•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

[One-shot] Nốt Lặng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Jul 18, 2012 3:47 pm
avatar

Administrators
Amura_Rinko
Administrators

Xem lý lịch thành viên http://crazy-night.forum-pro.net
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [One-shot] Nốt Lặng



Fic: Nốt lặng

Author: 0ny

Disclaimer: Tất cả nhân vật không thuộc về mình, họ thuộc về bác G.A

Summary: Còn lại gì sau mỗi giấc mơ? Chỉ còn hình bóng em hiện hữu.

Warnings: Vui lòng đừng đem nó đi đâu nếu không có Per của mình.

Rating: K+

Pairings: Shinichi Ran Forever!

Category: Sad, Tragedy, Angst



------------

Mưa.

Luôn là một ngày mưa với người con trai ấy.

Cây dù không đủ che chắn anh dưới cơn mưa lớn, mưa như trút nước.. mưa như muốn xoa dịu nỗi đau của anh.. nhưng không thể.

Nỗi
đau của anh quá lớn, nó làm anh không thể nở nụ cười.. nó làm anh tỉnh
giấc sau mỗi giấc mơ.. nó làm anh không còn là chính mình nữa.


nhiều nỗi đau.. có nhiều vết thương.. nhưng thời gian đều có thể chữa
lành.. còn nỗi đau này? Tại sao thời gian không thể làm lành vết thương
của anh? Mỗi vết thương chỉ mình anh chịu đựng. Kèm theo nó là những hối
hận trong muộn màng..

Anh lặng nhìn tấm bia mộ vẫn còn mới.. nó
ướt đẫm làn nước xanh. Môi chợt nở nụ cười vô hồn, ánh mắt anh dừng lại
ở dòng chữ đó Ran Mori... Ran... anh ngồi xuống đối diện với tấm hình
của cô, vẫn nụ cười đó, vẫn ánh mắt màu xanh tím quen thuộc. Vậy mà giờ
đây.. anh không thể chạm vào cô nữa rồi. Mãi mãi không bao giờ anh có
thể cảm nhận được hơi ấm từ da thịt cô nữa, không bao giờ có thể trêu
chọc cô, không bao giờ còn có thể nhìn thấy một Ran vô cùng sống động,
mãi không bao giờ còn có thể nói rằng.. anh thật sự yêu cô.. cay đắng...
tại sao cô lại nằm đây? tại sao cô lại im lìm trong bia mộ. Tại sao cô
bỏ lại anh với tất cả những hồi ức về cô? Tại sao cô lại ra đi quá đột
ngột như vậy? Tại sao chỉ mình anh còn lại trên đời này? Tại sao cô lại
quá nhẫn tâm đến thế... Ran Mori..

Anh đưa tay vuốt nhẹ
tấm bia, nỗi buồn hiện hữu trong đôi mắt màu trời, tớ vẫn chưa thể tin..
rằng cậu đã chết, anh vuốt nhẹ lên má, vuốt từng chữ trên tấm bia, nó
thật lạnh lẽo. Không chút hơi ấm, thật sự cậu đang nằm ở đây? Thật sự cậu đã bỏ lại tớ mà ra đi?

Im lặng.

Làm sao cậu trả lời tớ được.. phải không Ran? Sao cậu không tiếp tục như trước kia? Cậu đã hứa sẽ chờ tớ quay về cơ mà... Ran!

Anh
gào thét, anh kích động, anh quăng cây dù tránh xa mình. Để mưa phủ lớp
áo choàng lạnh lẽo lên anh, cái lạnh có là gì, nó chẳng là gì cả.. nó
không lạnh bằng anh.. nó không bao giờ lạnh bằng chỗ trống mà Ran để
lại.. không bao giờ.

Anh thật sự muốn kéo cô lại, anh thật sự
muốn đào mộ lên, anh thật sự không muốn cô nhắm mắt, anh không muốn cô
ngủ một giấc quá dài như thế... anh đã không còn gặp lại cô được rồi.
Không bao giờ có thể gặp lại được nữa.. người con gái anh yêu hơn bất cứ
ai trên thế giới này.

..................

Máu.

Nụ cười thật hiền.. một nụ cười đầy yêu thương.

Người
con gái ấy đã mỉm cười, đã luôn chờ đợi. Người con gái luôn như thế,
cho dù là thử thách, cho dù là chông gai, chưa bao giờ nụ cười biến
mất..

Một đứa trẻ khẽ ôm thân hình ấy, cũng cười.. nhưng đầy chua xót. Hối hận có, yêu thương có, đau buồn cũng có.

Một viên đạn, một vũng máu, một chút máu dính vào gương mặt của đứa bé ấy.

Bàn
tay cô đưa lên, khẽ vuốt nhẹ gương mặt của đứa bé, cô dành trọn trong
cử chỉ ấy tất cả những chờ đợi, tất cả những giận hờn, tất cả những hy
sinh, tất cả nước mắt.. Cô không cần biết cậu là ai, cô không cần biết
người đó như thế nào.. suốt cả cuộc đời cô chỉ có một finhf yêu, chỉ có
một niềm tin. Chỉ có một người luôn ở trong tim cô. Dù chờ đợi là mỏi
mòn, dù cho cậu vẫn mãi biền biệt không về, cô vẫn không thể giận
Shinichi... cô không thể giận anh được.

Đến phút cuối cô vẫn cười, nụ cười sau cùng trước khi trở về với thần chết.

Ánh
mắt xanh dõi theo nụ cười của cô. Không trả lời, không động đậy, anh
lặng nhìn ánh mắt tím ấy dần khép lại.. Sau cùng anh vẫn chỉ đem đau khổ
đến cho cô..

- Ran.. đừng chết!!!!!!

Nhưng cô không
nghe lời nũa, cô không thể ngăn những cơn đau, không thể ngăn máu ngừng
chảy.. cô biết cô sẽ bỏ lại tất cả mọi thứ, cô sẽ làm cho nhiều người
buồn vì mình.. nhưng đến cuối cùng, khi nhìn thấy anh đối diện với cái
chết. Cô không ngăn nổi mình nhận lấy nó thay anh..

- Xin lỗi.. Shinichi.


thều thào, từng giọt máu dừng lại, thời gian cũng dừng lại.. ánh mắt
cậu cũng dừng lại. Không còn âm thanh, cũng chẳng còn đau khổ.

Vì lúc ấy.. Shinichi đã chết rồi.

..................

..........

Căn phòng tràn đầy mùi hương quen thuộc.. mùi huơng cô thích.

Anh
nhìn vô định ra ngoài cửa sổ. Một đứa trẻ.. nhưng đôi mắt lại không như
thế, đôi mắt từng trãi, đôi mắt đau thương.. tất cả đều không nói với
người xung quanh đó chỉ là một đứa trẻ...

Ran đã ngủ.. Anh khẽ
ngắm nhìn gương mặt cô, bình yên.. không chút muộn phiền. Anh đưa tay
khẽ chạm vào con người ấy.. lúc nào cũng ngủ thế này.. có phải tốt hơn
không? cô sẽ không thể làm gì anh, không dọa nạt anh bằng những đòn
Karate.. sao cậu lại học võ hả Ran? để đe dọa tớ sao?

Anh mỉm cười.. nụ cười đau đớn..

Đã lâu không gặp, cậu sẽ nói gì với tớ hả Ran? Anh mỉm cười, gượng bước ra khỏi phòng.

..................

.......

Ran.. tối nay chúng ta đi Tropical Land nhé..

Gửi tin...

Anh
để điện thoại vào túi, Ran tại sao lại không trả lời nhỉ? Có phải vẫn
còn giận anh? Anh lắc đầu.. không đâu Ran sẽ không giận anh đâu.. không
bao giờ.

Đường phố vẫn như vậy, từng cơn gió thổi nhẹ.. không mưa, cũng không có đau buồn..

Anh
bước vào, đôi mắt vô cảm. Không ai gặp anh.. kể từ sau hôm ấy. Anh muôn
dành tất cả thời gian của mình cho Ran.. anh muốn tạm biệt tất cả những
đam mê, chỉ dành thời gian cho cô thôi mà.

Trước khi bị cô kéo đi hết trò này đến trò khác.. anh phải ăn chứ nhỉ?

Ran.. cậu đến quán ăn nhé.. đường xxx... tớ nghĩ cậu sẽ thích cho xem.. chỗ này ngon lắm.

Chiếc bàn, hai phần ăn.. Spageti.. socola..

Anh chống tay lên, nhìn những viên đá dần tan chảy trong ly.. Ran lâu quá..thật sự lâu quá.

Bảy giờ..

Anh quay đi.. anh sẽ chờ, một chút này có là gì..

Tám giờ..

Anh
nhìn ly đá tan hết, miệng khô khốc. Nếu cậu không đến thì cũng phải báo
chứ. Anh khẽ trách móc, nhưng cũng thôi.. không sao.. cậu sẽ đến mà.

Mười hai giờ..

Một bàn tay chạm nhẹ vào anh..

Đóng cửa.

Anh khẽ cười, đứng dậy và bước đi, trống rỗng.. không có gì ngoài nỗi đau của chính anh..

Cậu không đến sao?

Anh
lặng nhìn điện thoại.. hộp thư.. toàn bộ đều được lưu giữ trong hộp thư
đi.. Ran đã chết rồi! đến bao giờ anh mới chịu chấp nhận..

Không thể... xung quanh đây đều có ký ức về Ran.. xung quanh đây đều có sự hiện diện của cô ấy.. Ran!!

..................

.........

Tropical Land..

Vẫn vậy.

Từng dòng người lặng lẽ lướt qua nhau..

Nếu
thực sự đây chỉ là giấc mơ... thì hãy sớm có ai đánh thức anh dậy đi..
để anh lại được nhìn thấy Ran.. lại một lần nữa được nhìn thấy cô.. chỉ
một lần thôi.. rồi tất cả kết thúc cũng được.

Viên thuốc vẫn nằm trong túi áo.. cậu nhìn nó.. im lặng..

Anh
cầm chiếc lọ, mở nắp.. viên thuốc này là những gì mà anh muốn. Nhưng
nếu không có cô.. như cũ được ít gì? Cậu quăng nó ra xa.. căm ghét, thù
địch. Nếu không có nó.. cô đã không đi.. nếu không có nó.. cô đã không
rời bỏ anh mà đi...Dày vò, dằn vặt.. tất cả chẳng là gì.. tất cả chỉ có
nỗi đau.. Tất cả chỉ có thế..

Sẽ mãi ở trong hình dạng một Conan Edogawa.. Kudo Shinichi... đã chết theo cô rồi..

.................

.........

Nếu nằm mơ có thể gặp cậu... tớ ước đừng bao giờ tỉnh lại nữa...

Nếu ở mãi trong nhà cậu.. tớ có thể lưu giữ những hình ảnh của cậu.. tớ nguyện sẽ không đi đâu hết..

Nếu chết đi có thể đổi lại một Ran Mori như xưa.. tớ nguyện chết đi để cậu được sống..

..........

.....

Một đứa trẻ ngồi lặng im trên ghế đá..

Mười hai tuổi, nhưng đôi mắt không phải như vậy... nó quá nhiều thương đau.. đôi mắt vô hồn.. chua xót..

Chưa
một ngày anh có thể quên cô, chưa bao giờ cái tên ấy không ở trong tâm
trí anh.. chưa bao giờ anh có thể ngưng nhớ về cô.. dù chỉ là một
chút...

Tại sao... lại quá tàn nhẫn đến thế... tại sao anh có
thể tiêu diệt tổ chức.. tại sao thuốc giải đã thành công.. tại sao mọi
chuyện đều tốt đẹp... chỉ riêng cô là mãi không còn bên anh nữa... tại
sao??

Một quả bóng khẽ lăn trên con đường tràn ngập hoa anh đào... nó đánh động anh, nó khẽ lăn vào chân anh..

Một
bóng dáng bé nhỏ chạy đến.. như tìm quả bóng bị thất lạc.. Anh nhặt nó
lên, đi đến cô bé ấy.. ánh mắt anh dừng lại ở đôi mắt màu xanh tím ấy...


Một cô bé, nụ cười thật hiền, mái tóc đen ngắn khẽ bay bay trong làn gió.. Anh ngạc nhiên, sững sờ...

Cô bé bước đến.. đầy tinh nghịch..

Nụ cười, ánh mắt... Ran? anh đang mơ sao?

Từng cơn gió.. vẫn thổi.. những cánh hoa vẫn rơi đầy con đường ấy..

Cậu cho tớ xin lại quả bóng nhé.

~~The end~~

Chử kí của Amura_Rinko


Tôi yêu Ran , trước giờ vẫn thế , đến giờ vẫn không thay đổi ....
Với tôi , Ran là một người con gái thực sự ....
Thực sự rất tuyệt vời và cô xứng đáng có được một người yêu như Shinichi ....

Cô ấy có thể không đẹp , nhưng có một tâm hồn lương thiện và cực kỳ chung thủy ....
Với tôi , Ran mạnh mẽ ....
Chờ đợi một cách vô điều kiện , chờ đợi một cách tuyệt vọng , chờ đợi một cách cô đơn .....

Có những nỗi buồn mà chỉ có người cùng hoàn cảnh mới có thể hiểu ....
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Amura_Rinko







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang