•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

[Shortfic] Hoa Lan Tím

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri Jul 06, 2012 6:58 pm
avatar

Administrators
Amura_Rinko
Administrators

Xem lý lịch thành viên http://crazy-night.forum-pro.net
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 787
Xu : 1637
Điểm : 37
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 12/07/1999
Đến từ : Thế giới của sự vô thức
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [Shortfic] Hoa Lan Tím



Author: Tôi là chính tôi
Rating: K
Pairings: KaixRan
Warnings: không được mang đi bất kì đâu nếu không dược sự cho phép của tác giả
Summary: Đóa lan tím mà tôi yêu nhất chính là em



Hoa lan tím


Chap 1


Tôi
bước vào cổng trường lúc 6h30 sáng, một cái giờ quá sức xa xỉ. Bằng
chứng là tôi vừa nhìn trước nhìn sau, quay trái quay phải một lượt mà
không hề thấy tên nào. Nhưng cũng chẳng phải hôm nay tôi hâm đơ đột
xuất. Lí do đến từ đứa bạn tên Aoko, một mụ phù thủy mà sáng sớm nay vừa
đập cửa uỳnh uỳnh, vác theo cây chổi lau nhà, hất văng thằng bạn vàng
bạc xuống sàn. Mẹ tôi đi du lịch suốt ngày, và tôi đã biết trước bà sẽ
tìm một người đến để phụ tôi làm việc nhà, nhưng không thể ngờ được,
người mà bà chọn mặt gửi…con trai lại chính là Aoko – nỗi kinh hoàng in
sâu trong kí ức tôi về mụ phù thủy hung ác luôn đeo đẳng suốt từ khi còn
là một cậu nhóc. Kết quả là tôi không thể chống lại và tự dưng trở
thành đứa “bóc tem” cho cổng trường.

Đông đến, tuyết rơi dày,
trời trở lạnh. Tôi leo một hơi lên phòng học, quẳng cặp rồi ra đứng ngẩn
ngơ ở lan can. Đang hớn hở ngó quanh, bỗng mắt tôi bắt được một chấm
hồng lặng lẽ ở lan can tầng hai của dãy phòng học gần đấy. Tôi nheo mắt
nhìn kĩ, một cô bạn áo khoác hồng đã ngồi đó từ bao giờ, hình như đang
chăm chú vào việc gì đó. Tôi mon men lại đầu hành lang nhìn sang dãy
phòng bên kia. Cô bạn có lẽ cùng khối lớp, đang tỉ mẩn thêu trên một
mảnh vải vuông vức. Tôi nín thở, tròn mắt nhìn. Từ trước tới nay đã bao
giờ tôi thấy cảnh một cô gái ngồi ôm khung thêu đâu nhỉ. Ờ…mà cũng không
hẳn! Hình như có thấy vài lần trên…tivi =.=!! Mẹ thì chẳng lúc nào thấy
ở nhà nội trợ, Aoko thì cả buổi chỉ biết ôm lấy cái chổi khua qua khua
lại, mấy đứa con gái cùng lớp thì tôi cũng chưa lần nào “hân hạnh” có
dịp thấy đứa nào ngồi thêu như thế này


Chẹp…tôi chép miệng…thật là cổ điển!




Buổi sáng, tầng hai, hành lang tuyết…
Áo hồng mặc đồng phục
Mái tóc đen nổi bật trên nền trắng bất tận của những bông tuyết lạnh.
Đẹp và kì ảo đến lạ lùng.


Từ
hôm đó, tôi dậy sớm mỗi ngày, y như một tên ngớ ngẩn, chẳng để làm gì
khác ngoài việc chạy tới trường thật sớm, đứng ở hành lang nhìn sang dãy
nhà bên kia – nơi có một cô bạn ngồi thêu với cái vẻ chăm chú hiếm
thấy. Và đến ngày thứ ba của chuỗi-hành-động-ngớ-ngẩn ấy thì đột nhiên
tôi trông thấy cô bạn nhỏ bên ngoài khung cảnh quen thuộc. Áo hồng đi
dưới chiếc ô màu xám, cùng với một cậu bạn khác, và tôi bất chợt nhận ra
gương mặt học sinh trung học đã từng xuất hiện trên nhiều mặt báo,
không ai khác chính là Shinichi Kudo. Tôi “đơ” mất mấy giây khi kịp nhìn
thấy cô bạn và nghe đâu tiếng trái tim bắt đầu đánh trống rộn ràng.



“Mỗi
người bạn đều đã từng là một người xa lạ” vào một buổi sáng tuyết rơi
nhẹ, tôi quyết định thực hiện nốt vế còn lại “…Đừng bỏ lỡ dù chỉ một
người bạn"



- Oh! Bạn cũng thêu cái này hả? Đứa
bạn tớ cũng thích lắm mà chẳng biết mua ở đâu – Lựa lúc mới có vài đứa
lác đác đến lớp, tôi lò dò qua dãy phòng bên kia, trèo lên tầng hai, làm
như tình cờ đi ngang qua chỗ cô bạn ngồi thêu và dừng lại nói một lèo
bằng chất giọng “thật thà” nhất có thể, trong đầu cố hình dung ra cái
cảnh mụ phù thủy Aoko đang ngồi một chỗ cặm cụi thêu thùa.

Áo hồng ngẩng lên nhìn chăm chú
Ánh mắt tím biếc dịu dàng chiếu thẳng vào tôi
Khoảnh khắc nghẹt thở
Rồi cô bạn bỗng cười, ghi cho tôi địa chỉ một tiệm chuyên bán vật liệu thêu


Nhờ
lí do tìm mua mấy món đồ thêu cho một đứa bạn gái hiền lành trong tưởng
tượng, tôi thỉnh thoảng có ghé vào lớp Áo hồng trò chuyện với cô bạn.
Những mẩu chuyện ngắn ngủi nhưng nhiều cảm xúc. Có những hôm về nhà rồi,
tôi vẫn nghĩ về cô bạn mãi không thôi


Rầm…


Quả
bóng thoát ra khỏi vòng vây chật kín của những cầu thủ đội bạn, nhưng
đích đến của nó không phải khung thành mà là…cái đầu của tôi.
Choáng
váng ôm lấy đầu, tôi mất đà ngã dúi. Mọi người vội vã dìu tôi xuống
phòng y tế, chỉ riêng áo hồng còn ở lại, và tôi loáng thoáng nghe thấy
những lời nói dứt khoát từ phía cô bạn

- Shinichi! Tớ có chuyện cần nói…



To be continued......

Chử kí của Amura_Rinko


Tôi yêu Ran , trước giờ vẫn thế , đến giờ vẫn không thay đổi ....
Với tôi , Ran là một người con gái thực sự ....
Thực sự rất tuyệt vời và cô xứng đáng có được một người yêu như Shinichi ....

Cô ấy có thể không đẹp , nhưng có một tâm hồn lương thiện và cực kỳ chung thủy ....
Với tôi , Ran mạnh mẽ ....
Chờ đợi một cách vô điều kiện , chờ đợi một cách tuyệt vọng , chờ đợi một cách cô đơn .....

Có những nỗi buồn mà chỉ có người cùng hoàn cảnh mới có thể hiểu ....
Spoiler:
 


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Amura_Rinko







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang