusaku

Là bố của Shinichi. Ông là một tiểu thuyết gia trinh thám hàng đầu thế giới. Lần này về, hai vợ chồng Kudo...

Kudo Yukiko

Là mẹ của Shinichi. Là một nữ diễn viên nổi tiếng xinh đẹp, láu lỉnh và vui tính.

Từ khi Ran trở về thiên đường, Shin như u sầu đi hẳn. Và rồi, một hôm Kaito đến thăm Shin và Ran. Không thấy Ran đâu, Kaito hỏi:
- Này Kudo, Ran đâu rồi?
- Cô ấy...
- Cô ấy làm sao? Mà sao trông cậu buồn bã vậy? Có chuyện gì xảy ra với Ran à? Nói thật cho tớ nghe đi Kudo! - Kaito lo lắng
Thế
là Shin đem kể hết chuyện về Ran và các chị em của cô ấy là nữ thần và
họ đã trở về thiên đường để hoàn thành sứ mệnh của mình trong một năm.
Nghe xong, Kaito mặt tái xanh.Trái tim anh quặn thắt lại. Có một cái gì
đó rất đau, đau lắm! Anh đã biết họ là nữ thần từ lâu rồi. Nhưng điều
khiến Kaito đau khổ hiện giờ là vì...Ran sẽ đi trong một năm. Anh biết
mình sẽ nhớ cô ấy lắm...Nhớ nụ cười của cô ấy, lời nói nhẹ nhàng, êm ái
của cô ấy...Thế là Kaito ở lại nói chuyện với Shin một lúc rồi về nhà,
để Shin ở lại trong bao khổ sở.
Shinichi's POV:
Vậy là em đã đi
thật rồi. Em đã rời xa anh thật rồi. Em ác lắm, Ran ạ! Em có biết không?
Em đã đi quá sớm, lại còn bắt anh phải chờ em một năm...Nhưng anh vẫn
sẽ chờ, chờ em mãi mãi dù 100 năm nữa...Vì anh chắc chắn rằng anh sẽ
không yêu một cô gái nào khác ngoài em...
End Shinichi's POV
Đang
buồn rầu và đau khổ, Shin cũng đâu có biết rằng tâm trạng Kaito hiện giờ
cũng như anh vậy, đau khổ lắm chứ! Kaito bước vào nhà, anh đau khổ vì
cô đã đi mà anh không hề biết đến để tạm biệt cô, anh hối hận vì anh đã
dành rất ít thời gian để nói chuyện và quan tâm đến cô. Anh ghét mình,
ghét lắm...
Và hãy trở lại với thám tử nổi tiếng Kudo Shinichi nhà ta...
Đang
đau khổ vì chuyện của Ran, bỗng có tiếng chuông cửa "Kính coong". Shin
buồn rầu ra mở cửa. Khi anh nhìn thấy mặt của người bấm chuông, khuôn
mặt đau buồn ấy còn hiện lên một tâm trạng nữa: Ngạc nhiên đến tột độ!
-
Shin-chan yêu quý, con có khỏe không mà sao trông con ủ rũ vậy? - Giọng
nói nhí nhảnh vang lên. Đó là bố mẹ Shin. Họ đã trở về. Nhưng...họ về
làm gì cơ chứ? Không để con trai mình hiểu chuyện gì đang diễn ra, ngay
lập tức, bà Yukiko ôm chầm lấy Shin.
- Ôi! Shin-chan bé bỏng của mẹ! Bây giờ con đã lớn rồi đấy nhỉ!
- Mẹ! Bỏ con ra đi! Con xin mẹ đấy! Con lớn rồi, không còn là trẻ con nữa đâu!
-
Đúng đó Yukiko, Shinichi nhà ta xem ra thế này cũng lớn hơn hẳn, còn là
thám tử học sinh nữa cơ mà! - Một giọng nói khác vang lên. Đó chính là
bố Shin, Kudo Yusaku.
- Ố ồ! Sao tự dưng anh bênh bé Shin hay thế?
- Thôi thôi! Bố mẹ cho con nhờ cái nào!
Và rồi phải khổ lắm Shin mới "tống" được bố mẹ mình vào nhà. Họ ngồi trong phòng khách và nói chuyện với nhau:
-
Bố mẹ về Nhật Bản này làm gì vậy? Chẳng phải hai người đang ở Mĩ để
chuẩn bị cho tiếng tăm nổi tiếng hơn sao?- Shin nói với vẻ khó chịu.
- Bố mẹ về đây là vì có một chuyện liên quan đến con đó! Shin-chan à!
- Chuyện gì mà trông bố mẹ có vẻ...
- Con cũng sắp tốt nghiệp rồi Shinichi ạ! Và chẳng mấy lâu sau khi con tốt nghiệp, con sẽ...
- Con sẽ phải lấy vợ đó, Shin-chan yêu quý!
- CÁI GÌ CƠ? LẤY VỢ Á?! - Đầu óc Shin quay cuồng
- Đúng vậy, lấy vợ! Nhưng bố mẹ đã chọn sẵn vợ cho con rồi nên con không cần phải lo đâu! Đó là...
- HAI NGƯỜI CHẲNG BIẾT HỎI Ý KIẾN CON GÌ CẢ! CON KHÔNG THÍCH LẤY NGƯỜI MÀ HAI NGƯỜI CHỌN ĐÂU!- Shin hét.
-
Shinichi... Nhưng bố mẹ đoán chắc rằng con sẽ thích ngay người đấy thôi
mà! Đó chính là nhóm nhạc ca sĩ nổi tiếng Ước Mơ đấy! Bố mẹ đã nói
chuyện với họ vào tháng trước, và con có thể chọn phu thê của con một
trong năm thành viên nhóm nhạc đó.
- CÁC NGƯỜI!!! - Shin tức- Hả đợi đã! Nhóm nhạc Ước Mơ ư? Nghe cái tên này quen quen...
-
Ủa? Con không nhớ à? Để bố mẹ nói lại cho con biết nhé! Nhóm nhạc đó có
năm thành viên: Nakamori Aoko, Suzuki Sonoko, Kazuha Toyama, Shiho
Miyano và nhóm trưởng nhóm đó là Ran Mouri!
Nghe hai người nói đến
ngay cái tên đầu tiên là Nakamori Aoko là Shin đã biết rằng đó là nhóm
nhạc do Ran thành lập! Và cái tên cuối cùng mà bố mẹ anh nhắc đến: Ran
Mouri là anh lại cảm nhận được trái tim anh nửa buồn nửa vui. Vui vì
mình sẽ được chọn phu thê của mình trong nhóm nhạc đó. Nghĩ đến đây thôi
thì mặt anh hiện giờ đỏ như quả cà chua chín khiến vợ chồng Kudo không
tài nào nhịn cười được. Nhưng buồn vì mình vẫn sẽ phải chờ Ran trong một
năm...

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 1:03 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa







Chap 7: Cuộc đấu tranh của hai sama?
Mải
suy nghĩ, Shin đâu có biết rằng bố mẹ mình đang không thể nào nhịn cười
vì khuôn mặt ngây ngô của mình. Rồi bất chợt, bà Yukiko láu lỉnh lên
tiếng:
- Shin-chan nè! Thế con có thích không? Nếu con không thích thì để bố mẹ chọn người khác cho con vậy nhé!
- Hả? Con...có..thích...-Shin đỏ mặt khiến hai vợ chồng Kudo bụm miệng cười
-
Ố ồ! Vậy người con gái nào may mắn mà lọt được vào mắt xanh của thám tử
lừng danh Kudo Shinichi này thế?- Ông Yusaku cũng hùa theo vợ mình
- Thôi, thôi! Bố mẹ đừng có trọc con nữa được không?- Shin bắt đầu gào lên, còn mặt anh thì đỏ như quả cà chua chín
-
Shin-chan! Con nói thật đi! Nếu con nói thật lòng thì mẹ sẽ cho hai đứa
đính hôn, nhưng nếu con không nói thật lòng thì...bố mẹ sẽ chọn người
khác cho con đấy- Bà Yukiko bắt đầu lên giọng sắc xảo hơn mọi ngày.
- Haizz! Con chịu thua bố mẹ rồi đấy!- Shin vò đầu bứt tai
- Nhanh lên nào! Nói đi Shin-chan! Đừng có mà đánh trống lảng nữa!- Vợ chồng Kudo bắt đầu sốt ruột
- Đó...là...Ran...Mouri...-Shin ngập ngừng. Thú thật thì mặt anh lúc nãy đã đỏ đã thế bây giờ còn đỏ hơn
- Hình như là Shin-chan đang sốt 40 độ hay sao mà mặt con đỏ bừng thế? - Bà Yukiko "cho thêm dầu vào lửa"
- Mà con nói gì cơ Shin-chan? Con thích ai cơ? Nói lại cho bố mẹ nghe xem nào?- Ông Yusaku tiếp chiêu
- Con...thích...Ran...Mouri...ĐƯỢC CHƯA?- Shin gào lên, nói thật thì anh không muốn nói về chủ đề này nữa, nhưng bố mẹ anh cứ...
-
Ồ! Thì ra là cô bé xinh đẹp Ran Mouri đó ấy hả? Mà Shin-chan nhà ta
thích hay là YÊU cô bé ấy?-Vợ chồng Kudo vẫn không thèm tha cho
Shin-sama đáng thương của chúng ta
Thôi thì biết mình đã bị "đánh trúng tim đen", Shin gào to:
-
CON YÊU RAN MOURI!!! BÂY GIỜ THÌ HAI NGƯỜI THA CHO CON ĐƯỢC CHƯA??!!
(Buồn cười quá Shin-sama ơi!, mất hết thể diện rồi còn đâu!!!)
- Được
rồi được rồi, Shin-chan! Con lên nhà nghỉ chút đi nhé!- Hai vợ chồng
Kudo nghiêm túc nhìn con. Shin thì vừa bực bội vừa đỏ mặt chạy ầm ầm lên
trên gác. SẦM!!! Sau khi chắc chắn đã nghe thấy tiếng đóng cửa KHÔNG
BÌNH THƯỜNG chút nào của con trai, hai vợ chồng Kudo mới bắt đầu cười xả
hơi, cười toe toét (cái từ này mình dùng có hơi quá không nhỉ?) Mà cả
Shin và hai vợ chồng Kudo đâu có biết rằng lúc Shin gào lên thì Kaito
đang đứng trước cửa nhà Shin và đã nghe thấy lời nói xuất phát từ đáy
lòng của Shin, Kaito đông cứng lại. Anh không thể tin rằng Shin lại có
thể giống anh đến như thế. Anh tưởng Shin và anh chỉ giống nhau ở ngoại
hình thôi chứ, chứ đâu phải cả người mình yêu...Kaito nhắn tin cho Shin.
Bíp! Lúc còn đang giận hờn bố mẹ mình thì Shin chợt nghe thấy tiếng
chuông điện thoại. Anh vội vàng cầm lên và thấy tin nhắn từ cậu bạn thân
Kaito của mình. Nội dung tin nhắn như sau: "Kudo này, tớ hẹn cậu ra chỗ
công viên Tropical Land để nói một chuyện quan trọng." Shinichi đọc đi
đọc lại và nghĩ rằng cậu bạn thân của mình đang đùa, nhưng nội dung của
nó hình như là thật thì phải. Shin suy nghĩ: "Kuroba? Cậu muốn gì vậy?"
Thế là Shin chạy ra chỗ công viên Tropical Land, nơi mà anh đã từng tặng
quà cho Ran. Nhưng anh đâu có biết rằng, đây cũng chính là nơi gắn bó
nhiều kỉ niệm nhất giữa Ran và Kaito. RAN MOURI. Cái tên đó đang hiện
lên trong tâm trí của hai người con trai. Cả hai người đều nhớ da diết
cô gái với đôi mắt tím, mái tóc đen huyền ảo và sở hữu nụ cười của một
thiên thần ấy. Và khi đến nơi, Shin đã nhìn thấy Kaito. Cả hai người con
trai đều đang đứng đối diện nhau. Mặt đối mặt. Shin hỏi:
- Kuroba, cậu gọi tớ ra đây là có chuyện gì vậy?
- Tớ tưởng cậu phải biết lí do tớ gọi cậu ra đây rồi chứ! - Kaito nghiêm nghị
- Cậu nói gì vậy Kuroba? Tớ không hiểu...- Shin thực sự không biết chuyện gì đang diễn ra.
-
Thôi được rồi, để tớ nói cho cậu biết nhé! Lúc nãy tớ có qua nhà cậu để
hỏi thăm thêm về Ran. Nhưng trước khi bấm chuông thì tớ còn nghe thấy
tiếng của bố mẹ cậu. Và rồi tớ đã nghe thấy hết tất cả. Cả chuyện tình
cảm của cậu đối với Ran.
- Hả? Cậu đã nghe thấy rồi ư? Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến cậu? Chẳng lẽ, cậu...- Shin vừa lưỡng lự vừa ngạc nhiên
-
Đúng vậy đấy! Tớ cũng thích Ran. Nói đúng hơn là tớ đã yêu Ran. Nhưng
tớ cũng thực sự không biết là cậu cũng giống như tớ, Kudo ạ! Mặc dù
chúng ta là bạn bè, nhưng cậu đang chơi mà không có đối thủ. Và cậu cũng
biết đó là trái với luật, đúng không?
- Kuroba, lẽ nào cậu...- Shin mở to mắt, những giọt mồ hôi đọng lại trên trán
-
Đúng vậy! Tớ sẽ trở thành đối thủ của cậu. Nếu như một trong hai chúng
ta thắng, người đó sẽ giành được Ran! Cậu hiểu chưa? -Kaito nghiêm túc.
Khi Kaito vừa dứt lời, hai người bỗng trở nên ngạc nhiên. Trước mặt hai người là một cái bóng nhỏ bé đang cố chạy.
- Đó...là Ran sao? Ran! Ran!- Cả hai người đều đuổi theo cô gái đang cố gắng chạy đi ấy.


rồi chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu đó có thật sự là Ran hay không? Nếu đúng
là Ran, cô sẽ phải ứng xử thế nào khi có hai người con trai cô yêu mến
đang đấu tranh vì cô? Mời các bạn đón xem chap sau vào một ngày không
xa... Bạn nào đoán đúng thì mình tặng quà cho nhé!Nhớ thanks mình nha!

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 6:51 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



hay lém bạn à! Mà bạn sửa lại thì phải, hồi trước mình đọc không có một số đoạn như bây giờ ... nhưng bây giờ hay hơn đó ^^
thank bạn nè! Mau ra chap mới nghen!

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Tue Jul 24, 2012 8:12 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chap 8: Sự lựa chọn:
Ran
cứ chạy, chạy mãi, nước mắt cô không ngừng tuôn rơi. Sau khi lên thiên
đường, cô được xuống trần gian sớm với nhiệm vụ là phải bảo vệ các bạn
của cô. Ran và các chị em vui lắm. Ran xuống trần gian trước còn các chị
em của cô muốn ở lại thiên đường vài ngày.
--------Flash Back---------------
Cô chạy ngay về nhà Shinichi thì thấy bố mẹ của Shin. Họ reo lên:
- A! Đây có phải là cô bé Ran Mouri không vậy ta? Trông cháu xinh quá! Bé Shin-chan nói đúng thật, anh nhỉ!- Bà Yukiko láu lỉnh
-
Eh?! Chẳng phải cô chú là nữ diễn viên nổi tiếng Kudo Yukiko và nhà
tiểu thuyết gia trinh thám nổi tiếng Kudo Yusaku sao? Mà hình như
Shinichi cũng họ Kudo nhỉ? Vậy, lẽ nào...hai cô chú chính là bố mẹ của
Shinichi ạ?- Ran ngạc nhiên
- Ừ, đúng rồi đó. Liệu cô chú có thể gọi cháu là Ran không?- Ông Yusaku lên tiếng
- Dạ? Dạ, được ạ!- Ran nói, cô vẫn không khỏi ngạc nhiên
- Bé Ran này, cháu có nhớ mấy lần trước cô chú đến gặp nhóm nhạc của cháu để nói về chuyện kết hôn cho con trai cô chú không?
- Dạ, cháu có nhớ ạ! Lẽ nào...
-
Đúng vậy đó! Bé Shin nhà cô chú đã chọn một người trong nhóm cháu để
trở thành phu thê của nó!- Bà Yukiko nhìn Ran với ánh mắt đầy yêu
thương. Cả ông Yusaku cũng vậy.
- Ủa, vậy người đó là ai vậy ạ?- Ran tò mò
- A secret makes a woman woman...Bí mật đó cháu ạ! Sao cháu không hỏi nó thử xem? Rồi bé Shin nhà cô sẽ trả lời cho cháu biết...
- A nhưng mà hình như Shinichi ra ngoài gặp bạn rồi cháu ạ. Mà đó là cậu bé Kaito thì phải?- Ông Yusaku nói
- Vậy ạ? Cháu cảm ơn cô chú ạ! Cháu chào cô chú, cháu đi tìm Shinichi đây ạ!- Ran chào hai vợ chồng Kudo rồi ra ngoài
- Ừ, chào cháu!- Cả hai người đồng thanh nói.
"Shin-chan! Hãy chăm sóc cô bé cẩn thận nhé!"


Ran
chạy, cô chạy đi tìm Shinichi. "Họ ở công viên Tropical Land" Do là một
nữ thần nên việc xác định người mình tìm đang ở đâu không khó với Ran
cho lắm. Cô cố gắng chạy thật nhanh như một người thường. Đến nơi, cô
nhìn thấy họ mặt đối mặt.
- A! Shinichi! Kaito!- Ran reo lên nhưng bất chợt, cô khựng lại. Hình như họ đang nói một chuyện gì đó rất quan trọng thì phải.
Cô nép gần đó để có thể nghe rõ hơn.
...
-------End Flash Back---------------
- Ran! Ran!- Tiếng của hai người con trai vang lên, song họ đang cố gắng đuổi theo cô.
" Tại sao? Tại sao cả hai người ấy lại..."
Cô bỗng nhiên dừng lại. Trước mặt cô là một vách đá. Ở dưới kia là vực sâu thẳm. Không lưỡng lự gì nữa, cô nhảy xuống vực.
- KHÔNG!!!!!!!!RAAAAAANNNNNNNN!!!!!!!!!!!!!!!
Shinichi
và Kaito gọi với theo, rồi họ cũng can đảm nhảy xuống vực để cứu lấy
người con gái mình yêu đang rơi. Nước mắt của Ran? Có chuyện gì vậy?
Liệu có bạn nào đoán được chuyện gì sẽ xảy ra với họ không? Chờ chap sau
nha! Mà nhớ thanks mình nhé! Yêu mọi người! Cảm ơn vì đã ủng hộ!Hơi
ngắn, mong mọi người thông cảm.

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 8:13 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Mặc
dù đang online bằng điện thoại nhưng lại không nỡ nhìn thấy cổ mọi
người dài ra nên mình sẽ ra một part cực kì ngắn luôn đó! Mọi người
thông cảm cho nha!>.Part 2:
Bắt đầu từ dòng này là dòng kí ức nhá!
Họ
đang rơi xuống, nơi tên là Vực Tử Thần, nơi Thần Chết có thể cho họ
xuống bất cứ lúc nào. Nhưng...khoảng thời gian như ngừng trôi thì phải!
Và trong đầu cả ba người hiện lên một kí ức quan trọng mà họ không hề
hay biết...
Kí ức:
-Hi! Đố Shin-chan và Kaito-kun bắt được tớ nè! -
Giọng nói nhí nhảnh, hồn nhiên và ngây thơ của một cô bé đáng yêu, xinh
xắn vang lên.
- Ran! Đứng lại! Nhất định bọn tớ sẽ bắt được cậu!- Giọng nói của một cậu bé
-
Nhất định bọn tớ sẽ bắt được cậu, công chúa ạ!- Lần này là giọng nói
của một cậu bé khác,cậu khá giống với cậu bé kia. Nhưng mái tóc cậu có
vẻ xù hơn cậu bé ấy.
Cả ba đứa trẻ đều vui đùa với nhau. Nhưng chúng đâu biết rằng, có hai kẻ đang theo dõi chúng.
-
Đại ca, trong ba đứa kia có một đứa nhóc là thiên thần. Nhưng đứa nhóc
thiên thân ấy có thể là ai nhỉ? - Một người đàn ông mặc đồ đen nói.
- Tao nghi nhất là con nhóc kia. - Một người đàn ông khác cũng mặc đồ đen, mái tóc vàng.
- Hai người đang theo dõi đấy à? - Một người phụ nữ xinh đẹp bước ra trong bộ váy màu đen.
- Vermouth?-Cả hai người đàn ông ngạc nhiên.
- Cô đến đây làm gì?- Người đàn ông tóc vàng nói xen lẫn khó chịu
- Boss cử tôi đến xem hai người làm nhiệm vụ bắt thiên thần đến đâu rồi.
Nói
rồi, người phụ nữ tóc vàng có biệt danh Vermouth quay ra nhìn bọn trẻ.
Cô cực kì hoảng sợ khi nhìn thấy cô bé với mái tóc màu nâu sô cô la.
Nhưng cô cố găng không để cho hai người đàn ông kia phát hiện.
- Angel ư? Tại sao lại là...Angel? Angel, ta xin lỗi...Nhưng ta sẽ cố gắng cứu em...

Xong
rùi! Vì đang online bằng điện thoại nên ngắn là phải! Nhưng mà, thà có
dù chỉ ít còn hơn là không có đúng không? Đừng ném đá mình nha!

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 8:13 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chap 9 part 1:
-
Vermouth, cô có quen biết con nhóc đó không?- Giọng lạnh lùng của Gin
vang lên khiến Vermouth giật mình. Song cô cố gắng giữ bình tĩnh lại,
trả lời một cách tự nhiên:
- Đương nhiên là tôi không bao giờ quen đứa trẻ con nào rồi!- Cô nói thế nhưng đôi mắt cô vẫn nhìn vào cô bé con tên Ran kia.
"Ring ring" Tiếng chuông điện thoại của cả ba người vang lên. Đó là bài hát đứa trẻ 7 tuổi.
- Hoá ra đó là tin nhắn từ Boss...-Vodka ngập ngừng
"Thôi,
cả ba ngươi hãy dừng công việc này đi. Hãy để hôm khác làm nhiệm vụ
này. Còn bây giờ, các ngươi mau về đây vì, vào đêm nay, bóng ma đen sẽ
xuất hiện dưới ánh trăng..."-Đó là nội dung tin nhắn của Boss
-...- Cả ba người không nói gì.
----------------------------------------------------
Trong
khi đó, cả ba đứa trẻ, Ran, Kaito, Shinichi vẫn chơi đùa với nhau. Rồi
một luồng sáng ánh lên. Người Ran bỗng nhiên nâng bổng trên không gian.
- AAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!! Kaito, Shinichi! AAAAAAAAAAA!!!!!!!!!- Ran hét
- Không Ran!!!!- Cả hai người đều đồng thanh, lo lắng
Rồi một giọng nói vang lên trong không trung:
-
Ran yêu quý! Đã đến lúc con phải về thiên đường rồi! Nơi con thuộc về
là thiên đường, đó là nơi con thực sự lớn lên...Chứ không phải là ở trần
gian đây!
- Hả? Ông...là ai?-Ran nói trong nước mắt
- Ta là Chúa, là cha con. Con không thể ở lại với bọn trẻ trần gian này được!!!!
- Tôi...tôi...có cha sao?
- Đúng vậy, con có cha...
-
Không, Ran...Vậy bọn tớ sẽ không được gặp lại cậu nữa sao?- Hai cậu bé
kia không thể kiềm chế được nữa, nước mắt bắt đầu tràn ra...
- Đương
nhiên hai con vẫn có thể gặp lại Ran...Nhưng, các con phải đợi khi lớn
lên mới gặp lại nhau được...Nếu không, bọn áo đen đó sẽ...
- Bọn áo đen nào vậy?- Cả ba đứa trẻ ngạc nhiên xen chút lo lắng
-
Đó là một băng đảng chuyên đi giết người. Và ông trùm của bọn áo đen
đó, Boss, là một kẻ sống ở Địa Ngục...Thế nên, các con hãy đợi nhé!- Nói
rồi, ông đưa người Ran lên
- Ran!!! Cậu không được quên chúng tớ đâu đấy nhé!- Hai cậu bé nói thật to
-
Đương nhiên rồi! Chúng mình chắc chắn sẽ gặp lại nhau, tớ hứa!- Vừa dứt
lời, Ran lập tức biến mất và những sợi lông chim nhẹ nhàng rơi xuống.
Bắt đầu từ khoảnh khắc đó, hai đứa trẻ vẫn cứ đợi, chờ đợi cô bé tên
Mori Ran. Nhưng rồi khi họ lớn lên, họ đi học cùng nhau, thế nhưng, họ
đã quên lãng cô bé ấy. Thế mà giờ đây, họ gặp lại nhau, và họ...không
biết phải làm gì...

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 8:15 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chap 9 part 2:
Thời gian đã không còn ngừng trôi nữa, cả ba người họ
tỉnh lại và nhìn thấy rằng mình đang ở bên cạnh một con suối. Xung quanh
họ không có một bóng người. Vậy...đây là đâu? Nhưng rồi họ chợt nhận
ra, dòng suối bắt đầu sáng lên.
- Hả? Có chuyện gì vậy?- Kaito và Shinichi ngạc nhiên
- Đây là...dòng suối linh thiêng...dòng suối Yume trong truyền thuyết mà Chúa Trời tạo ra...-Ran bình tĩnh trả lời
- Dòng suối Yume ư?
-
Đúng vậy. Là dòng suối Yume. Truyền thuyết còn có kể lại rằng, bất kì
ai được uống một giọt nước của dòng suối Yume, thì người đó sẽ được ban
tặng 1 điều ước.
- Vậy...phải làm sao để uống được giọt nước của dòng suối Yume?
- ...
- Sao vậy Ran? Cậu nói gì đi chứ!!!- Hai chàng trai ngạc nhiên
-
Đó là một bí mật. Chỉ có năm chị em chúng tớ biết thôi. Bởi vì chúng tớ
là người nắm giữ quyền của dòng suối này. Không ai được biết đến điều
này...Xin lỗi các cậu nhé!!! Hãy nghỉ ngơi một lúc đi...
- Hả? Cậu
nói thế là sao? Nghỉ ngơi một lu...- Chưa nói hết câu, cả Shin và Kaito
đã ngất đi (nói đúng hơn là buồn ngủ) vì họ bị Ran phù phép.
- Xin
lỗi các cậu nhé...- Ran buồn rầu. Bình thường thì người ta toàn so sánh
Ran như mùa xuân vui vẻ, hiền lành và tinh nghịch, nhưng giờ đây, trông
Ran chẳng khác gì mùa thu buồn, luôn mang trong mình một nỗi buồn mang
mát mà không muốn nói cho ai biết cả (thế này hơi giống Shiho nhỉ)
Và rồi, cũng trong khoảnh khắc đó, Ran bỗng nhiên mở to mắt, một kí ức bị lãng quên nữa lại ùa về với cô...
Kí ức:
Hôm
đó, khi Ran đang chạy ra rừng chơi thì cô vấp phải một hòn đá khiến cô
ngã xuống. Cô khóc thút thít.Rồi có một tiếng nói vang lên:
- Này cô bé, cô bé khóc thì cũng không có ích gì đâu!
Ran quay ra thì nhìn thấy một người phụ nữ tóc vàng rất xinh đẹp.
- Bà là ai?- Ran ngạc nhiên xen lẫn chút sợ hãi
- Cô bé đừng sợ...Ta sẽ không làm hại cô bé đâu...Hộc...hộc
Ran
tự hỏi tại sao người phụ nữ đó lại thở hổn hển như vậy, nhìn kĩ thì cô
mới phát hiện ra rằng người phụ nữ ấy đang bị thương. Mà vết thương của
người phụ nữ ấy cũng ở chân giống như Ran. Nhưng có điều vết thương đó
còn nặng hơn cô nhiều...Hình như đó là do người phụ nữ ấy đã bị một viên
đạn bắn trúng (sao Ran thông minh thế nhỉ? À quên, tiên mà lị! Quên
mất!) Vì Ran có mang theo một phiến băng cứu thương đề phòng cô có bị
làm sao không thì tự băng bó cho mình. Không do dự, Ran lập tức dùng
phiến băng cứu thương ấy băng bó cho người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp.
Người phụ nữ ấy ngạc nhiên:
- Sao cô bé không băng bó cho mình mà lại băng bó cho ta?
- Vì bà không phải là người xấu, hơn nữa vết thương của bà còn nặng hơn vết thương của tôi, nên...
- Cô bé không phải là con người, đúng không? Cô là thiên thần à?
- Hả? Sao...bà biết?- Ran bất ngờ
- Đương nhiên là ta biết rồi. Nhưng cô bé còn hiền hậu và tốt bụng hơn tất cả những thiên thần ta đã từng gặp...Mà cô bé tên gì?
- Tôi tên là Mori Ran.
- Vậy ta có thể gọi cô bé là Angel không?
- Hả? Tại sao bà lại muốn gọi tôi là Angel?
- Vì cô bé...thực sự...là Angel...
- Thôi, bà muốn gọi tôi là gì cũng được.- Ran hơi đỏ mặt nhưng cô vẫn cúi đầu xuống để băng bó cho người phụ nữ ấy
-
Vậy ta gọi cô bé là Angel nhé!- Người phụ nữ ấy mỉm cười, nụ cười ấy
mới thật quyến rũ làm sao...Nhưng Ran không phải là tuýp người hay say
mê đắm đuối nụ cười ấy. Cô đánh trống lảng:
- Mà bà tên gì?
- A secret makes a woman woman...- Người phụ nữ bí ẩn ấy đưa một ngón tay chạm lên môi của Ran. Ran nhìn người phụ nữ nói:
- Vậy tôi sẽ gọi bà là Hell Angel vậy nhé!
Người
phụ nữ ấy ngạc nhiên. Đây là lần đâu tiên bà được nhìn thấy một thiên
thần thật sự. Mà thiên thần ấy lại còn gọi bà là Hell Angel nữa chứ! Một
lát sau, người phụ nữ ấy đứng lên nói:
- Thank you Angel! Thanks to
you that I can see the real angel! I will pray for you until we meet
again...And of course, I will help you to have your real wings...
(Cảm
ơn Angel! Nhờ có em mà ta đã được nhìn thấy thiên thần thật sự! Ta sẽ
cầu nguyện cho em đến khi chúng ta gặp lại...Và đương nhiên, ta sẽ giúp
em có được đôi cánh thật sự của em...)
Ran mỉm cười với người phụ nữ ấy. Cô nói lại:
-
The truth is...we will meet again, Hell Angel! Because the truth is
only one! And I believe...you will have your true happiness...Thanks to
your pray and your help when I grow up, I will help you to find your
happy soul...
(Sự thật là...chúng ta sẽ gặp lại, Hell Angel! Bởi vì
sự thật luôn chỉ có một! Và tôi tin...bà sẽ có được hạnh phúc thật sự
của mình...Để cảm ơn lời cầu nguyện và sự giúp đỡ của bà khi tôi lớn
lên, tôi sẽ giúp bà tìm ra linh hồn hạnh phúc của bà...)
Và hai người tạm biệt nhau bằng một nụ cười đầy sự thử thách...
End kí ức
Ran
bỗng nhớ lại. Chẳng phải lúc trước cô Yukiko cũng nói một câu tương tự
như người phụ nữ đó ư? "A secret makes a woman woman" Lẽ nào...?

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 8:17 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Chấp 10: Part 1

ức của Shinichi bây giờ cũng từ từ ùa về…Anh đang thấy rằng mình cùng
Ran đùa giỡn với nhau trong một khu vườn thơ mộng, đầy ánh nắng. Hàng
cây xanh che toả làm dịu ánh nắng ấy đi. Ran và Shinchi ngồi lên một
băng ghế đá gần đấy. Ran cất tiếng hỏi:
_ Shinichi à nếu có một ngày nào đó tớ gặp nguy hiểm cậu sẽ làm gì nhỉ ?
_ Vậy thì tớ sẽ là chàng kị sĩ ngồi trên con ngựa tới đánh những người làm hại cậu
_ Thật chứ? – Cô bé hỏi
_ Dĩ nhiên tớ sẽ mãi mãi là chàng kị sĩ ở bên cậu. Còn cậu là nàng công chúa xinh đẹp
_ Hihi – Ran cười nhẹ
_ À đúng rồi cậu ngồi đây nhé, chờ tớ tí.
_ Ừm
Shinichi
chạy đi tới một ngã rẽ của khu vườn và sau đó chạy tới giấu một vật gì
đó sau lưng trong khá bí mật. Thấy vậy cô bé Ran liền tò mò hỏi:
_ Gì vậy Shinichi?
_ Cậu nhắm mắt lại đi
_ Ừm – Nói rồi Ran nhắm tịt mắt lại
_...Rồi mở mắt ra đi
_
Wow đẹp quá Shinichi ơi, đây có lẽ là một chiếc vòng đẹp nhất mà tớ
thấy từ trước đến giờ. Đó là một chiếc vòng được kết lại bằng những viên
sỏi và các hạt ngôi sao may mắn trông rất dễ thương…Cậu tự tay làm hả
Kudo?
_ Ừm cậu thích là tớ vui rồi
_ Ran ơi – tiếng nói của một cậu bé từ xa chạy đến
_ À Kaito cậu làm gì ở đây vậy ? – Ran vui vẻ hỏi
_ Tớ làm…làm món quà này cho cậu nè…Cậu xem đi đẹp không?
_ Một sợi dây chuyền được kết từ những vỏ ốc. Thật là đẹp Kaito nhỉ?
_ Hihi – Kaito cười khì
Trông khi đó Shinichi đứng bên cạnh với guơng mặt như buồn đi. Kudo lên tiếng bảo:
_ Ran, tớ ra đằng kia một tí.
_ Ừm cậu đi đi – Ran tươi cười
Shinichi
lững thững lê từng bước chân nặng trĩu đi trên mặt đất. Anh bỗng nhiên
buồn hơn và cũng không hiểu vì sao lại như thế. Anh tự nghĩ rằng cậu bạn
Kaito ấy xứng đáng là chàng kị sĩ hơn anh, xứng đáng rất nhiều. Ngay cả
món quà tặng của anh cũng giản dị, đơn sơ hơn của Kaito. Bất chợt, anh
nhìn thấy một đoá phong lan đang nở, tình bạn của anh và Ran rồi cũng sẽ
từ từ lớn dần và nở ra thôi. Đúng vậy tại sao mình lại không thể dành
được Ran chứ? Thời gian sẽ dần dần chứng minh được điều đó. Phải cố lên,
Shinichi quyết tâm.

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 8:18 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Thông báo với các bạn, mình đã vít xong chap mới! ^o^
Chap gì nhỉ? Thôi kệ!
Shin
tỉnh dậy, anh nhìn thấy, bên cạnh anh là 1 người con gái. Nhưng cô gái
ấy không như những cô gái khác. Cô gái này không bình thường. Cô sở hữu
một vẻ đẹp tinh khiết, trong sáng, một giọng nói dịu dàng, thiết
tha,...Nhưng anh đã khiến cô đau khổ. Anh đã quên cô, mà còn tranh đấu
với bạn bè vì cô. Cô đau lắm! Anh có thể nhìn thấy khuôn mặt trái xoan
của cô đang ửng hồng. Cô đã tỉnh dậy.
..........................
-
Kudo-senpai! - Vẫn như vậy, bao nhiêu cô nữ sinh đang chờ anh, ngưỡng
mộ anh, hò reo tên anh...Nhưng anh không quan tâm tới họ, những cô gái
bình thường, kiêu ngạo. Các nữ học sinh trường Teitan đang hò reo tên
anh thì bỗng khựng lại. Anh đang tay trong tay với một cô gái. Đó là
Mouri-senpai!
- Uhm, Shinichi...Họ đang nhìn chúng ta kìa...Cậu làm ơn bỏ tay tớ ra được không?- Ran ngại ngùng
- Tất nhiên là không rồi Ran ạ! Tớ phải cho họ biết rằng tớ đã có người yêu rồi! - Shin cười, một nụ cười nửa miệng.
- Shin...Shinichi! Cậu bị làm sao vậy? - Ran đỏ mặt
- Tớ chẳng làm sao cả! Chỉ hơi điên điên thôi! ^o^
Ran bỗng bỏ tay Shinichi. Anh ngạc nhiên. Không để anh nói, cô bảo:
- Sắp vào lớp học rồi! Ờ thì cậu điên, nhưng tớ không điên!
- Hi Ran!
Hoá
ra là hội Kaito, Shiho, Aoko, Sonoko, Kazuha và Heiji. Ran đang định ra
chào họ thì bỗng có một người chặn đường cô. Một cô gái trông có vẻ
kiêu căng, ngạo mạn.
- Ơ...
- Có phải cậu là Mouri Ran không?
- Uhm, mình là Ran. Có chuyện gì ư?
"Chát!"
Hội
Sonoko quay ra. Cô gái bí ẩn kia mỉm cười khiêu khích Ran. Bây giờ trên
má Ran vẫn còn rõ dấu vân tay của cô gái kia. Cô ta nói:
- Tôi chúa ghét những người chuyên quyến rũ Kudo-senpai của chúng tôi!
- Ran! Cậu không sao chứ? - Hội Sonoko chạy lại.
- Hừ! Cậu cũng quá đáng vừa phải thôi chứ, Meiki Chiharu? - Kaito quát
- Chẳng lẽ các cậu còn có thể bao che con hồ ly đó ư? - Chiharu khịt mũi
- Cậu...
- Hứ!
"Chát!!!"
- AA....- Bây giờ trên má cô ả cũng in rõ dấu vân tay của không ai khác - Kudo-

----------

- AA...- Bây giờ trên má cô ả cũng in rõ dấu vân tay của không ai khác - Kudo-senpai.
- K...Kudo-senpai....!?- Cô nàng bắt đầu chảy nước mắt.
-
Còn tôi, tôi chúa ghét những người kiêu căng, ngạo mạn và đáng ghét như
cô! - Shin đưa ánh mắt sắc lạnh chiếu thẳng vào ánh mắt của cô nàng
Chiharu.
- Ran??? Cậu không sao chứ? - Shin lo lắng
- Uhm, cảm ơn mọi người, mình không sao...Shiho-neechan, chị có thể đưa em cái cặp của em đuợc không ạ?
- Để làm gì vậy em? - Shiho và mọi người tò mò
- Làm ơn...
Như
hiểu được ý Ran, Shiho liền chạy lại lấy cặp cho cô em gái bé bỏng của
mình. Ran cố gắng đứng dậy, cô lấy trong ra một hộp bánh Gato trông rất
đẹp, đưa cho Chiharu, mỉm cười dịu dàng:
- Rất vui được làm quen với bạn, Meiki-san...Mình có chút quà tặng bạn...- Vừa nói, Ran vừa kéo tay Chiharu đứng lên.
-
Cả...Cảm ơn bạn...Bạn quả là một cô gái tốt...Cứ gọi mình là Chiharu
nhé! Liệu...mình có thể gọi bạn là Ran không? - Chiharu rụt rè.
- Uhm! Được chứ! Chúng mình sẽ mãi là bạn thân của nhau, ok? - Ran nở một nụ cười toả nắng
- Ok!
Cuộc nói chuyện diễn ra suôn sẻ đến lúc..."Reng! Reng! Reng!"
- A! Muộn mất! Thôi tạm biệt bạn nhé Chiharu!
- Uhm! Tạm biệt các bạn!

Cả hội chạy vào lớp. May quá, cô giáo chưa đến. Ai nấy ngồi vào chỗ ngồi của mình. Rồi lúc này, cô Jodie mới bước vào:
- Good morning, class! Today, we will change our sits!
(Chào buổi sáng, các em! Hôm nay chúng ta sẽ đổi chỗ!)
- Yeah!!! - Cả lớp hò reo.
- Uhm...Let see...Kazuha and Heiji, Aoko and Shinichi, Ran and Kaito, Shiho and Sonoko! Đó! Đó là chỗ ngồi của các bạn ấy!
- Oh no! Cô Jodie! Sao chỉ có họ được đổi chỗ ạ? Còn chúng em thì sao?
- Các em vẫn ngồi yên chỗ ngồi nhé! ~
- Haizz! - Cả lớp chán nản

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Jul 24, 2012 8:18 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



♥♥♥ Chương 11: Sự thật không thể♥♥♥
Chap 11: Sự hiện diện:
Cả lớp chán nản, còn cô Jodie cũng chỉ mỉm cười. Bỗng một học sinh giơ tay hỏi:
- Miss Jodie, tại sao cô chỉ sắp xếp chỗ cho các bạn kia thôi ạ?
Jodie mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn:
- Hì, the reason is very simple! Because, a secret makes a woman woman...
Nghe vậy, cả lớp đều không hiểu ý cô giáo là gì, có mỗi mình Ran, cô giật mình khi nghe thấy câu nói đó...
"A secret makes a woman woman, Angel ạ!"
"A secret makes a woman woman, Ran-chan ạ!"
"Hì, the reason is very simple! Because, a secret makes a woman woman..."
Một
cảm giác lạnh tới sởn gai ốc(có dùng từ hơi quá không nhỉ?). Ngay lúc
đó, Ran nhìn thấy cô Jodie đang nhìn về phía mình. Cô sờ lên trán Ran,
nói:
- Miss Mori, em không sốt, vậy sao mà em trông căng thẳng vậy?
- A...Dạ, em...chỉ hơi mệt chút thôi ạ, không sao đâu cô...
- Uhm, thôi được rồi, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu bài giảng đầu tiên...
Trong lúc cô Jodie đang giảng, Kaito lo lắng quay sang Ran:
- Ran, cậu có sao không vậy? Có cần xuống phòng ý tế không?
-
Không, mình không sao đâu...- Cô quay lại, vẫn thấy Shin tỉnh bơ. Anh
vẫn đang chăm chú vào bài giảng của cô giáo. Cô cảm thấy hơi thất vọng
một chút...
Thấy Ran buồn vì đối thủ của mình, Kaito mới an ủi:
- Ran à, đừng lo nhé! Tớ sẽ luôn ở bên và bảo vệ cậu...
Như cảm nhận được tình cảm Kaito dành cho mình, Ran thấy vui hơn.
-
Uhm, cảm ơn cậu! - Cô mỉm cười một nụ cười dịu dàng, không quá rực rỡ
nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười đó thôi, trái tim của Kaito cũng đã đập
thình thịch rồi.
Kết thúc bài giảng buổi sáng, cả lớp xuống căng-tin
của trường để ăn trưa. Bỗng nhiên, Sonoko tỏ vẻ mặt ghen tị, nói thầm
với Ran:
- Ran-neechan nhà ta sướng nhé, được cậu bạn điển trai quan
tâm, chăm sóc và lo lắng từng li từng tí một thế còn gì! Em ghen tị với
chị đó!
- Sonoko-chan...- Ran nở một nụ cười buồn. Thú thật từ đầu cô
chỉ yêu mình Shin thôi, nhưng cô cảm thấy trong ngày hôm nay, cô cũng
đã có cảm tình với Kaito...
- Ran-neechan nhà mình sướng thật đó! Được Kuroba...- Chưa kịp nói hết thì anh chàng Shinichi che miệng ngay.
- Thôi nào Sonoko! Đang ở căng-tin nhà trường mà hét như thế thì chẳng khác gì một người từ trại tâm thần mới ra đâu nhé!
- Cậu...cậu bảo ai là tâm thần hả???!!! - Cô nàng tiểu thư tức giận
- Là người mà tôi đang bịt miệng chứ còn ai nữa! - Shin cười, một nụ cười nửa miệng
- Cậu...Thế cậu nghĩ xem cậu là ai mà bịt miệng tôi? Tôi nói thế thì có sao đâu? Hả?? Hả??! - Sonoko lên mặt
- Thì chỉ bởi vì cậu...- Shin không kiếm ra được lí do gì. Tại sao cậu lại bịt miệng Sonoko nhỉ? Vì cậu đang ghen chăng?
-
Hahaha!!! Xem kìa!!! Cậu thám tử lừng danh Kudo Shinichi tự dưng lại
thua trước một đứa con gái, và đó lại chính là Bổn tiểu thư Suzuki
Sonoko ta đây!
- Thôi nào, Sonoko-chan, Shinichi nói đúng đấy. Tự dưng có ai dở hơi mà đi hét ngay giữa căng-tin đâu?
- Ran-neechan! Không phải chị định bênh tên thám tử điên khùng vì đống truyện trinh thám này đấy chứ?
-...-
Kể thật, hình như cô đang bênh Shin thật. Tại sao cô cứ luôn đứng về
phía Shin nhỉ? Tại sao? Cô yêu anh, cô biết vậy. Nhưng cô cũng có tình
cảm với Kaito. Cô cảm nhận được tình cảm của Kaito dành cho cô không chỉ
đơn thuần là thích. Nhưng còn anh? Anh thì sao? Đối với anh, cô là gì?
Cô luôn muốn hỏi anh trực tiếp nhưng thực sự, cô thấy nếu mình trả lời
như vậy thì chẳng khác nào một con ngốc cả! Thôi, hay là cô cứ để thế
này đi, rồi ra sao thì ra...
------------Tan học----------
Hiện
giờ, trên vỉa hè đang có một hội, có tất cả...ờ để xem nào, Shinichi,
Ran, Kazuha, Heiji, Kaito, Shiho, Aoko, còn thiếu ai nữa không nhỉ? A
đúng rồi! Bà chằn lắm chuyện Sonoko!Nghĩa là có tổng cộng 8 người đang
đi trên vỉa hè!

Cả hội hôm nay bỗng nhiên im bặt. Sao có chuyện gì mà hôm nay không nói gì thế nhỉ? Thấy vậy, Ran liền tung ra một câu:
- Uhm, hôm nay, mọi người có đồng ý với việc đổi chỗ không?
Nghe vậy, Heiji hăng hái lên tiếng ngay:
- Có chứ! Hôm nay buồn chết đi được, phải ngồi với bà chằn Kazuha...Á...Á...Nè! Cậu làm gì vậy hả?
- Cậu dám gọi ai là bà chằn hả tên dở hơi kia?
- Thì tớ bảo cậu là bà chằn đấy, không được à? Á! Cậu trông thế này thôi nhưng sao véo tai người ta đau thế hả?
- Cậu bảo tớ là gì?! - Kazuha nhấn mạnh lại
- À...Thì tớ bảo cậu là Toyama Kazuha thôi mà, không được sao?? ^^"
- Hứ, đồ lắm chuyện!!!
- Thôi nhé, 2 vợ chồng cho em nhờ, cãi nhau ở đường thì không hay đâu, cãi nhau ở tổ ấm của 2 người thì mới gọi là tình củm chứ?
- Uhm, OK!!! - Cả 2 Kazuha và Heiji đều gật đầu đồng ý rồi bỗng chốc khựng lại. 1 giây...2 giây...rồi 3 giây...
- Á, SONOKO-CHAN!!! CẬU GỌI AI LÀ VỢ CHỒNG HẢ??? TỔ ẤM NÀO Ở ĐÂY HẢ???!!!
- Thôi nha, 3 người đừng cãi nhau nữa, nếu không...sẽ bị hói đó! - Ran can thiệp
- Á, đầu...hói?! A, Ran-neechan, chúng em chỉ trêu nhau tí thôi mà, phải không Heiji?
- Ừ, đúng đó! Ran, yên tâm đi nha! Bọn tớ chỉ đùa nhau chút cho vui thôi mà!
Ran cười nhẹ, đúng là "yêu nhau lắm, cắn nhau đau" mà! ^^~
Nhưng
rồi cô quay sang, thấy Kaito và Shinichi không nói gì mà chỉ nhìn trừng
trừng vào mắt nhau. Chắc trò chơi này gọi là "Đấu mắt!" ^^
- Ủa? Kaito và Shinichi mãi không nói gì? Hai cậu đang làm gì vậy??? - Ran hỏi
Giật
mình trước câu nói của Ran, Shin và Kaito quay ra, thấy mọi người đang
nhìn chằm chằm vào mình. Lúng túng quá, 2 người nói cùng một lúc:
Shin: - À, chúng tớ chỉ bàn hôm nay trận bóng đá thế nào thôi mà!
Kaito: - À, chúng tớ chỉ bàn hôm nay cuộc thi bơi thế nào thôi mà!
Rồi cả 2 người ngạc nhiên quay ra nhau:
- Hả? Bóng đá? Chỉ là sút vào thôi mà! Có gì hay đâu?
- Cái gì? Bơi? Chỉ là bơi, bơi và bơi mãi thôi mà! Chẳng có gì đáng để bình luận cả!
"Lại một cuộc cãi nhau nữa!" Ran đau đầu. Rồi rốt cuộc mọi người hỏi:
- Thế cuối cùng là các cậu đang làm gì hả???
- À, chúng tớ cũng chỉ trêu nhau tí như Kazuha, Hattori và Sonoko thôi mà! ^^"
- Có thật không? - Mọi người càng nghi ngờ hơn
- Thôi nào các cậu, chắc họ cũng chỉ trêu nhau chút thôi, không có gì đáng lo ngại đâu! - Ran cố gắng giải hoà
- Ran-neechan! Tại sao chị toàn bênh vực người khác thế? Nhất là 2 người bọn họ! Bọn họ có gì hơn chúng em ạ?
-
À không phải thế đâu các thiên thần của chị! Neechan của các em chỉ là
đang cố gắng giải hoà thôi, thông cảm cho neechan đi, ok?
- Nhìn neechan đáng nghi lắm...
-
Thôi nào các em! Ran-neechan nói đúng đó! Chị ấy chỉ cố gắng giải hoà
thôi mà, không có gì đâu! - Shiho cuối cùng cũng can thiệp, vì cô yêu
quý Ran nhất mà!
Và cuối cùng, cũng đến nhà các chị em Ran. Ran cũng định vào cùng các chị em thì Shin nói:
- Ủa? Ran, cậu về nhà tớ cơ mà?
- Uhm, tớ biết, nhưng...
- Thôi không sao đâu Ran! Chị sẽ trông các em gái hộ em! - Shiho nói
- Nhưng phiền chị quá, Shiho-neechan...
- Chị đã nói không sao là không sao đâu! Em cứ yên tâm đi!
- Dạ, arigatou Shiho-neechan...
---------------Ngày hôm sau-------------
Shin đi vắng vì có một vụ án mà cậu phải đi phá. Ran ngồi ở nhà một mình...
"Reng! Reng!" - Tiếng chuông điện thoại của cô kêu, luôn luôn là như vậy, bài hát Proud Of You mà cô yêu thích...
[ZINGMP3]]http://mp3.zing.vn/bai-hat/Proud-Of-You-Fiona-Fung/IW6C7B8D.html[/ZINGMP3]
- Alo? Ai đấy ạ?
- Ran-neechan, là em, Aoko đây chị!
- À Aoko. Có chuyện gì không em?
- Bây giờ chị có rảnh không ạ?
- Có chứ!
- Vậy bây giờ chị ra quán cà phê Poirot đi chị nhé!
- Uhm, chị ra ngay!
----------Tại quán cà phê Poirot-----------
- Ran-neechan! Ở đây ạ!
- A, Aoko! Vậy em hẹn chị ra đây có việc gì?
- Ran-neechan, em không muốn làm chị buồn...
- Sao vậy em?
- Chị...có yêu Shinichi không?
- Hả? Sao em lại hỏi như vậy?
- Vì...
- Vì sao?
- Vì...em thích anh Shinichi!!!

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Sun Aug 19, 2012 4:43 pm
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



♥Chương 12: Đắng...
Chap 12: Đắng...
"- Vì em thích anh Shinichi!!!
- Hả?! - Ran ngạc nhiên
- Vậy...chị có tình cảm gì với anh Shinichi không? Nếu có thì cho em xin lỗi! Em thực sự không cố ý nhưng...em...
- Không sao đâu Aoko-chan! Chị ổn mà!
- Có thật không ạ?
- Uhm, không sao đâu em! ^.^ - Ran cười, một nụ cười buồn đầy đau đớn và buồn bã
- Vậy...em đi đây chị nhé! Chị Sonoko gọi em rùi!
- Uhm, em đi vui vẻ!
- Dạ!"

Ran về nhà, cô suy nghĩ. Rồi bất chợt, cô cảm thấy có thứ gì đó đắng đắng, đọng lại trên môi. Nước mắt. Một thứ mà người ta căm hận. Nhưng, cô lại thích nước mắt, cô yêu nó. Vì sao ư? Vì nó là nơi để giải toả cảm xúc, giải toả nỗi buồn của cô...Tiếng trái tim cô quặn thắt lại. Cô chưa bao giờ ngờ rằng...em gái mình lại thích Shinichi. Bây giờ, cô thật sư không biết, nên đối mặt với Shinichi trước mặt Aoko như thế nào? Ngọt ngào, yêu thương như bình thường hay...
"Cạch!" - Cánh cửa trong nhà bật mở
- A! Shin...- Ran vội ra xem, nhưng đó không phải là Shinichi.
- Cô chú Kudo?! - Ran ngạc nhiên
- Hi bé Ran! Cháu thế nào rồi? - Yukiko mỉm cười và ôm chầm lấy Ran
- Dạ, cháu khoẻ ạ! - Ran cười
- Nhưng, theo ta thì cháu đang buồn vì chuyện gì đó đúng không? - Yusaku hỏi
- Dạ?
"..."
"Cạch!" - Shinichi cuối cùng cũng đã về. Cậu uể oải gọi:
- Ran ơi! Làm cho tớ gói mì nha! Tớ đói quá! Giải xong vụ án mất cả tiếng đồng hồ!
- A bé Shin iu quý! - Bà Yukiko nhí nhảnh chạy vội ra hôn hít con trai
- M...Mẹ?! - Shin bất ngờ
- Thôi không nói gì nữa, bé Ran về nhà có chút việc rồi, bây giờ con có thể nói chuyện với bố mẹ một chút được không? - Ông Yusaku nghiêm nghị
- ...
- CÁI GÌ??? CON SẼ PHẢI CƯỚI NAKAMORI AOKO???? - Shin thực sự sốc và quay cuồng khi biết chuyện đó
- Đúng vậy đó bé Shin à, bình tĩnh chút đi con!
- SAO MÀ CON CÓ THỂ BÌNH TĨNH ĐƯỢC KHI MÀ NGƯỜI CON YÊU THÌ CON KHÔNG ĐƯỢC LẤY????!!!
- Hạ hoả đi Shin-chan! Coi bộ Aoko-chan cũng giống bé Ran mà!
- Nhưng Aoko không có dịu dàng bằng Ran, Ran và Aoko khác hẳn nhau!!!
- Thôi nào Shin-chan...
- CON KHÔNG MUỐN NÓI GÌ HẾT NỮA~!!! - Nói rồi Shin chạy lên phòng và đóng cửa lại
Bà Yukiko lo lắng:
- Anh ơi, vậy chúng ta phải làm thế nào bây giờ đây? Khổ thân bé Ran...
- Mọi việc sẽ ổn thôi! Anh tin Shinichi sẽ tự có cách giải quyết...

Shin ở trên phòng, anh thực sự bực tức, gọi ngay cho Ran:
- Alo Ran à, cậu ra Tropical Land ngay nhé!
Nói rồi, anh chạy thẳng ra Tropical Land.
- Cậu đợi tớ có lâu không Shinichi? - Bỗng một cô gái cất giọng, đó là Ran. Shin giật mình quay lại. Hôm nay Ran ăn mặc thật giản dị, như một mùa thu...
- À, tớ đợi cậu không lâu đâu! Cậu ngồi xuống đi!
- Uhm...
Không khí im lặng hẳn. Không ai nói với ai một lời nào. Rồi Shin mới bắt đầu:
- Ran, tớ có một chuyện cần nói với cậu
- Tớ cũng vậy.
- Chuyện của cậu là gì vậy? - Shin tò mò
- Cậu nói trước đi! - Ran cười
- Ano, chuyện kết hôn ý, cậu nói với bố mẹ tớ đúng không?
- Uhm...
Shin sửng sốt:
- Vì sao cậu lại làm như vậy?
- Chỉ là...tớ muốn tốt cho cả 2 thôi...
- Ran...Làm sao tớ có thể ổn khi mà người con gái tớ yêu...
Chưa kịp nói hết thì Ran bịt miệng Shin. Cô nói khẽ:
- Cậu có thể lắng nghe tớ nói bây giờ được không?
Shin khẽ gật đầu
- Tớ...Cậu...Chúng ta...hãy kết thúc ở đây nhé Shinichi!
Shin thực sự hoảng hốt. Đây là một cú sốc quá nặng đối với anh. Ngày mà anh không mong cũng đã đến...
- Cái gì?! Nhưng mà Ran, tớ còn chưa chuẩn bị tinh thần...đây là một cú sốc quá lớn...
- Thôi nhé, tớ chỉ nói như vậy thôi...Tạm biệt, Shinichi...
Ran đứng dậy, cô định bước đi nhưng không bước được, có một bàn tay nào đó đã giữ cô lại...Bàn tay ấy ôm cô vào lòng một cách thô bạo và mạnh mẽ
- Làm ơn, đừng...Xin cậu đừng bỏ tớ...Nếu không...tớ sẽ chết mất! - Shin nói, giọng anh run run, nghẹn ngào và đau đớn
- Bỏ tớ ra, Shinichi. - Ran nói, cô cũng đau lắm chứ! Nhưng...
- Không! Tớ không thể...
Nhưng đối với một cao thủ karate như Ran thì Shin cũng không thể địch nổi...

Sau ngày hôm đó, Shin và Ran không đi chung cùng nhau nữa. Rồi một hôm, Ran bị bệnh nặng, nhưng Kazuha, Sonoko, Aoko và Shiho cũng chỉ nói vs Kai, Shin và Hei rằng cô hơi sốt chút. Vì Kaz, Son và Shi đã biết được lí do vì sao Ran lại đau khổ và lâm bệnh, chỉ có riêng Aoko là không biết.
Mấy ngày, Ran thấy không an tâm nên lại trở lại đi học bình thường, trên đường, cô cứ thấy Aoko và Shinichi nắm tay nhau, lại còn nói chuyện với nhau rất thắm thiết nữa chứ! Rồi vào buổi trưa hôm đó...



Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Sun Aug 19, 2012 4:45 pm
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



♥♥♥Chương 14: Đau khổ♥♥♥
Chap 14: Đau khổ
Vào buổi trưa hôm đó...
Ran
đi qua hành lang, đã hết giờ ăn, và bây giờ là giờ ra chơi. Cô muốn tìm
Kaito. Nhưng đang đi được nửa quãng thì, cô nhìn thấy Shin đang ôm lấy
cô em gái bé bỏng của cô - Aoko. Cô vội trốn đi, nhưng cô đâu biết rằng
Shinichi đã phát hiện ra cô. Dường như cô đã nghe được vài lời đối thoại
của 2 người...Crack...Tiếng trái tim cô vỡ vụn...
"Aoko, anh yêu em! Em sẽ đồng ý làm bạn gái anh chứ? - Shinichi cười
"Hả?!! Anh Shinichi, em...Nhưng vậy còn chị Ran?" - Aoko ngạc nhiên
"Em yên tâm, anh và Ran chỉ là bạn thân thôi, cô ấy không phải là gì của anh cả!"
Rồi,
Ran chợt mở to mắt. Trước mặt cô, là 2 người, 1 gái 1 trai, đang hôn
nhau...Không xa lạ gì nữa, người con trai là người mà cô yêu thương, có
thể sẵn sàng vứt bỏ tất cả để anh hạnh phúc, người con gái là cô em gái
bé bỏng, đáng yêu mà cô luôn quan tâm, chăm sóc...Nhưng...Cô cảm thấy có
cái gì đó mặn mặn đọng lại trên đôi môi mềm mại của cô...Nước mắt...Cô
vội chạy đi trong khi người con trai cô yêu thương đang cười, một nụ
cười...điên dại. Anh cứ tưởng, cô sẽ ghen. Anh cứ tưởng, anh sẽ vui khi
cô ghen. Nhưng sao mà, anh lại cảm thấy đau đến như vậy?
Ran chạy, cô
chạy mãi. Nhưng thứ gọi là nuớc mắt trên gương mặt cô cứ rơi..rơi mãi
trên khuôn mặt thiên thần xinh đẹp. Ôi không! Tại sao luôn luôn lại là
nó? Tại sao, lại là nước mắt? Vậy là cô đã khóc hơn 3 lần mất rồi...Cô
yêu nó, ghét nó. Vì sao cô ghét nó? Vì, lúc cô đau buồn, chỉ có nó mới
an ủi cô. Thế vậy vì sao cô lại yêu nó? Vì, đây là lần cuối cùng cô có
thể gặp anh...

Một khi thiên thần khóc hơn 3 lần, thiên thần đó...sẽ tan thành bọt biển...trong 24 tiếng sau...

Cô chạy, chạy mãi. Và cuối cùng, không hiểu sao cô lại dừng ở nơi đầy ắp kỉ niệm thuở nhỏ của cô với ai đó - cây rẻ quạt.
- Ran đấy à? - Cô giật mình quay lại. Thì ra là Kaito. Kaito ngạc nhiên khi thấy đôi mắt long lanh đang tràn đầy nước mắt.
- Có chuyện gì vậy Ran? Shinichi đã làm gì cậu à? - Kaito lo lắng
-
Tớ...hức...hức - Ran chạy lại ôm lấy Kaito - người con trai cuối cùng
mà cô có thể tin tưởng và hi vọng. Kaito ôm chặt lấy Ran, khoảng thời
gian ấy, như chỉ có mỗi họ là có thể tận hưởng, khoảng thời gian ấy, như
là mãi mãi...Rồi...
- Kaito? Ran? Có chuyện gì vậy? - Hóa ra là Shiho, Kazuha và Sonoko. Bất chợt, họ mới để ý, Ran đang khóc.
3 người họ chạy lại, vội đỡ lấy cô em/chị gái xinh đẹp của mình.
- Có chuyện gì vậy Ran-neechan?! - Kazuha ngạc nhiên
- Shiho-neechan...Kazuha-chan...Sonoko-chan...
- Tại sao em lại khóc vậy Ran? - Shiho hỏi, giọng cô hơi mất bình tĩnh
- Em...- Ran nghẹn ngào
- Là vì Kudo-kun...-Kaito lên tiếng
- Hả?! - Cả 3 người ngạc nhiên
- Cái tên đáng ghét đó!!! Em phải cho hắn một trận mới được!!!
- Đợi đã, đừng...Sonoko-chan...Khụ! Khụ - Ran ho
- Ran!!! Em không sao chứ!? - Cả hội lo lắng
- Em...
- Ran, đây là lần thứ mấy em khóc rồi?! - Cả 3 người sốt ruột
- Lần...thứ 4
- Hả?!!!! Ôi Ran!! - Shiho, Kazuha và Sonoko không thể tin nổi
- Có chuyện gì vậy các cậu? Tớ không hiểu?
- À, không có gì đâu
- Tớ tin rằng CHẮC CHẮN có chuyện gì không ổn!!! Các cậu cứ nói đi, tớ biết các cậu là thiên thần rồi!
- Hả? Sao cậu biết?! - Cả bọn ngạc nhiên
- Cái đó không quan trọng, miễn là bây giờ các cậu nói đi! Có chuyện gì?
-
Ran...đã khóc quá 3 lần...Và nếu một thiên thần nào mà...khóc quá 3 lần
thì sẽ...Hức - Shiho, Kazuha và Sonoko bắt đầu rơi nước mắt
- Thì sẽ sao?!!! - Kaito mất bình tĩnh
- Thì sẽ...biến thành bọt biển...
- CÁI GÌ????!!!! - Kaito bất ngờ
Kaito vừa dứt lời thì Ran lập tức ngất đi, cô ngã xuống
- Ran!!!
- Ran-neechan!!!
- Ran-chan!!!
-------------------Trong khi đó---------
-
Ủa? Sao em không thấy anh Kaito, chị Sonoko, chị Kazuha và chị Shiho
đâu nhỉ? Anh Heiji thì quay về Osaka vì có việc bận...- Aoko băn khoăn
- Uhm...- Shinichi ngẫm nghĩ
- Á? Vậy còn chị Ran?! - Bỗng nhiên, chiếc dây chuyền hình bông hoa của Aoko sáng rực.
- Sao vậy Aoko?
- Có chuyện gì...có chuyện gì đó không ổn rồi!!! - Aoko nói một cách mất bình tĩnh
- Hả? Có chuyện gì vậy?
- Thôi, em đi đây nhé Shinichi!
- Anh đi với em...
- Không, đây là chuyện của các chị em, anh không nên đi theo em...

Vậy là Shinichi ở lại với gương mặt ủ rũ.
-----------Tại bệnh viện--------
- Chị Shiho, chị Kazuha, chị Sonoko, anh Kaito, có chuyện gì thế ạ?! - Aoko thở dốc
- Aoko...Em có nói với chị Ran là em thích anh Shinichi không đấy? - Kazuha hỏi
- Dạ...Em...Nhưng chị ấy bảo không sao, mà anh Shinichi cũng nói là 2 anh chị ấy chỉ là bạn của nhau thôi mà...- Aoko ấp úng
- Em..!!! - Kaito tức giận
- Mà chị Ran đâu rồi ạ? - Aoko nói nhỏ
- Chị Ran của em...đã khóc hơn 3 lần rồi...- Sonoko lí nhí
- CÁI? RAN-NEECHAN?!!! Vậy tất cả chuyện này là tại em sao? - Nước mắt bắt đầu chảy trên gương mặt đáng yêu của Aoko, cô ôm đầu
- Aoko...- Cả hội chỉ biết đứng nhìn Aoko như vậy...
-------------Trở về với Shinichi------------
Đã
kết thúc giờ học, bây giờ là giờ về mà anh không thấy có ai cả? Anh cảm
thấy...có cái gì đau...anh đã làm gì sai sao? Không!!! Anh làm đúng, cô
ấy đáng bị như vậy, vì đã ruồng bỏ anh!!!
"Reng! Reng!" - Tiếng nhạc điện thoại của anh rung lên
- Alo? Kaito à? Uhm, bệnh viện à? Tớ đến ngay! Mà có chuyện gì không?
-...-
-----------------Bệnh viện Beika--------------
- Kaito! Sao có mỗi cậu và Shiho thế này? Mấy người kia đâu?
Shiho lạnh lùng:
- Mấy em ấy đã về trước rồi! Mà tôi nói cho cậu biết, cậu có quyền gì mà gọi tôi là Shiho?
-
Thì tôi gọi cô là Miyano là được chứ gì!!! - Shinichi chọc, nhưng lần
này, anh không chọc được ai cả, vì sao lại như vậy? Có một cái gì đó
không ổn!!!
"Chát!!!"
Trên má cậu hiện lên rõ dấu vân tay của ai đó, mà không phải là 1 người, mà là 2 người!!! Đó là...Kuroba và Miyano???
- Bây giờ mà cậu còn đùa được sao?! Cậu có biết, rằng cậu đã làm khổ Ran không hả?! - Shiho hét
-
Kudo-kun, tớ biết cậu là bạn tớ, nhưng...cậu thật sự không xứng đáng!
Cậu luôn làm cô ấy rơi nước mắt như vậy sao?!! - Kaito cũng tức giận
không kém
- Ơ...- Qúa ngạc nhiên trước 2 cái tát và thái độ của 2
người bạn, Shinichi ngây người ra, rồi khoảng 5 phút sau cậu mới lấy lại
được bình tĩnh. Cậu nói một cách lạnh lùng:
- Là vì cô ấy đòi chia tay tôi trước nên tôi mới như vậy để cho cô ấy biết được thế nào là đau khổ!!!
-
Cậu...!!! Cậu có biết rằng...Ran làm tất cả chuyện đó là vì cậu và Aoko
không? Aoko rất, rất thích cậu!!! Nhưng Ran sẵn sàng hi sinh tất cả để
Aoko và cậu hạnh phúc, và rằng...cô ấy sắp phải xa cậu!!! Nên sợ cậu sẽ
sốc nặng, cô ấy mới đòi chia tay, cậu thử xem, Ran làm bạn gái cậu và đi
mà không nói lời chia tay, cậu có đau không? Vậy còn Ran không làm bạn
gái cậu và ở lại, cậu có đau không? Tôi hỏi cậu, cái nào đau hơn hả??!! -
Shiho gào lên
- Tôi...- Shinichi ngạc nhiên - "Hóa ra tất cả là chỉ
vì mình thôi sao? Ran!!! Ran ơi...! Tại sao? Tại sao em lại làm vậy, đồ
thiên thần ngốc nghếch!!!"
- Vậy Ran sao rồi? - Shin lo lắng
Shiho
không thèm nói gì nữa, cô quay đi, ra chỗ ngồi chờ. Còn Kaito, cậu
hướng ánh mắt đầy đau khổ sang cậu bạn thân của mình. Đau. Đau vì người
con gái mình yêu sắp phải rời xa mình. Mãi mãi. Đau vì người bạn thân
mình đã làm cho người con gái ấy phải đau khổ. Đau vì...cậu đã không làm
tròn trách nhiệm của một người bạn. Kaito nói chầm chậm:
- Một khi thiên thần khóc quá 3 lần...thì sẽ tan biến thành bọt biển sau...24 tiếng...Và bây giờ thì còn...10 tiếng nữa...
"Crack!"
- Có một thứ gì đó vừa vỡ vụn, tan nát trong ngực cậu. Cậu quá sốc!!!
Cậu cảm thấy rằng...thế giới đang sụp đổ!!! Và rồi tối hôm đó, khi tất
cả mọi người đã về hết, chỉ còn mình cậu ở đó, cậu vào phòng Ran nằm.
Shinichi ngồi xuống, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của người con gái
mình yêu thương nhất. Cậu hận mình lắm!!!
"Ran ơi...cho anh xin lỗi
nhé, anh đã làm em đau...Hãy quay trở lại với anh đi...Làm ơn...Em không
được đi...Anh yêu em, Ran Mouri..."
Cậu ngắm nhìn khuôn mặt trái
xoan của cô. Kể cả lúc cô sắp đi, trông cô vẫn thật thanh thản. Khuôn
mặt xinh đẹp nở nụ cười buồn, như cầu chúc cho người mình yêu sẽ hạnh
phúc...

"Trên đời này
Luôn có những cặp đôi hạnh phúc
Và cũng có vài cặp đôi đau khổ
Chốn thiên đường đang gọi em
Vậy là tôi phải xa em rồi
Nhưng
Vẫn có một sợi chỉ đỏ
Màu của máu
Và của tình yêu
Sợi chỉ ấy kết nối 2 trái tim,
2 linh hồn yêu nhau...
Vì sao có sợi chỉ đỏ đó ư?
Lí do rất đơn giản

Tôi yêu em
Và sẽ luôn như vậy..."

empty.gif
.
.
.
Tách
.
.
.
Từng giọt nước mắt nóng hổi của người con trai rơi trên má thiên thần
.
.
.
Đây
là lần đầu tiên trong đời anh khóc. Anh chưa bao giờ khóc vì ai, đặc
biệt là con gái. Nhưng, nước mắt anh không thể kìm nén nổi nữa, chúng cứ
rơi ra, tuôn rơi xuống khuôn mặt trái xoan...

Ran từ từ mở mắt.....

nhìn thấy khuôn mặt của một ai đó...Một người con trai mà cô yêu
thương...Cô còn cảm nhận được...một bàn tay ấm áp, bàn tay ấy cứ giữ
chặt lấy tay cô như không muốn cô biến mất nữa...
- Shinichi...
Shin
giật mình, rồi cậu thấy trước mặt mình là một cô gái thật xinh đẹp, cô
đã tỉnh dậy. Hai đôi mắt chạm nhau...nhưng vẫn chưa có ai nói gì...
- Tớ xin lỗi...- Shinichi nghẹn ngào
- Hưm? - Ran ngạc nhiên
- Nhưng thật sự là...tớ yêu cậu, Ran...
- Tớ...cũng vậy, Shinichi...
Chỉ
còn 8 tiếng nữa là cô phải xa anh rồi. Và bây giờ, trong phòng, có 2
người con trai và gái đang hôn nhau. Họ đang tận hưởng nụ hôn
này...Vì...có lẽ, đây sẽ là lần cuối cùng họ được nhìn thấy nhau...

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Sun Aug 19, 2012 5:43 pm
avatar

Administrators
Phong Doanh Doanh
Administrators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 457
Xu : 937
Điểm : 13
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 14/09/1999
Đến từ : AFH

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 457
Xu : 937
Điểm : 13
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 14/09/1999
Đến từ : AFH
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Tem + Phong bì !
Hay lắm típ chap mới nha Thiền Sư Tỷ

Chử kí của Phong Doanh Doanh


Nếu niềm tin là một chiếc lá, tôi chúc bạn có cả rừng cây.
Nếu hạnh phúc là một ngôi sao, tôi chúc bạn có cả bầu trời.
Nếu may mắn là một giọt nước, tôi chúc bạn có cả đại dương.
Nếu ước mơ là một giọt sương, tôi mong nó sẽ đọng mãi trong tâm hồn bạn.
Nếu nỗi buồn là một dòng chữ, tôi mong nó sẽ được viết lên cát đẻ gió sẽ thôi nó đi.
và tôi hi vọng mọi thứ tốt đẹp sẽ đến với bạn bởi vì bạn là người mà tôi yêu quí.
Đơn giản vậy thôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Phong Doanh Doanh





Sun Aug 19, 2012 6:54 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Hic, sao chị Tuyết lấy hết zậy!?
Hay lắm Đan ơi, nhưng chị nghĩ e đừng nên cho các từ tiếng Nhật vào nữa! Với lại diễn biến hơi nhanh e ạ!
Mong chap mới của em nghen ^^ Tks cho e nè

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Aug 22, 2012 7:36 pm
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



♥♥♥Chương 15: Do you believe in power of love?♥♥♥
Họ trao nhau nụ hôn ấy, nụ hôn tưởng chừng như mãi mãi...
Rồi cuối cùng, môi họ cũng rời nhau, tay anh đặt đầu cô nằm xuống. Anh thực sự, thực sự không biết phải nói gì bây giờ...
- Ran...Tớ...- Shinichi ngập ngừng
Rồi bất chợt, Ran đưa ngón tay nhỏ thon của mình lên môi Shin. Như không cần lời giải thích, Ran nhẹ nhàng đáp:
- Tớ hiểu mà, Shinichi...
Họ cứ nhìn nhau như vậy. Trong khi đó, có một người con trai đang đừng ngoài phòng nhìn vào trong đó với đôi mắt đau khổ. Rồi bất chợt:
- Anh Kaito! - Một giọng nói nhỏ nhẹ, nhí nhảnh nhưng giờ đây giọng nói ấy có vẻ ân hận.
Kaito quay lại:
- Ao...Aoko! Em tới đây làm gì?! - Kaito ngạc nhiên
- E...Em tới xem tình hình Ran-neechan thế nào rồi. Chị ấy sao rồi anh?
- Sshh...Chị gái em không sao đâu. Cứ để chị ấy nằm ngủ đi...
- Nhưng...rốt cuộc...cuối cùng rồi chị ấy sẽ...sẽ...Tất cả chuyện này là tại em, đúng không anh Kaito - Aoko nấc nghẹn ngào. Lại là chúng. Lại là những giọt nước mắt. Aoko không như Ran, cô hoàn toàn ghét nước mắt. Từ trước đến giờ Aoko là một cô gái vui vẻ, nhí nhảnh, và luôn luôn cười, kể cả trong mọi hoàn cảnh...Nhưng giờ? Cô đã trở nên yếu đuối hơn nhiều! Cô đã không còn là Aoko...Có vẻ như, cô...là một Aoko mới. Một Aoko mới lạ, yếu đuối, và luôn cần chỗ dựa dẫm...Bờ vai duy nhất cô cần hiện giờ là Kaito...Anh ấy là một người thật tốt, một bạn trai hoàn hảo nếu như anh không sở hữu bộ mặt giống Shinichi - chàng thám tử nổi tiếng là đẹp trai và thông minh...Nhưng, rồi cô tự hỏi? Tại sao...Ran-neechan có gì khác cô mà 2 người con trai ấy đều yêu neechan? Điểm khác biệt đó là gì? Tại sao? Aoko và Ran là 2 chị em song sinh, cùng cha khác mẹ. Nhưng vì sao cơ chứ? Thứ Ran có mà cô không có là gì? Cái đó có gì đặc biệt? Chắc là...cô phải tự tìm hiểu thôi...

Bất chợt, Kaito ôm chầm lấy Aoko. Anh nói nhỏ:
- Aoko, em biết không...Em và chị em thật sự...rất giống nhau...
Aoko ngạc nhiên trước hành động của Kaito. Bất giác cô đỏ mặt. Lẽ nào, người cô yêu không phải là Shinichi? Cậu bé năm ấy, người đã cứu cô, lẽ nào là...Kaito?

Aoko chạy lạc vào trong rừng, cô khóc thút thít. Rồi một cậu bé xuất hiện ngay trước mặt cô. Cậu bé ấy sở hữu khuôn mặt đáng yêu, với mái tóc xù. Cậu mỉm cười thân thiện, rồi chìa tay ra, tặng cho cô một bông hồng:
"Cậu đừng khóc! Để tớ đưa cậu về nhà nhé!"
"C...Cậu là ai?" - Aoko ngạc nhiên
"Tớ là Kuroba Kaito! Còn cậu, cô bé dễ thương?"
Aoko đỏ mặt:
"T...Tớ là...Nakamori Aoko..."
"Nakamori Aoko? Cái tên hay đấy!"
"Thật không?"
"Thật! Tớ cũng có một cô bạn gái trông giống cậu lắm! Cô ấy vừa xinh xắn, dễ thương, vừa thông minh và khéo léo!" - Kaito cười
"Thế...cậu thích cô ấy chứ?" - Bất chợt, Aoko hỏi. Kaito giật mình, cậu ấp úng:
"C...Có lẽ vậy..." - Vừa nói Kaito vừa phồng mồm, coi bộ cậu bạn này thật đáng yêu! Aoko cười nghĩ bụng
"Vậy nhà cậu ở đâu?"
"Tớ...không có nhà..."
"Ồ, vậy hả? Mà sao người cậu nóng thế? Aoko? Aoko?!"
- Aoko!!! - Kaito lay người cô
- A, hả? - Aoko giật mình
- Em làm sao vậy?
- Em...không sao! Thôi em về trước đây, kẻo các chị em lại lo lắng!
- Uhm...

Vừa dứt lời, Aoko chạy đi với đôi mắt đỏ hoe. Tại sao? Cô đã cố gắng quên anh, cô đã cố gắng tìm cho mình một người con trai khác, nhưng tại sao? Anh lại luôn ở đó, luôn xuất hiện khi cô cần? Nhưng...vậy thôi là đủ rồi! Chỉ cần được nhìn thấy anh, chỉ cần nhìn thấy anh cười, kể cả khi anh đã yêu người con gái khác không phải là cô, nhưng...chỉ cần vậy là cô hạnh phúc lắm rồi...

Chỉ còn 10 phút nữa...
Ran cảm thấy cơ thể cô mềm nhũn, có vẻ như, cô không cử động được nữa rồi...

Chỉ còn...5 phút nữa...
Các chị em của cô chạy đến, Kaito cũng ở đó, Kazuha thì cầm lấy tay Heiji vừa mới từ sân bay về, và cô đã kể hết mọi chuyện cho anh nghe...Nhưng...liệu? Liệu có phép màu xảy ra không?

Chỉ còn 3 phút...
Cô nhìn xung quanh, lần lượt mọi người...Và điểm dừng của cô, không phải là Shinichi...Mà là...Kaito. Cô nói anh bước đến để nói thầm điều gì đó.
"..."
Anh chợt mở to mắt và há miệng hết cỡ với những gì cô vừa nói. Rồi như hiểu ra rằng điều cô đang nói là thật, anh mỉm cười:
- Uhm, tớ cũng vậy, Ran...

Chỉ còn 1 phút nữa thôi...
Ran nói với Shinichi:
- Cậu hãy sống tốt nhé! - Cô cố mỉm cười, một nụ cười buồn. Cười vì chính bản thân mình quá khờ khạo, cười vì một tình yêu vừa mới chớm nở nhưng giờ đã phải đi đến hồi kết, cười vì cô đã không làm được gì nhiều cho anh - người quan trọng nhất đời cô và các bạn. Cô...thật ngốc nghếch. Nhưng cô đâu biết rằng ngốc nghếch - một tính cách của cô, chính vì thế mà Shin và Kaito mới yêu cô? Cô luôn khờ khạo như vậy mà...

Shiho, Kazuha, Sonoko và Aoko...mỗi người một cảm xúc.

Shiho thì lặng lẽ, âm thầm, không nói gì nhưng trái tim cô như đang vỡ vụn ra thành trăm mảnh. Ở khoé mắt cô có xuất hiện những giọt nước màu trong vắt, như màu của biển cả...

Kazuha - cô chị ba cứng đầu trong nhóm. Cô là mẫu người CHƯA BAO GIỜ rơi nước mắt, là một người hay cãi cọ, nhưng giờ đây, cô cũng lẳng lặng, cô chực khóc. Rồi bàn tay cô cứ đưa lên mà lau nước mắt. Bất chợt, cô cảm thấy có một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô - là Heiji. Cô thực sự không biết rằng, anh đang chiếm một phần con tim cô. Trái tim cô đập thình thịch. Cô chực khóc, ngả đầu vào vai anh...Vì giờ phút này, cô nên kính trọng nó...

Sonoko, cô gái bướng bỉnh. Cô luôn là người thích gây chuyện, cãi cọ với người khác. Còn bây giờ, sao cô như chẳng còn là Sonoko nữa vậy? Cô ôm lấy 3 chị em mình, khóc oà. Khóc cho cô chị hiền lành, khóc vì mình quá vô dụng. Cô ước gì...bây giờ sẽ có người cho cô mượn vai. Ví dụ như một anh chàng Karate chẳng hạn...Cô, bây giờ mới thấy rằng, nếu không có các chị em cô, cô...sẽ rất cô đơn...

Còn Aoko, cô thì cứ khóc, khóc mãi. Làm ơn! Làm ơn hãy để Ran-neechan của con được sống! Nếu chị ấy có mệnh hệ gì thì con phải làm gì đây, thưa Chúa...

10
.
.
9
.
.
- Ran, cậu không được đi! - Shinichi hét. Anh thực sự, thực sự không thể chấp nhận kết thúc như thế này!
8
.
.
7
.
.
6
.
.
5
.
4
.
3
.
.
2
.
- Vĩnh...biệt mọi người! - Ran cười
.
.
1
Vậy là đã hết thời gian rồi...Ai cũng cúi mặt, ai cũng khóc. Nhưng, rồi Sonoko ngẩng mặt lên thì thấy chị mình đang cười
- Ran-neechan? Chị không bị gì?
Nghe vậy, mọi người ngẩng đầu lên. Ran vẫn ở đó, cô vẫn cười, vẫn cử động được bình thường! Chẳng lẽ...?
♥♥♥End Chương 15♥♥♥

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Wed Aug 22, 2012 7:38 pm
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



♥♥♥Chương 16: Miracle♥♥♥
Chap 16: Miracle - Phép màu kì diệu
- R...Ran...?! - Shinichi ngạc nhiên. Ai cũng ngạc nhiên khi thấy cô vẫn như vậy. Phải chăng...cô đã sống lại vì tình yêu của mọi người, đặc biệt là Shinichi và Kaito dành cho cô? Đúng vậy! Vì quá cảm động trước những giọt nước mắt pha lê chan chứa đầy tình yêu của Shinichi, Kaito và mọi người dành cho Ran, nên Chúa Trời không nỡ bắt đứa con gái bé bỏng của mình trở lại thiên đường...
- Ran-neechan!!! Vậy là chị còn sống!!! - Sonoko hét lên, cô chạy lại ôm chầm lấy chị gái
Rồi, cả Aoko và Kazuha cũng không kìm được hạnh phúc, họ cũng chạy đến, ôm lấy Ran. Còn Shiho, cô thầm mỉm cười và cảm ơn Chúa. Heiji thì chỉ nhìn Kaito và Shinichi mà cười. Kaito quay ra bắt tay với Heiji. Còn Shinichi? Cậu nở một nụ cười nửa miệng, nụ cười hạnh phúc nhất từ trước tới giờ. Có vẻ như, giờ phút này, là giờ phút hạnh phúc nhất của tất cả mọi người...Nhưng họ đâu biết rằng, gần đó, có một người đàn bà khoác trên mình bộ váy màu đen. Người phụ nữ quyến rũ ấy nở một nụ cười bí ẩn:
- Thật may quá, Angel còn sống...Angel, chúc mừng em...- Nói rồi, người phụ nữ ấy cất bước quay đi mà không ai để ý, chỉ trừ một người, Ran...Cô đã biết rằng, cô sống được cũng một phần là nhờ người phụ nữ ấy...Vermouth...

-------------Ngày Ran ra viện--------------
Ai ai cũng vui mừng. Lúc Ran và các chị em cùng các bạn đang bước từ cửa bệnh viện ra. Rồi bất chợt, một người con gái chạy đến ôm chầm lấy Ran
- Ran-chan!!! Tớ đã lo lắng cho cậu lắm đấy!!! Cậu thế nào rồi? Khỏe chứ?!
Giọng nói ấy, nụ cười chân thành ấy, tình bạn ấy, dáng vóc ấy, không ai khác chính là Chiharu - cô bạn đã từng ganh ghét Ran nhưng bây giờ Ran và cô nàng đã trở thành một đôi bạn thân.

Cô gái ấy, Chiharu, cô sở hữu một mái tóc xanh tím dài, với khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, tuy nhiên, nét đẹp sắc xảo của cô lại kém Shiho và Ran một bậc...
Ran mỉm cười dịu dàng:
- Cảm ơn cậu, Chiharu-chan! Tớ khỏe lắm!
- Uhm, thế thì tốt quá rồi! Mà tớ có chút quà mừng ngày cậu ra viện nè Ran-chan!
Vừa dứt lời, Chiharu cầm ra một bó hoa tươi thật đẹp
- Oa! Đẹp quá! Arigatou, Chiharu-chan! - Ran mỉm cười rạng rỡ đón nhận lấy bó hoa
- Hì, Ran mừng là tớ vui rồi! Bó hoa này cũng giống cậu thôi Ran ạ! - Chiharu cười tươi
- Hả?
- Bó hoa này giống cậu, là vì chúng cũng tươi tắn như cậu! - Chiharu nói
- Hì, cảm ơn Chiharu!
Họ về căn hộ mới mà chị em Ran mới mua cho họ. Ngày hôm đó, trong căn hộ của họ cứ có tiếng cười dịu dàng của Ran, tiếng cười nhẹ của Shiho và Kazuha, tiếng cười khanh khách sảng khoái của Sonoko và Aoko, tiếng cười vui vẻ của Chiharu, và tất nhiên, không thể thiếu tiếng cười đáng yêu của 3 chàng trai Heiji, Kaito và Shinichi. Cũng tối rồi, mọi người quyết định ngủ lại đó một đêm...
Tuy nhiên, riêng có 2 người không ngủ được - Shinichi và Ran
Shinichi dậy, cậu đi ra ban công và nhìn lên bầu trời. Có vẻ như cậu đang cầu nguyện 1 điều gì đó chăng? Cũng có thể gọi như vậy. Cậu đang thầm cảm ơn Chúa Trời, vì đã không cướp mất người con gái cậu yêu...
- Shin-ichi...? - Một giọng nói trong trẻo vang lên
Shinichi giật mình quay lại. Trước mặt cậu là một cô gái sở hữu khuôn mặt trái xoan, vóc dáng như một thiên thần. Mà không, vì cô chính là thiên thần. Thiên thần, của riêng cậu thôi, phải không?
- Ran...? Cậu ra đây làm gì? Cậu chưa ngủ sao? - Shinichi ngạc nhiên
- Tớ...không ngủ được...- Ran ngại ngùng
- Uhm...
- Còn cậu? Cậu đang làm gì đấy?
- Tớ...tớ đang ngắm sao...
- Nhưng, chẳng phải đêm nay làm gì có sao? - Ran ngây thơ hỏi
À ừ nhỉ! Đêm nay đâu có sao...Nhưng cậu bước tới, ôm chặt lấy cô như không muốn cô rời khỏi cậu nữa:
- Baka! Ngôi sao của tớ, thiên thần của tớ, chính là cậu đấy, Ran ạ!
- Shi...Shinichi - Ran cũng ôm lấy Shin, mỉm cười hạnh phúc
Giờ phút này, như là một khoảnh khắc mãi mãi, một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cuộc đời họ....

Dưới ánh trăng hôm ấy, có một đôi uyên ương đang trao nhau một nụ hôn nồng thắm, một nụ hôn tưởng chừng như mãi mãi, với một cái ôm ấm áp...



♥♥♥End Chương 16♥♥♥
P/S: Vì đang vội nên Đan đánh chap này diễn biến hơi nhanh và ngắn, mong mọi người thông cảm! Mà hình như dạo này hok có ai ủng hộ fic mình thì phải!

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Thu Aug 23, 2012 3:33 pm
avatar

Administrators
Phong Doanh Doanh
Administrators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 457
Xu : 937
Điểm : 13
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 14/09/1999
Đến từ : AFH

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 457
Xu : 937
Điểm : 13
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 14/09/1999
Đến từ : AFH
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Tem nak
Đọc rồi đọc lại vẫn hay
Típ nhé Thiền tỷ

Chử kí của Phong Doanh Doanh


Nếu niềm tin là một chiếc lá, tôi chúc bạn có cả rừng cây.
Nếu hạnh phúc là một ngôi sao, tôi chúc bạn có cả bầu trời.
Nếu may mắn là một giọt nước, tôi chúc bạn có cả đại dương.
Nếu ước mơ là một giọt sương, tôi mong nó sẽ đọng mãi trong tâm hồn bạn.
Nếu nỗi buồn là một dòng chữ, tôi mong nó sẽ được viết lên cát đẻ gió sẽ thôi nó đi.
và tôi hi vọng mọi thứ tốt đẹp sẽ đến với bạn bởi vì bạn là người mà tôi yêu quí.
Đơn giản vậy thôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Phong Doanh Doanh





Thu Aug 23, 2012 5:12 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Đan ui!!! Hay wa à!!! Đỉnh của đỉnh lun ý!!! Chị cứ tưởng Ran sẽ chết chứ!!!!!!!!!!
Lại còn là Vermouth cứu Ran nữa!!! Đúng là e iu của chị Yeahhhhh
Chap mới nhanh nha e!!! Chị lấy phong bì ^^

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Sun Aug 26, 2012 7:56 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



♥️♥️♥️Chương 17: Is it true that love is the most powerful thing?♥️♥️♥️

Chap 17: Có thật là tình yêu là thứ mạnh nhất không?
Họ đang tận hưởng nụ hôn ấy, mà không hề biết rằng...sau này, họ sẽ phải đối đầu với một trận chiến kinh khủng...
----------Địa vị của tổ chức áo đen--------
Người phụ nữ tóc bạch kim cầm trên tay ly Vermouth, đưa lên miệng nhấp ngụm. Rồi người phụ nữ ấy mỉm cười, một nụ cười bí ẩn và quyến rũ:
- CoolGuy really don't know that Angel is going to die...But I will try my best to protect you, Angel...
Rồi, một người đàn ông với đôi mắt sát thủ lạnh lùng bước vào, nói:
- Vermouth, Boss gọi cô đến đấy! - Vừa nói, hắn vừa đưa cái nhìn khinh bỉ về phía người phụ nữ tên Vermouth.
- Oh, tôi biết rồi. Tôi tới ngay đây. Mà cẩn thận đấy, miệng anh dính cà chua kìa!
Nghe vậy, Gin giật mình đưa tay lên miệng.
- Ồ, sát thủ Gin lạnh lùng, băng giá hàng ngày giờ trông chẳng khác gì một đứa con nít cả!!! - Vermouth vừa đi vừa cười khinh bỉ
- Gừ...Đúng là Sharon...mụ chỉ muốn quyến rũ Boss thôi mà! - Gin cằn nhằn
------------------------
- Thưa Boss, ngài gọi tôi đến có việc gì không? - Vermouth bước vào phòng của Boss
Boss quay ra, nói:
- Ta có nhiệm vụ mới giao cho cô đây, Vermouth...
- Đó là việc gì vậy thưa ngài? - Vermouth lại đưa ly rượu lên miệng
- Ồ, đơn giản thôi! Cô...hãy tự tử cho ta! - Boss ra lệnh
- Hả?! - Vermouth ngạc nhiên, ly rượu trên tay người phụ nữ xinh đẹp rơi xuống
- Hhahaaa!!!! Ta đùa thôi mà! - Vừa nói, Boss vừa đưa ra một bông hồng
- Dạo này, ta thấy cô có vẻ không khỏe cho lắm, có chuyện gì không?
Đưa tay ra đón lấy bông hồng, Vermouth cười:
- Ồ thưa ngài, không có chuyện gì đâu, chỉ là...
- Chỉ là sao?
- Chỉ là...Gin dạo này trông có vẻ khác mọi ngày. Hắn hơi...lố bịch và ngố
- Oh, hahaa!!! Kể ra cũng lạ, dạo này hắn đang đi với một đứa con gái nào đó
"..."
----------------------------
Sáng hôm đó, Ran đi shopping một mình. Sonoko cứ khăng khăng đòi đi theo cô nhưng cô bảo lâu lắm chưa được đi một mình.
- Sonoko thật là...Mình lớn rồi chứ đâu phải là con nít đâu mà cứ nằng nặc đòi đi theo...- Ran vừa đi vừa lẩm bẩm
"Á"
Ran va phải một người nào đó.
- C...Cho cháu xin lỗi ạ! - Ran cúi đầu
- Ồ...Không sao đâu?! - Người phụ nữ ấy ngẩng đầu lên. Hai đôi mắt chạm nhau. Có một điều gì đó khá ngạc nhiên xuất hiện ở người phụ nữ này. Bà ấy trông rất quyến rũ, với mái tóc màu bạch kim. Ran tự nhủ:
"Người phụ nữ này...thực sự trông rất giống người đó..."
"Oh, thì ra Angel cũng đi mua sắm cơ đó! Hay là..."
- Dạ, cho cháu xin phép ạ! - Ran lúng túng chạy đi, nhưng người phụ nữ ấy gọi:
- Đợi đã nào, chẳng lẽ...cô bé không nhận ra ta sao?
Ran quay đầu lại. Thực sự, ở người phụ nữ này có cái gì đó như đang thôi miên cô.
"..."
-----------Quán cà phê Poirot----------------
- Ồ...vậy cháu nhớ không nhầm...Cô chính là người đó...Người mà hay nói câu "A secret makes a woman woman..." Đúng không, cô Sharon?
Vermouth ngạc nhiên:
- Cô bé nhận ra ta, ta rất vui. Tuy nhiên, ta đâu có nói cho cô bé tên ta là Sharon?
- Dạ, thực ra...cháu đã hỏi cô Yukiko về mấy việc này...
- Thì ra là Yukiko...Mà Angel này, ta nói cho cháu biết...rằng...cháu nên cẩn thận một chút. Vì...sắp tới...sẽ có một cuộc chiến đấy...
- Dạ? Một cuộc chiến ạ? - Ran ngạc nhiên, tự hỏi tại sao...cô Sharon lại tốt với mình đến như vậy? Tại sao, cô ấy là một thành viên của tổ chức muốn tiêu diệt chúa trời, tại sao? Tại sao cơ chứ?
- Đúng vậy...
"..."



♥️♥️♥️End Chương 17♥️♥️♥️


Nói thật là Đan-Chan cũng đang nghĩ thêm ý tưởng, vì vậy, chap này không được hay cho lắm, và cũng khá ngắn. Nhưng để cho fic vui hơn, Đan-Chan mời các bạn cùng xem cuộc trò chuyện giữa tớ và các nhân vật nhé! ^^
------Phòng gặp mặt-----------
- Đan-Chan: Ran-neechan ơi, chị thử nghĩ sao nếu em cho chị làm phù thủy có phép thuật chứ không phải là thiên thần nhỉ? Cặm bắp
- Ran: Nè Đan-Chan, cứ cho chị làm thiên thần đi. Vì...biệt danh của chị là Ran Angel mà! Ừkm
- Shin: Đúng đó Đan-Chan, cứ cho chị Ran của em làm thiên thần đi. Nếu không, chị ấy sẽ giết em đấy!!! Trêu chọc
- Ran *véo tai Shin*: Này Shinichi! Cậu dám nói ai sẽ giết em ấy hả??? Tức
- Shin: Aaaa, tha cho tớ đi mà Ran! Bị đánh
- Sonoko: Này Đan-Chan, sao em cho fic này sến thế? Mà chương 17 ý, chị thấy nó hơi...lạ và...nhảm! (_"_) Lườm
- Đan-Chan: À, thì... Em cũng cạn kiệt ý tưởng rồi ạ...Chắc từ giờ trở đi, phải viết nháp mất
- Kazuha: Fic em sến quá em ơi! Sao em toàn cho anh Shin hôn chị Ran mãi thế hả? Cẩn thận, anh Shin lại có bệnh...nghiện hôn chị Ran mất thôi! =))
- Shin: Kazuha bây giờ nói cũng muộn rồi, vì tớ thích hun Ran lắm mà!!! Buồn)
- Đan-Chan: Các anh các chị cứ yên tâm, fic này...còn sến nhiều nữa cơ mà! =)) Shin-niichan đã làm cho chị Ran đau khổ một phần, giờ đến lượt...Ran-neechan làm anh Shin đau khổ...gấp bội lần! Buồn)
- Shin*quay sang giơ nắm đấm*: Này, nhóc con nói gì ta đấy hả?!! Nóng nảy
- Đan-Chan: Kaito-niichan, Ran-neechan, Shiho-neechan ơi,...Anh Shin...bắt nạt em!!! Huhuhu *nũng nịu* Ngại quá
- Kaito + Ran + Shiho *giơ tảng đá 1000 tấn*: Tên Shin kia!!! Dám làm gì với Đan-Chan yêu quý của chúng ta vậy hả??? Nóng nảy Bị đánh
- Shin*thu tay lại, run lập cập*: Ơ hơ hơ hơ...Dạ...Tớ chỉ...đùa chút thôi mà!~ Run sợ
- Đan-Chan *ôm lấy Kaito + Ran + Shiho*: Anh chị ơi, em...sợ lắm!!! Huhu
- Kaito + Ran + Shiho*ôm chặt Đan-Chan*: Em yên tâm đi, cứ tiếp tục thảnh thơi viết fic nhé Đan-Chan iu quý! Yêu quá *Lườm Shin*

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Mon Aug 27, 2012 11:08 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



HAHAHAHA!!!Chết cười mất với cái đoạn hội thoại của em ^^ (nũng nịu ghê cơ)
Hic, tuyệt lắm, mau ra chap mới nghen em! Chị ủng hộ Cổ vũ
Và ta lấy cả tem lẫn phong bì hố hố hố!

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Tue Aug 28, 2012 8:40 pm
avatar

Administrators
Phong Doanh Doanh
Administrators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 457
Xu : 937
Điểm : 13
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ Birthday : 14/09/1999
Đến từ : AFH

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 457
Xu : 937
Điểm : 13
Chòm sao : Virgo
Giới tính : Nữ
Birthday : 14/09/1999
Đến từ : AFH
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Hay lắm em à
Tiếp nha chị ủng hộ hết mình

Chử kí của Phong Doanh Doanh


Nếu niềm tin là một chiếc lá, tôi chúc bạn có cả rừng cây.
Nếu hạnh phúc là một ngôi sao, tôi chúc bạn có cả bầu trời.
Nếu may mắn là một giọt nước, tôi chúc bạn có cả đại dương.
Nếu ước mơ là một giọt sương, tôi mong nó sẽ đọng mãi trong tâm hồn bạn.
Nếu nỗi buồn là một dòng chữ, tôi mong nó sẽ được viết lên cát đẻ gió sẽ thôi nó đi.
và tôi hi vọng mọi thứ tốt đẹp sẽ đến với bạn bởi vì bạn là người mà tôi yêu quí.
Đơn giản vậy thôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Phong Doanh Doanh





Sat Sep 01, 2012 10:14 am
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Haizzzzzz!!! Hok ra chap mới đc vì onl= điện thoại!Nhưng, mình gợi ý trước cho các reader summary chap sau nhé! Cám ơn
Tóm tắt Chương 18:
"Sẽ có 1 cuộc chiến đấy, Angel..."
"Cô Sharon vậy...cháu phải làm sao đây? Cháu...không muốn ai phải chết cả..."
"Angel, nhớ ngày xưa, ta đã nói với cô bé, là sẽ cho cô đôi cánh, đúng chứ?"
"Dạ...Nhưng...việc đó có Liên quan gì ạ?"
"Đã đến thời điểm đó rồi, Angel ạ..."
"..."
Để biết rõ hơn, mời các bạn đón xem "Chương 18: Đôi cánh" nhé! Hồn nhiên Hồn nhiên

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Sat Sep 01, 2012 5:01 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Đan ui Đan ui, ra chap mới đi em!!! Chị sắp phải zô bệnh viện mua thuốc trợ tim rùi!!!

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Mon Sep 03, 2012 8:28 pm
avatar

Members
Ran-Chan
Members

Xem lý lịch thành viên Http://angel-ran-city.yourme.net
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ Tâm trạng : khó chịu

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 108
Xu : 237
Điểm : 5
Giới tính : Nữ
Tâm trạng : khó chịu
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



♥♥♥Chương 18: Wings♥♥♥
Chap 18: Đôi cánh
Trong khi Ran đang thắc mắc tại sao thì Vermouth bất chợt lên tiếng, kéo Ran ra khỏi dòng suy nghĩ:

- Sắp có một cuộc chiến lớn đấy, Angel...

- Cô Sharon, vậy cháu phải làm thế nào bây giờ? Cháu...không muốn bất cứ ai phải chết cả... - Ran buồn rầu

- Cô bé có nhớ, ngày xưa, ta đã hứa sẽ cho cô bé đôi cánh đúng không? - Vermouth mỉm cười

- Dạ...Vậy việc đó có liên quan gì đến việc này ạ? - Ran tò mò
- Đã đến thời khắc đó rồi, Angel ạ...- Vermouth cười, một nụ cười quyến rũ chứa đầy bí ẩn

- "..."
----------------------------------------
- Sonoko!! Được chưa?! - Tiếng Shinichi lo lắng

- Ch...Chưa! Tớ gọi mãi không được! - Sonoko nhăn mặt

- Vậy...Ran có thể đi đâu được cơ chứ?! - Tiếng Kaito chen vào

- Ran-Chan....- Chiharu buồn rầu

- Thôi, tất cả bình tĩnh đã nào! Đã hơn 5 tiếng mà Ran chưa về, chắc chắn là có chuyện gì rồi...- Shiho nghiêm túc

- Nhưng chúng ta có thể tìm Ran ở đâu được cơ chứ?? - Heiji chen ngang

- Heiji đúng đó Shiho-neechan! Bây giờ...chúng ta phải làm gì đây? - Kazuha sốt ruột

- Hay...chúng ta thử "thần giao cách cảm" với Ran-neechan xem...- Aoko cuối cùng cũng lên tiếng

- Th...Thần giao cách cảm?! - Mọi người ngạc nhiên

- A, đúng rồi! Chúng ta có thể "thần giao cách cảm" với Ran bằng màu sắc đôi cánh! - Shiho cười

- Ano...Nhưng...cánh của chị Ran là màu tím, em vừa làm thử rồi, nhưng...không thấy gì hết! - Kazuha nói, nhưng giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt thanh tú

- Hỏng rồi! Hay là...Ran...đã thay đổi màu sắc đôi cánh? - Shiho nói, giọng cô có vẻ hơi mất bình tĩnh

- Cái gì?! Thay...đổi màu sắc đôi cánh?! - Không ai nói lên lời

- Đúng vậy! Thiên thần có tất cả 5 màu đôi cánh tùy theo từng sức mạnh! Màu vàng là thiên thần mới được đầu thai, cánh màu xanh lục là thiên thần đã thông thạo phép thuật, cánh màu tím là thiên thần có thể cai trị trái đất, cánh màu xanh lam là thiên thần có nhiều quyền lực trong tiên giới, và cuối cùng, cánh màu trắng là thiên thần mạnh nhất! À quên, tuy nhiên...- Giọng Shiho trầm lại

- Tuy nhiên? - Mọi người lo lắng

- Còn có một đôi cánh nữa, là màu đen...Bất cứ thiên thần nào sở hưũu đôi cánh màu đen đó là người đã nhuốm máu bao người, có thể gọi...đó là thiên thần sát thủ! - Shiho giải thích

- Vậy...chẳng lẽ...Ran đã bị biến thành...thiên thần sát thủ? - Heiji nói nhỏ

- Cậu điên à Hattori!! Ran sẽ KHÔNG BAO GIỜ có thể làm như vậy được! - Kaito khẳng định

- Thôi, các cậu đừng tranh cãi nữa! Bây giờ, chúng ta hãy đi tìm Ran thôi! - Shinichi cố gắng ngăn cản cuộc chiến của Heiji và Kaito

Rồi họ rời căn hộ, đi tìm Ran.

Họ chạy mãi, chạy mãi...Nhưng đến khắp nơi họ đều không thể tìm thấy cô gái ấy. Rồi...Tropical Land, họ không thấy có ai ở đây cả, trừ một người. Người phụ nữ ấy có một mái tóc bạch kim, với bộ váy màu đen, đôi mắt sắc xảo và thân hình quyến rũ...

- Ai...vậy? - Chiharu lên tiếng, giọng cô hơi run run

- Ồ, vậy là mọi người đến rồi...- Người phụ nữ bí ẩn ấy quay lại

- Bà...là ai? - Shinichi hỏi, còn mọi người ai cũng lo lắng không biết đã có chuyện gì xảy ra với Ran chưa

- A secret makes a woman woman, CoolGuy...Vậy mà cậu cũng không biết sao? Mà thôi! Bỏ qua vấn đề này đi! Chắc hẳn mọi người đang tìm Angel, đúng không? - Người phụ nữ mỉm cười, một nụ cười có thể thôi miên bất cứ người nào nhìn thấy nó

- Ý bà...là Ran? - Kaito nói

- Đúng vậy! Nhưng hiện giờ, mọi người không thể gặp Angel được! - Vermouth nói

- Tại sao? Ran đang ở đâu? Và bà là ai? - Shiho gần như gào lên

- Thôi được, ta là Vermouth, còn Angel...cô ấy đang trong quá trình hủy bỏ đôi cánh màu tím yếu ớt kia...- Vermouth cười

- H...Hủy bỏ đôi cánh màu tím...yếu ớt? - Mọi người sốc nặng

- Rốt cuộc là Ran đang ở đâu?? - Shinichi không thể chịu được nữa

- Vậy thì mọi người hãy đi theo ta...- Vermouth nói nhỏ rồi bắt đầu cất bước đi

Cả hội đi theo Vermouth, rồi, trước mặt họ là một tòa nhà rộng lớn, họ bước vào, và ở trung tâm trong tòa nhà đó, trước mặt họ, là một nguời con gái sở hữu mái tóc dài ngang vai, khuôn mặt trái xoan, thân hình mảnh mai - Mori Ran

- Ran! - Shinichi vội chạy đến ôm lấy cô, nhưng lập tức Vermouth giật lấy tay cậu:

- Cậu bị điên à CoolGuy? Cậu là thám tử cơ mà!! Vậy thì phải quan sát kĩ hiện trường đã chứ!!!

- Ơ...- Shinichi ngạc nhiên trước lời nói của Vermouth, rồi cậu và mọi người nhìn kĩ Ran, hình như cơ thể cô ấy đang tỏa sáng thì phải! Điều lạ nữa, trên người cô đang có một đôi cánh, màu trắng...Tuy nhiên, cánh bên kia của cô...là màu đen!!!

♥♥♥End Chương 18♥♥♥
Uhm, chap này là theo ý nghĩ của mình, nó hơi điên rồ một chút, mọi người thông cảm nha! Nhưng Fan Fiction là nơi để trí tưởng tượng bay xa cơ mà nhỉ?

Chử kí của Ran-Chan




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Ran-Chan





Tue Sep 04, 2012 5:05 pm
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa



Ui Đan ui!!! Càng ngày càng hồi hộp! Tại sao lại nửa trắng nửa đen???
Chap mới đi em!!! C ko chịu đc nữa rùi ^^
À quên, chị lấy tem+phong bì ^^ (fic của em chị sẽ giật hết ^^)

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726






Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Long fic[ShinRan] Tình yêu đôi lứa




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang