•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

[ OneShot Dịch ] Xin lỗi vì tất cả ( Sorry For Everything )

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Jul 18, 2012 4:00 pm
avatar

Administrators
Amura_Rinko
Administrators

Xem lý lịch thành viên http://crazy-night.forum-pro.net
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [ OneShot Dịch ] Xin lỗi vì tất cả ( Sorry For Everything )



Author: [You must be registered and logged in to see this link.]
Thể loại: Lo lắng/Bi kịch
Rating: T
Nguồn: [You must be registered and logged in to see this link.] (FanFiction.net)
Summary: Điều này có nghĩa là tớ không được nhìn thấy cậu lần nào nữa... Hắn muốn cậu có nó... Hắn không trụ lại trên thế giới này được nữa. Sự thật là duy nhất, và sẽ luôn được làm sáng tỏ... Tớ xin lỗi vì tất cả...





XIN LỖI VÌ TẤT CẢ

Ran,

Mouri
Ran một mình ngồi trong bóng đêm, mắt vẫn nhạt nhòa khi nghĩ về một tên
ngốc cuồng trinh thám. Lấy tay quệt đi nước mắt đọng trên má, cô thở
dài khi nhìn về phía phòng của Conan. Một nụ cười nhỏ bé khẽ hiện trên
môi, cô nghĩ về sự giống nhau giữa hai “anh em họ hàng”.

Tiếng
chuông điện thoại réo lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng và cô chợt thở
phào vì bố mình đã ngủ qua đêm ở nhà bạn... Mà điều đó cũng chẳng đáng
để quan tâm. Bố cô chắc cũng quá bí tỉ để mà nghe thấy tiếng gì. Cô chậm
rãi – và có phần mệt mỏi – đứng dậy và nhấc ống nghe. “Văn phòng Thám
tử Mo–”

Nếu cậu nhận được bức thư này, điều đó có
nghĩa là tớ sẽ không được nhìn thấy cậu lần nào nữa. Nếu cậu vẫn còn
chưa đoán được, tớ chính là Edogawa Conan, đứa trẻ đã sống cùng cậu suốt
một năm rưỡi về trước... Hẳn là cậu muốn biết nó xảy ra như thế nào
phải không? Rồi ở đâu, vì sao, khi nào... Và cuối cùng là ai.


...Ran.

Mắt
cô mở to, “Shinichi!” Một nụ cười lại hiện trên khóe môi cô, nhưng
trông tươi tăn hơn, hạnh phúc hơn... Mắt cô như càng thêm nhạt nhòa hơn.
Tựa lưng vào bàn và nhìn ra bầu trời xám xịt, cô cảm thấy u buồn, nhưng
nhanh chóng gạt nó sang một bên khi nhớ ai đã gọi điện cho mình. “Cậu
luôn gọi điện đúng lúc.”

Cậu cười có chút miễn cưỡng. Ran... tớ rất muốn trò chuyện với cậu, nhưng... Nghe tớ này. Làm ơn đấy. Tớ không còn nhiều thời gian nữa.

“Lần
này là gì đây?” Cô nhướng mày phân vân, tự hỏi chuyện gì đã khiến cậu
mất bình tĩnh và nghiêm túc đến như vậy. “Lại có một vụ án nữa à? Nếu
thế thì tớ quen rồi...” Cô nói, tỏ vẻ thất vọng.

Không phải chuyện đó. Nhưng... tớ... có thể tớ sẽ không gọi điện được cho cậu nữa.

“Vì sao?” Cô cau mày, “Có phải cậu sắp về rồi không?”

Cậu thở dài. Giọng cậu... đượm đầy mỏi mệt và tuyệt vọng. ...Tớ
không thể cho cậu biết được, nhưng tớ chỉ muốn nói lời tạm biệt. Đây có
lẽ là cuộc gọi cuối cùng... Thế nên... Nếu vài ngày tới mà tớ vẫn không
gọi...


“Shinichi, chuyện gì đang diễn ra vậy?”


Tropical Land... Hai người đàn ông áo đen đó. Cậu nhớ chứ? Tớ chứng
kiến họ thực hiện một vụ trao đổi bất hợp pháp và bị chúng đánh ngất,
bắt uống một thứ thuốc còn đang thử nghiệm. APTX-4869. Đấy là quyết định
sai lầm nhất của đời tớ, đã đi theo chúng, nhưng tớ chẳng thể làm gì
hơn nữa... Người chế tạo thứ thuốc đó là Miyano Shiho. Những ai uống
phải chúng chỉ còn biết chờ chết, chỉ trừ có hai ngoại lệ. Một cậu thám
tử đến không hợp nơi, không hợp lúc và chính tác giả của nó...


…Tớ sẽ làm tất cả để có thể quay về... Nhưng... Nếu tớ không trở lại sau vài ngày tới, đừng đợi tớ nữa. Cậu cười khẽ, Tớ sẽ luôn dõi theo cậu, Ran. Còn cậu nhóc Conan, đừng lo lắng nếu không thấy nó. Vừa nãy tớ bảo em ấy đến nhà bác Agasa rồi.

“Chuyện
gì đang xảy ra thế, Shinichi!” Cô gần như loạn trí lên. “Cậu nói như
cậu... cậu sắp làm một vụ cảm tử hay sao ấy! Tại sao cậu không thể nói
với tớ chuyện gì đang xảy ra! Hơn một năm trời cậu biến mất không lời
giải thích, thế rồi cậu gọi cho tớ và nói cậu có thể không bao giờ quay trở về!” Cô lắc đầu quầy quậy, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má. “Tại sao không thể nói với tớ!?”

…Edogawa
Conan, trước kia là Kudo Shinichi. Và Haibara Ai, trước kia là Miyano
Shiho, hay còn được biết đến trong Tổ chức, Sherry.


...Như thế quá nguy hiểm. Nghe này, Ran... Tớ phải đi đây.

“Shinichi! Cậu đừng có đi mà không cho tôi biết gì cả!” Ran tuyệt vọng hét vào ống nghe.

Tớ
xin lỗi, Ran, vì tất cả mọi chuyện. Tớ xin lỗi... xin lỗi nhiều hơn cậu
tưởng nhiều lắm. Làm ơn, tha thứ cho tớ... Vì tất cả... Tớ... Tớ yêu
cậu. Gặp cậu sau nhé, mong là như vậy.


Kinh ngạc tột độ, cô
há hốc miệng và đang định hét lại thì chỉ còn nghe thấy tràng tiếng bíp ở
đầu dây bên kia. Nỗi kinh hãi ép chặt lên lồng ngực khi cô chợt nhận
ra, rằng đây thực sự có thể là lần cuối cô còn nghe thấy giọng nói của
cậu.

Cuống cuồng, cô chạy xộc ra khỏi nhà, mong rằng ít nhất mình cũng có thể, lần cuối cùng, nhìn thấy cậu.
Cô sẽ hét vào tai cậu, tung vài chưởng Karate lên cậu vì đã khiến cô lo
lắng suốt cả năm trời... Tay cô xiết chặt. Và rồi bắt cậu phải giải
thích mọi chuyện. Khi nào mình nhìn thấy hắn...

...Nếu mình còn nhìn thấy hắn...


đập cửa nhà Tiến sĩ, chỉ được đáp lại bởi sự im lặng đáng sợ. Cô đành
miễn cưỡng đi về. Trời bắt đầu mưa. Cảm giác bất an trong lòng vẫn ám
ảnh cô, không rời đi một bước. Về tới nhà, cô nằm vật ra ghế, tay nắm
chặt chiếc điện thoại, mong Shinichi sẽ gọi cô, sớm thôi... Trước khi cô
phát cuồng lên.

Cô mong đó chỉ là một trò đùa ranh mãnh của
cậu... Nếu thế thì thành quả của cậu sẽ là vài cục u to tướng và một
đống hoa hòe hoa sói... Cô chỉ mong rằng cậu sẽ gọi cho cô, giải thích
tất cả mọi chuyện và cả vì sao cuộc đời cô lại bị đảo lộn như thế này.
Cô chỉ mong có được câu trả lời... Nhất là khi một đứa trẻ mới bảy tuổi
đầu đã nắm rõ bí mật của cậu, trong khi cô, người bạn thân nhất từ thuở
nhỏ, lại chẳng hay biết gì suốt hơn một năm trời...

Màn đêm dần
xua tan, thế vào đó là ánh sáng mặt trời; cô thoáng tự hỏi không biết
mình đã nằm đó bao lâu, điện thoại nắm chặt trong tay và lại lo lắng vì cậu...

Hai
tên mặc đồ đen là thành viên của một tổ chức có máu mặt... Chỉ có vài
người biết thân phận của tớ, và tớ đang nói điều này với cậu... vì tớ
không muốn giấu cậu kể cả sau khi tớ ra đi. Ngoài cậu ra còn có bố mẹ
tớ, bác Agasa, Haibara, Hattori và cô Jodie biết... còn nữa, có cả
Kuroba Kaito, còn được biết đến dưới cái tên Kaitou Kid, siêu đạo chích.
Tớ chưa bao giờ nói với hắn... Là hắn tự đoán ra, và hắn cũng là một
đồng minh đắc lực.


Tiếng gõ cửa kéo cô khỏi dòng
suy nghĩ, và cô nhanh chóng đứng dậy, lòng tràn ngập hy vọng rằng
Shinichi đã trở về. Cô tiến dần đến cửa, hình dung một Shinichi đang
đứng tựa cửa với một vẻ bình thản và chút ngạo mạn. Còn ai có thể gõ cửa
vào giờ này hơn cậu nữa?

Nhưng tớ cần cậu nói với
Hattori – nếu cậu nhận được bức thư này – là hãy thận trọng. Nhất là
Kuroba. Cậu ấy đã theo đuổi Tổ chức lâu hơn tớ nhiều...


Cánh
cửa mở, và dưới mắt cô là một cảnh tượng hãi hùng. Đó không phải
Shinichi, cũng không phải một điều gì bình thường vẫn xảy ra trước cửa.
Bậc cửa thẫm đầy máu hòa cùng nước, ánh tóc vàng nhuốm đỏ khó cả thể
phân biệt khỏi màu máu trên quần áo và thân thể cô. Và đầu cô ngẩng lên,
mắt xanh lạnh toát nhìn cô. Đó chắc chắn không phải thứ cảm xúc trong
ánh mắt của bất kỳ đứa trẻ nào.

“Mouri-san...” Giọng cô khản đặc.

Dần
dần, cô gái lớn tuổi hơn thấy mình có thể nói được, “Ai-chan!” Cô quỳ
xuống, chợt thấy như tình mẫu tử dành cho cô bé trào dâng. “Chuyện gì
thế này! Chuyện gì đã xảy ra với em vậy!?”

Cô chỉ lắc đầu cương
quyết, hơi thở gấp dần và ngày càng trở nên đau đớn. “Nghe tôi đây,
Mouri-san, và xin đừng ngắt lời. Ngay lúc này Tiến sĩ đang ở Anh, và bác
ấy không biết chuyện gì đang diễn ra trong những ngày này... Bảo bác ấy
kiểm tra két ở ngân hàng, và đừng có gọi xe cứu thương làm gì nữa.” Cô
chợt rùng mình, một nụ cười cay đắng trên đôi môi máu đã khô cứng. “Cậu
thấy đấy, tôi không ai cứu nổi đâu...” Dúi tay vào túi, cô lấy ra một lá
thư. “Kudo-kun...” Cô thì thầm như đang thương tiếc cho cậu. “Hắn muốn
cậu có nó... Hắn cũng không trụ lại trên thế giới này được nữa. Nếu có
thể, tôi đã ước người nằm trên sàn lạnh ngắt là tôi còn hắn ở đây ngay
lúc này để hai người có thể nói chuyện, có lẽ lần cuối.” Vẫn nụ cười
chua chát, “Gác chuyện đó lại đã... nói với Hattori-kun và bảo hắn nhắn
lại cho Kuroba-kun nữa. Bảo họ rằng Shiho nói đó là cái bẫy.” Cười như
cho số phận nghiệt ngã, cô dúi phong thư đẫm máu vào tay Ran.

“Ai-chan...” Ran quá đỗi phân vân. Chuyện gì xảy ra với cô bé này vậy? Cô đang nói về điều gì? Kudo-kun? Hattori-kun? Kuroba?

Haibara ngắt lời, “Cậu sẽ hiểu thôi một khi đã đọc nó. Hiểu tất cả mọi chuyện.
Ít nhất là tôi nghĩ Kudo-kun sẽ giải thích hết – nếu không thì hắn đã
chẳng phải Kudo-kun. Hắn luôn luôn dễ đoán như vậy...” Cô ho sặc sụa,
máu bắt đầu chảy từ khóe miệng. “Mouri-san... hãy tin tôi khi tôi nói
rằng hắn có quan tâm, vì sự thật là vậy... Cậu phải nhìn tận mắt bộ dạng
hắn sau khi gọi cho cậu mới biết, nên làm ơn, đừng giận hắn, dù thế nào
đi chăng nữa. Kudo-kun làm tất cả vì cậu, cho dù cậu có nghĩ hắn là một
tên khốn. Hắn làm tất cả vì cậu, chỉ vì hắn yêu cậu hết lòng đến một
cách thảm hại.” Hơi thở của ngắn dần và lớn tiếng dần, Haibara nở một nụ
cười buồn và ảm đạm. “Mouri-san... tôi xin lỗi vì tất cả mọi chuyện...
thành thật... thành thật...” Cô gục xuống gối và ngã ra, thở lớn tiếng
mà như không thở...

Nếu cậu nhận được bức thư này, có
nghĩa là chúng đã tìm ra bọn tớ... Vì vậy nói với Kuroba rằng Kudo bảo
hắn hãy mai danh ẩn tích một thời gian, và rằng tớ xin lỗi đã không thể
chờ hắn và Hattori đến. Điều đó quá nguy hiểm. Tớ đã định đi một mình,
nhưng Haibara nhất quyết đòi đi theo. Vài ngày trước, cô ấy đã tìm ra
một manh mối về trụ sở của Tổ chức... Thế là đây.


Mắt
mở to kinh hãi, Ran tiến về phía cô bé và ôm cô, chỉ để hoảng hốt thêm
một lần nữa. Quần áo cô bé ướt sũng máu và máu, và Ran cảm thấy ghê tởm
thay cho những kẻ đứng đằng sau tất cả mọi chuyện. Bắn hạ một đứa trẻ bé
nhỏ và vô tội như thế này... Cô hãi hùng khi thấy phần áo bụng ướt hơn
tất cả những chỗ khác. Nghiến răng, cô từ từ lật áo Haibara lên. Thêm
một tiếng kinh sợ. Ba viên đạn...

Cô gần như khủng hoảng khi
chứng kiến hơi thở của cô bé chậm dần, rồi nhìn xuống hai bàn tay
mình... Lùi lại, cô nắm lấy chiếc điện thoại và nhanh chóng bấm số điện
quen thuộc; run rẩy, cô nói với họ rằng một cô bé tên Haibara Ai đang
nằm trước cửa nhà mình, đã tử vong sau khi bị hành hạ một cách tàn nhẫn.


sau đó cô biết rằng một đứa trẻ nữa, không ai khác chính Edogawa Conan,
đã được tìm thấy, trên người đầy vết đạn, gần một tòa nhà bỏ hoang,
cách đường Beika khoảng nửa giờ.

Ran, thật sự tớ không
còn thời gian nữa. Lý do cho bức thư này... Như tớ đã nói rồi đấy... Tớ
không muốn giấu cậu trong bóng tối nữa, và tớ đã quá mệt mỏi phải nói
dối cậu không biết bao nhiêu lần... Dù gì đi chăng nữa, sự thật là duy
nhất, và sẽ luôn được làm sáng tỏ. Tớ muốn cậu biết rằng tớ thực sự quan
tâm đến cậu... Vì vậy làm ơn đấy, đừng ngoan cố và chúi đầu vào rắc rối
nữa... Tớ sẽ không thể nhắm mắt được nếu biết vì tớ mà cậu phải chết.
Tớ xin lỗi vì tất cả những đau khổ tớ đã, đang. Và sẽ gây ra. Nếu cậu có
bất cứ câu hỏi nào, tớ chắc chắn Hattori sẽ trả lời hết. Ran, tớ yêu
cậu... Làm ơn đấy, bảo trọng...

Tạm biệt, chị Ran...


Lần
thứ hai trong đêm ấy, cô ngã vật xuống ghế, và chợt thấy lá thư vẫn còn
cầm trên tay. Chậm rãi, hai tay – và cả thân thể cô – run lẩy bẩy, cô
mở phong bì và tờ giấy, hai mắt mờ dần...

Kudo Shinichi và Edogawa Conan,

...Tớ xin lỗi vì tất cả.

Chử kí của Amura_Rinko


Tôi yêu Ran , trước giờ vẫn thế , đến giờ vẫn không thay đổi ....
Với tôi , Ran là một người con gái thực sự ....
Thực sự rất tuyệt vời và cô xứng đáng có được một người yêu như Shinichi ....

Cô ấy có thể không đẹp , nhưng có một tâm hồn lương thiện và cực kỳ chung thủy ....
Với tôi , Ran mạnh mẽ ....
Chờ đợi một cách vô điều kiện , chờ đợi một cách tuyệt vọng , chờ đợi một cách cô đơn .....

Có những nỗi buồn mà chỉ có người cùng hoàn cảnh mới có thể hiểu ....
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Amura_Rinko







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang