•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

[One-shot] Dỗi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Jul 18, 2012 3:56 pm
avatar

Administrators
Amura_Rinko
Administrators

Xem lý lịch thành viên http://crazy-night.forum-pro.net
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [One-shot] Dỗi



Au: Vampire: K.I.P aka đủ thứ
Couple: Vợ chồng nhà đạo chích, vợ chồng nhà Kudo
Disclaimer: Thuộc về mình hết, đừng giành
Genre: SA *Trong sáng và ngớ ngẩn, theo mốt hiện nay là ĐÓE =]]*
Category: Truyện hài tình cảm trinh thám dành cho thiếu niên
Rating: PG
Length: Oneshot
Status: Complete sau một tiếng vật vã và phấn khích
A/N:
*Kamie: Sẽ cố gắng viết cho xong fic Moonlight, cố lên
*Misaki: Tạm đi đã, Nogirl cứ từ từ
*Soup: Bấn cháu ạ, bấn!
Nguồn : CFC ( Tòan đi chôm không )



***

"Kính coong"
- Bà xã kìa! - Ngài Yusaku thư thái giở trang tiếp theo
- Ông xã à! - Bà Yukiko thong thả nhấp ngụm trà hoa hồng.
- Thôi, nhường bà xã!

- Thôi, kệ ông xã đấy! Dỗi bây giờ!


Shin
vào nhà, không thấy bố mẹ đâu. Ra vườn, cậu tìm thấy ngay hai cái con
người nọ, đang nằm phơi nắng và chẳng thèm để ý ai vừa bấm chuông.

- Thôi khỏi "ông xã" với "bà xã" đi, sốt ruột! - Shin hắng giọng, bước về phía bố mẹ.

Yukiko đang nằm ườn trên ghế, nghe thấy tiếng con, bật dậy, cười hớn hở:


- Bé Shin, mẹ ôm phát nào! Nhớ con quá!
Shin miễn cưỡng nặn ra nụ cười cho có vẻ ngoan hiền, hôn chóc lên má mẹ Yukiko.

- Oa, còn hôn lên má mẹ cơ à! Ngoan quá! Nhưng mà... ơ... - Yukiko nhìn quanh - Sao có mỗi mình con? Thế đâu rồi?

Shin biết ngay là thể nào cũng bị hỏi thế, liền trưng bộ mặt cáu bẳn ra:


- Đâu đâu gì mà đâu? Lâu lắm với về thăm mẹ mà chẳng hỏi con lại đi hỏi đâu!!!


Yusaku nghe thấy thế, liếc Yukiko kiểu như "biết ngay mà" lại còn bụm miệng cười rất đắc ý.


- Ông xã cười cái gì? - Yukiko đỏ lựng cả hai tai

- Mẹ với cả con, giống nhau thật đấy. - Nói rồi, ngài Yusaku đứng dậy, cắp sách vào trong nhà.


Đợi ông xã của mình đi hẳn, Yukiko tắt hẳn nụ cười trên môi, lườm Shin đến cháy cả da gà.


- Thế làm sao? Nói mau! Có chuyện gì?


Hai mắt của Shin đảo vòng tròn.
- Mẹ đọc truyện trinh thám nhiều quá rồi đấy!
- Ai mới là người đọc nhiều hả? - Yukiko khoanh tay trước ngực
- Con đã bảo là không có gì mà! - Shin bắt đầu mất bình tĩnh.
-
Thật không? - Yukiko nhíu mày, cố gắng quan sát mọi biểu hiện nhỏ nhất
trên khuôn mặt của con trai mình. Xem ra thằng bé ngày càng biết che
giấu suy nghĩ của mình.

-
Con ghét mẹ thật bây giờ đấy! - Shin chốt hạ bằng câu nói nửa nạc nửa
mỡ đầy tính tò mò ấy rồi đứng lên, quày quả đi vào trong nhà.


Yukiko tiếp tục công việc chăm sóc làn da của mình, nhưng chỉ có được ba phút ba mươi giây sau, phu
nhân lôi di động ra, hí hoáy nhắn tin cho cái người trời mới biết được là người nào đấy
.

***

Shin
nằm vật vã từ bên này giường sang bên kia giường. Vì bỏ đi trước, nên
cậu quyết tâm không nhắn tin hay gọi điện làm hòa với kẻ kia. Kẻ kia
trong nháy nháy. Mà bực thật, người ta bỏ đi như thế mà cũng không thèm
liên lạc. Đã thế, Shin tắt hẳn điện thoại, vứt nó chỏng chơ sang một
bên, cố tự ru mình vào giấc ngủ chập chờn.
Trong
mơ, lại thấy nụ cười mỉa mai ấy, khuôn mặt nhìn muốn cắn ấy, lúc nào
cũng hành hạ Shin mà không thèm để ý đến cảm giác của Shin như thế nào
cả.


Thế mà vẫn yêu người ta, đến mức bỏ sang Mĩ, vì dỗi. *=]]*
Đơn giản là dỗi.

***


Sáng
sớm hôm sau, Shin thức giấc, lò mò kiếm ăn dưới bếp thì thấy trên bàn
ăn, tờ NY Times được đặt một cách vô cùng cố ý. Chiếm gọn trang đầu là
cái tít bắt mắt:


"Siêu đạo chích KID ra tay thách thức cảnh sát Mĩ"


Bài
báo ở dưới nội dung cũng chẳng có gì, đại khái là KID lại sắp lấy đi
một cái gì đó ở một bảo tàng nào đó. Haizz, Shin đặt cốc cà phê lên trên
tờ báo, cố gắng không cho cái bản năng thám tử đọc thêm bất cứ dòng nào
nữa. Cậu còn tâm trí đâu mà KID với kiếc nữa, đang dỗi người ta cơ mà.
Với cả trốn sang đây để tạm quên ba cái vụ án đau đầu, đâm vào vụ này
làm gì cho mệt óc.

Đang
nhấm nháp dở miếng bánh mì phết mứt, cũng chẳng ngon bằng người ta làm
cho dù ăn được, Shin nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo. Đến hồi
chuông thứ ba, mãi chẳng thấy bố mẹ nhấc máy, Shin đành lê thân mình ra
phòng khách, nghe điện thoại:

- Alo? - Shin đoán là mấy ông trong nhà xuất bản đòi bản thảo của bố Yusaku
-
Con à? Tưởng bị ám sát rồi chứ! - Mẹ Yukiko phấn khích - Gọi bằng di
động cho con chẳng được. Tối nay, nhớ đến bảo tàng ABC ở đường DEF con
nhé, đúng 8 giờ.
- Có tiệc tùng gì hả mẹ? Con không đi đâu! - Shin từ chối ngay lập tức.
- Đi đi mà bé Shin của mẹ!!!
- Con không có hứng thú!
-
Nhưng mẹ lỡ khoe với bác giám đốc bảo tàng là con trai mẹ giỏi lắm, bao
nhiêu vụ án khó cỡ nào nó cũng phá được hết. Thế mà con không đến
thì...


Shin cười thầm, mẹ Yukiko lớn tuổi rồi mà tính cách như trẻ con thế này.

- Thôi được...
- Mẹ yêu bé Shin lắm. - Rồi Yukiko cúp máy.


Shin đặt ống nghe lại, chăm chú nhìn miếng bánh.

- Này, bánh ạ! Tao nghĩ tao vốn dĩ không được nuôi dạy cho đúng đắn bánh ạ!

***


Tám
giờ, Shin bắt taxi đến Bảo tàng ABC. Quả đúng là thành phố LA, có buổi
tiệc nhỏ nhỏ của mẹ Yukiko mà được hàng cảnh binh quân phục khí giới
đàng hoàng, bốn cái trực thăng quét đèn lia qua lia lại làm công tác bảo
vệ. Lại còn ông bác Jirokichi và thanh tra Nakamori đầy kích động nhìn
ngang nhìn dọc đắc ý làm "khách mời" nữa chứ. Shin biết thừa, lại cái
tên Siêu đạo chích đó mới có thể làm người ta ầm ĩ ngay cả khi chưa xuất
hiện nọ rồi.


Shin vừa
xuống xe, nhanh chóng vừa đi vào bảo tàng vừa tránh tầm nhìn của hai
con người kia. Để bị nhìn thấy thể nào cậu cũng bị lôi vào cái trò vờn
bắt với KID, trò mà bây giờ Shin không muốn can hệ vào. Đằng nào hắn ta
cũng trốn thoát như mọi khi thôi.

Vào
trong bảo tàng, một lần nữa, Shin lại choáng ngợp bởi kiến trúc mang
đậm hơi thở hiện đại, nhưng vẫn hòa chung một nhịp điệu với những đồ vật
cổ xưa được trưng bày. Nổi bật nhất là một bậc hình tròn được xây cao
hơn mặt bằng ba mươi phân, trên đó là một cái kệ cao tầm mét rưỡi. Trong
lồng kính trên kệ là một viên ngọc sapphire xanh lộng lẫy tỏa ánh sáng
mờ mờ ảo ảo. Bảo vệ viên ngọc đó là hệ thống tia lade lắp đặt ngay trong
lồng kính. Xung quanh kệ có tận tám viên cảnh sát mặt lạnh tanh đứng
vây quanh. Người đi thăm quan cũng chỉ được đứng xem cách kệ tận hai
mét. Shin bật cười, quả là hai ông bác kia cũng cải thiện ghê gớm, nhưng
vẫn còn sơ hở nhiều. Hoặc là, họ đã gài những thứ khác rồi, mà Shin, đã
bảo rồi, không quan tâm đến KID, nên cũng chẳng biết.

- Bé Shin đến rồi kìa! - Mẹ Yukiko chạy tới chỗ Shin, đúng lúc đó, đèn vụt tắt.

Một
Hai

Ba


Shin đến đến ba thì đèn lại sáng trở lại. Như thường lệ, đám đông bắt đầu nhốn nháo khi thấy bức thông điệp KID để lại:


"Đêm nay, ta đến đánh cắp thứ quý giá gấp vạn lần viên đá màu xanh ấy.

Ký tên
KID"


Mọi
người bắt đầu xì xầm. Đến tận LA mà không lấy viên ngọc xanh Sapphire
đẹp đẽ kia á? Lại còn có thứ gì quý giá hơn chăng? Hay lại là cái bẫy?
Hay KID định tung tuyệt chiêu làm lác mắt các fan hâm mộ? Là sao đây?

- Bé Shin à! - Mẹ Yukiko cười gian tà.
- Dạ! - Shin đang cũng đang có những thắc mắc hệt như đám đông, nên ít nhiều không chú ý đến mẹ Yukiko.
- Mẹ xin lỗi, nhưng mẹ yêu bé Shin lắm! - Yukiko lấy ra một chiếc kim nhỏ, đã tẩm thuốc như theo kế hoạch.
- Dạ? - Shin giật mình, nhưng trước khi cậu kịp nhận ra mình bị trúng thuốc mê thì muộn mất rồi.


***

Shin
dụi mắt. Mùi điều hòa ô tô đặc trưng của xe BMW sản xuất năm 2011. Cái
này không cần phải là thám tử cũng biết được vì đó là xe của bố mẹ Shin
chứ của ai nữa. Đầu óc vẫn còn váng vất vì thuốc, thật là, mẹ Yukiko
cho hơi quá liều thì phải. Shin lại dụi mắt lần nữa, bây giờ cậu nhìn
thấy rõ hơn một chút. Bên ngoài cửa sổ, hình như cậu đang di chuyển trên
đường cao tốc thì phải.


- Mẹ đưa con đi ...- Shin quay sang hỏi mẹ Yukiko, nhưng cuối cùng, cái người đang lái xe lại là một người khác.

Cái người có nụ cười trứ danh. Siêu Đạo chích KID.

Mất
tầm một phút để đông cứng người lại vì ngạc nhiên và tức giận (mẹ
Yukiko làm chuyện này với con cơ à???), Shin cũng lắp bắp được mấy từ.

- Chồng... chồng làm cái quái...???

Kaitou mỉm cười âu yếm nhìn Shin, vuốt mái tóc đen đen của cậu:


- Lâu quá không gặp vợ!


Shin
nhìn thấy cái bản mặt của Kaitou, sực nhớ ra là mình đang dỗi, liền
dùng hết sức bật dậy, tìm cần lên số. Nửa giây sau, cậu ngớ người ra, tự
đập vào mặt mình. Xe BMW đời mới nhất ạ, lên số tự động trên màn hình
điều khiển. Cộng thêm phản xạ lành nghề của Kaitou tức là ấn cậu lại
xuống ghế, Shin thở hồng hộc vì mệt. Bất lực rồi, thật là, mẹ Yukiko hại
con rồi!!!


- Thôi đừng có dỗi nữa! Chồng sẽ đền bù mà!
- Rồi lại đâu vào đấy như cũ cả thôi! Dừng xe lại đi!!! - Shin cương quyết ra lệnh, cho dù nghe có vẻ chẳng mấy tác dụng gì.
-
Vợ phải tin tưởng chồng chứ! - Kaitou khẽ cau mày. Chết thật, đến cả
cau mày cũng đẹp trai như thế này là sao. - Với cả thả vợ giữa đường đêm
hôm khuya khoắt để chồng bị mẹ vợ đem làm thịt à?

- Chết đi!!! - Shin đập túi bụi vào mạng sườn Kaitou, tuy nhiên, vì nhiều lý do mà nó chỉ như phủi bụi
- Học tập Ran vừa thôi, chồng có phải cái bao cát đâu? Đập chán, Shin nằm vật xuống, áp má vào cửa kính, cảm thấy hơi buồn ngủ.

- Này chồng...
- Ừ!
- Mò sang tận đây bê vợ về mà không thèm liên lạc là sao?
- Muốn gọi, nhưng mà chắc người ta chẳng nghe nên lại thôi.

- Thế hả?

- Ừ

- Còn vụ viên đá...

- Giời ạ! - Kaitou bật cười - Chỉ là dụ vợ đến thôi.
- Điên mất! - Shin cười cho sự ngu ngốc của mình. - Điên mất!
- ...
- Này!

- Ừ!

- Thế cuối cùng... - Shin len lén nhìn Kaitou - Có định xin lỗi không thì bảo?
-...

Kaitou không trả lời, thay vào đó, anh đỗ xe vào lề đường. Tháo dây thắt an toàn, Kaitou nhoài người, kéo Shin về phía mình.


- Chồng hôn vợ nhá!


Shin đở bừng mặt, cắn môi.
- Điên mất!

***

Tối rồi nhỉ, mà tối thì nhiều chuyện lắm *=]]*


The END

Chử kí của Amura_Rinko


Tôi yêu Ran , trước giờ vẫn thế , đến giờ vẫn không thay đổi ....
Với tôi , Ran là một người con gái thực sự ....
Thực sự rất tuyệt vời và cô xứng đáng có được một người yêu như Shinichi ....

Cô ấy có thể không đẹp , nhưng có một tâm hồn lương thiện và cực kỳ chung thủy ....
Với tôi , Ran mạnh mẽ ....
Chờ đợi một cách vô điều kiện , chờ đợi một cách tuyệt vọng , chờ đợi một cách cô đơn .....

Có những nỗi buồn mà chỉ có người cùng hoàn cảnh mới có thể hiểu ....
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Amura_Rinko





Wed Aug 01, 2012 9:32 pm
avatar

Special Member
Misaki_Zxu
Special Member

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 273
Xu : 390
Điểm : 14
Chòm sao : Pisces
Giới tính : Nữ Birthday : 23/02/2001
Đến từ : Thế giới của Sư phụ Lục và tỷ tỷ Rinko
Tâm trạng : Buồn vì thiếu 1 ng rất quan trọng....
Vui vì có thêm nhiều bạn mới ....
Nhưng... Buồn đang át đần cái vui ! ?

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 273
Xu : 390
Điểm : 14
Chòm sao : Pisces
Giới tính : Nữ
Birthday : 23/02/2001
Đến từ : Thế giới của Sư phụ Lục và tỷ tỷ Rinko
Tâm trạng : Buồn vì thiếu 1 ng rất quan trọng....
Vui vì có thêm nhiều bạn mới ....
Nhưng... Buồn đang át đần cái vui ! ?
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [One-shot] Dỗi



Tem
Phong bì
Hay lém Hù

Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Misaki_Zxu







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang