•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

[Oneshot- HakxRan] Forbidden Love

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Jul 18, 2012 10:31 pm
avatar

Administrators
Amura_Rinko
Administrators

Xem lý lịch thành viên http://crazy-night.forum-pro.net
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [Oneshot- HakxRan] Forbidden Love



Forbidden Love
Author:Devil_tears and Angel_cute
Nguồn : MCF

Pairing:Hakuba
Saguru and Ran Mouri-Có thể đây là 1 câu chuyện ngang trái,nhưng ít ra
trong fic này,hai người này thuộc về nhau

P/s:Mặc dù mình thik
Shin nhưng mà ShinxRan nhìu rùi nên đành cho Hakuba vậy,mong sao Ran mãi
mãi mãn nguyện vs sự lựa chọn của cô ấy,và…đây là fic đầu tay của mình
nên xin mấy bạn chém nhẹ giùm nha,khúc cuối hơi sến nhưng cứ gạt wa giừm
>”<

H là vào fic này
----------------------------------------------------------------------
Từ cái nhìn đầu tiên,tôi đã biết rung động….

Mái
tóc em dài ngang lưng,với nụ cười xinh xắn như 1 thiên thần,cái nhìn
của chúng ta,giúp tôi hiểu ra rằng,có cái thứ gọi là tình yêu sét đánh
tồn tại

Tại vụ án đó,tôi gặp em.Em thanh toát,khuôn mặt như thiên
sứ e lệ trong đôi cánh,ko,em còn đẹp hơn cả thiên sứ,thật buồn cười,vì
tôi chưa biết khen ai ngoài bản thân bao h,và cũng ko có hứng thú vs phụ
nữ,nhưng chỉ riêng em,cô gái cứng cỏi của tôi

Em nhìn tôi thật
lâu,dường như đã bắt gặp ánh mắt của tôi dành cho em,em khẽ quay đầu
đi,dường như em muốn trốn tránh điều gì đó.Có lẽ…ngay từ lần đầu gặp tôi
đã gây ấn tượng xấu cho em rồi sao?

Tôi là người ko chịu chấp
nhận bất cứ gì ko đúng ý mình,tôi vội lại bên cạnh em,em nhìn tôi,thật
lâu,đôi mắt xanh trong như biển ấm áp,và khẽ nâng tay em lên,hôn lên đó 1
nụ hôn.Thật ra,từ lần đầu gặp,có thể hơi quá đà nhưng tôi dường như ko
thể kiểm soát,đặt môi mình lên bàn tay trắng nõn của em.Hương thơm từ
cánh tay em,từ những lọn tóc của em khẽ tỏa ra,khiến tôi ngây ngất

-Tôi tên là Hakuba Saguru.Hân hạnh đc wen biết em-Tôi nở 1 nụ cười,mong em đáp lại

-Tôi…là…Ran Mori-Em như miễn cưỡng trả lời,định rút tay ra khỏi tôi

Tôi
biết chúng ta cùng cảnh ngộ.Và tôi là người hiểu em nhất,ko phải vấn đề
thời gian,mà là từ đôi mắt em,tôi đã biết đc ý nghĩ của em.

Tôi đã quyết định rằng mìh phải có em.Năm đó…đó là ý nghĩ của 1 người mới lên 12 tuổi
…….
5 năm sau

-Saguru,dậy nào,chúng ta còn phải đi học-Tiếng em mềm mỏng đánh thức tôi dậy

Ánh
sáng chợt ùa vào,bao wanh lấy em,mỗi ngày tôi đều có em là thiên thần
đánh thức dậy.Suốt từ hôm đó,tôi đã bắt em làm bạn của tôi.Em miễn cưỡng
gật đầu,em ko thể chối bỏ đc,vì tôi bắt ép em.

Cha tôi là trưởng
sở cánh sát,tôi lá 1 thám tử nổi tiếng,cha em ko có chốn dung thân,ngay
từ lúc 7 tuổi,gia đình em li tán và thế là em phải sống trong khổ sở,
chỉ có cách làm bạn với tôi,ông Kogoro cha em mới có thể đi làm trở lại.

Em,tôi
trở về gặp em ko nhiều,tôi cứ sống phiêu bạt nhiểu nơi,1st là ở Anh,sau
đó có vài lần way về Nhật để gặp,và hình như,ngoài anh ra,em còn có “1
kẻ bám đuôi theo nữa”.Hắn là Shinichi Kudo,cũng là 1 thám tử,hắn đã ở
cùng em trong suốt thời gian mà tôi du học,khiến tôi phát cuồng lên,tôi
về chỉ để khẳng định lại rằng:”Em là của tôi.”

Cha mẹ em chia li
từ nhỏ,em chỉ biết nhìn họ cãi nhau,nhìn ông bố rượu chè trên bàn suốt
ngày chỉ toàn vỏ lon bia,mẹ thì thi thoảng mới ghé thăm,hạnh phúc gia
đìh sớm chốc tan nát.Nhưng,em vẫn giâu nó đi mà cười,mõi lần như thế,tôi
giữ chặt em trong vòng tay,và chỉ muốn em khóc thật nhiều,ko phải chỉ
là long lanh ở khóe mắt,để em khóc,tựa vào bờ vai tôi,để em xem tôi lá 1
điểm tựa

Em càng ngày càng tỏa sáng và xinh đẹp,gượng mặt mỗi
lúc trưởng thành và sắc sảo,mái tóc 1 dài hơn,tướng mạo càng đẹp
hơn,càng ngày như 1 viên ngọc mài dũi thật đẹp,tôi lo lắng,rằng sẽ có
người phát hiện ra em,sẽ cướp mất em từ tay tôi,và…người đó cũng đã xuất
hiện

Shinichi Kudo,em vì người đó mà wan tâm chăm sóc,mà kiên
nhẫn chờ đợi,mà từ chối những cuộc gọi điện của tôi,tôi đã…lập tức way
trở lại,và tranh đấu vs hắn

Em một lần nữa dịu dàng bên tôi,chăm
sóc tôi,nhìn tôi chăm chú,vẻ đột nhiên lo lắng,có lẽ là..em ko thể nào
nói cho tôi biết đc rằng..Em thik người đó chăng?

-Saguru,anh…đang nghĩ gì đó?-Em dịu dàng cất tiếng gọi,nhìn tôi thẫn thờ suy tư,em vẫn ko bik rằng tôi đang nghĩ về em

-Anh…chỉ là…-Tôi vòng tay wa cổ em-Anh có thể giữ em đc bao lâu nhỉ?-Tôi cười

Em hơi ngẩn người,sau đó cũng cười theo-Anh lại đùa nữa rồi

Em
thật sự xem đây là 1 chuyện đùa sao?Tôi thật thất vọng với chính
mình-Cứ xem như anh đang đùa,vậy hãy nói câu trả lời của em xem nào?-Tôi
giễu cợt xem vẻ mình đang đùa

-Dĩ nhiên là mãi mãi,chẳng phải
anh đã nói anh là bạn trai của em rồi sao?-Em nói 1 cách trầm lắng,có vẻ
em muốn đùa lại nhưng giọng nói sầm uất của em đã làm tôi nhận ra…Chắc
hẳn em …Chưa bao h yêu tôi

Tôi ko thể kiềm chế mình,trong buổi
nắng sớm,gió thổi nhè nhẹ,lá bay thoảng wa,con đường vắng lặng còn
thoảng chút sương mù,bàn tay tôi đẩy em vào tường,và nhắm lấy môi em,tôi
hôn lên đó,hôn em như chưa bao h có thể mãnh liệt hôn,tôi muốn nghiền
nát môi em vào chính môi của mình

Em thẫn thờ,vội lấy tay đẩy ra-Ko!!!-Tiếng nói như xé toạc trái tim tôi

-Em…làm
sao thế?-Tôi mắt mở to ra,lòng đen tắng trợn ngược lên,em đã…cự
tuyệt,trc đây em chỉ né tránh nhẹ nhàng,kể cả khi tôi hôn lên trán em,kể
cả khi tôi ghì siết em trong vòng tay thật chặt,em vẫn ko hề đẩy tôi
ra,….Chẳng lẽ…đối với em…tình yêu của em ko thể đáp lại wa nụ hôn

Ngón
tay em dần dần gạt sang bờ môi đỏ thắm,đôi mắt nhắm lại,đôi lông mày
cau lại,mái tóc khẽ bay bay,em cố gạt đi kí ức vừa mới hiện lên hồi
nãy,tôi nâng mặt em,đẩy em sát vào tường,hôn ko dừng trên đôi môi đó,hôn
em trong sự điên cuồng ghen tức

-Em…Chẳng lẽ…Em đã thik người khác rồi sao?-Môi tôi cứng cỏi hơn,giọng chua xót,tôi từ từ nói với em

Lúc
này,em mới way sang nhìn tôi,khuôn mặt đỏ lên,có chút hoảng loạn,em vẫn
chưa biểu lộ ra rõ ràng-Em…xin phép…-Em vội nhấc cái cặp bơ vơ dưới đất
và way người đi

-Em…hãy trả lời câu hỏi của tôi?-Tôi siết lấy cánh tay em,tôi phát cuồng lên…..

Đôi mắt em trong suốt,tựa hồ chẳng có gì trong đó,em ko cần phải lo nhiều,từ khi có tôi đến

“Ko có!”Em dịu dàng mỉm cười,rồi lặng người way đi
Vậy là…tôi vẫn còn có thể có đc em

-------------------------------------------------------------------------------
-Saguru,anh dậy đi,tất cả mọi người đều đã về rồi-Em khẽ lay vai tôi,tôi ngủ gục trên bàn .
Từ
ngày way lại,vs tư cách là hội trưởng hội học sinh,tôi phải giải quyết
bao nhiêu chuyện,và đã ngủ đi mất.Vậy mà…em vẫn tranh thủ đến đây đón
tôi sao?

Ánh mắt em từ từ chuyển sang tôi,mái tóc tôi lòa xòa lắm
nên em khẽ lấy tay vuốt nhẹ,em kéo tay tôi dậy-Mình về thôi….-Em trở
lại như mọi ngày,hoạt bát và đáng yêu,nhưng tôi biết,em đang cố giấu đi
cảm xúc thật trong mình,chỉ đáng buồn là…tôi ko bik em đang nghĩ gì

-Ừh-Nụ
cười gượng gạo của tôi khẽ chớm,tôi cười màh trong lòng rất đau,tôi đã
từng chứng kiến cảnh người đàn bá góa phụ khóc sướt mướt cho người chồng
chết oan,hay cô gái bị người yêu giết….Cảm xúc của tôi chưa bao h đồng
cảm lấy 1 lần,mà sao..bây h tôi lại bấn lòng đến vậy?

Em nắm tay
tôi bc ra khỏi phòng họp hội học sinh,trái dài trên dãy hành lang,em kéo
tôi đi,nụ cười chưa tắt,em cười như thiên thần…..Nụ cười mà tôi muốn nó
thuộc về tôi nhất

Và rồi…hắn đứng đó,khăn choàng cổ màu trắng
tinh,chân đang đá trái banh huỳnh huỵch,hắn đang đứng trc cửa lớp
em,1-B,trong phòng tuyệt nhiên ko có tiếng động,vậy…Người hắn chờ là em?

Tay
em chuyển sang mát lạnh,bàn tay trơn tru,em khẽ rung người,gặp ánh mắt
hắn,gặp khuôn mặt hắn,em lạnh người lên,song,vẫn nhắm mắt kéo tôi đi

Người em thik là hắn?-Trong lòng tôi hiện lên suy nghĩ đó

Tôi
có nên rời bỏ em?Dù tình yêu tôi có mãnh liệt cỡ nào,em vẫn chưa thể
nào chấp nhận tôi đc.Dù bik là như vậy em cũng chẳng yêu tôi,nhưng tôi
vẫn gượng ép mình,gượng ép em,để chúng ta bên cạh nhau.

Em hằng
ngày đánh thức tôi dậy,cùng tôi đến trường,mọi người đều ngạc nhiên,có
lẽ trc tôi,có kẻ khác đã làm việc này thay thế,và ko cần nói tôi cũng
biết hắn là ai.Em vẫn ko wan tâm,chăm sóc cho tô,tôi nghĩ…em làm như thế
chẳng wa vì công việc của bố em,bố em dường như chỉ có tài làm cảnh
sát,ngoài ra ông ta ko có hứng thú

Cứ như thế…Gượng ép như thế,cho đến 1 hôm…..Tôi thấy em đang ôm hắn

Cứ
như trái tim bị xẻ dọc từng đường dài,rất đau,rất đau,đau đến mức phát
khóc.Hắn ôm lấy em,đầu tựa vào vai em,em cũng đặt đầu lên vai hắn,tay
khẽ siết áo hắn,hắn ôm ghì lấy em,đôi mắt đau đớn,có lẽ đau xót hơn cả
tôi,em cũng ngại ngùng ôm hắn,cả hai ôm nhau rất lâu,chiếc bóng trải dài
trên mặt đất

Tôi đã thua,có lẽ tôi nên tha cho em,để cho em đc tự do,để cho em đc hạnh phúc.

-Này,Saguru,anh xem này…hoa đào đã nở rồi-Em chỉ tay về phía cây hoa đào nở rộ đẹp đẽ đang trổ hoa

Em way đầu lại phía tôi,….Đây sẽ là…..lần cuối

Tôi
quàng tay phải qua cổ em,tay còn lại nâng cằm em lên,và một lần nữa,tôi
hôn em…Một nụ hôn nhẹ nhàng,nhẹ đến mức chỉ có thể cảm nhận đc đầu làn
môi mỏng của em,rất êm ái,sau đó,tôi rời khỏi

Tôi trở người,way
đầu đi,em thẫn người đứng đó,tôi ko thấy em biểu hiện gì,ko,phải nói là
vì trái tim tôi đã tan nát nên tôi ko thể nhìn em như thế nào

Dường như…khi tôi lướt wa,có 1 bóng hình của ai đó,có 1 ai đó,hình như là hắn..đang tiến đến em

Vài ngày sau…..
Tôi đã thu dọn đồ tất cả,chỉ để wa Anh tiếp tục,lần này,có lẽ vĩnh viễn ko gặp lại em nữa
Cảnh chiểu như say
Màu đỏ chói lòa dưới chân trời,nhòe như máu…..
Chiếc taxi đóng cửa lại

Tôi đi,để em có thể ở cạnh hắn,tôi và em chắc ko thể nào là 2 mảnh khớp nhau

Ngày đầu tiên tôi gặp em

Em
đang khóc trong dãy hành lang khách sạn thật lờn,đèn hoa chấp chớm,mọi
người lướt nhanh,ko ai ngoảnh đầu nhìn lại em,chỉ có em bơ vơ lấy tay
giấu làn nc mắt,tôi cũng vừa mới đi chơi,tôi trở về phòng của mình…

Em nắm lấy tay áo của tôi,lúc đó tôi mới way lại

-Làm ơn,đưa em về với bố em-Em run run ngườ,cố nén nc mắt nói vs tôi

Thật
đáng yêu,tôi lúc dó đã rung động,tay nắm lấy tay em,dẫn em đi kiếm
bố,sau đó em đã trở về với ông,quá đỗi hạnh phúc,em đã ko hề way đầu
lạ..Màh,nếu em có way đầu lại,tôi cũng đã đi mất rồi

Vậy em có tin rằng,tôi gặp em ở sàn khiêu vũ ko phải là lần đầu hay ko?

Lần
2 gặp lại,tôi lại phải lòng em,ko phải vì em quá xinh xắn,màh là có 1
cái gì đó,níu kéo tôi,và tôi ko để em vuột khỏi tay tôi,lúc đó,bố em
đang thất nghiệp,và tôi đã dùng lí do đó để bắt em cạnh tôi

Chúng
ta đc mọi người nói là 1 cặp đẹp đôi,em cũng chỉ mỉm cười,em đang cố
gắng giả vờ “yêu” tôi sao?Và cũng từ lúc đó,mọi người,ai cũng nói
rằng,cái hảo huyn đệ giữa em và tên Shinichi Kudo ấy,có lẽ đã trở thàng 1
cặp

Rốt cuộc thì…Em phối hợp và giả vờ yêu tôi,thế là đủ rồi,tôi ko cần gì nữa


Cảnh chiều vãn say,tôi đưa mắt nhìn,mái tóc khẽ áp vào cửa kính,….

Chiếc điện thoại bỗng reo lên….”Pip….Pip…” Là em gọi sao,nhưng từ trc h,người gọi em chỉ là tôi thôi màh

….Nhìn lên màn hình,tôi lại thở dài…là chữ “Sonoko Suzuki”

-Way..-Tôi nhấc máy lên nghe,rốt cuộc là cô ấy muốn nói lời tạm biệt hay cái gì đây?

-Hakuba!!!Cậu
đi đâu thế,Ran đang bị Shinichi dẫn đi đâu nèh(ko nghĩ bậy bã nhé
>”<).Cô ấy có cự tuyệt,song cậu ta dẫn cậu ta đi mất

Trái
tim tôi đứng lại,tôi vội gọi taxi way đầu,tôi ko bik đi đến đâu,tôi cũng
chẳng bik hắn dẫn em đến chỗ nào…Rốt cuộc…là ở đâu?

-Này!-Tôi
móc ví ra trả tiền,sau đó đẩy cửa ra,đi tìm kiếm,chạy mọi nơi tôi
biết,và hình như tôi cãm nhận đc…Em đang ở đó…Khách sạn Beika

------------------------------------------------------------------------------
-Bỏ..tôi ra,Shinichi-Tôi cố hét lên,song cậu ta vẫn kéo tôi đi tiếp

Trên
đỉnh cao nhất,trên sân thượng,cậu ta bỏ tay tôi ra-Này,rốt cuộc cậu
đang định làm gì thế hả?-Tôi đã nhịn đc 1 lúc,và bây h tôi nói

-Em nói là….em xin lỗi tôi vì em chỉ xem tôi là bạn,…vậy..tại sao,hắn lại ra đi-Shinichi cố lấy hết bình tĩnh để nói

-Tôi…-Tôi ấp úng rất lâu,tôi ko biết nói thế nào

-Hãy làm người yêu của tôi-Tôi bị siết chặt trong vòng tay anh ta,ko còn nghĩ đc gì


Ngày
hôm đó,ánh dương dần khuất dạng,Shinichi từ từ đến cạnh bên tôi,sau đó
anh mới ngỡ ngàng ôm chặt lấy tôi,nói với tôi rằng anh yêu tôi.

Trái
tim to6ic ứng dđờ,tôi ko nghĩ rằng anh yêu tôi,vì chúng tôi rất thoải
mái khi bên cạnh nhau,nói chuyện cũng hòa hợp,tuy có đôi lúc cãi nhau
nhưng chóng lành,ai cũng nghĩ chúng tôi là 1 cặp rất đẹp đôi,song,tôi
lại chẳng như vậy

Vì,từ ban đầu,tôi đã yêu Hakuba Saguru

Tôi
ko hề né tránh anh ấy,dù chỉ 1 lần,anh ấy đi du học rất nhiều,thi
thoảng lại trở về cạnh tôi,dù 1 giây,hay 1 phút,tôi cũng đều hạnh phúc
khi cạnh anh ấy.Thậm chí,tôi ko bik phải xử sự làm sao,cứ e ấp mãi,băn
khoăn ko bi phải nói gì,và cứ mỗi lần nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biết
của anh ấy,tôi lại như vỡ tan ra,tôi dường như đã ko kiềm chế đc chính
mình

Song,tôi nghĩ là…cái ơn phải trả,cha tôi đã đc nhận vào làm
lại cảnh sát,nên tôi phải báo đáp anh ấy,và anh ấy đã chọn tôi làm bạn
gái.Chỉ là trò đùa của anh ấy,vậy mà tôi vẫn rơi ào lưới tình

Tôi
ko hề kháng cự lại nụ hôn của anh ấy,dù bên tôi rất lâu,nhưng anh ấy
vẫn ko hề nói yêu tôi,chưa hề hôn tôi,nụ hôn đó đến thật bất ngờ làm tôi
chẳng biết phải xử lí làm sao

Nên,tôi đẩy anh ấy ra,đôi môi vẫn
còn nóng bỏng,anh hôn tôi nồng cháy,hôn điên cuồng,môi tôi vẫn còn hơi
thở của anh,tôi sợ rằng đây chỉ là hư ảo,đến khi định đoạt lại đc suy
nghĩ,anh đã hiểu lần tôi

Quả thật,tôi rất thích
Shinichi,nhưng,cái thích đó,chẳng wa là chỉ hơn tình bạn 1 chút,và ko
còn cảm giác gì hết,đối vs anh,đó là tình yêu

Từng ngày anh cạnh
tôi,tôi càng mong ngày đó trôi chậm dần đi,tôi sợ…Anh sẽ lại chỉ xuất
hiện trong giấc mơ của tôi,về những kỉ niệm tôi bối rối cạnh anh,cố giữ
điềm tĩnh…và đc anh ôm chặt lấy

Và khi Shinichi ôm lấy tôi,anh ta
đã xin chỉ 5’ thôi,anh cần phải chấp nhận chuyện này,để chia tay tình
yêu của anh và cũng như thể hiện tình bạn,tôi cũng ôm đáp lại
anh.Nhưng,tôi có cảm giác lạnh thấu xương,dường như có cái gì mới rời
khỏi tôi,tôi cũng chẳng hiểu đc



-Em…đã nói rồi mà,chúng ta chĩ có thể là bạn.-Tôi giãy nảy trong lòng Shinichi,tôi đẩy anh ta ra

-Hắn
đã bỏ em,hắn ko thik em,hắn chỉ đùa vui với em,tại sao em vẫn có thể
chung tình mà chờ đợi-Anh ta vẫn cứ ôm lấy tôi,ko để tôi chạy thoát

Sonoko
đã thấy Shinichi dẫn tôi đi,liệu cậu ấy có giúp gì đc k,thật ra,tôi ko
muốn làm tổn thương Shinichi,…chỉ là..tôi ko thể đáp lại tình cảm của
anh ấy

“Roạt””Roạt”Tiếng động làm trái tim tôi thổn thức.”Cạch”1 tiếng động làm trái tim tôi nóng bừng lên,và tôi way người sang…..

Bóng dáng wen thuộc,khuôn mặt hơi hốc hác nhưng anh vẫn còn dáng vẻ cao quý khác thường

-Ran-Anh đứng tựa cửa,thở hồng hộc

Tôi
dường như ko hề có não,mọi dây thần kinh của tôi đều tập trung về
anh,tôi dùng hết sức đẩy Shinichi ra,khóe mắt cay cay,tôi giương tay về
anh ấy.Tay anh ấy chạm lấy tay tôi,chúng tôi ôm nhau

Shinichi
đứng ngẩn người ra,anh dường như có vẻ ko hiểu chuyện này,song,vì sợ
Saguru lại rời khỏi tôi 1 lần nữa,tôi vẫn cứ ôm chặt lấy anh.Ba chúng
tôi đứng trên sân thượng 1 cách lặng yên 1 khoảng thời gian khá dài.Sau
đó,Shinichi mỉm cười,anh lướt wa chúng tôi,dường như nói 1 câu nói nhỏ
gì ấy,dường như là “Cố lên” vs Saguru

Cánh cửa đóng lại,chỉ còn tôi và Saguru đứng đó
Tôi ngẩng mặt lên,chạm phải ánh mắt anh

-Em….Xin lỗi,anh hơi…-Anh bỏ tay khỏi tôi,khuôn mặt lo sợ tôi sẽ giận

-Ko-Tôi ôm lấy anh,ghì chặt anh

-tại sao,lại ko đến vs người em thik,tại sao lại ôm anh-Anh nghẹn lời,tôi chưa bao h chủ động ôm lấy anh như thế này

-Em…Người
em thik là anh-Tôi dùng hết sức để nói cho anh nghe-Em và Shinichi chỉ
là bạn.Có lẽ anh đã hiểu lầm,em thik anh,chưa bao h đổi

-Tại sao?-Anh vẫn chưa tin lời tôi nói-Em luôn gượng ép bên anh hoặc trốn tránh anh kia màh?

-Em
ko gượng ép mình,em chỉ là…sợ anh ko muốn,em sợ anh ko thik,thật ra,em
đã rất muốn ôm lấy anh,song,anh có vẻ xa cách em quá,và khi anh hôn
em,em đã rất bất ngờ,nhưng,lúc đó ko phải em cự tuyệt anh,mà là em ko
thể tin đc…anh chưa bao h nói thik em-Tôi nói hết những điều mà tôi chưa
từng nói cho anh nghe,bật ra hết suy nghĩ ấy

-Vậy…..-Anh cũng ôm
lấy tôi-Anh có thể….hôn em 1 lần nữa ko?-Anh đang hạnh phúc,vì rốt cuộc
là chúng tôi hiểu lầm nhau quá lâu,khiến cho nụ hôn đó,nụ hôn đầu là 1
sự hiểu lầm

-Anh nói thik em trc đi đã-Tôi nắm lấy tay áo anh

-Anh
yêu em-Anh hôn tôi thật lâu,đến mức tôi ko còn nhớ rõ thời gian như thế
nào,chỉ nhớ đó là 1 khoảnh khắc đẹp nhất,vì ít nhất,giây phút đó,chúng
tôi thuộc về nhau

End

Chử kí của Amura_Rinko


Tôi yêu Ran , trước giờ vẫn thế , đến giờ vẫn không thay đổi ....
Với tôi , Ran là một người con gái thực sự ....
Thực sự rất tuyệt vời và cô xứng đáng có được một người yêu như Shinichi ....

Cô ấy có thể không đẹp , nhưng có một tâm hồn lương thiện và cực kỳ chung thủy ....
Với tôi , Ran mạnh mẽ ....
Chờ đợi một cách vô điều kiện , chờ đợi một cách tuyệt vọng , chờ đợi một cách cô đơn .....

Có những nỗi buồn mà chỉ có người cùng hoàn cảnh mới có thể hiểu ....
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Amura_Rinko







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang