•·.·´¯`·.·• ( Crazy Night - Fan Angel Ran ) •·.·´¯`·.·•
Chào mừng bạn đến với Crazy Night - Fan Angel Ran
Hãy cùng thỏa mình đến với chúng tôi và nổi loạn theo phong cách của bạn =))


Một thế giới không có bất cứ khoảng cách dành cho fan's Ran . Tham gia để góp vui cho Crazy Night
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|

Cậu có thích tớ không

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Jul 04, 2012 9:46 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Cậu có thích tớ không



Tên : Cậu có thích tớ không
Tác giả : CoolGuy_Angel
Nguồn: conankun.yourme.
net

Chương I: Cuộc chạm trán bất ngờ

Hey, ngày hôm wa Kudo lại phá đc thêm 1 vụ án lớn nên tiếng tăm của anh đã nổi nay càng nổi hơn. Và hôm nay anh bước vào ngôi trường có cái tên là Teitan mà anh đang theo học nên đi đâu trong trường này cũng toàn là lời bàn tán về anh. Bất kể mọi ngóc ngách như dưới cầu thang, hay tới phòng thí nghiệm, và kể cà nhà vệ sinh cũng toàn nghe những lời như vậy. Cụ thể như:

- Ôi! Đúng là Kudo - anh ấy đúng là thần tượng số 1 của tớ - 1 giọng nữ cất lên

- Tớ cũng vậy! Nghe nói hôm wa anh ấy mới phá thêm đc 1 vụ án nữa đó

- ........ Nhiều đến độ nếu mà có kể ra thì chắc dài cả trang mất !!

Và đa số chủ nhân của những lời nói trên đều là các cô gái đang theo học trường Teitan ( vì đang ở trong trường mà ^^ ). Nhưng ta có thể chắc chắn rằng những cô gái đó ko thuộc CLB Hotgirl của trường vì Kudo là trưởng CLB Hotboy mà 2 CLB này xưa nay rất kỵ nhau ( mặc dù đều là trai tài gái sắc )

Tại văn phòng CLB Hotgirl

- Grừ gru, tức quá tức quá! - cô nàng nhóm trưởng Ran đang có 1 tâm trạng cực kỳ.....

- Sao vậy Ran? Có gì mà làm cậu tức dữ vậy? - giọng cô bạn thân Sonoko cất lên

- Thì cũng tại cái tên trưởng CLB Hotboy đấy - Ran kể

- À thì ra là Kudo Shinichi đấy hả? Tớ nghe nói hôm wa cậu ta mới phá đc thêm 1 vụ án nữa đó - Kazuha có vẻ hiểu biết

- Thì đó. Tại cái tên đáng chết đó mà ba tớ bị mất việc nên sáng nay tớ ko đc đồng nào để lót dạ đây nà - Ran ôm bụng

- Ra là vậy nhưng cũng đúng thôi vì ba cậu sao mà đấu lại Kudo đc - Aoko

- Aoko.................. - Ran trừng mắt nhìn Aoko nhưng muốn nuốt luôn cậu ấy

-Thôi thôi hay mình đi xuống căn-tin ăn gì đi, tớ đói bụng quá - Kazuha đánh trống lãng giải vây cho Aoko

- Tớ làm gì có đồng nào mà ăn với chả uống - Ran mặt buồn thiu

- ĐI đi tớ bao tất! Hôm nay ông bác tớ mới cho tớ tiền - Sonoko đề nghị

- Nhưng....... - Ran có vẻ ngại

- Nhưng nhị gì nữa, lâu lâu mới có 1 lần mà. - Aoko chuộc lỗi

- Thôi đc rồi. Nể tình cái bụng tớ nên tớ đi chứ thật ra tớ ko muốn dùng tiền cậu

- Biết rồi mà. Chúng ta đi thôi - Sonoko đẩy Ran ra cửa

Rồi cả bọn kéo nhau đến khu căn-tin nhưng đi giữa đường thì....

BỐP.......UI DA! Ran té xuống đất xoa xoa đầu rồi cô ngước nhìn lên xem mình mới đụng trúng ai. Thì ra là cô đã đụng trúng phải " kẻ thù " là - Kudo Shinichi

- Cậu đi đứng vậy đó hà? - Ran la lên

- Câu đó tôi hỏi cô mới đúng! Mắt cô đui hay sao mà va vào tôi? - Shinichi đáp trả

- Cậu cố tình đụng vào tôi thì đúng hơn. Cậu đừng tưởng cậu là thám tử nổi tiếng mà muốn làm gì thì làm nghen - Ran đứng dậy nạt

- Đúng đó! Mấy người đừng tưởng tụi tôi dễ ăn hiếp àh nghen. Mau xin lỗi bạn tôi đi chớ - Kazuha lên tiếng

- Sao phải xin lỗi chứ? Bạn cô va vào bạn tôi rõ ràng mà. Cô kêu bạn cô xin lỗi thì đúng hơn - Hattori ra mặt bênh cậu bạn của mình

- Cái tên nào mà như nhọ nồi vậy? - Aoko thắc mắc rất " ngây thơ "

- Cô....cô nói ai là nhọ nồi? - Hattori tức giận

- Tôi nói anh đó. Cái đồ nhọ nồi nhiều chuyện - Aoko thằng thắn

- Cô...... - Hattori ko biết nói gì nữa ngoài sự tức giận

- Thôi thôi cho tôi xin can đi mấy người ơi. Chúng ta đứng đây này h đã gây tắc nghẽn giao thông rồi đấy - Kaito nhìn xung quanh

- Tắc nghẽn kệ nó. Chừng nào tên này chịu xin lỗi tôi thì tôi mới đi - Ran quả quyết

- Cô nằm mớ giữa ban ngày àh? - Shinichi nhìn thẳng vào mặt Ran

- Thôi cho tôi xin đ. Coi như tôi thay mặt bạn tôi xin lỗi cô. Vậy đc chưa? - Kaito nhường bước vì anh nghĩ ko thể tiếp túc đứng đây mà đôi co

- Vậy còn đc. Thôi chúng mình đi - Ran quay bước

- Tạm biệt nha nhọ nồi - Kazuha quay lại

Thế là cuộc cãi vã chấm dứt với sự chưa đc thỏa mãn lắm của Ran và sự tức giận của Shinichi khi anh bạn mình lại nhường bước xin lỗi. Nhưng khi thấy cả hành lanh bị tắc nghẽn giao thông nên cả hai đành đình chiến để giải tỏa, nếu ko thì cả 2 nhóm đều sẽ gặp lại nhau trên phòng....giám thị.
Chương II: Đôi co trên phòng thám thị

Hey, khi 2 CLB “ trạm chán nảy lửa “ thì ai cũng toát mồ hôi vì sợ sẽ có cuộc giao chiến xảy ra vì 2 bên đều có cao thủ Karate nhất đẳng nhưng sau khi nó kết thúc ko như mọi người nghĩ thì ai cũng mừng vì họ sợ nếu có giao chiến xảy ra thật thì những người xung quanh như họ cũng ko yên thân vì những đòn “ lạc đạn “.

Sau đó thì nhóm Hotgirl quay về mục đích chính của mình là đi “ giải tỏa nỗi buồn bao tử “! Còn nhóm Hotboy thì về phía văn phòng bàn chuyện “ đại sự “!

Khoảng 5’ sau….. Loa loa loa! “ Phòng giám thị xin mời 2 CLB Hotboy & Hotgirl lên có chuyện gấp “ Loa loa loa!

Dười căn-tin nhóm hotgirl chưa kịp mua đồ ăn thì nghe tin này nên mấy cô nàng rất bực vì “ trời đánh tránh bữa ăn “ mà! Nhưng do đó là lệnh của phòng giám thị nên các nàng đành từ giã các món ăn để bước lên phòng giám thị……….

5' sau cả 2 CLB hội ngộ trên phòng giám thị

Giới thiệu: Haibara Ai – cô trưởng giám thị. Rất nghiêm túc nhưng đôi khi cũng rất vui tính

Dạ, cô kêu bọn em lên có chuyện gì ko ạ? – Ran đại diện hỏi

- Ừhm mấy em ngồi xuống hết đi – Hai ra lệnh

Sau khi cả 2 nhóm đã yên vị thì Hai lên tiếng

- Tôi nghe tụi học sinh nó đồn là 2 CLB các em mới làm chuyện động trời gì ngoài hành lang đúng ko? – Hai nhìn quanh cả 8 người để tìm câu trả lời

- Dạ, cũng ko có gì to tát đâu cô ạ! Chỉ vì cô bạn Ran….. – Shinichi chưa kịp nói hết thì bị Ran cắt ngang

- Cậu nói vậy là lỗi do tôi hà? Cậu nghĩ lại đi, do ai cơ chứ?

- Sao cô nói vậy đc? Lỗi do các cô rành rành ra đó còn nói ai nữa – Hattori hùa theo Shinichi

- Ê cái tên nhọ nồi kia! Nói vậy là sao hả? – Kazuha chỉ thẳng vào mặt Hattori

- IM! – Hai gõ bàn la lên rồi quay sang Makoto – Theo cô em là người hiểu lý lẽ nhất, vậy em nghĩ là lỗi do ai?

- Dạ…… - Makoto chưa kịp nói thì Sonoko đã nhảy vô họng anh chàng trước

- Cô em có ý kiến. Nếu để Makoto nói thì ko công bằng cho nhóm tụi em vì hắn cũng bên CLB kia mà

- Nhưng tôi muốn nghe Makoto nói – Hai nhìn Sonoko với vẻ quả quyết làm cô nàng đành phải im lặng

- Dạ, em nghĩ CLB hotgirl có lỗi trước vì nếu cô bạn nhóm trưởng Ran ko có ý đụng vào Shinichi thì đâu có chuyện gì xảy ra – Makoto phân trần

- Ê Ê tụi cố ý hồi nào? Ko phải bạn anh mắt bị đui ko nhìn thấy tôi sao? – Ran tức giận đứng phắt dậy

- Bạn tôi nói vậy là quá đúng rồi. Cô còn ý kiến gì nữa – Shinichi cười chọc quê Ran

- Thôi đc, nếu anh nói tôi cố ý đụng vào anh thì tại sao tôi phải cố ý đụng vào anh cơ chứ? – Ran nhìn Shinichi bằng cặp mắt sắc bén

- Hừm thì tại hôm qua ba cô là thám tử Kogoro Mori bị tôi làm mất việc nên cô thù tôi là phải rồi. Với lại vì chuyện đó mà cô ko có tiền ăn sáng nay nên cô càng thù tôi hơn nữa. Từ đó suy ra hành động cố ý của cô! Sao? Tôi nói có đúng ko thưa cô Ran? – Shinichi đứng dậy trước mặt Ran

- Sao…sao anh biết sáng nay tôi ko ăn sáng? – Ran ngạc nhiên

- Dễ thôi! Vì lúc nãy khi tranh co với cô tôi nghe đc tiếng bụng cô kêu ục ục nên tôi biết thôi. Chuyện đó quá dễ đoán đối với 1 thám tử đầy tài năng như tôi – Shinichi vênh mặt

- Anh….. – Ran ko biết nói gì nữa vì cô nàng quá xấu hổ khi tiếng kêu của bao tử mình lại bị tên đáng ghét như vậy nghe đc

- 2 em ngồi xuống trước đã đi – Hai nhìn Ran và Shinichi – Những lời Makoto nói có đúng ko Ran?

- Dạ, em ko có cố ý đụng cậu ấy như lời Makoto nói, đó chỉ là sự vô tình mà thôi. Còn những lời Shinichi nói thì chỉ đúng 50% vì đúng là bụng em có reo thật nhưng ko chỉ vì chuyện ba em mà em thù cậu ấy đến nỗi phải cố ý làm như vậy – Ran giải thích với những lời chân thật nhất

- Vâng! Chúng em tin là bạn em nói thật vì tính bạn ấy ko phải là thù dai đến nỗi phải trả thù. Nói từ ghét đúng hơn là từ “ thù “ cô ạ - Aoko phân trần

- Thưa cô, tuy em bên CLB hotboy nhưng em cũng nghĩ cô bạn Ran ko cố ý. Chắc là Makoto thấy bạn ấy đụng vào Shinichi trước nên bạn ấy nghĩ Ran cố ý thôi ạ! – Kaito nói giúp cho Ran

- Thôi đc rồi! Cô tin em – Ran! Vậy cho nên cô tuyên bố chuyện này chấm dứt tại đây! 2 bên ko ai có lỗi cả nên cô mong 2 CLB sẽ hòa thuận lẫn nhau, ko đấu đá lẫn nhau nữa. Đồng ý ko? – Hai tuyên bố

- Vâng ạ! Shinichi lên tiếng

- Ừhm thôi các em về lớp đi. – Hai đứng dậy

- Dạ, chào cô! – Ran đại diện lên tiếng nhưng mặt cô nàng lúc này đã xanh tái lại

Rồi cả bọn ra khỏi phòng giám thị nhưng ko phát hiện đc tình trạng Ran lúc này rất tệ vì sáng h cô chưa đc ăn gì lại phải 2 lần tranh cãi nên dường như cô kiệt sức hoàn toàn
hương III: Hơi ấm lan truyền

Do Ran ra sau cuối nên ko ai phát hiện ra tình trạng của cô nàng đang rất ư là tệ! RẦM – Cánh cửa phòng đóng lại do chính tay Ran. Và cô nàng đứng dựa vào đó để tìm điểm tựa vì lúc này cô ko còn sức để trụ vững. Nhưng các bạn cô ko ai phát hiện ra điều đó vì họ đi trước. Cho đến khi….

- Thôi chúng ta đi ăn tiếp đi – Sonoko lên tiếng

- Ừ nãy h toàn chuyện gì ko, có ăn đc đâu – Kazuha tiếp lời

- Chà chà mấy cô này có tâm hồn ăn uống quá nhỡ? Suốt ngày cứ ăn rồi uống – Shinichi châm chọc

- Nói như anh mà cũng nói đc, sống trên đời mà ko ăn thì sống làm gì? - Aoko phản bác

- Thì thiếu gì chuyện để làm! Chẳng hạn như đọc sách, chơi game, bóng đá, bóng chày, tập võ v.v…. – Hattori giơ tay ra đếm

- Mấy cái đó có bổ béo gì đâu mà làm, thà đi ăn sướng hơn. Àh mà nói zậy là mấy người ko có ăn hà? – Sonoko nhìn thằng vào Shinichi

- Nè nè bọn tôi là người chứ đâu phải là cái thứ gì đâu mà ko cần ăn hà? – Hattori la lớn

- Thì lúc nãy chính miệng mấy anh nói chứ ai. Anh còn liệt kê ra cả list danh sách những việc làm khác ngoài ăn mà – Kazuha chỉ tay vào Hattori

- Này cô bỏ tay xuống đi rồi tôi nói cho nghe – Shinichi gạt tay Kazuha xuống – Ý bọn tôi là ko phải lúc nào bọn tôi cũng ăn như mấy cô mà chỉ ăn đúng bữa thôi …. – đang nói thì anh khựng lại như nhớ ra điều gì - Ủa sao nãy h tôi ko nghe tiếng cô bạn Ran nhóm trưởng của mấy cô, đáng lý ra là cô ấy phải tranh luận trong cái đề tài này chứ - anh nhìn quanh

- Ờ ha mà sao nãy h tớ ko thấy Ran đâu cả! – Sonoko quay về phía sau thì thấy Ran đứng dựa cửa – Ran! – Sonoko kêu lớn rồi chạy lại phía đó

Cả bọn thấy zậy liền chạy theo sau

- Ran! Ran! Cậu sao vậy? – Sonoko lo lắng khi thấy mặt Ran tái xanh

- Tớ….tớ đau quá – Ran cắn răng nói như thể cô phải nén đau dữ lắm mới có sức trả lời câu hỏi của cô bạn thân

- Cậu sao vậy Ran, đừng làm tớ sợ - Kazuha lo lắng

- Chắc cô ấy muốn đi ăn chứ gì – Hattori châm chọc

- Cậu im đi – Kazuha tát Hattori 1 bạt tay đau điếng làm anh chàng đơ ra

- Cô….cô làm gì vậy – Hattori ôm mặt

- Ran mà có gì là tôi giết cậu ngay đó – Kazuha dọa

- Tôi có làm gì đâu cơ chứ - Hattori nhìn Kazuha rồi nhìn quanh mấy thằng bạn mình tìm sự giúp đỡ nhưng anh chỉ nhận lại những cái lắc đầu

- Cậu bị gì vậy Ran. Sao cậu đổ mồ hôi dữ vậy? – Aoko lấy khăn giấy thấm mồ hôi cho Ran

- Tớ….. – Ran chưa kịp nói hết thì đã ngã xuống bất tỉnh

- RAN! RAN! TỈNH LẠI ĐI! RAN! – Sonoko hét lớn

Tiếng hét của Sonoko vọng vô trong phòng nên Haibara chạy ra. Cô thấy tất cả mọi người điều ở trước cửa phòng mình thì rất ngạc nhiên nhưng nhìn xuống thấy Ran đang nằm đó nên cô hiểu phần nào vấn đề

- Có chuyện gì vậy mấy em? – Hai hỏi lại cho rõ

- Cô ơi…Ran….cậu ấy ngất xỉu rồi – Sonoko nói rưng rưng nước mắt

- Trời sao vậy nè – Hai cúi xuống chỗ Ran

- Dạ, theo em nghĩ chắc bạn ấy đau bao tử đó ạ - Shinichi chống cằm

- Sao em biết? – Hai hỏi nhưng cô nhìn xuống Ran

- Dạ, tại em nghĩ sáng h bạn ấy ko ăn gì nên bị vậy ạ - Shinichi trả lời với vẻ ko chắc chắn lắm

- Ừhm chúng ta cần đưa Ran lên phòng y tế ngay – Hai ra lệnh

- Dạ….Á – Kazuha bế Ran lên vì trong nhóm ngoài Ran là người khỏe nhất thì Kazuha là người khỏa thứ nhì nhưng cô đã ngã xuống

- Sao vậy? Thường ngày cậu làm đc mà? – Aoko lo lắng

- Tớ ko biết nữa! Có lẽ tớ chưa gặp tình huống này bao h nên tâm trạng tớ lần này rất rối bởi vậy tớ ko đủ sức. Còn mọi lần là do chúng ta chơi với nhau nên tâm trạng thoải mái hơn nhiều – Kazuha giải thích

- Vậy h tính sao đây? – Sonoko nhìn quanh

- Makoto! Em làm đc ko? – Hai nhìn Makoto vì cô cho rằng anh là người có thể làm đc

- Dạ,…nhưng… - Makoto lấp lửng

- Có chuyện gì àh? – Hai lo lắng

- Dạ, em nghĩ là em làm ko đc vì mỗi lần em đụng vào con gái là tay em cứ run lên nên em ko thể giữ chắc cô ấy đc – Makoto đỏ mặt

- Trời ạ, cao thủ karate toàn quốc mà bị mắc chứng sợ con gái àh? – Sonoko tức giận

- Thưa cô, để em làm cho ạ! – Shinichi đề nghị

- Em làm đc ko? – Hai ngạc nhiên nhìn Shinichi

- Em nghĩ là đc vì em thường chơi thể thao nên em nghĩ em đủ sức để có thể đưa bạn ấy đến phòng y tế 1 cách an toàn – Shinichi nhìn Ran

- Ưhm thôi đc. Em làm đi - Hai đỡ Ran lên cho Shinichi

Rồi sau đó Shinichi phóng nhanh đến phòng y tế, khi bế Ran anh có cảm giác rất ấm áp mà ko hiều tại sao? Anh nghĩ chắc người Ran đang rất nóng nên anh có cảm giác như vậy thôi

5’ sau mọi người đã đến nơi. Shinichi đặt Ran nhẹ nhàng xuống giường rồi cả bọn đi ra ngoài nhường chỗ lại cho bác sĩ làm việc. Và kết quả ko ngoài dự đoán của Shinichi là Ran bị đau bao tử. Sau khi cho Ran uống thuốc thì nhóm hotboy đi về lớp của mình, Haibara cũng quay về làm việc vì họ đã an tâm phần nào là Ran đã hết nguy hiểm còn nhóm hotgirl thì vẫn ở lại vì họ ko thể để cô bạn mình nằm 1 mình ở đó

30’ sau Ran tỉnh lại

- Ran! Cậu tỉnh rồi àh! Mừng quá – Sonoko mừng rỡ khi thấy Ran mở mắt

- Tớ….đang ở đâu đây? – Ran nhìn quanh

- Cậu đang ở trong phòng y tế! Tại cậu ngất xỉu nên bọn tớ đưa cậu vào đây – Sonoko nói rõ

- Ừhm còn Kazuha và Aoko đâu? – Ran hỏi khi chỉ thấy mỗi mình Sonoko ở đây

- 2 cậu ấy mới ra ngoài mua sữa cho cậu – Sonoko cho Ran hay
Sonoko vừa nói xong thì Kazuha và Aoko cũng về tới

- Ôi Ran! Cậu tỉnh rồi àh? – Kazuha chạy lại khi thấy Ran nói chuyện với Sonoko

- Ừh tớ mới tỉnh lại thôi – Ran cười để xóa tan đễ lo lắng của 3 đứa bạn

- Cậu tỉnh lại thì may quá! Cậu uống sữa đi nè vì cô bác sĩ nói sau khi cậu tỉnh lại phải cho cậu uống 1 ít sữa – Aoko cắm ống hút vào hộp sữa rồi đưa cho Ran

- Cám ơn cậu – Ran nhận lấy hộp sữa rồi quay sang Kazuha – Lúc nãy cậu bế tớ vào đây àh?

- Thì lúc đầu là định thế nhưng sau đó thì do tâm trạng tớ lúc đó rất hoảng loạn nên tớ ko đủ sức – Kazuha giải thích

- Vậy ai đưa tớ vào đây? – Ran thắc mắc

- Thì là Shinichi Kudo chứ ai! Tớ cũng ngạc nhiên thì bất ngờ cậu ta đề nghị là để cậu ta đưa cậu vào đây – Sonoko trả lời 1 cách thẳng thắn

- Sao cơ? Cậu nói gì? – Ran giật mình ngồi bật dậy sau câu trả lời của Sonoko

- Trời! Cậu làm gì vậy? Mới tỉnh lại mà ngồi bật đậy là ko tốt đâu – Kazuha đỡ Ran nằm xuống

- Sao….sao mấy cậu để cái tên đáng ghét đó đụng vào tớ cơ chứ - Ran ngạc nhiên xen lẫn tức giận

- Thì lúc đó ngoài cậu ta ra thì có ai làm đc nữa đâu – Aoko phân trần

- Vậy sao ko để Kaito làm còn hơn đưa cái tên đáng ghét đó – Ran dỗi

- Tại cậu ta tự đề nghị mà! Mà lúc đó bọn tớ cũng đang rối nên ko suy nghĩ gì nhiều với lại cô Hai cũng đồng ý – Sonoko nghĩ lại

- Ủa sao lại có cô Hai ở đây? – Ran hơi ngạc nhiên

- Thì cậu ngất xỉu trước phòng cô ấy mà nên chuyện cô ấy có mặt cũng đâu có gì lạ - Aoko gật đầu

- Ừhm bây h tớ muốn về nhà – Ran đề nghị

- Sao cậu ko ở lại đây, về nhà thì đâu có ai chăm sóc cho cậu? – Kazuha lo khi nghe cô bạn mình nói vậy

- Tớ hết đau rồi chỉ còn hơi mệt chút thôi, tớ muốn về nhà nằm nghỉ chứ nằm ở đây tớ còn mệt hơn – Ran “ khẩn cầu “ đám bạn khó tính của mình

- Thôi đc rồi! Để tớ lên phòng giám thị xin giấy cho cậu – Sonoko đứng dậy

- Cám ơn cậu – Ran cười tươi ^^

Sau đó thì Ran nhanh chóng đc Haibara cấp giấy để về nhà vì cô có lý do chính đáng. Mặc dù cả nhóm đều muốn về với Ran nhưng cô nàng kiên quyết ko đồng ý vì cô nghĩ mình có thể tự chăm sóc đc nên họ đành phải ở lại học.

Về tới nhà cô đi thẳng vô phòng rồi nằm “ phịt “ xuống cái giường ấm áp của mình. Trong đầu cô lúc này chỉ có 1 suy nghĩ duy nhất “ trong lúc mình ngất xỉu thì mình cảm giác có 1 hơi ấm đang vây quanh mình như muốn bảo vệ mình, ko lẽ….” KHÔNG, KHÔNG phải vậy đâu – cô vội xua tan cái ý nghĩ đó – có lẽ người mình lúc đó nóng quá nên mình có cảm giác như vậy thôi….nhưng nó ấm….rất ấm….rồi cô mỉm cười….


Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 9:48 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



Chương IV: Không thừa nhận

Sáng hôm sau Ran thức dậy với vẻ mạnh khỏe như ngày thường vì sức đề kháng của cô và cái hơi ấm kỳ lạ đó đã giúp cô hoàn toàn bình phục. Cô thay đồ rồi cắp sách đến trường. Cũng may cho cô là ngày hôm nay trước khi ông bố Mori ra ngoài cùng mẹ cô – Eri (p/s: 2 người này đã trở lại sống cùng với nhau ) đã để lại tiền ăn quà vặt cho cô nên cô ko lo sợ đói và phải vô nằm trên phòng y tế nữa. Nhưng cô đang băn khoăn là có nên đi cám ơn cái tên đó hay ko……

- Ran ơi! Ran! – như thường lệ Sonoko đến gõ cửa nhà cô

- Tớ ra liền – Ran mở cửa ra

- Cậu khỏe chưa vậy? – Sonoko để tay mình lên trán cô

- Tớ khỏe rồi. Cậu ko phải lo nữa đâu. Thôi mình đi đi – Ran lấy tay Sonoko ra

- Ừhm cậu hết nóng rồi. Thôi mình đi – Sonoko kéo tay Ran ra cửa

- Từ hôm wa đến h 2 đứa kia cứ làm như là tớ sắp chết đến nơi vậy, hết nhắn tin rồi tới gọi điện làm cái đt tớ như muốn nổ tung ra – Ran than vãn

- Thì tụi nó lo cho cậu mà ^^! Hôm wa sau khi cậu về thì cái nhóm của Shinichi có qua hỏi thăm cậu đó – Sonoko vừa đi vừa kể

- Shinichi có nói gì ko? – Ran hỏi theo quáng tính vì từ tối hôm qua đến h trong đầu cô chỉ nghĩ về cái tên cô cho là đáng ghét đó

- Shinichi & Makoto ko có qua! Chỉ có Kaito và Hattori wa thôi. Vì hình như 2 người đó hôm wa bận việc gì trên phòng cô Haibara ấy. Ủa mà sao cậu lại hỏi về Shinichi? Cậu ghét cay ghét đắng hắn cơ mà? – Sonoko xổ luôn 1 tràn

- À ừ ko có gì đâu. Tại hắn là trưởng nhóm nên tớ hỏi vậy thôi – Ran lấp liếm

- Nhắc tới hắn mới nhớ nha, tớ vẫn ko thể hiểu nổi tại sao hắn lại đề nghị đưa cậu đến phòng y tế chứ? Xưa nay cậu và hắn luôn đồi đầu với nhau mà? – Sonoko nhớ lại

- Thì chắc hắn thấy thương hại tớ vì ko có ai đủ sức làm việc đó. – Ran cười - Ủa mà tớ nhớ là trong nhóm đó thì Makoto phải là người khỏe nhất chứ?

- Thì cô Haibara cũng đề nghị là Makoto làm mà ai dè anh ta lại mắc chứng sợ con gái. Tớ pó tay luôn – Sonoko

- Thiệt sao? Mà lúc tớ ngất thì có chuyện gì vui xảy ra nữa ko?

- Trời, vui gì mà vui, lúc đó ai cũng lo cho cậu đâu có tâm trạng mà giỡn – Sonoko chợt nhớ ra – À mà hình như có đó, nhưng tớ ko biết phải chuyện vui ko nữa

- Chuyện gì?

- Thì lúc cậu ngất đi cái tên Hattori châm chọc cậu nên bị Kazuha cho “ ăn “ 1 cái tát đau điếng – Sonoko cười tinh nghịch

- Ồ! Rồi Hattori có nói gì ko?

- Nói gì nữa bây h, hắn bị vậy là đáng lắm – Sonoko

Do Ran và Sonoko quá tập trung vào việc “ 8 “ nên ko để ý rằng họ đã đến trường

- Ran! – Aoko chạy ra

- Chào Aoko, Kazuha – Ran cười tươi

- Cậu hết bệnh chưa? – Kazuha hỏi

- Rồi! Thôi mình vô lớp đi, tớ cần chép lại bài ngày hôm qua – Ran đi thẳng vào trường

Rồi cả bọn kéo nhau vào lớp, khi đi ngang qua lớp của Shinichi thì Ran liếc khẽ qua nhắm tìm kiếm “ cái tên đó “ nhưng cô ko thấy vì Shinichi vẫn chưa vào lớp

- Hey, Ran! Khỏe lại chưa? – Kaito thấy Ran đứng trước cửa nên chạy ra

- Chào Kaito, tớ khỏe nhiều rồi, cám ơn cậu – Ran đáp 1 cách lịch sự

- Này, bạn cô ko có việc gì rồi nên cô có cần xin lỗi tôi về cái tát hôm wa ko đấy? – Hattori nhìn Kazuha

- Anh muốn tôi tát thêm 1 cái nữa ko hà? – Kazuha liếc thẳng vào Hattori làm anh chàng nhớ lại cái tát hôm qua nên đành nín thinh vì anh ko muốn tối nay về lại phải lăn hột vịt nữa ^^!

- Thôi tụi mình về lớp đi – Aoko lên tiếng

- Ừhm, chào các cậu – Ran vẫy tay rồi đi về lớp

Buổi học trôi qua rất nhẹ nhàng và vui vẻ. Khi ra về thì Ran định đi qua lớp kế bên để cám ơn Shinichi – đó là quyết định cuối cùng khi cô suy nghĩ trong suốt cả buổi học.

Nhưng khi thấy Shinichi đứng trước cửa lớp thì bỗng nhiên cô khựng lại mà ko bước tới vì cô nghĩ trong lúc này nhìn cậu ấy thật đẹp – 1 vẻ đẹp mà trước h cô ko phát hiện ra….

Ran! Làm gì đứng như trời trồng vậy – Sonoko đi lại

- À ko có gì, tớ đứng đợi các cậu thôi – Ran trả lời nhưng ko quay lại

- Thiệt ko? Mà cậu đang nhìn cái gì đến nỗi ko quay lại nhìn tớ vậy – Sonoko thấy Ran như vậy nên nhìn theo hướng của Ran còn Ran thì im lặng ko nói gì

Á À, biết rồi nha… - Sonoko chọc Ran

- Hả? Ko ko có gì đâu cậu đừng nghĩ bậy. Tớ…. – Ran giật mình sau câu nói của Sonoko

- Tớ sao? Tớ kết cậu ấy hả? – Sonoko cười gian xảo

- Ko có mà – Ran đỏ mặt – Tớ …chỉ muốn qua cám ơn cậu ấy chuyện hôm qua thôi

- Có chuyện gì vậy? – Aoko và Kazuha đi lại

- À ko có gì đâu, chả là Ran nhà ta đã biết rung động rồi - Sonoko tiếp tục chọc Ran

- Sao? Là ai mà số đỏ quá vậy? – Kazuha hào hứng

- Là anh chàng thám tử đẹp zai Shinichi Kudo chớ ai! – Sonoko cười

- Hả? Thật ko? – Aoko và Kazuha đồng thanh

- Ko có đâu, mấy cậu đừng nghe Sonoko nói bậy. Tớ chỉ muốn qua cám ơn cậu ấy về chuyện hôm qua thôi – Ran lấp liếm

- À ra vậy – Aoko và Kazuha cười ranh mãnh

Tiếng la đồng thanh của Aoko và Kazuha làm chấn động đến tai của 4 anh chàng hotboy và cả 4 bước lại chỗ các nàng hotgirl đang đứng

- Có chuyện gì mà mấy cô la dữ vậy? – Shinichi hỏi

- À ko có gì, chúng tôi chỉ đang bàn luận 1 số vấn đề trong lớp thôi – Ran trả lời nhưng ko nhìn thẳng vào Shinichi

- Mà cô khỏe lại chưa? – Shinichi nhìn thẳng vào Ran

- Tôi khỏe rồi, mà tôi muốn….muốn…. – Ran ấp úng vì cô ko biết nói sao

- Có chuyện gì àh?

- Àh ko, tôi chỉ muốn….muốn c-á-m-ơ-n anh về chuyện hôm qua thôi – Ran cố gắng rặn 2 chữ “ cám ơn “

- Chuyện hôm qua là chuyện gì? – Shinichi hỏi ngây thơ

- Thì là chuyện hôm qua anh bế cô bạn tôi vào phòng y tế đó – Sonoko chen vào

- À là chuyện đó hả. Ko có gì đâu chỉ là hôm qua tôi thấy cô nằm chèm bẹp dưới sàn nên tôi giúp cô để cô khỏi mất mặt với các fan nhóm hoygirl thôi – Shinichi nói như vậy nhưng trong lòng anh thì lại nghĩ khác và cái cảm giác đó vẫn còn lại trong anh vì đứng trước mọi người anh ko có can đảm nói thật

- Cái gì? Nằm….chèm….bẹp á? – Ran tức giận

- Ừ thì chèm bẹp – Shinichi chọc Ran

- Cậu…. – Ran hơi thất vọng nên ko biết nói gì nữa

- Cậu nói hơi quá đó, cô ấy đâu có chèm bẹp như cậu nói – Kaito lên tiếng bênh vực Ran

- Thôi mình đi – Ran quay đi vì cô ko muốn nhìn thấy Shinichi lúc này

- Ran! Đợi tớ với – cả 3 Sonoko, Aoko và Kazuha chạy theo

Ran bước đi trước sự ngạc nhiên của nhóm hotboy và ko ai hiểu tại sao đang nói chuyện mà Ran lại đi như vậy. Câu trả lời chỉ là cô ko muốn thấy Shinichi lúc này và lại cãi nhau với Shinichi….

Chương V: Nô lệ hay Đính hôn?

Tối hôm đó sau khi Sonoko về đến nhà thì cô nghe đc 1 tin động trời mà cô ko thể nào tin đc chuyện đó lại xảy ra với cô

- Có gái cưng của mẹ về rồi àh? – Bà Suzuki chạy ra

- Í! Có chuyện gì mà hôm nay mẹ xưng hô thấy ghê quá zậy? – Sonoko le lưỡi ớn lạnh

- Zô đây zô đây, ba mẹ có 1 sự bất ngờ cho con – bà kéo tay Sonoko vào trong
Sau khi Sonoko và bà Suzuki yên vị trên chiếc ghế sa-lông lớn nhất nhà thì ba cô – ông Suzuki mới lên tiếng

- Hôm nay ba muốn con đi xem mắt 1 người! – ông nói quả quyết
HẢ? CÁI GÌ? XEM MẮT? – Sonoko la lớn

- Ừhm, đó là chuyện trước khi con sinh ra và hôm nay ta phải thực hiện lời hứa đó – bà Suzuki nói theo chồng

- Ko đời nào con đồng ý đâu. Vì mẫu người mơ ước của con phải là 1 người cao ráo, đẹp trai, ga-lăng & lịch sự với phụ nữ ( chợt cô nghĩ đến Kaito )

- Yên tâm! Ba đã gặp cậu ta rồi, đúng như con mong muốn – ông Suzuki cười

- Thật ko? – mắt cô mừng rỡ nhưng sau đó lại đổi ý ngay – mà thôi, con ko đi đâu

- Sao vậy?

- Vì dù hắn có như ba nói đi nữa thì con ko thể nào có đc tình cảm với 1 người chưa từng gặp bao h – Sonoko cảm thấy ngán ngẩm bởi cuộc xem mắt bất ngờ này

- Ko đc, dù ko chịu con vẫn phải đi, ba đã hẹn người ta hết rồi. Con lên thay đồ mau, ba cho con 30’ đó – ông nói chắc nịt

- Ba….. - Sonoko nhìn ba mình với vẻ ko đồng ý nhưng thấy ông qua nghiêm nên cô đành miễn cưỡng lên lầu thay đồ

1h sau gia đình Suzuki đã có mặt tại điểm hẹn

- Sao mà lâu qua vậy? – Sonoko nhìn đồng hồ

- Con chờ chút đã, đừng có nôn quá như thế chứ - bà Suzuki cười rồi nhìn ra cửa – A, họ đến rồi kìa

Sonoko nhìn ra cửa xem cái tên đó có như ba nói hay ko, ai ngờ trong 1 buổi tối mà cô lại có 2 lần đứng tim

-A…Anh….. – Sonoko ko nói nên lời khi người ngồi cùng bàn với mình lại là anh chàng sợ con gái – Makoto Kyogoku

- Chào cô, chào 2 bác, cháu tên là Makoto Kyougoku – Makoto lễ phép lịch sự như chưa bao h gặp Sonoko

- Chào cháu – ông Suzuki liếc xéo Sonoko ý nói con chưa chào người ta đấy

- Chào 2 bác, chào anh, cháu tên là Sonoko Suzuki – Sonoko hiều đc ý ba mình nên cô miễn cưỡng lễ phép

- Chào cháu, càng lớn càng đẹp gái đấy – ông Kyougoku cười

Sonoko mặc kệ lời khen của bên “ nhà trai “ và mặc kệ những gì bố mẹ cô đang nói vì lúc này cô đang nghĩ lại lời ba nói khi nãy ….ôi trời….theo suy nghĩ cô thì nó hoàn toàn trái ngược

- Sonoko này, cháu đang học trường nào? – bà Kyougoku hỏi

- Dạ? – Sonoko giật mình – Dạ, cháu đang theo học trường Teitan ạ

- Ồ trùng hợp quá nhỉ, thằng Makoto nhà bác cũng học ở đó đấy! Vậy là cháu với nó có gặp nhau ở trường bao h chưa? – bà Kyougoku mừng rỡ với câu trả lời của Sonoko

- Dạ, rồi… - Sonoko nói lí nhí

- Vậy thì hay quá – ông Kyougoku nhìn sang ông bà Suzuki rồi gật đầu bí hiểm

- À hay 2 đứa ra ngoài nói chuyện đi, ở đây có vẻ hơi ngại nhỉ? – ông Suzuki đề nghị

- Dạ vâng – Sonoko mừng húm khi nghe ba mình nói vậy vì cô đã muốn đi ra ngoài từ nãy giờ

Rồi Sonoko nhanh chân chạy ra ngoài mặc cho Makoto chạy theo. Cô ra công viên ngồi trên chiếc ghế xích-đu để thưởng thức gió trời

- Wow! Đã quá – Sonoko vươn tay la lớn

- Ngồi trên đó làm cho cô vui dữ vậy sao? – Makoto ngồi bên chiếc ghế đá nói qua

- Chứ sao! Mà tôi ko ngờ người tôi đi xem mắt lại là 1 người sợ con gái như anh đó nha! – Sonoko liếc sang

- Còn tôi thì biết trước là cô rồi! – Makoto phản bác lại

- Vậy sao anh lại còn đồng ý chứ? – Sonoko nhìn Makoto

- Vì tôi cũng như cô bị ép buộc thôi – Makoto cười khẩy

- Sao anh biết tôi bị ép buộc?

- Chuyện đó đơn giản thôi mà ^^ _ Makoto cười bí hiểm

- Thì cứ cho là vậy nhưng tôi báo cho anh biết trước là anh đừng có mơ là tôi sẽ đính hôn với anh – Sonoko nhìn lên trời

- Tại sao? Tôi có gì ko tốt àh? – Makoto tự ái khi bị Sonoko xem rẻ

- Đơn giản là vì anh ko đủ tiêu chuẩn của tôi

- Tiêu chuẩn của cô là như thế nào?

- Thì phải đẹp trai, cao ráo, ga-lăng và lịch sự. Ví dụ như là anh chàng Kaito bạn của anh đấy!

- À thì tôi công nhận là tôi ko đủ tiêu chuẩn đó mà tôi có đc 1 thứ mà Kaito ko thể nào sánh đc – makoto vênh mặt

- Là cái gì?

- Thì là về võ nghệ! Cô đừng quên tôi đã đoạt giài karate tòan quốc đấy nhé

- Xời tưởng gì, cái thứ đó thì Ran – bạn tôi cũng có vậy

- Ran làm sao đấu lại tôi, cô ấy là con gái mà

- Gái thì sao chứ? Bộ hễ là con gái là sẽ yếu hơn con trai àh?

- Chứ sao? Bây h cô dám cá cược với tôi ko?

- Cá gì?

- Thì trường ta sắp tổ chức 1 cuộc thi karate dành cho học sinh mình, nếu bạn cô thua tôi trong cuộc thi đó thì cô sẽ phải đính hôn với tôi!

- Còn nếu bạn tôi thắng?

- Thì tôi sẽ làm nô lệ cho nhóm cô suốt đời. Vậy là cô lời quá rồi

- OK! Tôi đồng ý – Sonoko cười – Thôi bây h tôi phải về đây, trời tối rồi

- OK, bye cô. Nhớ lời tôi nói đó

Sonoko chạy đi và vẫy tay lại chào Makoto.

Sáng hôm sau

- Ran! Ran! – Sonoko thở gấp khi phải chạy thẳng lại chỗ Ran đang đứng trong trường

- Có chuyện gì mà cậu chạy gấp dữ vậy? – Ran lấy khăn giấy đưa cho Sonoko

- Trường mình sắp tổ chức cuộc thi karate phải ko?

- Ừhm mà chi zậy

- Trong cuộc thi đó, cậu nhất định phải thắng – Sonoko nhìn Ran

- Tại sao? - Ran ngạc nhiên trước câu nói của Sonoko

Từ xa thì Kazuha và Aoko đi lại

- Chào! 2 người đang nói chuyện gì vậy? – Kazuha cười tươi

- Tớ cũng chẳng biết. Tự dưng Sonoko bảo tớ phải thắng trong cuộc thi karate sắp tới

- Cậu dư sức thắng mà – Aoko cười rồi cô nghĩ lại - Ủa mà sao Sonoko lại kêu như vậy?

- Thì là…. – Sonoko kể lại câu chuyện tối qua cho đám bạn của mình nghe
Sau khi nghe xong thì mắt chữ O, mồm chữ A của Ran, Kazuha và Aoko hoạt động hết cỡ

- Có chuyện vậy thật sao? – Ran ngạc nhiên

- Ừhm nên cậu nhất định phải thắng – Sonoko

- Đúng đó Ran, cậu ko thể để Sonoko đính hôn với cái tên sợ con gái đó – Aoko hùa theo

- Tớ….nhưng với Makoto tớ sợ địch ko nổi – Ran suy nghĩ

- Sao lại ko nổi, cậu với hắn ngang nhau mà – Kazuha

- Biết là vậy nhưng Makoto là con trai nên sức của cậu ấy mạnh hơn tớ!

- Ko sao, tớ tin là cậu thắng – Sonoko chắc nịt

- Ừhm để tớ cố gắng xem sao. Thôi, vào lớp
Ran kéo đám bạn của mình vào lớp

Trước cửa lớp của nhóm hotgirl hôm nay thì có nhóm hotboy tự nhiên đứng ở đó làm tụi con gái trong trường cứ vây lấy làm 4 cô nàng ko tài nào bước vào đc. Khó khăn lắm 4 nàng mới chen vào đứng trước mặt 4 anh chàng

- Này này, mấy người gây tắc nghẽn giao thông quá đấy nhé – Aoko tức giận

- E hèm! – Shinichi hắng giọng – Chúng tôi qua đây chỉ muốn làm rõ 2 việc

- 1 là chuyện hôm qua đang nói chuyện với chúng tôi thì tại sao các cô bỏ đi ko nói tiếng nào…. – Hattori tiếp lời Shinichi

- 2 là chuyện tối hôm qua giữa cô bạn Sonoko của các cô và anh bạn Makoto của chúng tôi – Kaito tiếp lời

- Tôi thay mặt tất cả trả lời: 1/ chuyện hôm qua là tôi ko còn gì để nói nên mới đi. 2/ chuyện đó mấy anh nên hỏi rõ anh bạn Makoto thì hơn. – Ran trả lời ngắn gọn

- Vậy bây h mấy anh có thể nhường chỗ cho chúng tôi vào lớp chứ? – Sonoko lấy tay đẩy Shinichi qua vì anh chàng đứng ngay cái cửa lớp.

- Ê này…. – Kaito gọi theo nhưng thật đáng tiếc, cửa lớp đã đóng sầm lại

Thế là 4 anh chàng đành phải đi vào lớp vì tiếng trống đã vang lên…
Chương VI: Hội nghị quán ca-fe

Đến giờ tan học thì 1 lần nữa trước cửa lớp của các nàng lại bị các chàng án ngự

- Cái gì nữa đây trời! – Ran ngán ngẩm

- Thì vẫn là chuyện lúc sáng, tụi tôi chưa nói xong mà các cô đã bay vô lớp rồi – Shinichi đứng dựa cửa, nhưng cái dựa cửa này ko làm cho Ran thấy thích như lúc trước mà bây giờ cô nàng lại thấy đáng ghét

- Chuyện đó Ran đã nói xong hết rồi mà. Các anh nghe ko hiểu sao? – Kazuha nạt

- Thì ko hiểu mới qua hỏi cho rõ, chứ nếu hiểu thì tụi tôi đâu cần nhọc công mất sức qua hỏi chứ - Hattori nhìn Kazuha

- Hừm nói zậy các anh nên lấy tên CLB là H-Ộ-I-N-H-Ữ-N-G-N-G-Ư-Ờ-I-N-G-Ố-C đi – Kazuha la lớn vào mặt Hattori

- Cô…. – Hattori vuốt ngực nén cơn tức giận

- Thôi thôi cho tôi xin đi 2 người! Gặp là cãi gặp là cãi ko biết chán sao? Nếu chúng ta còn đứng đây nữa thì sẽ gây náo loạn cái trường này mất! – Kaito lên tiếng giản hòa

- Đúng đó, theo tôi thì chúng ta nên kiếm 1 cái quán nào đó để nói cho tiện – Makoto đề nghị

- Thôi đc, vậy đến nhà tôi đi…. – Ran chưa dứt câu…

- Cái gì? Nhà cô á? – Hattori la lên

- Cậu nghe Ran nói hết đi đc ko? – Kazuha lườm Hattori

- Dưới nhà tôi có quán Poirot Café đc lắm – Ran ra ý kiến

- Thôi đc, vậy chúng ta đi.

Rồi cả bọn kéo đến nhà Ran, í nhầm quán café dưới nhà Ran ^^. 15 phút sau tất cả đã có mặt đông đủ

- Các cậu vô trước đi, tớ lên nhà cất cặp cái rồi xuống liền. Các cậu đưa cặp đây tớ cất luôn cho, tí lên lấy về - Ran nhìn

- Ừhm, chứ cầm nó vướng víu quá – Aoko lấy cặp của Kazuha và Sonoko rồi đưa cho Ran

- Này sao cô ko giữ giùm chúng tôi luôn – Hattori lên tiếng

- Cậu có mà mơ á! Phòng tôi ko có chỗ đâu mà chứa cặp các cậu – Ran quay lại

- Xí! – Hattori lè lưỡi

- Thôi vào! Đứng đây ko mỏi chân àh? – Shinichi đẩy cửa quán rồi vào trước

5’ sau thì cả bọn đã yên vị trên chiếc ghế ngồi trong quán, có cả Ran nhé

- Hi chị Azusa! – Ran cười nhìn chị phục vụ – rồi cô quay sang đám bạn – các cậu uống gì?

- Tớ uống đá chanh luôn. Còn Aoko và Sonoko? – Kazuha quay sang hỏi

- Cho tớ và Sonoko ca-fe sữa -Aoko

- Còn mấy cậu? – Ran nhìn sang đám con trai đang chằm chằm vô cái Menu

- 4 chai Pepsi – Shinichi đóng gập cái menu lại. Còn 3 đứa kia cũng gật đầu theo

- Vậy chị cho em 2 đá chanh, 2 ca-fe sữa và 4 Pepsi! – Ran đưa tất cả Menu cho Azusa

- Rồi, em đợi tí, 10’ có liền – Azusa cười tươi và đi vào trong

Đúng 10’ sau chị Azusa đem nước ra cho tất cả

- Hừm – Shinichi hắng giọng – chúng ta quay về chủ đề chính đi

- Thôi đc – Ran uống 1 ngụm nước rồi nói – Chuyện thứ nhất xem như ko còn gì để nói nữa, bây h chúng ta chỉ bàn chuyện của Sonoko và Makoto thôi

- Cũng đc. Mà mấy cô tính sao về cái điều kiện đó – Hattori

- Thì như Makoto nói là nếu Ran thua thì tôi phải đính hôn với anh ta… - Sonoko nói

- Còn nếu Ran thắng thì Makoto phải làm nô lệ cho nhóm chúng tôi suốt đời – Aoko nói tiếp

- Khoan! Tôi muốn thay đổi chút đỉnh – Makoto lên tiếng

- Anh nói đi – Kazuha

- Nếu tôi thắng thì Sonoko sẽ phải đính hôn với tôi còn phải chấp nhận 1 đk mà tôi đưa ra

- Đk gì? – Sonoko hồi hộp

- Tới lúc đó tôi sẽ nói

- Ê khoan, nếu như vậy thì phải thêm 1 đk nữa nếu Ran thắng – Aoko lên tiếng

- Thôi đc, tôi đồng ý! Mấy cô nói đi

- Ừhm nếu tôi thắng thì ko phải chỉ mình anh làm nô lệ cho chúng tôi mà là TẤT CẢ 4 người các anh sẽ phải làm NÔ LỆ cho chúng tôi – Ran nói lớn

- CÁI GÌ? KO BAO GIỜ - Hattori và Shinichi đứng dậy

- E hèm 2 người bình tĩnh nào! 4 người các anh chỉ làm nô lệ cho chúng tôi đến khi nào chúng tôi lập gia đình thôi chứ ko phải là suốt đời – Ran nhắc

- Trời có khác gì đâu, biết khi nào mấy cô lập gia đình chứ? Mà như các cô thì càng khỏi hy vọng rồi - Hattori

- Cứ cho như anh nói đi thì các anh sẽ phải làm nô lệ cả đời đấy – Aoko phá lên cười

- Thôi đc, tôi đồng ý – Makoto lên tiếng

- Ko! Ko! Tôi ko đồng ý – Shinichi xua tay

- Tôi cũng vậy. Chuyện này nếu thắng tôi cũng đâu có lợi gì đâu – Hattori hùa theo

- Tôi đồng ý với Makoto! – Kaito giơ tay lên rồi quay sang 2 anh bạn khó chịu của mình – Này nếu các cậu ko đồng ý thì đứng có hòng mà đi đc về nhà nhé

- Là sao? – Shinichi và Hattori ra vẻ khó hiểu

- Thì cứ nhìn xuống chân đi rồi biết – Kaito cười mỉm

- Sao lại thế này? Tên đạo chích kia! Trả giày lại cho bọn tôi – Shinichi và Hattori la

Nhóm Hotgirl thấy Shinichi và Hattori như vậy liền phá lên cười

- Đc thôi! Vì chúng ta là bạn bè mà nên tớ sẽ trả lại giày cho các cậu để các cậu còn giữ đc tí thể diện của mình. Còn Makoto thì sao? Các cậu phải cho hắn tí thể diện chứ! – Kaito thuyết phục

Ngồi suy nghĩ 1 lát thì Shinichi mới lên tiếng

- Thôi đc, tớ đồng ý!

- Còn Hattori? – Kaito nhìn sang

- Tớ….thôi đc! Tớ đồng ý – Hattori nói với vẻ mặt ỉu xìu

- OK! Quyết định vậy nha. Thôi các cậu uống nước đi – Sonoko cười tươi

Cả bọn đang chuyện tròn “ vui vẻ “ thì bỗng…

- Ran! Ran!

Ran quay ra cửa thì thấy bố mẹ cô. 2 người bước vào quán

- Con làm gì ở đây vậy? – mẹ cô – bà Kisaki hỏi giọng nhẹ nhàng

- Dạ, con đi uống nước với mấy người bạn – Ran cười

Ông Mori nhìn vào bàn Ran thì ông thấy “đối thủ” của mình

- Á! Shi….nni…. chi – ông lấp lửng

- Dạ chào bác ạ - Shinichi cười tươi

- Mi…mi làm gì ở đây?

- Dạ, uống nước thôi chứ ko có gì đâu ạ - Shinichi ^^

- Con quen hắn hả Ran? – ông quay sang con gái iu của mình

- Dạ vâng! Bạn cùng trường với con

- Ko đc, bố cấm con quen hắn!

- Cái ông này, con quen bạn bè là điều tốt chứ sao lại cấm – bà Kisaki vỗ vào lưng chồng

- Nó muốn quen ai thì quen nhưng ko đc quen cái tên thám tử trẻ con này!

- Hihi coi bộ ông ko phá án lại người ta thì đâm ra ghét à? – bà Kisaki cười rồi quay sang Ran – Mẹ rất vui khi con quen đc rất nhiều bạn như thế này, nhìn đứa nào cũng thông minh, đẹp trai đẹp gái

- Dạ, cám ơn mẹ! ^^

- Bà…

- Thôi con ở chơi với mấy bạn, mẹ lên nhà đây. – bà quay sang – Chào các cháu nhé – Đi thôi

- Vâng! Chào 2 bác ạ! - Cả bọn

Rồi ông bà Mori đi lên nhà mình…..

- Sao ba cậu có vẻ hằn học Shinichi quá vậy? – Aoko

- Thì tại hắn phá đc vụ án mà vụ án đó ba tớ thụ lý nhưng ko phá đc, thế là ghét thôi – Ran

- Chứ sao! Thám tử Mori sao lại sánh đc với tôi – Shinichi vênh mặt

Ran thấy Shinichi nói vậy liền tạt nguyên ly trà đá lên mặt Shinichi làm anh chàng sặc sụa còn cả bọn đc 1 trận cười vỡ bụng.....
Chương VII: Đòn Karate quyết định

Sáng sớm mai vô trường thì cả bọn đều thấy khác lạ trong người mà ko hiểu vì sao….rồi bất chợt 1 tiếng nói vang lên làm cả bọn giật mình

“ Loa Loa Loa – trường chúng ta sắp tổ chức cuộc thi Karate dành cho học sinh nên cô mời 2 nhóm CLB đứng đầu trường ta lên phòng giám thị để nhận nhiệm vụ cho mình – Loa loa loa”

À thì ra đó là tiếng của cô giám thị Haibara Ai. Dường như tiếng nói đó có tác động rất mạnh đến 2 CLB nên chưa đầy 1’ sau cả 8 người đều có mặt tại phòng giám thị

- Ồ sao lần này các em đến nhanh vậy, cô mới để cái Loa xuống là các em có mặt rồi
– Haibara ngạc nhiên

- Dạ! Chào cô ạ! – Cả bọn lí nhí

- Coi bộ cuộc thi lần này rất quan trọng với 2 em hả? – cô Hai nói

- Dạ! Sao ạ? – Sonoko và Makoto giật mình

- Em sao vậy Sonoko? Ý cô nói là Ran và Makoto cơ mà? – cô nhìn Sonoko

- Dạ…dạ ko có gì đâu ạ! - Sonoko xấu hổ

- 2 em đang tranh chức vô địch toàn trường mà đúng ko? Mà cuộc thi này thì sẽ quyết định chức hiệu đó sẽ thuộc vào tay ai với lại giải thưởng cũng hấp dẫn lắm – cô Hai cười bí ẩn

- Gìải thưởng đó là gì ạ? – Ran thắc mắc

- Hì…tới lúc đó các em sẽ biết – Haibara chuyển đề tài – Thôi! Bây h cô phân công cho các em đây

Cả bọn hồi hộp chờ đợi và lắng nghe cô giám thị

- Shinichi và Sonoko sẽ phụ trách ghi tên những bạn nào đăng ký tham gia cuộc thi! – cô Hai đưa tờ giấy phụ trách cho Shinichi và Sonoko – Kazuha và Hattori sẽ phụ trách xem xét sân đấu cũng như sân tập cho các thí sinh…

- Hả? – Kazuha và Hattori la lên

- Sao? Có chuyện gì àh? – cô Hai quay sang

- Dạ, cô có thể phân công em với Aoko hoặc Kaito cũng đc chứ đừng phân cho cái tên này – Kazuha năn nỉ cô Hai

- Xí, cô tưởng tôi thích làm chung với cô lắm àh? – Hattori châm Kazuha

- Ko đc! Mọi việc cô đã phân xong hết rồi, mỗi nhóm làm phải có 1 trai và 1 gái mới hợp sức làm nhanh đc – giọng cô Hai quả quyết và đưa bảng phụ trách cho Kazuha giữ

- Nhóm còn lại là phụ trách về kháng đài và ghế ngồi của các Cổ Động Viên cũng như Vận Động Viên và các thầy cô là Aoko và Kaito – cô Hai đưa bảng phụ trách cho Aoko

- Vâng ạ! – Aoko gật đầu

- Còn Ran và Makoto làm việc gì vậy cô? Shinichi thắc mắc khi không nghe cô Hai nhắc đến 2 người đó

- 2 em đó không phải làm gì hết và việc duy nhất họ làm là phải luyện tập thật chăm chỉ vì chức vô địch sắp tới chỉ dành cho người thật sự xứng đáng mà thôi!

- Dạ em biết rồi ạ! – Makoto

- Em sẽ cố gắng luyện tập! – Ran

- Tốt! Thôi các em về làm nhưng công việc của mình đi. Chỉ còn 1 tuần nữa là cuộc thi sẽ diễn ra đó – cô Hai nhắc nhở

- Vâng! Chào cô ạ

- Ừhm chào các em

Rồi cả bọn ra khỏi phòng giám thị và mất dạng sau cánh cửa ấy!

Thời gian sau đó thì công việc của các nhóm cũng bắt đầu hoạt động nhưng các nhóm mà gây ồn ào nhất có lẽ là nhóm của Kazuha và Hattori bởi cơ bản 2 người này gặp là cãi! Kazuha đưa ra ý gì thì đều bị Hattori phản bác và ngược lại!

Nhưng thời gian cũng thấm thoát thoi đưa, ngày thi đấu cũng chính thức đc bắt đầu
Sáng ngày hôm ấy ai ai cũng hồi hộp trong lòng mà người lo sợ nhất có lẽ là Sonoko vì cuộc chiến này liên quan đến vận mệnh sau này của cô nhưng người quyết định cái vận mệnh đó thì thuộc về Ran và Makoto

“ Mời tất cả các thí sinh của chúng ta trở về trong kháng đài để chuẩn bị! Còn các bạn cổ động viên thì ngồi ngay phía trước sàn đấu vì chúng ta sắp đc chứng kiến 1 cuộc thi lớn nhất trường ta “ , giọng cô giám thị Haibara vang khắp trường

- Thôi tớ vào nha – Ran

- Ừh cố lên đó, bọn tớ đi kiếm chỗ ngồi tốt để đợi tin tốt từ cậu – Sonoko nháy mắt

- OK! – Ran cười với nhóm bạn mình rồi chạy đi

Từ xa ông bà Mori đi lại quầy nước

- Chào cháu! Cháu có biết cô bạn tên Ran Mori ko? – bà Kisaki cười thân thiện nhìn Kazuha bởi cô bạn này đang đi mua nước

- Dạ biết! 2 bác phải là ba mẹ Ran ko ạ? – Kazuha phát hiện ra

- Đúng rồi, ssao cháu biết? – bà Kisaki ngạc nhiên

- Dạ lúc trước tụi cháu đi uống nước dưới nhà Ran nên có gặp bác qua

- Àh bác nhớ rồi! Mà lúc ấy bác thấy có nhiều đứa lắm mà, sao có mình cháu vậy?

- Dạ mấy bạn ấy ngồi trên kia còn cháu thì đi mua nước. Ran thì đi vô trong khán đài chuẩn bị rồi ạ! – Kazuha cười tươi

- Thôi, bác cháu mình lên đó luôn đi. Mà cháu tên gì?

- Dạ cháu tên Kazuha Toyama ạ!

- Ừhm cháu dễ thương lắm. Thôi mình đi

- Vâng ạ

10’ sau thì trận đấu bắt đầu diễn ra và dĩ nhiên Ran và Makoto dễ dàng vượt qua các đối thủ cùng trường chỉ trong 5’ đầu tiên và cùng nhau bước vào trận chung kết…

- Tuyệt lắm Ran! – Sonoko đưa cho Ran ly nước

Ran cười và đón lấy ly nước từ Sonoko

- Còn trận cuối phải ko Ran? – ông Mori hỏi con mình

- Dạ vâng ạ!

Nhóm Hotboy cũng đi lại chỗ Ran

- Cô chơi tuyệt lắm. – Shinichi vỗ tay

- Còn 1 trận cuối nữa thôi nên cô hãy cố gắng lên nhé – Kaito động viên

- Ừhm cảm ơn.

Đang nói chuyện thì giọng cô giám thị lại vang lên: “ Xin mời 2 thí sinh xuất sắc nhất giải đấu trở về kháng đài để chuẩn bị bước vào trận chung kết “

- Thôi tớ vào trước đây – Ran đưa lại ly nước cho Sonoko

- Ừh cố lên! – cả bọn ( đám con gái + Kaito )

Thế là trận đấu được mọi người mong đợi nhất đã diễn ra trước sự chứng kiến toàn trường.

Và dường như trong suốt trận đấu thế trận luôn nghiêng về Makoto, ta tưởng chừng Makoto có thế quật ngã Ran bất cứ lúc nào nhưng ý chí thi đấu của Ran ko cho phép điều đó làm cho mọi người đều hồi hộp và lo sợ. Trận đấu chỉ còn lại vòn vẹn đúng 5’ mà vẫn chưa có ai chiến thắng nên sự hồi hộp xen lẫn lo lắng của mọi người càng tăng lên gấp bội. Còn đúng 1’ cuối bỗng Makoto nhìn xuống phía khán đài thì thấy Sonoko ra hết sức cổ vũ cho Ran nên anh bỗng lung lay ý chí và bị Ran quật ngã đúng vào giây cuối cùng của trận đấu

- YEAH! HOAN HÔ! – nhóm hotgirl la lên vì sung sướng nhất là Sonoko

- Trời ạ! Makoto ơi, cậu đưa cả nhóm vào địa ngục rồi – Shinichi và Hattori ôm mặt nghĩ đến chuỗi ngày làm nô lệ nhưng tận sâu trong lòng của Shinichi anh vẫn chúc mừng Ran

Từ phía khán đài đều ồ ạt la lên chúc mừng cho Ran.

Về phần Ran lúc này thì cô đã hoàn toàn kiệt sức vì trước giờ cô chưa gặp 1 đối thủ nào mạnh như Makoto và nếu như Makoto ko có vài giây lung lay thì cô khó có thể hạ đc anh chàng này

- Xin chúc mừng, chúc mừng nhà đương kim vô địch của chúng ta – cô Hai lên khán đài ôm lấy Ran

- Vâng! Cảm ơn cô ạ! – Ran cười

- Em có cần vài phút để lấy lại sức trước khi giải đc trao ko?

- Dạ, em nghĩ là cần ạ

- Thôi đc, em xuống dưới các bạn đi. 30’ sau thì việc trao giải sẽ chính thức diễn ra

Ran gật đầu rồi đi xuống dưới khán đài

- Cậu tuyệt vời lắm Ran! – Sonoko chạy lại ôm Ran làm cho cả Aoko và Kazuha cũng chạy lại ôm chầm lấy cô bạn mình

- Cám ơn các cậu – Ran nhiệt tình

- Chúc mừng cô! Cô xứng đáng đạt danh hiệu đó – Makoto đi lại

- Tôi nghĩ cũng nhờ anh cả thôi. Cảm ơn anh rất nhiều – Ran bắt tay Makoto

- Ran, con uống tí nước đi này. Con tuyệt lắm – bà Kisaki đưa cho Ran chai nước suối

- Cám ơn mẹ! – Ran nhận lấy chai nước

- Con gái Mori này phải như vậy chứ. Hehehe – ông Mori cười rất ư là tươi ^^

- Chúc mừng cô. – Kaito

- E hèm, chúng ta sắp có 4 nô lệ rồi – Kazuha liếc cười nhìn Hattori

- Ôi trời - Hattori và Shinichi thiểu não

Rồi tất cả mọi người đều bu lại vây quanh Ran chúc mừng nhà ĐKVĐ của trường....

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 9:49 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



Chương VIII: Niềm tin từ bạn

Đúng 30’ sau lễ trao giải đã chính thức đc diễn ra

- Xin mời á quân cuộc thi – Makoto Kyogoku – Cô Hai cao giọng
Makoto bước lên sân khấu nhận giải

- Chúc mừng em

- Cám ơn cô

- Và bây h là giây phút quan trọng nhất, thí sinh đoạt giải quán quân – Ran Mori

Ran bước lên khán đài và theo sau là 1 tràn pháo tay dài ko dứt

- Chúc mừng em, nhà đương kim vô địch của chúng ta

- Cám ơn cô và các bạn – Ran giơ cao chiếc cúp

- Phần thưởng giành cho nhà vô địch của chúng ta là 1 chuyến dã ngoại biển Hawaii dành cho 9 người

- Wow! – dưới khán đài ồ ạt la lên vì phần thưởng quá giá trị

- Đây! Của em! – cô Hai trao phần thưởng cho Ran

- Cám ơn cô

- Cuộc thi đã kết thúc tại đây, rất cám ơn các bạn học sinh, thầy cô và phụ huynh học sinh đã đến tham gia. Trường thpt Teitan xin chào! – cô Hai tuyên bố

Thế là mọi người lần lượt ra về chỉ còn 2 nhóm ở lại dọn dẹp

- Ran! Ran! Cậu chụp với tụi tớ 1 tấm lưu niệm đi – Sonoko lấy chiếc máy ảnh ra

- OK! – Ran cười tươi

- Này Hattori – Kazuha kêu

- Gì?

- Qua đây chụp hình giùm bọn tớ

- Mơ àh? Tui zậy mà đi chụp hình giùm mấy cô!

- H-A-T-T-O-R-I, CẬU NÊN NHỚ LÀ MÌNH ĐANG LÀM “ CHỨC VỤ “ GÌ ĐẦY NHÉ – Kazuha gầm lên

- Hả? - Hattori sực nhớ ra – Ôi trời!! Thôi đc, đưa máy đây

- Này. Chụp cho đẹp đấy – Sonoko đưa máy cho Hattori

- Yên tâm! Bổn thiếu gia mà ra tay thì….

- ….có nước mà cháy hình thôi – Shinichi đi ngang qua chọc Hattori

- Hư! Cậu cứ đứng đó mà xem. - 1 2 3 tách!

- Ồ đẹp thật – Aoko trầm trồ

- À Ran nè – Sonoko quay sang

- Sao?

- Cái vụ đi Hawaii gì đó cậu tính sao? 1 phần có đến 9 người lận đó

- Ừhm tớ định rủ các cậu đi nè

- Hoan hô! Lâu rồi tớ ko đc đi tắm biển – Aoko nhảy cẫng lên

- Còn các cậu có đi luôn ko? – Ran quay sang nhóm Shinichi

- Nếu cậu cho đi thì đi. Chuyện nhỏ mà – Kaito cười trừ

- Phải cho các cậu đi chớ bởi nếu ko có mấy cậu thì ra tới đó ai phục vụ cho bọn tôi? – Kazuha châm chọc

- Thôi zậy tôi ko dám đi đâu. Đi ra tới đó chắc còng lưng ra phục vụ mấy người ko chắc tôi chết – Shinichi ngán ngẩm

- Tôi cũng vậy – Hattori đồng tình

- Thôi thôi nói giỡn vậy thôi, đi chung luôn cho vui. Chứ còn dư vé ra thì uổng lắm - Ran lên tiếng

- Có chắc là mấy cô ko có đàng áp tụi tôi ko? – Hattori

- Hên xui. Hehe – Kazuha cười bí hiểm

- Trời ạ! – Shinichi

- Vậy là chúng ta có 8 người rồi, còn dư ra 1 vé nè – Aoko tính nhẩm

Ran nghe Aoko nói vậy thì cô bỗng im bặt như đang suy nghĩ gì đó

- Ran! Cậu ra đây với tớ 1 tí đi – Sonoko kéo Ran ra phía xa đủ để bọn kia ko nghe được những gì 2 người nói.

Ran nè, cậu có mời Araide luôn ko? – Sonoko nói nhỏ như hiểu đc suy nghĩ bạn mình

- Tớ…tớ đang suy nghĩ vì anh ấy đang đi công tác ở đâu đó tớ cũng ko rõ nữa – Ran lấp lửng

- Cái tên đó chừng nào gặp lại tớ cho hắn biết tay. Mà cậu có liên lạc gì với Araide ko?

- Mấy bữa nay tớ gọi suốt nhưng ảnh ko bắt máy…..

- Thôi cậu đừng có nói dối tớ, thật ra cậu với Araide đã ko liên lạc từ lâu rồi phải ko?...

Ran khẽ gật đầu

- Tối nay cậu về gọi lại cho hắn lần nữa để xem hắn nói thế nào? Cậu ko thể chờ đợi hắn mãi như thế đc. 1 là chia tay còn 2 là hắn phải quay về đi chuyến dã ngoại này – Sonoko nói chắc

- Nhưng, tớ….tớ ko muốn chia tay – Ran rưng rưng nước mắt

- Chậc! Sao mà cậu thương hắn dữ vậy! Cậu phải cứng rắn lên, chuyện này cũng phải có điểm dừng chứ, ko lẽ cứ như thế hoài sao?

- Ừhm, tớ nghe lời cậu vậy. Chứ cứ như vậy hoài tớ cũng thấy mệt mỏi lắm – Ran như hiểu ra vấn đề

- Như vậy mới đúng là bạn tớ chứ! – Sonoko cười tươi

- Thôi mình đi lại đó phụ dọn dẹp đi

- Ừh
…………………………………………

Tối đó tại nhà Ran

- Con có ai đi cùng chuyến đó chưa? – bà Kisaki nhẹ nhàng hỏi

- Dạ đủ hết rồi ạ!

- Thằng Araide có đi cùng ko? Lâu rồi mẹ ko thấy nó ghé chơi!

- Dạ chắc tại ảnh bận đi công tác nên ko qua đc. Tối con gọi thử xem ảnh có đi đc ko? - Ran giấu chuyện mẹ mình

- Ừh, mà tuần sau là bắt đầu đi phải ko con? – ông Mori vừa xem tivi vừa hỏi

- Dạ, vâng. Đi nguyên tuần đó luôn ạ - Ran khoe

- Sướng vậy. Cho ba đi với. Ở ngoài Hawaii chắc có…. – ông Mori đang suy nghĩ “ bậy bạ”

- Có cái đầu ông này – bà Kisaki đánh lên lưng chồng mình – Con nó đi chơi với bạn ông đòi theo làm gi hà?

- Thì tưởng….

- Tường gì hả?

- Tưởng con nó dư vé thì cho tôi theo, lâu rồi tôi ko đc tắm biển – ông Mori cười gian

- Ông đừng có mà qua mặt tôi. Coi chừng ông đấy. Ran… - bà Kisaki quay sang thì ai ngờ cô nàng đã đi vào phòng từ lúc nào rồi

Trong lòng Ran lúc này đang rối bời lên bởi những câu nói của Sonoko nhưng cô nghĩ bạn mình nói đúng vì mình cũng ko thể cứ như thế mãi đc. Rồi cô nhấc đt lên, nhẹ nhàng bấm số..

……

Tút….tút….tút – đây đã là cuộc thứ 5 rồi nhưng đầu đây vẫn chưa có ai trả lời. Cô kiên nhẫn gọi lại thêm vài lần nữa
…..

- Tút….Alô, Araide xin nghe – Ôi may quá, đến cuối cùng cô cũng có thể nói chuyện với người mà cô muốn nói nhất, nhưng cuộc nói chuyện này ko như cô mong đợi…

- Alô! Là em – Ran đây – Anh Araide à em có chuyện muốn nói....
Chương IX: Nước mắt lặng lẽ rơi!

Sáng sớm hôm sau Ran đến lớp rất sớm và cô ngồi vào bạn học của mình, nhìn ra cửa sổ và suy nghĩ đăm chiêu, cho đến khi Sonoko bước vào lớp
- Ran! – Sonoko kêu lớn làm Ran giật mình quay lại – Sao cậu vô sớm thế? Chuyện hôm qua tớ nói sao rồi?

À…tuần đó anh Araide bận đi công tác ở Osaka nên ko đi cùng đc – Ran trả lời với tâm trạng buồn

- Hừm, cái tên này, cậu chia tay với hắn đi là vừa đấy. Vậy còn 1 vé cậu tính sao? – Sonoko tức

- Hì, chắc tớ sẽ mời cô Haibara! – Ran cười trừ rồi đứng dậy - Thôi, tớ xuống căn-tin mua tí đồ đây


Rồi Ran chạy vọt ra khỏi lớp làm cho Sonoko ko kịp phản ứng gì bởi cô nàng bây h ko muốn nghe ai nhắc đến Araide. Cô chạy nhanh, rất nhanh và ko màng đến bất-cứ-ai đang nhìn mình trong đó có cả Kazuha, Aoko và cả nhóm hotboy. Họ thấy Ran, kêu Ran nhưng cô nàng dường như ko nghe gì cả, cô chỉ cắm đầu chạy, chạy đến bất cứ chỗ nào cô có thể dấu đc, dấu những hàng nước mắt đang chảy dài của cô….

Lúc đó, ở ngoài hành lang trước cửa lớp của 2 nhóm…

- Này, Sonoko! Ran đi đâu mà chạy dữ vậy? – Aoko lên tiếng

- Cậu ấy nói xuống căn-tin mua đồ gì đấy – Sonoko

- Xuống căn-tin thôi mà làm gì cô ấy chạy như bị ma đuổi ấy! – Kaito nhớ lại

- Ừh, tôi cũng có kêu nhưng hình như cô ấy ko nghe thì phải – Shinichi chống cằm

- Chắc cô ấy bị đau bụng nên phải chạy lẹ để đi “ giải quyết “ ấy mà – Hattori cười

- Gỉai quyết cái đầu cậu đấy! Mới sáng sớm chưa ăn gì mà đau bụng cái nỗi gì. Cậu mà còn nói bậy nữa là tôi cho ăn tát ngay đó – Kazuha trừng mắt nhìn Hattori

- Ko đúng thì thôi, tôi chỉ nghĩ sao nói zậy mà – Hattori gãi đầu

Tùng….tùng…..tùng

- Tới h vào lớp rồi mà sao Ran chưa về nữa – Sonoko lo lắng

- Thôi thì mình vô lớp trước đi, chắc tí nữa cô ấy về tới mà. Nhà đương kim vô địch thì sẽ ko cúp tiết đâu – Shinichi cười ranh mãnh

Cả bọn nghe Shinichi nói có lý nên kéo nhau vào lớp. Tiết thứ 1 đã trôi qua mà bàn học của Ran vẫn vậy chỉ có mỗi chiếc cặp của cô ấy là ở lại nên nỗi lo của 3 người bạn càng ngày càng tăng lên.

Bên lớp của các anh thì…

- Ui da! – Kaito la lên

- Cậu sao vậy? – Shinichi quay sang

- Đau bụng quá! Chắc sáng nay tớ ăn trúng cái gì rồi – Kaito ôm bụng

- Thôi, cậu đi giải quyết lẹ đi kẻo cả lớp trở thành nạn nhân của “bom” đấy – Hattori bịt mũi

- Ừh, chắc vậy quá!

Kaito ôm bụng đứng dậy xin phép cô giáo rồi anh chạy vọt vào WC. 15’ sau

- Hey, nhẹ cả người

Kaito lau tay cười rồi anh nghĩ “ bây h về lớp thì chán quá hay mình đi lên sân thượng hóng mát tí cho thoáng ta? “ . Nghĩ là làm ( Kid mà ^^ ) anh phóng nhanh lên sân thượng. Lên tới sân thượng thì anh thấy bóng dáng cô nào mà quen quá, lại gần tí nữa thì anh giật mình vì đó là người cả bọn đang tìm kiếm – Ran! Anh chạy lại

- Ran! Sao cậu ngồi ở đây? Mọi người đang tìm cậu đấy!

Nhưng Ran vẫn im lặng, một sự im lặng làm cho Kaito phải sợ

- Ran àh! – Kailo lay vai của Ran

Ran quay lại….Kaito giật bắn người lên khi thấy 2 hàng nước mắt của 1 cô gái mà anh ko bao h dám nghĩ đến cô ấy có thể khóc!

Cậu….cậu sao vậy Ran? – Kaito lúng túng

- Là cậu àh Kaito? Tớ cứ tưởng là 1 người khác chứ! – Ran nói bâng quơ

- Cậu tưởng là ai?

- À…ko có gì đâu – Ran dường như ko phát hiện nước mắt mình đang chảy thì phải

- Nhìn cậu xem. Nước mắt cậu đang trào ra kìa. Có chuyện gì mà cậu khóc? Thằng nào ức hiếp cậu hà? Nói đi tớ trị hắn cho? – Kaito tuôn luôn 1 tràn

- Hả? Sao? – Ran lấy tay lau nước mắt khi nghe Kaito nói vậy

- Này, cậu cầm lấy đi này – Kaito đưa cho Ran tờ khăn giấy

- Oh, cám ơn cậu – Ran nhận lấy

- Cậu nghĩ gì mà tới nước mắt chảy còn ko biết vậy? – Kaito lo lắng

- À, ko có gì đâu – Ran ko muốn nói sự thật cho Kaito biết

- Ko có gì là sao? Tớ ko tin. Vì ko có người nào ko có chuyện gì mà khóc cả. Trừ khi những người đó tâm thần bất ổn thôi. – Kaito nói cứng rắn

- Thì cậu cứ xem tớ là thuộc dạng đó đi – Ran nhìn Kaito

- Ko. Cậu là Ran của mọi người. Cậu ko phải thuộc dạng người đó – Kaito la lớn

Rồi bỗng cánh cửa sân thượng mở ra

- Kaito! Cậu la ai mà lớn tiếng dữ vậy? – Shinichi

Kaito giật mình quay lại thì thấy mọi người đã đứng đầy đủ ở đấy

- Ran! Cậu ở đây àh? Làm bọn tớ lo muốn chết luôn àh? – Sonoko, Kazuha và Aoko chạy lại

- 2 người đang tranh cãi chuyện gì àh? – Hattori

- À ko. Ko có gì cả. Tớ lên đây hóng mát thì tình cờ gặp Ran trên đây thôi – Kaito chối

- Xạo. Tớ mới nghe cậu la lớn tiếng lắm cơ mà – Shinichi nghi ngờ

- Thôi, tụi mình đi về lớp đi. Gần hết h ra chơi rồi – Ran quay đi

- Cậu cúp hết 2 tiết rồi đấy. Lúc nãy bọn tớ nói với cô Jodie là cậu lên phòng y tế đó – Aoko

- Ừh, cám ơn các cậu. Thôi mình đi

Khi Ran đi ngang qua Kaito thì cô nhìn Kaito rồi mỉm cười như lời cám ơn còn Kaito thì anh rất tức giận, thấy nụ cười dường như không-có-gì của Ran làm anh càng tức hơn nữa. Sau khi nhóm Ran đi xuống thì anh cũng đùng đùng đi xuống làm 3 anh chàng còn lại chỉ biết lắc đầu...
Chương X: Lời tỏ tình bất ngờ!

Hey, thế là cái tuần nặng nề ấy ( đối với Ran và Kaito ) đã trải qua “ nhẹ nhàng “. Sau cái ngày trên sân thượng hôm ấy thì Ran và Kaito ko còn nói chuyện nhiều nữa nhất là Kaito, dường như anh còn bực tức vì Ran, còn Ran thì cứ như là không có gì xảy ra.

Cái tuần đi chơi Hawaii cũng đã đến. Sáng hôm đó cả bọn tập trung đầy đủ ở sân bay Tokyo…

- Các em có đem đủ đồ hết chưa đó? – Cô Hai căn dặn

- Dạ xong hết rồi cô ạ - Aoko cười vui vẻ

- Ừhm, Ran này, em giữ cái phiếu của nhà tài trợ du lịch phải ko? – cô Hai quay sang Ran

- Vâng ạ!

- 1 tí nữa em lên trước đưa cho các chú soát vé.

- Dạ, em biết rồi ạ!

Ở bên phía nhóm hotboy

- Kaito này. Lúc ở trên sân thượng cậu với Ran có chuyện gì vậy? – Shinichi tò mò

- Suốt tuần qua cậu cứ hỏi tớ mãi câu đó vậy? Ko chán àh? – Kaito gắt gỏng

- Tớ cũng ko hiểu sao tớ rất quan tâm đến chuyện hôm đó của cậu với Ran – Shinichi gãi đầu

- Cậu….đừng nói với tớ là cậu thích Ran đó! – Kaito liếc Shinichi

- Ko! Tớ nghĩ là ko! Chắc tại cậu là bạn thân tớ nên tớ quan tâm thôi – Shinichi nghiêm nghị

- Tớ mong là tớ với cậu ko phải đối đầu nhau và mất đi cái tình bạn đấy – Kaito nói bí ẩn

- Cậu nói thế là sao?

- Tớ chỉ nói vậy thôi. Cậu có đủ trí thông minh để suy nghĩ lời tớ nói mà. Đúng ko thám tử Shinichi Kudo? – Kaito nghiêm mặt làm cho Shinichi phải rùng mình

- Này này, 2 người đang nói chuyện gì vậy? – Hattori đi lại

- Ko có gì. Mà nãy h cậu với Makoto đi đâu vậy? – Kaito quay sang

- Àh tớ thì đi mua chai nước, còn Makoto thì đi nói chuyện gì với cô nàng Sonoko đấy

- Oh!

Rồi đột nhiên Kazuha la lên
- Này mấy anh chàng nô lệ kia! Lại đây phụ chủ nhân đưa hành lý lên máy bay coi. Rảnh quá đứng đó tán gẫu àh

- Ôi trời. Lại nữa. Sáng giờ tớ bị cái bà chằn Kazuha đó quay mấy vòng rồi đấy – Hattori rên

- Thôi đi. Còn đứng đó mà rên nữa là cậu ăn thêm cái tát nữa đấy – Kaito

- Oh sao hôm nay cậu hiền thế Kaito? – Hattori ngạc nhiên

Nhưng Kaito ko quay lại trả lời Hattori mà đi thẳng

- Cả tuần nay nó sao sao ấy. Tớ ko hiểu nỗi – Shinichi nhìn theo lắc đầu

- Ừh từ khi sau cái vụ trên sân thượng đó – Makoto đi lại

- Eh?! cậu ở đâu chui ra thế. – Hattori giật mình

- Cậu đi tâm tình với cô bạn gái Sonoko thế nào rồi? – Shinichi chọc

- Bạn gái gì chứ, tớ đi nói rõ 1 số việc với cô ấy thôi – Makoto phẩy tay

- Này, đến h lên máy bay rồi, các người có đi ko thì bảo? – Sonoko la lên

- OK! Lại liền – cả 3 đồng thanh rồi chạy lại

30’ sau chuyến bay đi đến 1 tiểu bang của Hoa Kỳ - quần đảo Hawaii đã cất cánh. Vì là chuyến bay đường dài nên mọi người đều tranh thủ chợp mắt chỉ trừ Kaito và Ran.

- Ran này! Tụi mình xuống toa ăn uống ca-fe đi – Kaito đi lại chỗ Ran ngồi rồi nói nhỏ

- Ừh cũng đc – Ran nhìn qua thấy Sonoko đang ngủ say thì mỉm cười rồi đứng dậy đi ra cùng Kaito

Lúc đó Shinichi bỗng giật mình thức dậy vì anh chàng Hattori ngủ….ngáy to quá ( hic hic ). Anh nhìn sang chỗ của Ran thì chỉ thấy mỗi Sonoko nằm ngủ rồi anh cảm thấy có cái gì đó rất lạ nên anh quay vội xuống chỗ Kaito thì cũng chỉ có mình Makoto nên anh càng thấy trong lòng nóng như lửa mà ko biết làm sao, bỗng..

- Em tìm Kaito àh? – cô Hai ngồi ghế đối diện lên tiếng

- Dạ..à…vâng! Em tỉnh dậy thì ko thấy cậu ấy đâu nữa – Shinichi giật mình

- Lúc nãy cô thấy Kaito và Ran đi xuống toa ăn rồi – cô Hai giải đáp thắc mắc từ nãy đến h của Shinichi 1 cách gọn gàng

- Dạ! – Shinichi nghe cô Hai nói vậy thì trong lòng anh bỗng cảm thấy ghen tức với Kaito

Rồi anh tự kiếm cho mình cái lý do là đi kiếm cái gì đó ăn để có cớ xuống toa ăn mà anh cũng ko hiểu vì sao mình làm thế

- Thôi em đi mua tí gì đó ăn đây

- Ừh em xuống dưới mua cho cô 1 phần hambuger luôn nghen

- Vâng ạ! – rồi anh phóng bay ra khỏi cái ghế ngồi

5’ sau là anh đã đứng dưới toa ăn và đi lại chổ bán thức ăn nhanh, anh kêu 1 phần combo loại lớn rồi đảo mắt nhìn khắp toa ăn để tìm Kaito và Ran. Và anh cũng thấy đc người anh cần tìm là họ đang ở cái bàn sát bên cửa sổ, anh cầm phần combo nhẹ nhàng đi lại cái bàn gấn đó và lấy cái thực đơn để cho khuôn mặt điển trài của mình lại ( anh nghĩ là thế )

- Cậu có thể nói cho tớ biết lý do đc chưa Ran? Chúng ta nói chuyện gần 20’ rồi đấy mà cậu cứ đánh trống lảng – Kaito kiên nhẫn

- Cậu muốn tớ nói gì? – Ran thản nhiên

- Trời ơi. – Kaito gãi đầu bực tức vì anh chàng đã đợi gần 20’ rồi

- Thì cậu phải nói cho tớ biết là cậu muốn nghe lý do gì mới đc chứ? – Ran cười ngây thơ

- Thì là chuyện tại sao cậu khóc trên sân thượng hôm đó – Kaito lại kiên nhẫn

- Hừm – Ran cúi đầu rồi ngước lên nhìn Kaito 1 vẻ cực kỳ dễ thương – Vậy hãy nói cho tớ nghe là tại sao cậu lại muốn biết chuyện đó?

- Tớ…… - Kaito đỏ mặt trước vẻ mặt đó của Ran

“ Trời ơi họ nói cái gì vậy nhỉ, khó nghe quá “ – Shinichi bực tức vì cái zụ nghe lén mà chẳng nghe đc gì cả

- Tại sao? – Ran nhấn mạnh

- Tại vì tớ….TỚ THÍCH CẬU VÀ TỚ MUỐN BIẾT TẨT CẢ VỀ CẬU – Kaito đứng dậy la lớn làm cho cả toa ăn đều dồn mắt về bàn của họ

“ Hả? Kaito…cậu….? Đến bây h mình mới hiểu lời Kaito nói có nghĩ là gì! Nhưng mình thật sự ko ngờ tới thì ra Kaito….” - suy nghĩ của Shinichi càng lúc càng rối loạn sau khi nghe câu nói đó của cậu bạn thân của mình.
Ran sửng sốt trước câu nói đó của Kaito nhưng cô ko nói gì trong vài giây! Vài giây sau cô mỉm cười rồi trả lời nhẹ nhàng

- Lý do gì cậu thích tớ?

- Tớ cũng ko biết vì sao nhưng thích là thích thôi, đâu cần phải có lý do để thích. – Kaito ngồi xuống cười

- Tớ rất cám ơn tấm lòng của cậu nhưng tớ ko thể đáp trả lại cậu đc.

- Tại sao?

- Vì trong lòng tớ đã có người ngự trị rồi. Tớ vẫn chờ, vẫn đợi, đợi người đó quay về - Ran ko nhìn Kaito mà cô nhìn ra ngoài cửa sổ

- Cậu cứ đợi mù quáng như vậy hoài sao?

- Tớ cũng chẳng biết nữa. Tớ ko biết mình có mù quáng hay ko vì trong lòng tớ vẫn còn rất thích, rất thích người đó!

- Tớ hiểu rồi. Nhưng tớ vẫn có quyền thích cậu chứ?

- Tớ chỉ muốn cậu làm 1 người bạn thân của tớ, chịu ngồi nghe tớ tâm sự mặc dù đó là những chuyện vớ vẫn

- Tớ….sẵn lòng! – Kaito mỉm cười – Bất cứ lúc nào cậu muốn tớ sẽ có mặt

Ran nhìn Kaito mỉm cười nhẹ nhàng rồi cả 2 cùng nâng ly ca-fe lên uống và nhìn vế phía bầu trời xanh bao la nhưng suy nghĩ mỗi người theo mỗi hướng khác nhau…

Về phần Shinichi thì sau khi nghe Ran nói vậy lòng anh cũng buồn ko kém Kaito nhưng anh ko thể bộc lộ ra đc vì anh cũng ko biết mình có thích Ran như Kaito ko và nếu có thích đi chăng nữa thì anh cũng ko thể nói ra đc vì anh ko thể đối đầu với Kaito như cậu ấy từng nói…..nghĩ vậy nên anh lặng lẽ đi về và quên luôn phần hambuger cho cô Hai vì trong đầu anh bây h đang rất rối nên những gì trước đó anh quên sạch………….

- Phần hambuger của cô đâu. Cô đói quá trời – cô Hai mừng rỡ khi thấy Shinichi đi về

- Ấy chết! Em quên mất – Shinichi giật mình

- Trời ạ! Em giết cái bụng cô rồi Shinichi ơi! – cô Hai rên

Nhưng may mắn đến với cô vì lúc đó Ran và Kaito cũng vừa về tới mà họ có mua đủ phần ăn cho mọi người…..

- Em mời cô ăn ạ - Ran đưa cái hambuger cho cô Hai

- Ôi, em tuyệt thật đấy Ran! – cô Hai nhìn Ran cười tươi rói

- Của cậu đây – Ran đưa cho Shinichi

- Cám ơn – Shinichi nhận lấy nhưng ko nhìn thẳng vào Ran

Rồi Ran và Kaito bước vào chỗ của mình. Ran nhìn cô bạn thân Sonoko đang ngủ mà cô ước mình đc hồn nhiên, ko phải suy nghĩ nhiều như bạn ấy, vui vẻ nằm ngủ 1 giấc nhưng dường như cô ko tài nào chợp mắt đc! Cả khoang ấy chỉ còn lại 3 người vẫn còn vương vấn với các dòng suy nghĩ và ko hề chợp mắt tí nào trong suốt đường bay còn lại tới Hawaii

Và cuối cùng thì chuyến bay cũng đã dừng lại tại sân bay Hawaii. Mọi người uể oải bước xuống sau chuyến bay dài……

- Woa! Đc xuống đây thiệt là thoải mái wo’ – Sonoko vươn vai

- Ừhm, ngồi trong cái máy bay thiệt là ngột ngạt quá chừng – Kazuha đồng tình

- Thôi đi, tui toàn thấy cô toàn ngủ với ngủ trong suốt chuyến bay thì biết gì mà ngột với ngạt – Hattori phản pháo

- Chớ cậu thì sao chứ? Cũng như tui zậy thôi mà còn nói, cứ khi còn ngáy to nữa là khác àh – Kazuha đáp trả

- Thôi thôi cho tui xin đi 2 người ơi. Mới xuống 1 cái àh bộ dư hơi lắm sao mà cứ ở đó cãi hoài – Makoto lên tiếng

- Bây h mình tính sao cô? – Ran quay sang Haibara

- Thì em xem trong cái phiếu ấy ghi tên khách sạn nào thì mình đến đó

Ran lật nhanh tấm phiếu ra

- Là khách sạn Halekulani cô ạ!

- Sao? Halekulani Hotel àh? – Shinichi thốt lên

- Ừh, mà có chuyện gì ko?

- Đó là khách sạn 5 sao bậc nhất ở Hawaii đấy. Phòng loại thường thôi là đã 300$ mấy rồi

- Sao cậu rành thế! – Aoko lên tiếng

- Thì lúc trước tui đi du lịch với ba thì tui đã ở khách sạn này mà

- Ôi trời mắc như vậy thì nhắm có đủ tiền trả ko đấy? – Hattori nhăn mặt

- Ko sao, miễn phí hoàn toàn cho mình mà. Đây là phần thưởng của tớ mà sao lại tính phí ở đc – Ran cười

- Ừhm tất nhiên là vậy rồi. Mà em biết đường ra đó ko Shinichi? – cô Hai hỏi

- Dạ biết! Halekulani Hotel nằm ở phía Oahu – Honolulu của Hawaii. Từ sân bay mình ra đến đó cũng mất khoảng 25’

- Thôi mình đi ra đón taxi đi cho lẹ, kẻo trời tối mất – cô Hai

Cả bọn gật đầu rồi xách hành lý theo cô Haibara đón taxi rồi lên đường đến khách sạn

Đúng 25’ sau chiếc taxi đã đỗ ngay trước cửa khách sạn

- Welcome to Halekulani Hotel! What I can help you? – cô tiếp tân ân cần

- Welcome her! Her view rooms fears of travelers checks written on this! ( chào cô! Cô xem giùm số phòng ghi trên phiếu này ) – cô Hai lịch sự chỉ tay vào phiếu

Cô tiếp tân nhìn rồi mìm cười thân thiện

- It is true that our hotel rooms. This instrument package is for five types of hotel rooms! ( Đúng là phòng của khách sạn chúng tôi. Đây là phiếu trọn gói cho 5 phòng loại nhất của khách sạn ! )

- So we can check it? – cô Hai hỏi ( Chúng tôi có thể nhận phòng được chứ? )

- Yes, of course.! Here are five rooms have been reserved and paid! – cô tiếp tân đưa chìa khóa 5 phòng cho cô Haibara rồi chỉ họ đi về phía thang máy ( Tất nhiên! Đây là 5 phòng đã đặt trước và đã được thanh toán )

- Thanks! – cô Hai nhận lấy chìa khóa phòng rồi ra hiệu cho nhóm đi về phía thang máy

Trong thang máy

- Em biết các phòng này chứ Shinichi? – cô Hai đưa chìa cho Shinichi

- Vâng ạ. Nó nằm chung ở tầng 10 hết – Shinichi nhìn

- Này Ran, lúc nãy cô tiếp tân đó nói gì cậu hiểu ko? - Sonoko quay sang

- Hì ,tớ hiểu đc đôi chút àh

- Còn tớ thì chẳng hiểu gì ráo – Sonoko

- Cô có cần tôi dạy thêm tiếng anh cho cô ko? – Makoto thân thiện

- Thôi khỏi cám ơn. Mấy cái đó tui học ko vô – Sonoko cười lịch sự

Thang máy dừng đúng ở tầng 10 và cả bọn chia nhau về phòng.....

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 9:50 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



Chương XII: Sự chia ly giữa biển khơi!

Sau khi nhận phòng thì mọi người tranh thủ nẳm xuống nghỉ ngơi lấy lại sức sau chuyến bay dài cho đến sáng mai….

Sáng sớm hôm sau

- Này Kazuha, Aoko. Dậy đi – Ran gõ cửa phòng

- 2 cái đứa này nó ngủ dữ quá. Kazuha, Aoko – cô Hai lên tiếng

- Rồi rồi ra liền – Kauzha mở cửa ra – Sao sớm vậy?

- Sớm cái gì nữa, kêu Aoko lẹ đi rồi xuống sảnh ăn. Tớ với cô Hai xuống trước đây – Ran căn dặn

- Ừhm còn Sonoko và tụi con trai đâu? – Kazuha nhìn quanh

- Sonoko nó xuống sảnh với Makoto trước rồi, tụi con trai thì cũng xong hết rồi, còn mỗi 2 cậu thôi đó

- OK! 10’ sau tụi tớ xuống liền

- Ưm lẹ lên đó – cô Hai

15’ sau tất cả đã có mặt tại sảnh ăn

- Các em ăn gì?

- Gì cũng đc cô ạ - Aoko

- Thôi thì cùng ăn phở với uống đậu nành nóng hết nhé, cho nó ấm bụng – cô Hai đề nghị

- Vâng ạ

Sau khi ăn uống no nê thì cả bọn kéo nhau ra biển

- Sao cậu ko xuống tắm đi Ran? – Sonoko hỏi

- Tớ chưa muốn tắm. Còn cậu?

- Cái bụng tớ nó hơi ê ê từ sáng đến h nè

- Cậu uống thuốc chưa?

- Rồi!

- Àh Sonoko này! Cậu với Makoto có cái gì rồi hà?

- Hả? Cái gì là cái gì? Tớ với cái tên ấy ko có gì đâu nha, cậu đừng có nghĩ bậy – Sonoko hốt hoảng

- Thì dạo này tớ thấy cậu với Makoto hay đi nói chuyện riêng gì đó

- Xời chuyện riêng gì đâu. Nói chuyện phiếm thôi àh

- Tớ thấy Makoto cũng đc lắm đó – Ran nhìn Makoto

- Ừhm tớ cũng thấy zậy sau nhiều lần tiếp xúc với cậu ấy nhưng ngặt nỗi hắn lại mắc bệnh sợ con gái – Sonoko lắc đầu

- Chắc là cậu ấy ngại tiếp xúc thôi. Tớ nghĩ nếu đc thì cậu hãy cố giữ lấy chứ đừng để như tớ… - Ran trầm ngâm

- Tớ cũng chẳng biết có đc hay ko nữa!

- Hì, cậu nhìn Hattori và Kazuha xem! – Ran nhìn ra biển - 2 cậu ấy ngoài mặt hay cãi nhau vậy thôi, chứ họ là 1 cặp đó có điều chưa nhận ra thôi. Nếu tớ đc hồn nhiên như các cậu thì tốt quá

- Tớ đã kêu cậu bỏ quách cái tên ấy đi mà cậu ko nghe

- Biết làm sao đc! – Ran cười trừ

Từ dưới biển Shinichi và Kaito cũng lên bờ

- 2 cô làm gì ở đây mà ko xuống tắm? Đi Hawaii mà cứ ngồi zậy hoài sao? – Shinichi cười

- Thì từ từ xuống. Người ta đang tâm sự mà cứ xen zô – Sonoko

- Xuống đi. Dưới biển có cái anh kia bơi giỏi lắm, xuống mà kêu anh ấy chỉ học bơi – Shinichi

- Đâu?

- Kia kìa – Shinichi chỉ ra phía biển

- Hả? A….a….raide – Sonoko ngạc nhiên – Ran!
- Hử? – Ran quay sang Sonoko
- Cậu nhìn xem. Phải anh Araide đó ko? – Sonoko chỉ tay
Ran giật mình nhìn ra phía biển
- Đúng! Đúng là anh ấy rồi – Ran chạy vội ra biển
- Ran! Đợi tớ với - Sonoko chạy theo
Shinichi và Kaito mặc dù ko hiểu gì nhưng vẫn chạy vội theo Ran và Sonoko. Ra tớ biển nhóm Kazuha thấy vậy cũng chạy theo Ran đến chỗ người đàn ông lạ mà quen
- Ran! Sao em lại ở đây? – Araide giật mình khi thấy Ran
- Em đoạt giải karate của trường nên đc phần thưởng. Còn anh? Chẳng phải anh nói đi ông tác ở Osaka sao? – Ran nhìn thẳng vào Araide
- Anh ấy là ai vậy Sonoko? – Kaito hỏi nhỏ
- Suỵt. Im lặng đi nào – Sonoko ra dấu
- Anh…. – Araide ko nói nên lời
Từ trên bờ có cô gái đi xuống chỗ Araide
- Ai vậy anh?
- Àh, là Ran Mori và các bạn của cô ấy – Araide quay sang cô gái
- Chị là……? – Ran nhìn
- Àh chị là Koya, bạn gái của anh Araide
- Bạ…n…..gá…..i? – Ran giật mình
- Phải, anh quen cô ấy sau những chuyến đi công tác – Araide gật đầu
- Anh đã hứa hẹn với Ran như thế nào mà anh lại làm như thế hà? Anh có biết cô ấy chờ đời anh bao lâu rồi ko? – Sonoko nói lớn
- Thôi, Sonoko. Anh có thể giái thích vì sao ko? – Ran ngấn nước mắt nhìn Araide
- Anh với em ko thể nữa. Thật sự thì chúng ta ko hợp nhau. Chúng ta nên dừng lại ở đây đi – Araide nhìn Ran
- Chia tay? Vậy sao anh ko nói với tôi sớm hơn? Anh để tôi chờ đợi đến bây h….. – Ran nói trong 2 hàng nước mắt
- Anh xin lỗi, anh….
- Anh im đi – Ran tát mạnh vào mặt Araide – Anh đi đi. Tôi ko muốn nhìn thấy anh nữa
- Em nhớ giữ gìn sức khỏe – Araide quay đi
- Đứng lại! – Kaito và Shinichi đồng loạt kêu lên
- Thì ra anh chính là kẻ đã bỏ rơi cô ấy. Anh có biết cô ấy đau khổ như thế nào ko? – Kaito la lên
- Cậu là ai?
- Chúng tôi là bạn của Ran. Những người bạn chân thật chứ ko giả dối như anh – Shinichi
- Phải! Tôi thay mặt Ran tặng anh cái này – Hattori bước ra đấm cho Araide 1 phát làm anh té ngã xuống nước
Cả nhóm con gái thấy vậy rất ngạc nhiên trừ Ran vì lúc này cô ko còn muốn quan tâm gì nữa
- Hừm – Araide đứng dậy – Em có những người bạn thật tuyệt nhỉ
- Anh biến đi. – Sonoko la lớn
- Tốt thôi. Xem như từ nay ko ai nợ ai. Tạm biệt – Araide cùng cô bạn gái quay bước đi ra khỏi biển
Chương XIII: Những dòng suy nghĩ!!

Sau khi Araide cùng cô bạn gái đi khỏi thì mọi người đều quay lại Ran.

- Cậu đừng có buồn vì cái tên đó nha Ran. Cậu vẫn còn có tớ cơ mà – Kaito nhẹ nhàng

- Này, còn mình cậu là sao hả? Tụi này bộ ko wan tâm Ran chắc – Aoko liếc xéo

- Ờ…thì Ran vẫn còn tất cả chúng ta – Kaito cười trừ

- Tớ ko sao đâu. Các cậu đừng lo – Ran nở 1 nụ cười gượng gạo

Mặc dù Ran nói vậy nhưng tất cả mọi người đều hiểu Ran rất buồn nhưng ko ai nói đc lời nào khuyên Ran. Cô Hai từ bờ chạy ra

- Có chuyện gì vậy mấy em?

- Dạ, ko có gì đâu ạ - Kazuha cười

- Em sao vậy Ran? Mắt em đỏ lên hết rồi kìa – cô Hai nhìn Ran

Cô Hai nói xong thì tất cả mọi người đều nhìn về phía Ran và quả thật mắt cô nàng đã đỏ ửng lên nhưng đang cố kìm nén nước mắt cho nó đừng chảy ra

- Thôi cô và các bạn cứ tắm đi. Em vào phòng nghỉ 1 lát – Ran nói và chạy nhanh đi để tránh những ánh mắt của các bạn và cô Hai, cô ko muốn bất cứ ai lo lắng cho mình

- Ran! Ran! – cô Hai cố gọi với theo nhưng Ran đã chạy thằng vào trong khách sạn

- Thôi, cứ để cho cô ấy bình tĩnh lại. Lúc này cô ấy cần nhất là sự im lặng – Hattori nói trầm

- Ừh có lẽ vậy. Thôi mình tắm tiếp đi – Makoto

- Các cậu cứ tắm tiếp. Tớ lên đây – Kaito nói rồi đi vào bờ

Shinichi thấy vậy thì trong lòng cũng hơi buồn nhưng anh còn biết làm gì hơn bởi 1 khi anh chắc chắn rằng Kaito thật sự thích Ran còn anh thì……

- Shinichi! Làm gì mà ngẩn ngơ vậy – Hattori khoác vai Shinichi

- À ko có gì – Shinichi nói

- Hình như tớ có cảm giác là Kaito thích Ran thì phải. Cậu có thấy vậy ko? – Hattori chống cằm

- Có lẽ là vậy – Shinichi gật gù

- Sao? Thật àh – Hattori phấn khởi

- Tớ ko biết. Cậu đi mà hỏi cậu ấy – Shinichi lấy tay Hattori ra khỏi vai mình

- Mà nếu vậy cũng tốt. Tại tớ thấy Kaito hợp với Ran hơn cái tên đểu kia. Mong cho họ thành đôi vậy – Hattori nhận xét

- Suy nghĩ vớ vẩn. Thành đôi cái đầu cậu ấy. Im lặng tí đi cho tớ nhờ - Shinichi nói có 1 chút hơi ghen khi nghe Hattori nói vậy

- Các cậu này….. – Hattori lắc đầu

Lúc ấy ở phòng Ran thì im lặng hoàn toàn làm cho Kaito cảm thấy lo sợ vì thà rằng anh nghe đc tiếng nấc của Ran thì hơn là sự im lặng như thế này. 30’ sau anh ko còn kiên nhẫn đc nữa vì trong lòng anh có cảm giác rất bất an

- Ran! Ran! Mở cửa cho tớ. Ran – Kaito đập mạnh cửa phòng Ran

Nhưng đáp lại Kaito chỉ là sự im lặng

- Ran! – Kaito gào lên vì anh ko còn bình tĩnh đc nữa

- Cậu làm gì vậy Kaito? – Sonoko hỏi khi thấy Kaito đứng trước cửa phòng minh

- Sonoko? – Kaito giật mình quay lại

- Tớ định vào phòng lấy ít đồ. Còn cậu?

- Tớ…… Mà thôi, cậu mở cửa phòng giùm tớ đi – Kaito lo lắng

- Từ từ đã. Mà Ran đâu?

- Cô ấy trong đó. Tớ lo cô ấy nghĩ quẩn

- Bậy nào! Ran ko bao h làm thế đâu – Sonoko phản bác rồi lấy chìa khóa mở cửa

Cạch….cánh cửa đc mở ra và Kaito chạy vội đến chỗ Ran đang nằm

- Ran! Ran! – Kaito lay vai và run sợ để tay mình lên tim Ran – Ơn trời, cô ấy chỉ ngủ thôi

- Tớ đã bảo mà. Cậu lo lắng quá thôi

- Thì tại tớ kêu cửa mãi mà cô ấy ko trả lời nên tớ lo sợ. Phải nói là tớ rất sợ, Sonoko àh – Kaito run

- Cô ấy có tật là khi ngủ thì ko hay biết gì hết nhất khi là cô ấy đang trong trạng thái như thế này. Mà Kaito này! Cậu….cậu thích Ran phải ko? – Sonoko dò xét

Kaito ko trả lời Sonoko mà chỉ im lặng và gật đầu. Sonoko thấy vậy cũng 1 phần nào yên tâm vì cô cũng nghĩ như Hattori là Kaito thích hợp với Ran hơn

- Ừhm thôi đc rồi. Cậu ở lại chăm sóc Ran giùm tớ đc ko? - Sonoko đề nghị

- Đc rồi! Tớ sẽ chăm sóc Ran! – Kaito nhìn Ran

- Tớ nghĩ cậu thích hợp với Ran đó. Cố lên – Sonoko chạy ra cửa

“ Cám ơn cậu nhưng người Ran cần ko phải là tớ. Dù tớ rất muốn “ Kaito nghĩ rồi cười. Anh nhẹ nhàng lấy chiếc khăn thấm mồ hôi trên trán Ran. Và cậu thiếp đi lúc nào ko biết

Shinichi đi ngang qua phòng Ran thấy vậy nghĩ “ chắc Kaito thích hợp hơn mình nhiều “. Anh nghĩ vậy nhưng trong lòng anh dường như sụp đổ hoàn toàn

Tình cờ cô Hai đi lại phòng Ran, cô nhìn vô trong rồi mỉm cười, nhìn ra thấy Shinichi đứng đó nhưng ko nói đi, cô dường như hiểu ra hết mọi chuyện

- Ô lala. Chuyện tình tay ba àh? – cô Hai chọc Shinichi rồi nhẹ nhàng đóng cánh cửa phòng lại

- Ơ? Cô qua đây từ lúc nào vậy? – Shinichi ngớ ngẩn

- Cô qua từ lúc em còn ngẩn ngơ trong mối tình tay 3 ấy – Cô Hai cười

- Em….em đâu có – Shinichi chối

- Thôi, đừng có gạt cô. Cô nhìn qua cái là biết hết đấy

- Dạ,….. – Shinichi cúi đầu

- Mà cô có cảm giác em thích hợp với Ran hơn Kaito ấy. Em thử cố gắng xem sao? – cô Hai động viên

- Chắc ko đc đâu cô ạ. Em ko thể làm như Kaito và chăm sóc Ran tốt như cậu ấy đâu – Shinichi nói giọng buồn

- Em ko thử sao biết? Chỉ tại em ko cho bản thân mình cơ hội thôi. Em còn chưa biết Ran thích ai cơ mà! Đúng ko? – cô Hai nói nhẹ nhàng

- Nhưng em ko thể đối đầu với Kaito đc. Ko thể vì Ran mà em lại mất đi cậu ấy

- Nhưng trong tình cảm là 1 sự cạnh tranh em ạ! Nếu các em cạnh tranh đúng và công bằng thì cô nghĩ em sẽ ko mất đi cậu ấy đâu. Với lại Kaito là 1 người biết suy nghĩ mà – cô Hai cười

- Dạ. Em hiểu

- Ừhm vậy cố lên em nhé! Cô chúc em thành công

- Cám ơn cô

Rồi cô Hai quay đi chỉ còn mỗi Shinichi đứng đó miên man với dòng suy nghĩ “ Mình có thể làm đc như cô Hai nói ko? Hay còn làm cho mọi việc tồi tệ hơn? “
Chương XIV: Biển, gió và bạn!

Tối hôm đó Sonoko qua phòng cô Hai ngủ vì chỗ của cô đã bị Kaito “ chiếm “ từ lúc chiều khi cậu ấy chăm sóc cho Ran và ngủ quên. Đến giữa khuya Ran giật mình dậy và thấy tay mình bị ai đó nắm chặt, cô nhìn lên thì thấy Kaito đang giữ chặt tay cô như sợ cô chạy trốn. Thấy vậy cô mỉm cười rồi gỡ tay mình nhẹ nhàng ra khỏi tay Kaito và đi ra khỏi phòng, cô không quên lấy tấm chăn đắp cho Kaito trước khi xuống giường

Ran đi ra biển vì cô nghĩ sóng biển lúc này sẽ làm cho cô tỉnh táo hơn

- Shinichi? Cậu làm gì ở đây thế? – Ran ngạc nhiên khi thấy Shinichi 1 mình đứng trên bãi cát

- Ủa Ran! Cậu dậy rồi àh? Khỏe chưa mà ra đây? Ngoài đây lạnh lắm đó – Shinichi quay lại nhìn Ran

- Phải. Đúng là rất lạnh. Nhưng tớ cần cơn gió lạnh của biển để giúp tớ ấm áp hơn - Ran mỉm cười nhìn thẳng ra biển

- Cậu nói như đùa vậy. Gió biển sẽ làm cậu lạnh đi chứ sao lại ấm áp? – Shinichi cười

- Vậy tại sao trong phòng tớ rất ấm nhưng tớ cảm thấy người tớ rất lạnh? Cậu có thể giải thích đc ko? – Ran hỏi Shinichi

- Tớ….tớ ko biết – Shinichi ấp úng

- Cũng như bây h vậy! gió biển rất lạnh nhưng nó sẽ làm tan đc khối băng trong lòng tớ nên tớ thấy nó rất ấm – Ran nói và vươn tay ra để hứng những cơn gió biển đang ào đến

- Chúng ta lên tản đá đó ngồi đi, đừng đứng đây nữa – Shinichi đề nghị và chỉ tay lên 1 ngọn đá gần đó

- Ừhm cũng đc – Ran gật đầu rồi đi đến đó cùng Shinichi

2 người 2 tâm hồn khác nhau nhưng cùng nhìn về 1 hướng

- Cậu ra đây từ lúc nào? – Ran bắt chuyện
- Àh từ lúc chiều. Lúc cậu mới ngủ ấy – Shinichi cười

- Cái gì? – Ran ngạc nhiên

- Có gì mà cậu ngạc nhiên dữ vậy?

- Từ lúc tớ ngủ là khoảng 5h chiều và bây h là 11h khuya. Cậu đứng đây hơn 5 tiếng đồng hồ á?

- Ừhm, có thể vậy – Shinichi gật đầu

- Cậu có tâm sự gì sao mà đứng đây lâu thế? Không thấy mỏi chân àh?

- Có lẽ là ko – Shinichi cười trừ - Tớ thích gió biển, thế thôi

- Phải! Biển là cha, gió là mẹ. 2 thứ ấy sẽ ko bao h phản bội lại ta – Ran nói giọng trầm buồn vì cô còn nhớ mãi cái giây phút cô bị Araide phản bội

- Còn 1 thứ nữa! – Shinichi nói bí hiểm

- Thứ gì? – Ran quay sang

- Đó là những người bạn. Họ sẽ ko bao h phản bội lại cậu dù cho có chuyện gì xảy ra – Shinichi cười

Ran cười khi nghe câu nói ấy của Shinichi và cô nghĩ lại. Đúng là như thế! Những người bạn – dù hay khắc khẩu với nhau nhưng có lẽ họ sẽ ko bao h phản bội lại cô như Araide. Cô mỉm cười tự hào khi mình có những người bạn chân thật và họ rất tuyệt! Phải – HỌ RẤT TUYỆT!

Rồi Ran và Shinichi im lặng ko nói gì nữa. Cả hai hướng ra tìm để tìm cho mình những cơn sóng biển mạnh nhất để òa tâm hồn mình vào đó, những tâm hồn bị tổn thương sẽ đc những cơn sóng biển cuốn trôi đi và gió biển sẽ cho họ tâm hồn mới – 1 tâm hồn vui vẻ, 1 tâm hồn có những người bạn, 1 tâm hồn ko bao h phản lại và 1 tâm hồn đầy những sắc màu yêu thương!

Đến 12h đêm biển càng im lặng hơn nữa và chỉ có những cơn sóng đang rì rào tâm sự với nhau. Lúc này Ran đã cảm thấy lạnh và cô dùng tay để ôm chặt mình lại. Shinichi nhận ra đc điều đó và anh nhẹ nhàng lấy chiếc áo khoác đang mặc trên người mình khoác cho Ran. Ran quay sang mỉm cười vì hành động đó của Shinichi nhưng cô đã cởi bỏ chiếc áo đó ra và nói

- Cám ơn cậu. Nhưng tớ ko thể giành lấy sự ấm áp của cậu đc – Ran cười

- Cậu cứ giữ lấy mà khoác. Cậu là con gái ko thể để lạnh như vậy đc – Shinichi ân cần

- Cậu ko thấy lạnh sao?

- Có chứ nhưng tớ là con trai, tớ chịu lạnh hay hơn cậu – Shinichi cười tự hào

- Thiệt chứ?

- Tất nhiên!

- Vậy tớ ko khách sáo đâu nha. – Ran khoác chiếc áo lên người mình rồi cười – Áo cậu ấm thật đấy, nó làm tớ thấy dễ chịu hơn. Cám ơn cậu nhiều

Shinichi đỏ mặt khi nghe Ran nói vậy nên cậu quay đi thật nhanh để Ran ko thấy mặt cậu lúc đó nó đỏ như trái cà chua đang chín mọng!!

Những hành động, lời nói, cử chỉ đó của Shinichi dành cho Ran đã làm cho Kaito hiểu ra là mình đã có 1 đối thủ đáng tầm thật sự. Vì Kaito đã dậy sau Ran chỉ có 30’ và cậu đi ra biển tìm Ran khi không thấy cô ấy trên giường. Chính vì vậy cậu đã thấy và nghe hết những lời nói của 2 người đằng sau tảng đá cậu đang ngồi. Sau đó cậu cùng với 2 người ngồi đằng sau mình im lặng và nhìn về phía biển cho tới sáng hôm sau

- Ô bình minh. Đẹp quá – Ran nhổm dậy

- Sáng rồi àh? – Shinichi cười

- Có lẽ vậy. Đây là lần đầu tớ thấy bình minh trên biển đó – Ran cười

Ran và Shinichi đứng đó ngắm bình minh cho đến 6h rồi cả 2 cùng đi về khách sạn, Kaito đi theo sau nhưng Ran và Shinichi ko hề biết

- Cậu đi đâu sớm vậy Kaito? – Ran cười khi thấy Kaito từ cửa khách sạn đi vào

- Àh tớ đi tập thể dục buổi sáng thôi mà – Kaito cười – Cậu thấy Shinichi đâu ko?

- Cậu ấy mới đi vào phòng gọi Hattori dậy đó. Tụi Sonoko cũng sắp ra luôn rồi, cậu vào kêu 2 cậu ấy ra ăn sáng luôn nha – Ran

- Ừhm đc rồi – Kaito đi vào trong

Trong phòng Shinichi

- Shinichi! Tớ có chuyện cần nói với cậu – Kaito nhìn vào

- Sao? Chuyện gì?

- Cậu ra đây! – Kaito chỉ tay ra cửa

Shinichi thấy lạ nên đứng dậy đi theo Kaito làm cho Hattori thấy nghi nghi nên anh lén đi theo sau

Ngoài ban công

- Cậu có thích Ran ko? – Kaito nhấn mạnh

- Cậu nói gì vậy? – Shinichi ngây thơ

- Tớ hỏi lại lần nữa là cậu có thích Ran ko?

- Tớ….có lẽ vậy – Shinichi gật đầu

- Cậu thật sự ko hiểu lời tớ nói hôm trước hay sao? Cậu muốn đối đầu với tớ cơ àh? – Kaito nắm lấy cổ áo của Shinichi giật mình

- Kaito, cậu bình tĩnh lại đi – Shinichi gỡ tay Kaito ra khỏi áo mình – Phải! Tớ thích cô ấy nhưng tớ ko muốn đối đầu với cậu

- Cậu nói thế là sao?

- Nghĩa là tớ ko muốn vì Ran mà tớ mất đi 1 người bạn như cậu nhưng điều cũng ko có nghĩa là tớ nhường Ran cho cậu – Shinichi nói nhẹ

- Cậu nói thế nghĩa là sao? – Kaito nhìn Shinichi

- Chúng ta sẽ cạnh tranh công bằng – Shinichi nhìn Kaito bằng con mắt chắc chắn

- Cạnh tranh?

- Phải! Ý cậu thì sao?

- Thôi đc. Tớ đồng ý

Kaito nhìn Shinichi nở 1 nụ cười đầy sự quyết chiến nhưng Shinichi cũng trả lại 1 nụ cười ko hơn ko kém! Hattori đứng gần đó đã nghe hết cuộc nói chuyện của 2 đứa bạn mình và anh chỉ còn biết lắc đầu! “ Haiz – 2 đứa này biết rung động rồi sao. Mà rung động là sao nhỉ? “ Hattori nghĩ!
Chương XV: Vụ án kỳ lạ!

Tại phòng ăn lúc đó

- Haiz, chán ghê zậy đó – Sonoko thiểu não

- Gì mà than chán nữa vậy cô nương? – Ran cười

- Cậu cứ nghĩ mà xem! Cả cái đảo Hawaii này chẳng có anh chàng nào ra hồn cho tớ ngắm hết – Sonoko thở dài

- Ôi trời! Thì có 1 anh chàng là đủ ngắm rồi – Aoko chọc

- Ai đâu? – Sonoko mừng rỡ

- Thì là Makoto Kyogoku đấy. Hihihi – Aoko

- Thôi thôi, dẹp cái anh chàng nhát gái đó lại đi. Nhắc đến là tớ sởn gai óc – Sonoko lắc đầu

- Thật ko? Sởn gai óc mà sao tớ toàn thấy cậu đi chung với Makoto vậy? – Ran dò hỏi

- Ko có! Ko có đâu àh nghen. Các cậu đừng có nghĩ bậy àh – Sonoko đỏ mặt, phẩy tay rồi đánh lảng qua chuyện khác – Còn cậu thì sao? Cái áo khoác cậu đang mặc trên người hình như ko phải là của cậu àh nha!

- Ừh tớ cũng thấy vậy – Aoko đồng tình nhìn Ran

- Khai mau! Áo của ai đấy huh? – Sonoko nhìn Ran bằng con mắt dò xét

- À….thì….. – Ran ấp úng

- Thì sao?

- ….thì…. – Ran chưa kịp nói dứt câu thì tiếng của Kazuha la lên

“ AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA !”

Ran, Sonoko và Aoko bèn dừng cuộc nói chuyện lại chạy vội vào trong. Shinichi, Hattori và Kaito cùng Makoto cũng chạy nhanh lại chỗ Kazuha đang đứng. Cô Haibara từ phòng bên cũng chạy vội qua

- Kazuha! Có chuyện gì vậy? – Ran chạy thẳng lại trước mặt Kazuha

Tất cả mọi người đều im lặng nhìn Kazuha chờ câu trả lời của cô nhưng cô ko nói gì mà chỉ tay vào trong phòng Ran và Sonoko. Mọi người lại 1 lần nữa nhìn cùng hướng vào phòng Ran và Sonoko

- AAAAAAAA – Ran và Sonoko đồng loạt lặp lại tiếng la của Kazuha lúc nãy khi thấy 1 người đàn ông người đầy máu nằm ngay giữa phòng mình

- Cái…..cái gì thế này – Aoko run

- Cô Hai, nhờ cô gọi cảnh sát giùm. Còn lại tất cả mọi người hay đứng yên tại chỗ, ko đc bước vào hiện trường – Shinichi với giọng nói lớn và rắn chắc

Cô Hai vội chạy đi báo với quản lý khách sạn và gọi cảnh sát. 15’ tất cả đã có mặt đầy đủ tại hiện trường

- Nạn nhân là ông Karoshi Ozon, 45t – ông cảnh sát trưởng nói sau khi đã lấy lời khai từ cô tiếp tân – Còn nguyên nhân cái chết thì phải đợi sau khi khám nghiệm tử thi

- Là do chất độc Kali Xyanua, 1 chất độc khá phổ biến – Shinichi quả quyết

- Cậu là….

- Thám tử trung học Shinichi Kudo! – Shinichi ngước nhìn với vẻ rất tự tin

- Shinichi Kudo? Cậu là thám tử nổi tiếng nhất Nhật Bản phải ko? – 1 trung sĩ

- Làm sao cậu biết là do chất Xyanua? – ông Yali hỏi

- Mùi hạnh nhân! Do trong miệng nạn nhân phát ra mùi của quả hạnh nhân nên cậu ta đoán thế. Phải ko, thám tử? – Kaito cười mỉm nhìn Shinichi và Shinichi đồng tình gật đầu

- Thế còn con dao trên hiện trường?

- Đó là do hung thủ lo ông ta chưa chết bằng chất độc nên bồi thêm 1 nhát để chắc chắn rằng ông ta đã chết - Hattori nói vào

- 2 cậu là ai? – ông Yali bất ngờ trước câu nói của Kaito và Hattori

- Tôi cũng là thám tử như cậu ấy nhưng có điều ko nổi bằng thôi, Hattori Heiji!

- Còn tôi chỉ là 1 tên học sinh bình thường thôi nhưng cũng ko hề thua kém 2 anh chàng thám tử kia đâu, Kaito Kuroba!

Tất cả mọi người đều bất ngờ khi thấy 3 người bạn của mình đang ở trong 1 tình trạng khác hẳn đời thường! Cứng rắn và quyết liệt! Đến bây h họ mới có dịp xem cả 3 hợp sức phá án

- Đến bây h tôi chỉ có thể nói như vậy thôi còn thời gian tử vong thì phải chờ bác sĩ khám nghiệm của các ông! – Shinichi

10’ sau đã có kết quả xét nghiệm

- Nạn nhân chết vào khoàng từ 6h – 8h sáng nay! – 1 trung sĩ cầm bảng xét nghiệm nói
- 6h – 8h àh? – Shinichi như nghĩ ra việc gì đó – Lúc đó mình đang nói chuyện với Kaito ngoài hành lanh mà! Sao ko thấy ai ra vào nhỉ?

- Cho hỏi, đây là phòng của ai? – ông Yali lên tiếng

- Của tôi và cô bạn Sonoko! – Ran lên tiếng

- Thế các cô biết người đàn ông này ko?

Ran và Sonoko nhìn kỹ người đang ông lạ mặt

- Người này….tôi thấy quen quen – Ran cố nhớ lại

- Cậu gặp ông ta rồi àh? Gặp lúc nào? – Kaito hỏi Ran dồn dập

- Hình như là vào khoàng tháng trước ông ta có đến văn phòng mẹ tớ nhờ làm giấy tờ gì đó. Mà hình như lúc đó ông ta có đi chung với 1 người – Ran lục lại trí nhớ của mình

- Người ông ta đi cùng lúc đó là tôi – giọng 1 người phụ nữ vang lên phía sau

Nghe vậy tất cả mọi người đếu quay lại nhìn người phụ nữ vừa lên tiếng

- Bà là gì của ông ấy? – ông Yali hỏi

- Tôi là vợ của ông ấy _ Benzo Kiwasa. Nói chính xác là vợ trước của ông ấy

- Vợ trước? 2 người li dị rồi àh? Hắn là 1 tên khốn! Lúc đó ông ta có vợ bé đòi cưới ả đó nên nhất quyết bắt tôi ký đơn ly hôn rồi kéo tôi đến văn phòng luật sư Kisaki để làm giấy tờ và việc phân chia tài sản. – bà Benzo nói với giọng cương quyết

- Rồi sao nữa?

- Mà tất cả tài sản của ông ta có đc, nhà, xe v.v…đều do 1 tay tôi làm ra cả, kể cả giấy chủ quyền nhà đất củng do tôi đứng tên mà hắn đã lật lọng đi sửa lại toàn bộ giấy tờ và nhờ luật sư Kisaki xác nhận đế ông ta có quyền tống tôi ra khỏi nhà với bàn tay trắng. Nhưng luật sư Kisaki là 1 luật sư tốt và phân rõ trắng đen nên bà ta đã giúp tôi vạch trần ông ấy và lấy lại toàn bộ tài sản cho tôi – bà Benzo kể lại

- Ưhm tớ nhớ lúc đó ông ta gào lên chửi mẹ tớ và cả dòng họ nhà tớ nữa – Ran tức tối

- Thôi đc, vậy 2 cô cho tôi hỏi là vào khoản thời gian đó các cô làm gì và ở đâu?

- Lúc đó, tôi mới đi dạo biển về rồi vào phòng kêu cô bạn tôi dậy rồi cả 2 ra ngoài phòng ăn! – Ran

- Có ai làm chứng cho cô ko?

- Các bạn của tôi đều có thể làm chứng! – Ran quả quyết

- Thưa sếp, phát hiện đc 1 tấm hình trong tay nạn nhân – trung sĩ lên tiếng

- Ừhm – ông Yali cầm tấm hình lên xem thì rất ngạc nhiên – Đây là hình của cô Ran!

- Sao? – tất cả mọi người đếu thốt lên

Ông Yali đưa tấm hình cho mọi người xem thì dường như ko tin vào mắt mình nữa

- Tại sao? Tại…sao lại như vậy đc chứ? – Sonoko lo sợ

- Có lẽ ông ta lấy đc tấm hình này đâu đó trong phòng – Shinichi phán đoán

- Thế thì tại sao ông ta lại cầm trong tay? – Kazuha quay sang

- Có lẽ hung thủ muốn vu oan cho Ran nên làm thế. Vì theo như lời bà Benzo nói thì hung thủ rất hận người nhà ông Mori, ko ngoại lệ là Ran – Hattori chống cằm

- Nhưng tại sao biết Ran sẽ qua đây du lịch mà hại chứ? – Aoko

- Đó là điều chúng tớ đang đau đầu đây! – Kaito

- Ko, ko phài Ran đâu. Tớ biết chắc chắn là ko phải mà – Sonoko run sợ

- Bình tĩnh nào Sonoko! Tớ ko làm thì ko có việc gì phải sợ cả - Ran động viên

Shinichi và Kaito mỉm cười khi nghe câu nói đầy nghị lực của Ran vì thế cả 2 đều tự hứa với lòng mình là phải giải oan cho Ran và tìm ra hung thủ trong thời gian sớm nhất!

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 9:50 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



[/code]

Chương XVI: Kết luận bất ngờ!

Cô quản lý có thể cho cảnh sát chúng tôi mượn 1 phòng để hỏi cung chứ? – ông Yali

- Vâng, tất nhiên! Mời các ông qua đây – cô quản lý dẫn đầu

Trong phòng hỏi cung

- Cô Ran vui lòng cho biết là trong khoàng thời gian đó cô chắc chắn là ko ở trong phòng?

- Lúc tôi từ biển về phòng là lúc 6h, tôi có vào phòng cho đến 6h30 rồi ra phòng ăn đợi các bạn!

- Có ai làm chứng cho cô là cô đi dạo biển ko?

- Cậu bạn Shinichi của tôi! Vì tôi và cậu ấy cùng đi chung với nhau từ lúc 11h khuya tối qua cho đến 6h sáng hôm sau

- Vậy là cả đêm qua 2 người cùng ở ngoài biển cho đến 6h sáng?

- Vâng!

- Thôi đc, cám ơn cô. Nhưng tạm thời cô vẫn là nghi can số 1 nên mong cô đừng đi ra khỏi khách sạn vào lúc này

- Vâng!

Sau đó ngài Yali hỏi từ người nhưng câu trả lời của ai cũng đều khớp như nhau cả về thời gian lẫn địa điểm nên ông nghĩ Ran ko phải là thủ phạm nhưng do ông phải theo luật pháp nên Ran vẫn bị giám sát

Lúc đó Shinichi và Kaito đi ra biển tìm vật chứng vì 2 người thấy dưới chân có nạn nhân có dính cát biển nên cả 2 cùng suy đoán là trước khi chết nơi nạn nhân đến cuối cùng là ngoài biển.

- Này Shinichi! Hình như có cái gì sau tảng đá đằng kia – Kaito chỉ

- Ừh chúng ta lại xem – Shinichi và Kaito chạy lại

- Là thẻ học sinh của Ran! Sao nó lại nằm đây? - Kaito nhặt lên

- Chắc là Ran làm rơi hôm qua khi tớ và cô ấy ngồi trên tảng đá này. – Shinichi suy luận – Àh, còn cái gì nữa kìa

- Đây là……. – Shinichi như hiểu ý Kaito nên anh gật đầu và cả 2 đều nở nụ cười bí hiểm

Lúc đó trong khách sạn

- Ủa, mấy em thấy Shinichi và Kaito đâu ko? – Cô Hai hỏi
- Họ mới đi ra biển khi nãy đó ạ! – Aoko trả lời

- Ừhm. 2 cái đứa này! Đi đâu h này vậy nhì? – cô Hai lắc đầu

Còn phần Hattori thì ở trong khách sạn và kiểm tra phòng Ran, phòng ông Karoshi để tìm những vật khả nghi khác

Ko ngoài dự đoán của Hattori thì trong phòng ông Karoshi cậu đã tìm đc 1 thứ có thể gọi là quan trọng trong vụ án lần này. Và cậu cũng mỉm cười

15’ Shinichi, Kaito và Hattori đều quay lại và cùng lên tiếng “ Có thể phá án đc rồi ! “

Theo lời Shinichi thì cô Hai chạy đi mời tất cả mọi người có liên quan đến vụ án tập trung tại phòng ông Karoshi

- Các cậu phát hiện ra đc gì àh? – ông Yali hỏi

- Phải! – cả 3 đồng thanh

- Phát hiện ra điều gì? - ông Yali hồ hởi

- Phát hiện ra hung thủ của vụ án lần này! – Shinichi nói quả quyết

- Sao? Hung thủ? - Tất cả đều ngạc nhiên

- Các cậu có thể nói rõ ra ko? – ông Yali hồi hộp

- Đương nhiên rồi! Nhưng trước khi nói ra tôi muốn hỏi bà Benzo là lúc trước khi sống với ông Karoshi bà có thấy chuyện gì lạ ở ông ấy ko? – Hattori

- Chuyện lạ àh? Mà cụ thể là chuyện gì? Tôi ko hiểu câu hỏi lắm – bà Benzo thắc mắc

- Thì đại loại như ông ấy có hay tích trữ 1 số thuốc gì đặc biệt ko? – Hattori

- Ừhm…hình như là….có! À ông ấy hay mua những lọ Kali Xyanua về để trong nhà.

- Sao? Ông ấy mua Xyanua về làm gì? – ông Yali

- Hình như là để mạ vàng hay đánh bóng gì đó. Tôi cũng ko rõ vì lúc ông ấy làm việc đó thì ko bao h cho tôi vào phòng. Tôi nhớ ông ấy có nói nếu mai này cho ông ấy lựa chọn cái chết thì ông ấy sẽ chọn Xyanua để quyết định việc đó

- Nói vậy….có nghĩa là…- ông Yali như hiểu ra sự việc

- Phải! Ông ấy đã tự uống loại thuốc độc Kali Xyanua để tạo hiện trường giả là cô Ran đã sát hại ông ấy. Mục đích là để trả thù việc năm xưa mẹ cô ấy đã làm ổng trắng tay – Hattori giải thích

- Vậy thì việc gì ông ấy phải hy sinh mình chỉ để vu oan cho cô Ran? Muốn hại cô Ran thì còn những việc khác cơ mà – ông Yali thắc mắc

- Chính xác! Nếu ông ấy chỉ muốn hại Ran thôi thì ông ấy ko việc gì phải làm thế cả! Bởi thế nên ông ta chỉ uống 1 lượng rất nhỏ cỡ 1gram để tạo hiện trường giả là Ran cố ý hại nhưng ông ta may mắn thoát đc. Chỉ cần vậy thôi là Ran phải vào tù vì tôi cố ý sát hại rồi – Shinichi nói tiếp lời Hattori

- Nhưng ông ta ko ngờ là có người muốn giết ông ta thật! Đó chính là kẻ ông ta đã nhờ đánh cắp cái thẻ học sinh của Ran để xác minh Ran chính là con gái của luật sư Kisaki và ông Mori. Và cả tờ giấy ghi rõ địa điểm khách sạn của cô ấy. Cả 2 tôi đều tìm đc ỡ bãi biển! – Kaito đưa ra

- Ủa, tờ giấy này là tớ ghi ra chơi mà – Sonoko ngạc nhiên

- Các cậu nói vậy có nghĩa là hắn ta đã theo dõi tớ từ khi còn ở trường àh? – Ran ngẫm nghĩ

- Tớ cho là vậy. Tấm thẻ học sinh họ đã lấy đc từ lúc cậu thi karate và lý do hắn biết cậu sẽ đến Hawaii cũng là nhờ phần thi ấy. Nhưng do họ ko biết địa điểm khách sạn nên họ âm thầm đi cùng chuyến bay với cậu nhằm tìm đc thông tin. Và hắn cũng may mắn nhặt đc tờ giấy Sonoko ghi ra rồi vứt ở sân bay sau khi chúng ta đi khỏi – Shinichi giải thích

- Còn về số phòng? – cô Hai hỏi

- Đã tìm đc khách sạn rồi thì việc tìm phòng đâu có gì gọi là khó. Chỉ cần hỏi cô tiếp tân là xong! – Kaito

- Vậy là hắn còn 1 đồng bọn nữa àh? – Aoko

- Phải! Và hắn cũng chính là hung thủ - Shinichi quả quyết

- Hiện h tên ấy đang ở đâu? – ông Yali lo lắng

- Ngay tại trong phòng này! – Kaito nói chắc

- Sao? – tất cả mọi người đồng loạt lên tiếng và nhìn khắp phòng nhưng ko thấy ai

- Hắn ta đang ở đâu vậy? – Makoto

- Phía sau Sonoko đấy! – Hattori nhìn

Sonoko giật mình quay ra sau và tất cả mọi người cũng vậy. Đằng sau Sonoko là 1 cái tủ

- Trong…..trong tủ này àh? – Sonoko nói vẻ sợ sệt

Shinichi kẽ gật đầu và đi về phía trước cái tủ

- Thôi nào! Ra đi. Ông ở trong đó nãy h chắc nghe hết những gì chúng tôi nói rồi chứ? Ông Manmoka? – Shinichi dõng dạt

Và quả đúng như cả 3 đoán là cánh cửa cái tủ đã dần dần mở ra. Tất cả đều giật mình khi thấy trong ấy là 1 người đàn ông và ông ta nhẹ nhành đi ra

- Tuyệt lắm! Ko hổ danh là thám tử giỏi nhất Nhật Bản, àh cả 2 cậu này nữa chứ!

- Ông quá khen thôi. Những gì ông để lại là quá sơ hở, người bình thường nhìn vào cũng có thể đoán ra mà – Hattori cười khẩy

- Sơ hở? Ko thể nào – ông Manmoka bất ngờ

- Có đấy! Đó chính là 1 chút tàn thuốc rơi vãi trong phòng và cà gối nằm nữa. Theo như tôi đc biết thì nạn nhân ko biết hút thuốc thế tại sao lại có tàn thuốc rơi trong phòng. Và chiếc gối nằm đã bị trũng xuống khá sâu mà nạn nhân thì lại có thói quen nằm trên chiếc gối dài, đều đó có nghĩa là có 1 người đã ờ trong phòng này với nạn nhân 1 thời gian nào đó đủ để ra tay sát hại – Kaito giải thích

- Vậy tại sao ko phải là bà Benzo mà các cậu lại đoán ra tôi trong khi bà ta có nguyên nhân rõ ràng để giết ông ấy!

- Đơn giàn 1 điều là bà ta rất sợ máu. Nếu thấy máu trong vài phút thì người bà Benzo đơ lại ngay và ko dám cử động trong khoảng từ 10=>15’. Các bác sĩ đã thử lại và kết quả là chính xác! Do đó chúng tôi đoán là có người thứ ba – Shinichi

- Tuyệt! Ko ngờ tôi chỉ 1 chút sơ hở mà các cậu lại đoán ra đc hết – ông Manmoka cười

- Vụ án nào cũng có những sơ hở mà, các sơ hở ấy tưởng chừng rất nhỏ nhưng nó lại là mấu chốt của vụ án. Vấn đề là ta phải chịu khó tìm ra những sơ hở đó và chúng tôi đã làm đc – Shinichi cười

- Đúng là do tôi giết ông ta. Đó là 1 kẻ có lòng tham, đê tiện, luôn muốn cướp đi những tài sản mà của người khác có đc. Em tôi do nhẹ dạ nên đã bị hắn ta lừa lấy hết toàn bộ số tiền mà em tôi đã vất vả trong mấy năm trời để có đc. Do quá buốn nên nó đã tự sát cách đây 1 tháng! Sau đó tôi đi tìm hiểu nguyên nhân và tình cờ biết đc ông ta có ý định trả thù bà Kisaki và mục tiêu của hắn là cô Ran đây. Tôi đã bằng lòng nhận lời giúp hắn để mong tìm đc thời cơ thuận lợi để mà tôi trả thù cho em tôi. Và thời cơ ấy đã đến sau khi ông ta uống 1 ly nước nhỏ có lượng Xyanua rồi mất ý thức sau đó là tôi đã ra tay hạ sát ông ta chỉ bằng 1 nhát dao!

- Ông ko có thù gì với Ran thì tại sao ông lại giết ông ta ngay tại phòng cô ấy chứ - Kaito

- Tôi cũng hết cách rồi. Lúc ông ta mất ý thức tại phòng cô Ran đây thì đó cũng là thời cơ thuận lợi nhất của tôi. Nhân đây tôi cũng xin lỗi cô Ran, tôi ko cố ý vu oan cho cô nhưng việc ông ta cầm tấm hình cô trong tay là tôi ko hề biết trước, lúc phát hiện ra là tay ông ấy đã cứng đờ lại, tôi ko thể nào lấy tấm hình ra đc! – ông Manmoka cúi đầu trước Ran

- Tôi hiểu – Ran lịch sự đáp lại

Thế là vụ án đã đc khép lại sau những suy luận tài tình của Shinichi, Kaito và Hattori. Ran và Sonoko cũng đã đc chuyển sang phòng khác vì họ ko thể ở cái phòng ấy thêm 1 giây phút nào nữa
Chương XVII: Ran và chiếc áo!

Trong phòng ăn sau khi vụ án xảy ra

- Có cho vàng tớ cũng ko dám nghĩ chỉ vì mục đích trả thù mà lại theo dõi tớ suốt thời gian wa. – Ran rùng mình

- Nghĩ lại tớ thấy kinh thật. Ko ngờ ông ta lại nuôi ý địch trả thù cậu trong khi cậu chỉ là 1 học sinh bình thường – Aoko

- Bình thường đâu mà bình thường. Ran là con gái của luật sư mà đã hại ông ta mất hết đấy chứ. Ông ta trả thù là việc đương nhiên thôi – Hattori

- Này này, mẹ tớ ko có hại ai hết nhá. Mẹ tớ chỉ đưa ra sự thật mà thôi. – Ran phản bác

- Chào các thám tử trẻ tuổi - bà Benzo đi lại

- Chào cô! Ủa cô định về nước àh? – Shinichi nhìn hành lý của bà Benzo

- Ừhm, cô đến tạm biệt các cháu. Trưa nay cô bay rồi. Cho cô gửi lời thăm luật sư Kisaki nha – bà Benzo cười

- Vâng ạ. Cám ơn cô – Ran mỉm cười lịch sự

- Thôi, cô phải ra sân bay đây. Chào mấy cháu nhé

- Chào cô!

Rồi cả bọn nhìn theo chân bà Benzo cho đến khi bà ấy mất dạng

- Này, mấy em ăn gì ko? – cô Hai từ trong bước ra

- Thôi cô ạ. Cứ nghĩ đến vụ đó là em ko tài nào nuốt nổi – Sonoko lắc đầu

- Vậy mấy em uống gì ko? Cô kêu luôn

- Em uống nước chanh – Ran lên tiếng

- Bọn em cũng vậy

- OK!

- Ủa sao hùa nhau kêu nước chanh ko vậy? – Ran thắc mắc

Cả bọn ko trả lời câu hỏi của Ran mà cùng nhau cười 1 cách bí hiểm

- Hừm, nhìn các cậu gian quá đấy – Ran lườm

- Hihi có gì đâu. Nước uống ra kìa. Hoan hô cô Hai – Kaito đánh trống lảnh

Cô Hai đưa các ly nước cho cả bọn

- Này, còn mấy ngày nữa là mình về rồi hay tối nay chúng ta đốt lửa trại đi – cô Hai đề nghị

- Hay đấy. Nhưng mình có thể đốt ở đâu? – Makoto thắc mắc

- Thì ngoài biển chứ đâu. Cậu ngốc quá. Ko lẽ đốt trong khách sạn àh? – Sonoko mắng

- Mấy em đồng ý ko?

- OK!

- OK! Quyết định vậy nha. Tối nay đúng 6h các em tập trung ngoài biển nha. Chúng ta phải đi kiếm củi, dựng lều nữa nên ra sớm chút

- Vâng ạ!

- Ừhm thôi mấy em ngồi chơi đi, cô vào phòng làm 1 số việc

Cô Hai đi vào trong thì cả nhóm cũng tản ra, người thì đi dạo biển, người thì đi tâm sự, người thì đi vào phòng…..ngủ. (?!?)

Kaito và Ran đi dạo ngoài biển

- Ran này!

- Sao?

- Cậu thấy Shinichi như thế nào?

- Shinichi? Sao cậu lại hỏi vậy?

- Thì Ran cứ trả lời đi

- Ừhm….cậu ấy là 1 người tốt, rất đáng tin cậy – Ran nghĩ

- Cậu có thích Shinichi ko?

- Thích á? Cậu nghĩ đi đâu vậy – Ran phẩy tay

- Có nghĩa là cậu ko thích? – Kaito với đôi mắt sáng rỡ

Haiz, tối hôm qua thì Kaito rình, sáng hôm nay lại đến lượt…..Shinichi!! Anh chàng tò mò muốn biết Kaito nói gì với Ran nên lén đi theo. Khi nghe câu hỏi đó của Kaito thì tim anh đập như trống

- Đương nhiên là ko rồi. Tớ làm sao xứng với cậu ấy mà thích cơ chứ. 1 thám tử nổi tiếng, tài hoa, đẹp trai như cậu ấy thì tớ làm sao sánh nổi cơ chứ - Ran nói

- Thật ko? Mà sao cậu cứ mặc cái áo khoác của cậu ấy hoài vậy – Kaito hờn

- Àh, tớ chưa có dịp đưa lại cho cậu ấy. Tí nữa tớ sẽ đưa lại – Ran cười

Shinichi nghe Ran nói vậy lòng anh rất buồn, anh dừng việc theo dõi lại và đi về khách sạn

15’ sau Kaito và Ran cũng về khách sạn. Ran đi ra hành lang trước phòng mình và tình cờ gặp Shinichi đang đứng đó

- Hi Shinichi

Shinichi quay lại cười rồi lại nhìn ra phía trước

- Àh, cho tớ gửi trả lại cậu cái áo này – Ran cởi chiếc áo khoác đang mặc trên người ra

- Thôi, cậu cứ giữ lại đi – Shinichi trả lời nhưng mặt anh vẫn nhìn ra phía trước

- Câu chê nó hôi hà? Vậy để tớ về phòng giặt sạch lại cho cậu rồi tớ mang qua sau hen

- Ko phải! Cậu cứ giữ luôn đi. Xem như là món quá tớ tặng cậu vậy – Shinichi quay lại

- Thôi tớ ko dám nhận đâu. Cái áo này mắc lắm, tớ mà nhận thì biết lấy gì đáp lại cậu đây. – Ran lắc đầu – Vời lại tớ mà lấy thì áo đâu mà cậu mặc, ở đây lạnh lắm

- Có gì đâu. Tớ còn vài cái trong vali mà.

- Dù vậy tớ cũng ko nhận đâu. Nhất quyết là vậy. Trừ khi cậu cho tớ 1 lý do chính đáng để tớ nhận nó

- Vì nó làm cậu dễ chịu trong cái thời tiết như thế này – Shinichi trả lời nhanh gọn

- Thì đúng như thế thật nhưng tớ làm gì mà xứng với viếc áo như vậy

- Cậu hoàn toàn đủ tư cách để mặc nó. Nụ cười của cậu khi mặc nó đã làm cho tớ biết đc chủ nhân của nó là cậu chứ ko phải là tớ

Ran ngạc nhiên trước câu nói của Shinichi và cô đã hết lý do để từ chối

- Vậy….cậu tặng tớ thật àh?

- Tớ ko tặng vì thật sự thì nó là của cậu mà. – Shinichi cười

- Cám ơn cậu. – Ran cười và mặc lại chiếc áo

Nhìn nụ cười của Ran trong lúc này cũng như lúc ngoài biển thì Shinichi càng chắc chắn hơn là chiếc áo đc may sẵn cho cô ấy và ko ai có thể mặc nó ngoài cô ấy

- Thích thật. Mỗi lần tớ mặc chiếc áo này vào là tớ có cảm giác rất dễ chịu, nó làm tớ ấm hẳn lên. Cậu mua nó ở đâu thế?

- Là mẹ tớ gửi từ Mỹ về

- Oh, là quà của mẹ cậu àh? Nếu biết trước tớ sẽ ko nhận đâu

- Ko sao. Nó là của cậu thì trước sau gì nó cũng thuộc về cậu mà thôi

Ran nở 1 nụ cười như thiên thân và Shinichi cho rằng đó là nụ cười đẹp nhất của Ran mà anh đc thấy.

- Ran! Ran ơi! Có tin sốt dẻo đây nè – Kazuha la lớn

Ran và Shinichi giật mình đi lại

- Có chuyện gì mà cậu chạy dữ vậy? – Ran vịnh vai Kazuha

- So…son…oko….. – Kazuha thở dốc

- Sonoko làm sao? – Shinichi hỏi vào

- 2 cậu đi theo tớ sẽ rõ

Kazuha nắm tay Ran chạy còn Shinichi chạy theo sau. Cả ba dừng lại ngoài hành lang sảnh lớn

- Đấy! Nhìn Sonoko và Makoto kìa – Kazuha chỉ tay

- Ủa Ran. Cậu đến rồi àh. – Aoko đứng gần đó

- Cậu cũng ở đây sao?

- Ko phải mình tớ ko đâu. Còn Hattori và Kaito nữa

- 2 cậu làm gì ở đây vậy? – Shinichi nhìn sang

- Coi phim! – Hattori đáp

- Phim? Phim gì? – Ran ngây thơ

- Phim chuyện tình nàng Sonoko và chàng Makoto – Kaito cười

À thì ra Sonoko và Makoto hẹn nhau ra nói chuyện gì đó mà có vẻ thân mật lắm nên cả bọn nhiều chuyện chạy theo rình.....

Chương XVIII: Tình cảm chóm nở ^^

Chỗ Sonoko và Makoto

- Cô thấy tôi thế nào?

- Thế nào àh? Là 1 tên nhát gái

- Còn gì nữa ko?

- Ko thông minh

- Tôi là học sinh giỏi 11 năm liền đấy nhé. Chưa kể đến năm 12 đang học nữa. Như vậy tôi đạt chuẩn thông minh rồi chứ?

- Chưa! Vụ án vừa rồi tôi ko thấy anh góp sức 1 câu nào cả, toàn là do 3 người giải quyết tất cả thôi!

- Ý! Cô nói vậy là bất công cho tôi quá. Tôi đâu phải là 1 thám tử như Shinichi và Hattori

- Kaito thì sao? Anh ta cũng đâu phải là 1 thám tử mà anh ta làm đc những việc mà 1 thám tử cần làm trong vụ án đấy

- Nó ko phải là thám tử mà nó có máu thám tử trong người rồi. Còn tôi thì dị ứng với mấy cái vụ án đầy máu đó – Makoto rùng mình

- Anh làm tôi nản quá đấy. Ko hiểu thế nào mà ba mẹ tôi cho tôi đính hôn với anh nhỉ?

- Tôi cũng ko hiểu tại sao tôi lại đồng ý đi. Mà hình như sau đêm đó tôi đã chú ý tới cô hơn thì phải

- Tại sao?

- Tôi thích cái vẻ đẹp trong sáng của cô trong bộ đầm đó và cả trong những bộ đồng phục nữ sinh

- Vậy ra….anh thích tôi hà?

- Tôi cũng ko biết. Có thể cho là vậy

- HẢ? – Sonoko giật mình

Nghe tiếng la của Sonoko cả bọn lại càng thắc mắc chuyện gì đang xảy ra hơn nữa. Bất chợt Kazuha chạy vọt ra làm cả bọn cũng phải chạy theo

- Này này 2 người đang làm cái quái gì ở đây vậy? – Kazuha la

- Tôi đang tỏ tình với cô ấy thôi mà – Makoto chân thật

- CÁI GÌ? – 6 cái mồm đồng loạt cất lên

- Anh nói điên khùng gì vậy – Sonoko chối

- Tôi chỉ nói thật thôi mà.

- Chán anh quá

- Hehehe, Sonoko nghe! Mau trả lời người ta đi chớ - Aoko chọc

- Trả lời gì chứ? – Sonoko phẩy tay

- Tôi cũng đang đợi câu trả lời của cô đó. Cô thấy sao?

Biết ko thể chối đc nữa Sonoko đành phải làm thỏa mãn 7 người đang nhìn trân trân vào mình

- Hừm, anh cũng tốt đấy nhưng anh ko phải mẫu người tôi thích

- Thế thì sao mới gọi là mẫu người cô thích?

- Cỡ như Kaito bạn anh là đạt chuẩn đấy

- Hà? Tôi? Sao lại lôi tôi vào đây? – Kaito ngạc niên

- Kaito? Nó cũng bt thôi mà

- Bình thường là sao? Cậu ta vừa đẹp trai, lại ga-lang và thông minh nữa chớ - Sonoko khen làm Kaito nở cả lỗ mũi

- Wey? Kaito mà đc như vậy sao? Lần đầu tớ mới biết àh nha – Hattori ghen tị

- Hihihihi còn tớ thì biết lâu rồi. Tại các cậu ko phát hiện ra đó thôi – Kaito lên mặt

- Dẹp cái mặt cậu xuống đi kẻo cái bóng đèn nó đập vô trong mặt bây h – Shinichi quay sang Sonoko – Mà tớ thấy Makoto cũng đc như vậy vậy?

- Ừh thì đc, chỉ có mỗi cái tội là nhát gái. Mà tớ thì thích những anh chàng lãng mạn chứ nhát gái như bạn mấy cậu thì làm gì đc mà lãng với mạn? – Sonoko lắc đầu

- Thì cậu cứ cho cậu ấy cơ hội đi. Tớ nghĩ đó chỉ là Makoto ít tiếp xúc với con gái nên vậy thôi. Từ từ thì hết chứ gì – Ran khuyên

Sonoko nghe Ran nói vậy thì cô nhìn qua Makoto để tìm cái gật đầu và cô đã đc như ý

- Thôi đc. Tớ nghe cậu cho anh ta 1 cơ hội theo đuổi tớ vậy

- Nè, người ta đồng ý rồi kìa. Nói gì đi chứ - Hattori liếc sang Makoto

- Cám ơn

- TRời ạ. Sonoko chê cậu là đúng rồi đấy. Chán thật – cả bọn lắc đầu rồi tản ra mỗi đứa 1 nơi


Đúng 6h tối tất cả đều tập trung ngoài biển

- Bây h chúng ta chia ra. Nhóm con trai đi kiếm củi, còn nhóm con gái thì dựng lều. OK ko? – cô Hai ra lệnh

- OK!

Rồi cả bọn chia nhau đi làm việc. Đúng 30’ sau 4 cái lều đã đc dựng lên và củi cũng đã đc các anh chàng kiếm đủ để dùng tối nay

- Các em làm tốt lắm. Bây h các em nhóm lửa đi nào

- Vâng ạ

- Này, các cậu kiếm củi gì mà nhí nhí ko vậy? Biết bao h lửa mới cháy nổi? – Kazuha cầm cây củi lên than

- Hừ, cô có giỏi thi đi kiếm xem sao? Kiếm đc nhiêu đây là mừng rồi đó, còn ở đó mà than – Hattori giựt cây củi trên tay Kazuha lại

- Thôi đi 2 ông bà. Lo mà nhóm lửa đi, cứ cãi nhau hoài là sao? – Kaito lên tiếng

- Thì cậu chưa nghe câu nói “ Yêu nhau lắm, cắn nhau đau “ sao? – Shinichi chọc

- Này này, ai yêu ai cơ hả? Tớ chưa nói đến cậu đấy nhé – Hattori cãi lại

- Tớ thì sao?

- Mấy cậu đang nói chuyện gì mà vui vậy? – Ran và Sonoko quay sang

- Ủa Ran? Chiếc áo khoác cậu đang mặc sao tớ thấy quen quen – Hattori nhìn sang

- Àh cái này là do Shinichi tặng tớ - Ran cười

- Á À là cho “ chàng “ tặng! Hèn chi hồi sáng tớ hỏi cậu cứ ấp úng ko chịu nói – Sonoko lại có dịp chọc Ran

- Gì kỳ vậy? Chính miệng cậu nói với tớ lúc trên máy bay là chiếc áo khoác đó là do mẹ cậu gửi tặng nhân dịp sinh nhật năm ngoái của cậu và cậu rất quý nó cơ mà. Tớ mượn xem 1 chút là cậu la toáng lên rồi, bây h cậu tặng Ran là sao? – Hattori quay sang Shinichi tìm câu trả lời

- À thì tớ nghĩ nó hợp với Ran nên tớ tặng – Shinichi đáp

- Này Shinichi – Kaito nói nhỏ - Cậu có thật là muốn cạnh tranh với tớ ko vậy?

- Cậu nói thế là sao?

- Cậu tặng Ran chiếc áo đó là sao?

- Thì Ran hợp với nó nên tớ tặng chứ có gì đâu

- Á – tiếng la của Kazuha làm mọi người quay lại

- Gì vậy? – Aoko hỏi

- Tớ bị phòng rồi – Kazuha xoa xoa cái tay

- Cô có ngốc ko vậy? Bị phỏng thì mau lấy nước rửa nhanh đi, cứ để đó mà xoa xoa thì nó để lại sẹo bây h. Con gái gì mà ko ý tứ gì hết – Hattori la lên rồi chạy thẳng ra biển. 5’ sau anh chạy vào với ly nước trên tay

- Cô rửa đi này – Hattori đưa ly nước cho Kazuha

- Cá…m …ơn – Kazuha ngạc nhiên trước thái độ và hành động của Hattori nhưng cô vẫn nhận lấy ly nước và rửa tay mình

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên như Kazuha và ko ai nói gì chỉ nhìn thẳng vào Hattori

- Mấy người làm gì mà nhìn tui ghê vậy – Hattori quay lại

“ Hahhahaha “ – Cả bọn nhìn Hattori đều phá lên cười sặc sụa, kể cả cô Hai. Kazuha thấy vậy liền đỏ mặt còn Hattori thì vẫn….không hiểu gì!!
Chương XIX: Tình bạn với tình yêu!!

Rõ ràng rồi đó nghen. – Kaito chọc

- Chính xác mười mươi luôn rồi còn gì. Công nhận nhìn anh chàng vậy mà….ghê thật – Sonoko cười hùa theo

- Này này, 2 người nói gì mà tui ko hiểu gì hết – Hattori ngơ mặt ra

- Em muốn biết ko?

- Muốn chứ cô. Nãy h bọn này nói gì mà em chẳng hiểu gì sấc

- Mấy em nói cho bạn biết đi

- Thì là……HATTORI BIẾT RUNG ĐỘNG RỒI. – Cả bọn đồng thanh la lên rồi cười toáng cả lên

- Gì….gì….chứ? Ru…ng….động? – Hattori đỏ mặt

- Này Kazuha. Nói gì đi chứ. Sao im re zậy – Aoko thúc

Kazuha chỉ biết im lặng rồi cúi đầu xuống biển vì mặt cô lúc này còn hơn trái cà chua chín

- Hahahaha coi như là đúng rồi nha. Hết chối – Shinichi cười

- Mấy người nói cái gì đâu ko àh. Rung động gì chứ. Tui mà rung động với ai? – Hattori chối

- Thì với cô bạn Kazuha chứ ai – Ran

- Gì? Với cái bà chằn này á? Nghĩ sao mà tui thích cái bà chằn ăn này zậy trời. Mấy người có bị gì ko đó?

- Ê ê ăn nói cho cẩn thận nha! Tui mà là chằn ăn àh? Ông coi chừng tui đó – Kazuha liếc

- Thôi đi, chối gì nữa. Vì lo cho nàng khỏi bị sẹo mà chàng bay vội ra biển để đem về cho nàng 1 ly nước để rửa tay. Lãng mạn quá – Kaito

- Thì….thì bạn bè với nhau thôi

Kaito ko mảy may tới lời Hattori chối mà anh chàng quay qua nói với Shinichi

- Giờ tớ mới biết là lời cậu nói là đúng đó Shinichi

- Sao? Tớ nói gì?

- Thì là câu “ Yêu nhau lắm, cắn nhau đau “ đấy

- 2 cậu….thôi đi nha. Có tin là tớ nói ra bí mật của 2 cậu cho mọi người biết ko? – Hattori hù

- Ủa? Tớ và Shinichi có bí mật gì đâu

- Vậy mà tớ biết đấy. Có phải 2 cậu cùng thích 1 người ko?

- Suỵt! Qua đây – Shinichi và Kaito kéo Hattori ra khỏi chỗ mọi người

- Tớ cấm cậu nói ra đó. Mà làm sao cậu biết đc? – Shinichi gặng hỏi

- Thì tình cờ tớ nghe đc thôi

- Cậu dám nghe lén bọn tớ nói chuyện àh?

- Đâu có, tình cờ, tình cờ thôi – Hattori lắc đầu

- Cậu còn nói xạo nữa. Cậu tưởng cậu qua mắt đc tớ sao? – Shinichi gằn

- Này! 3 cậu đứng đó nói nhảm gì thế. Qua phụ đi chớ. – Aoko nói vọng ra

- Tới liền tới liền – Hattori như bắt đc vàng nên liền chạy nhanh wa

- Hừ, cái tên này. Trốn nhanh quá. Đợi đó, tớ xử cậu sau Hattori! – Kaito nhìn theo

- Thôi đi

Rồi cả bọn cùng nhau đốt lửa trại và chơi nhưng trò chơi rất vui. Họ dường như ko còn 1 khoảng cách nào với nhau bởi vì những con người ấy, những tâm hồn ấy cùng hòa vào nhau để tạo nên 1 tâm hồn lớn mà trong tâm hồn ấy chỉ có những nụ cười tình bạn, nếu có nước mắt thì đó cũng chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc

Ran cũng đã vững tin hơn sau khi cùng chơi đùa và hòa mình cùng với cái tâm hồn ấy. Mà chỉ trong vào ngày trước thôi thì cái tâm hồn nhỏ bé của cô đã bị vỡ nát và nay nó đã liền lại đc 1 cách nhanh chóng, đơn giản là vì đó đc những nụ cười tình bạn, những tiếng nói của mọi người chữa lành nhanh đến mức cô ko tưởng tượng đc

Còn về phần Sonoko và Makoto thì “ tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Sonoko luôn lên tiếng phủ nhận khi có người nào đó nói về mối quan hệ của cô và Makoto. Nhưng ai cũng đều hiểu là sau cái lần Makoto cứu cô khi cô bị chuột rút dưới nước là tình cảm của cô đã hướng về Makoto

Kaito và Shinichi thì vẫn gọi là sự cạnh tranh công bằng. Nhưng ngặt nỗi 1 cái là đến h trong mắt Ran vẫn coi 2 người là bạn vì tận sâu trong trái tim cô nó vẫn còn 1 chút rỉ máu vì mối tình mà cô cho là ngu ngốc nhưng cũng chính sự ngu ngốc ấy mà cô đã bị nó làm tổn thương.

Có lẽ người vô tư, hồn nhiên nhất chính là Aoko. Cô ko phải lo nghĩ về cái gì cả vì đối với cô tình cảm rung động là 1 cái gì đó rất xa vời mà cô ko với tới đc. Nên cô chỉ có 1 quan niệm duy nhất từ trước đến nay là “ tình bạn mới là cái quan trọng nhất “. Cô theo cái quan niệm đó mà làm vì thế chưa bao h cô phải rung động trước bất cứ ai, vì AI-CŨNG-LÀ-BẠN!

Tình bạn, tình yêu, 2 cái đó đó trộn lẫn vào nhau, khó có ai mà lường trước người mình gặp là ở trong dạng nào. Chỉ khi nào tiếp xúc với họ, quan tâm đến sự có mặt của họ thì cái ranh giới giữa tình bạn và tình yêu mới đc vạch ra từ từ và ta sẽ dễ dàng nhận ra đc. 2 thứ đó cũng giống như sóng và biển. Lúc ầm ĩ nhưng đôi khi cũng rất tĩnh lặng. 1 khi nó tĩnh lặng lại khiến cho con người ta phát sợ. Nên ta cứ muốn nó ầm ĩ vì có khi sự ầm ĩ đó lại khiến cho người ta dễ chịu hơn là sự im lặng đến bất thường vì thế tình bạn luôn luôn ầm ĩ hơn tình yêu nhưng nó lại ko làm cho người ta thỏm thấp lo sợ như tình yêu.........


Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 9:59 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



Chương XX: Lá thư kỳ lạ!

Thế là những ngày thật thoải mái nhưng ko kém sóng gió ở Hawaii của nhóm bạn đã kết thúc và họ đã lên máy bay về về thành phố Tokyo sau những ngày vắng mặt….

Tại nhà Mori

- Đi chơi vui ko con? – bà Kisaki ân cần

- Dạ vui lắm mẹ ạ! Àh mẹ nhớ ông Karoshi Ozon và bà Benzo Kisawa mà tháng trước có đến văn phòng của mẹ ko?

- Ừhm, nhớ chứ con. Vụ ấy thật nhức đầu. Mà sao con lại hỏi vậy

- Con gặp ông ấy tại Hawaii và ông ta đã chết tại phòng con

- Sao?Có chuyện như thế àh?

- Dạ! Vì ông ta muốn trả thù sau vụ mẹ làm ông ta mất trắng, nhưng ko ngờ là người bạn ông ta đã thằng tay giết chết ông ta

- Ôi trời, cũng may là con ko bị làm sao. Nếu ko mẹ ân hận lắm

- Đâu phải lỗi ở mẹ, mẹ đã làm đúng trách nhiệm 1 người luật sư phải làm. Con tự hào về mẹ lắm – Ran chạy lại ôm mẹ

- Con bé này! – bà cười yêu với Ran

- Ủa mà ba đâu hà mẹ?

- Cái ông bê bối ấy đi đâu với ông Megure rồi. Thôi, con đi tắm rửa đi rồi mẹ con ta đi ăn

- Vâng ạ

Ran cười rồi cô xách chiếc vali vào phòng. Tấm ảnh trên bàn…..ảnh cô chụp cùng Araide đã đc cô nhẹ nhàng cất vào 1 chiếc hộp và cô thay bằng tấm ảnh cô chụp cùng các bạn. Thay đc tấm ảnh đó cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn đi, nhìn tấm ảnh cô mới thay trên bàn cô mỉm cười, còn hơn cô nhìn tấm ảnh cũ mà cô khóc. Chiếc hộp ấy sau nửa h nó đã chật cứng vì toàn bộ những thức kỷ niệm của cô và Araide đều nằm gọn trong đó……….

Sáng hôm sau tại trường THPT Teitan

Trong văn phòng các Hotgirl

- Chị Ran này. Trong 1 tuần mấy chị đi nhiều chuyện xảy ra lắm đó – 1 cô bé trong CLB lên tiếng

- Bộ có chuyện gì sao Akane? – Kazuha hỏi

- Vâng! Mấy hôm trước có tụi nào bên trường Fulin qua kiếm tụi chị mà ko có gặp. Em có nói mấy chị đi chơi khoảng 1 tuần nữa mới về

- Trường Fulin àh? Tụi nào vậy ta? – Aoko nghĩ ngợi

- A, hay nhóm của con Shotaito? – Sonoko

- Mà tụi nó kiếm mình có việc gì? Trước h 2 trường đâu có đụng nhau. Ko lẽ muốn gây sự àh? – Kazuha

- Tớ ko nghĩ như vậy. Vì tụi mình đâu có xích mích gì với bên đó. Chúng lấy cớ gì mà gây sự chứ? Chắc là tụi nó muốn hỏi gì thôi – Ran

- Ko phải đâu chị Ran ơi. Hình như là muốn gây sự thiệt đó. Hôm đó nhìn tụi nó đứa nào đứa nấy như muốn ăn tươi nuốt sống mấy chị vậy. Em thấy có 1 thằng con trai nào đứng gần đó cầm theo cái cây nữa – Shanpo

- Vậy sao? Coi bộ ko giỡn đc rồi. Ran! Cậu nghĩ sao? – Aoko

- Tớ ko rõ. Vì tớ chưa biết thực hư chuyện này như thế nào cả.

“ Cộc, cộc, cộc “…

- Ai đó! Vào đi

- Mới sáng sớm vào trường có đứa nào dúi vô tay tớ lá thư này. Hình như là gửi cho CLB các cậu – Makoto bước vào

- Thư àh? Anh đưa đây xem – Sonoko giật lấy lá thư trên tay Makoto

- Cám ơn. Cậu ra ngoài đi. Đây là CLB Hotgirl, con trai ko đc vào quá 5’ đâu – Aoko

- Ừhm. – Makoto gật đầu rồi bước ra phòng

Sau khi Makoto đi khỏi thì cửa phòng cũng đã đc khóa kỹ, để đảm bảo ko có người nào khác ngoài người CLB nghe đc. Ran bóc lá thư đề người nhận là “ CLB Hotgirl Teitan “ ra và đọc

“ Chào mấy cô gái xinh đẹp trong CLB Hotgirl trường Teitan! Tôi là trưởng nhóm CLB Hotgirl trường Fulin……….”

- Đúng là con Shotaito rồi. – Sonoko cắt ngang

- Suỵt! Cậu im nào! Để Ran đọc tiếp – Kazuha lên tiếng

“…….Tôi biết hôm nay các cô có ở trường nên viết thư này nhờ người đưa cho các cô. Chúng tôi muốn gặp các cô sau giờ tan học, để phân thắng bại. Chào! “

- Hừm, đúng là có chuyện thật – Aoko

- Ừhm, mà phân thắng bại là sao? Tớ ko hiểu nổi? – Ran gấp lá thư lại

- Hổng lẽ phân thắng bại là dụ cậu thắng karate trong đợt vừa rồi?

- Ko thể nào! Vì đó chỉ là giải của riêng trường mình thôi chứ đâu phải giải của các trường THPT. Với lại đó chỉ là mình tớ thôi, còn đằng này là nguyên nhóm tụi mình – Ran

- Vậy là chuyện gì mới đc – Kazuha

- A, hay là chuyện mấy chị cặp kè với các anh bên CLB Hotboy? Em thấy tụi bên kia thích mấy anh đó lắm

- Gì? Ai cặp kè cơ chứ? – Kazuha giật mình

- Thì em thấy mấy chị hay đi chơi với mấy anh đó. Kỳ đi Hawaii cũng vậy

- Bậy nào. Chỉ có chị Sonoko nhà mình đang cặp với anh Makoto thôi – Aoko

- Gì….gì chứ? Ko có à nha – Sonoko đỏ mặt

- Thôi thôi. Đừng có giỡn nữa, mặc dù đó là sự thật – Ran cười

- Ran! Cậu….. - Sonoko tức

- Hì ko giỡn nữa, thôi mấy đứa về lớp đi. Trống đánh rồi đó.

- Mình cũng vào lớp học đi. Ra chơi tính sau

- Ừh

Bên văn phòng CLB Hotboy

- Này các cậu nghe tin gì chưa? – Makoto bước vào

- Tin gì nữa vậy? Mới sáng sớm mà có tin gì nhanh thế - Kaito ngước nhìn

- Thì hồi sáng tớ mới vào trường tự dưng có đứa nào chạy qua dúi vô tay tớ 1 lá thư, mà gửi cho nhóm bên các cô đó.

- Ồi zời! Chắc là đứa nào để ý mấy cái bà chằn đó nên gửi tỏ tình đó mà. – Hattori

- Chắc vậy. Mà chắc là cô nàng "chằn" Kazuha của cậu đấy – Shinichi

- Gì,.,…nữa đây. Đã nói ko phải mà. Tớ làm gì mà thích cái bà chằn đó chứ

- Phải ko?

- Thôi, thôi mệt các cậu quá. Tớ vào lớp trước đây – Hattori chạy nhanh ra khỏi cái văn phòng đó

Cả 3 nhìn cái thái độ Hattori như vậy thì liền phá lên cười. Bên các anh chàng thì có thể sảng khoái cười vui vẻ, còn bên các nàng thì …ôi thôi! Ko kiếm nổi 1 nụ cười ?!?
Chương 21: Cuộc hỗn chiến giữa các Hotgirl!! Teitan vs Fulin?!?

Giờ tan học. Trước cổng trường Teitan có 1 nhóm học sinh trường Fulin đứng sẵn đó. Và người đứng đầu cái nhóm đó là 1 cô gái

- Mày có phải là Akane trong CLB Hotgirl?

- Vâng! Các chị cần gì? – Akane run

- 4 cái con trưởng CLB Hotgirl đâu? Bộ tụi nó chưa nhận đc thư của tụi tao àh? – cô gái nắm tóc Akane

Đang ra cổng thì thấy Akane bị tụi Fulin hăm dọa nên mấy nàng chạy nhanh ra

- Này. Cô thả tay ra ko? – Ran

- Đc thôi, vì đối tượng của tôi đâu phài là con nhỏ này. – cô bỏ tay

- Shotaito? Cô muốn gì đây? – Kazuha bước ra

- Thì muốn nói chuyện với các nàng đứng đầu trường Teitan này thôi. – Shotaito nhấn mạnh

- Cô muốn gì thì nói đi. Chúng tôi sẵn sàng nghe đây – Aoko

- Hừm – Shotaito đi xung quanh – Nhìn các cô có đẹp đẽ gì đâu mà lại là trưởng CLB Hotgirl đc nhỉ?

- Chứ còn cô thì sao? Cô đẹp lắm àh? – Sonoko đáp trả

- Đương nhiên là tôi đẹp hơn các cô rồi. Lọ lem mà bày đặt so sánh với công chúa!

- Cô….. – Aoko tức

- Đừng, Aoko! – Ran quay sang kiềm chế bạn mình – Thật ra cô muốn gì ở chúng tôi đây?

- Cô còn giả ngây nữa hà?

- Có biết gì đâu mà giả ngây trời! Nãy h tôi có nghe ai nói gì đâu mà biết – Kazuha

- Hừ, vậy thì vểnh cái tai lên mà nghe cho rõ: Tôi muốn cô lập tức chia tay với Kudo ngay!

- Ủa? Tôi đâu có quen ai tên là Kudo? Cô có nhầm với ai ko vậy? – Ran ngây thơ

- Ran, Ran – Kazuha kề tai Ran nói nhỏ - Kudo tức là Shinichi Kudo đó!

- À – Ran đã hiểu Shotaito đang nói đến ai – Mà tôi đâu có quen với Shinichi, sao cô lại kêu tôi chia tay?

- Cô còn làm bộ. Cô tưởng tôi học bên Fulin là ko biết gì hết àh?

- Tôi nói thật. Cô tin hay ko thì tùy

- Vậy tại sao cô lại mặc áo của anh ấy? – Shotaito chỉ tay vào chiếc áo khoác Ran đang mặc

- Thì cậu ấy tặng tôi. – Ran trả lời 1 cách….rất ư là tự nhiên

- Vậy còn bảo là ko quen? Ko quen sao cậu ấy lại tặng cho cô chiếc áo anh ấy thích nhất chứ

- Tôi làm sao biết đc. Cô đi mà hỏi cậu ấy

- Tôi mà hỏi đc thì tôi đã hỏi, đâu cần phải nhớ đến cô

- Tại sao ko đc?

- À tôi biết nè – Aoko cắt ngang – Chắc tại cô thích Shinichi mà cậu ấy ko đáp lại chứ gì, nên cô ko dám hỏi là đúng thôi.

- Cô im đi – Shotaito bỗng tát mạnh vào mặt Aoko – Tôi đang nói chuyện ai cho phép cô xen vào chứ.

- Cô làm gì vậy. Sao lại đánh tôi – Aoko hét lớn

- Tôi đánh cô thêm 1 cái còn đc đấy – Shotaito giơ tay lên

- Dừng lại – Kazuha nhanh tay chụp tay Shotaito – Cô dám đụng đến cậu ấy 1 lần nữa là cô sẽ nhận đủ 1 đòn Akido đấy

- Cô……dám?

- Đương nhiên là cô ấy dám. Và sau đòn Akido là đòn Karate của tôi đấy nếu cô dám đụng đến Aoko thêm 1 lần nữa – Ran trừng mắt

Nhóm Hotboy cũng vừa ra tới và thấy trước cổng sân trường bị …..tắc nghẽn thì tất cả đều cảm thấy…..rất bất an vì sát khí bốc ra ngùn ngụt. “ Xin lỗi, cho qua “ Shinichi nói và rẽ đám đông ra, anh dẫn đường cho 3 người kia. Và cái chỗ rẽ đó cũng nhanh chóng đc lấp lại sau 10s khi nhóm Shinichi vừa vào hết

- Này này, mấy cô đang làm gì thế - Shinichi nói khi anh thấy sát khí bốc ra từ người Ran, Kazuha và 1….cô gài nào đó

- Có chuyện gì vậy Ran? – Kaito nhẹ nhàng hỏi

- Cậu đi mà hỏi Aoko đấy – Ran trả lời

- Xảy ra chuyện gì vậy Aoko? – Makoto quay sang

- Từ dưng có con nhỏ lạ hoắc lạ hươ nào tới kiếm bọn tớ gây sự. Lại còn tát tớ 1 bạt tay đau điếng nữa - Aoko bực tức

- Cô là ai mà kéo cả bầy Fulin đến đây gây sự vậy? – Hattori nhìn xung quanh

- Tôi là Shotaito, trưởng nhóm CLB Hotgirl Fulin

- À, mà các cô ấy đụng chạm gì đến cô hay sao? – Shinichi hỏi nhẹ

- Cậu nói gì vậy, bọn tớ còn ko biết rõ cô ta nữa là…nói chi là đi gây sự - Sonoko

- Đúng! Các cô ko biết rõ về tôi nhưng tôi thì ngược lại, tôi biết rất rõ về các cô

- Vậy thì sao? Tôi nhớ là chúng tôi chưa từng đụng chạm gì đến trường Fulin của cô, vậy tại sao cô lại kéo đến đây gây sự chứ? – Ran

- Tôi muốn phân tài cao thấp với cô

- Lý do?

- Không có!

- Vậy thì tôi sẽ ko đấu với cô!

- Tại sao? Cô sợ thua àh?

- KO! Vì tôi ko bao h đấu với ai 1 cách vô cớ cả - Ran đáp thẳng thừng

- Vậy, nếu tôi làm như thế này thì sao?........ – Shotaito bất ngờ chĩa con dao vào người Sonoko

- SONOKO? – tất cả đều giật mình vì Sonoko ko hế có võ trong người nên cô ko thể nào cục cựa khỏi mũi dao đó đc

- Cô…..buông Sonoko ra – Ran cúi mặt

- Ko. Trừ phi cô chấp nhận lời đấu của tôi

“Tôi bảo cô, buông….SONOKO ra “– Ran bất ngờ tung cú đá như sao xẹt ra và Makoto cũng hành động tương tự như Ran. Cũng may là Shotaito cũng có võ nên cô nhanh chóng bật ra và tránh 2 cú đá đó của Ran và Makoto

- Á.. – Sonoko mất đà ngã nhoài xuống nhưng Makoto nhanh chóng giữ Sonoko lại

- Cô ko sao chứ?

- Ko….ko sao. Cám ơn anh – Sonoko trả lời khi mặt ko còn 1……hột máu

Tất cả đều giật mình và như chết đứng khi thấy hành động bất ngờ đó của Ran và Makoto. Phải 5’ sau họ mới tỉnh hồn lại được....
Chương 22: Câu nói quyết định!

Cô…cô làm gì vậy – Shotaito giật mình

- Tôi đã bảo cô buông ra rồi mà. Tại cô ko nghe thôi

- Vậy là cô muốn quyết đấu?

- Chưa bao h tôi nói vậy!

- Nhưng hành động của cô đã nói lên điều đó

- Ko. Hành động của tôi chỉ đơn thuần là đưa bạn tôi thoát khỏi cái lưỡi dao sắc bén của cô thôi

- Hừ, nếu cô nói vậy tôi đành mạn phép bạn cô 1 lần nữa – Shotaito cầm con dao lên

- Sao cô cứ thích đụng đến bạn tôi vậy? Họ làm gì cô chứ? – Ran tức giận

- Họ ko làm gì nhưng cái quan trọng họ là bạn của cô. Chỉ cần điều đó thôi thì tôi có thể đụng đến họ rồi. Cô hiểu chứ?

- Tôi thách cô làm đc việc đó lần thứ 3 tại đây đó. Cô làm thử tôi xem?

- Nếu tôi làm đc thì sao? Cô đồng ý àh?

- Tôi ko biết là tôi có đồng ý hay ko, chỉ có điều là nếu cô đụng đến họ 1 lần nữa thì tôi nghĩ cô ko có cơ hội tránh đc đòn của tôi như vừa rồi thôi – Ran tự tin

- Cô nghĩ như vậy thật sao?

- Đương nhiên!

- Nếu thế thì tôi ko dám mạo hiểm ở đây đâu nhưng biết đâu tôi sẽ đụng đến họ trên đường về thì sao? Cô có thể bảo vệ họ 24/24 àh?

- Cô dám?

- Sao ko?

- Phải làm sao cô mới ko đụng đến họ?

- Đơn giản thôi. Tôi muốn quyết đấu với cô

Ran suy nghĩ rồi nhìn sang Aoko và Sonoko – 2 người rất quan trọng đối với cô và có thể bị tổn thương vì cô bất cứ lúc nào. Còn Kazuha thì cô ko phải lo vì đối với Shotaito, Kazuha có thể dễ dàng giải quyết đc. Cô đành phải miễn cưỡng đồng ý

- Thôi đc. Tôi đồng ý

- Tốt lắm. Chúng ta ra sân trống gần trường tôi để quyết đấu.

Ran và tất cả mọi người đi theo nhóm người của Shotaito. Họ đến bãi đất trống gần trường Fulin rồi tất cả mọi người đều đứng phía ngoài trừ Ran và Shotaito

- Ran, cậu cẩn thận đó – Sonoko nắm tay Ran

- Cậu yên tâm. Tớ sẽ ko để cậu và Aoko có chuyện gì đc

- Mà sao tự nhiên cái cô Shotaito đó đến tìm cậu và đòi quyết đấu vậy? – Shinichi

- Cũng tại cậu hết đó. Tại cậu mà Ran phải làm thế đó. Còn đứng đó mà hỏi nữa – Aoko la lớn

- Sao lại là tại tớ? Tớ đâu có liên quan gì với cái cô Shotaito đó đâu – Shinichi ngơ ngác

- Thôi, Aoko. Các cậu giữ giùm tớ cái áo khoác. – Ran tháo chiếc áo ra

- Hừ, cũng tại cái áo này mà cậu phải rắc rối như thế. Còn giữ làm gì, vứt quách cho rồi – Kazuha liếc sang Shinichi

- Thôi, tớ vào đây – Ran mỉm cười 1 cách rất tự tin

- Ừh, nhớ cẩn thận đó

Ran chạy vào sân trong đối diện với Shotaito. Còn ở bên ngoài ai ai cũng lo lắng cho 2 người trong sân.

- Này, sao lại có liên quan đến tớ rồi cái áo khoác này nữa – Shinichi

- Cái áo này của cậu đúng ko? – Kazuha nhìn

- Ơ….À….

- Thôi đi, còn muốn chối gì nữa. Đúng là của cậu ấy đó – Kaito

- Vậy thì…..tớ sẽ PHANH THÂY NÓ RA NGAY BÂY GIỜ - Kazuha giơ chiếc áo lên như muốn xé nó ra từng mảnh

- Ê đừng đừng. Có gì từ từ nói mà – Shinichi cười trừ và xuống giọng như muốn bảo vệ chiếc áo không bị mất 1 cọng chỉ nào trong tay Kazuha

- Các cậu thôi đi. Ran đang bị khống chế kìa – Makoto la

- Sao?

Kazuha và Shinichi nhanh chóng nhín ra sân và quả thật như vậy. Thế trận từ đầu đến cuối luôn nghiêng về Shotaito. Ran ra đòn nào cũng bị Shotaito biết đc và cản phá nhanh chóng

- Sao kỳ vậy. Nếu nhìn rõ thì Ran hơn hẳn Shotaio rất nhiều – Hattori

- Đúng là xét về võ thì Ran thật sự hơn hẳn Shotaito nhưng lúc này cô ấy đang bị áp lực là Sonoko và Aoko. Đó là nhược điểm lúc này của cô ấy – Makoto trầm ngâm

Sonoko và Aoko nghe Makoto nói vậy thì thấy rất lo vì Ran chấp nhận đấu trận này là hoàn toàn do bảo vệ mình chứ ko phải là do chiếc áo. Họ như đọc đc suy nghĩ của nhau nên cùng nhìn sang và nháy mắt với nhau và cười

- Ran ơi! Cố lên! Cậu phải chiến thắng! Vì danh dự CLB Hotgirl trường Teitan! – Aoko và Sonoko đồng thanh

Ran quay lại nhìn 2 cô bạn mình rồi mỉm cười và ý chí chiến đấu của cô đã có trở lại. Thừa lúc Ran sơ hở Shotaito liền tung đòn để quyết định cho trận đấu nhưng ko ngờ Ran đã quay lại vá tránh đòn 1 cách nghệ thuật. Sau đó cô liền tung liên tiếp các đòn làm cho Shotaito ko thễ chống đỡ nổi vì quá bất ngờ và Ran đã kết thúc trận đấu nhanh chóng sau chiêu “ Cú Đá Xoay Vòng “.

Cả bọn liền ùa vào sân sau cú đá quyết định của Ran và trận đấu đã kết thúc ngay sau đó

- Hay lắm Ran. – Sonoko ôm chầm lấy Ran

- Hì. – Ran cười và cúi xuống đỡ Shotaito - Cô ko sao chứ?

- Cô tránh ra. Đừng có làm bộ tốt với tôi. Tôi ko cần sự giúp đỡ của cô – Shotaito đứng dậy và gạt phắt tay của Ran ra

- Cô sao thế. Chính cô đã ra đề nghị quyết đấu cơ mà chứ đâu phải là Ran – Kazuha

- Tôi xin lỗi là đã ra tay hơi quá. – Ran

- Tôi ko cần các cô thương hại. – Shotaito hét lên

- Này, tôi nghĩ cô nên về học cách chấp nhận sự thật đi. Và sự thật của trận đấu này là cô đã thua và cô không bao h thắng đc Ran đâu – Shinichi nói

Shotaito nhìn Shinichi và lòng cô đau như cắt vì cô thà là người nào đó nói câu đó chứ ko phải là Shinichi, ko phải là người có vị trí quan trọng trong cô, vì như lời nói của Shinichi thì cô ko bao h có đc anh và sự thật mãi mãi là như thế......
Chương 23: Rắc rối nhà Kaito!

Shotaito buồn bã đứng dậy

- Thôi đc, tôi chấp nhận thua

- Tôi thì chỉ mong 2 trường ta sẽ càng thân hơn về mọi thứ chứ tôi ko mong 2 cái gọi là thắng hay thua

- Ừhm. Thôi, tôi đi đây

- Chào!

Sau khi Shotaito đi khỏi

- Á, ui da – Ran vịnh cánh tay

- Cậu sao thế? Bị thương ở đâu àh? – Kaito lo lắng

- Nhìn xem, tay cậu đang chạy máu kìa – Kazuha nhìn

- Chắc lúc nãy va chạm với Shotaito lúc nào đó. Có ai có khăn ko – Ran

- Này. Tớ có đem theo nè – Kaito đưa cho Ran

- Ừh cám ơn. – Ran nhận lấy chiếc khăn rồi tẩy trùng vết thương mình – Kazuha, cậu đưa tớ chiếc áo đi

- Sao mà cậu quý nó thế. Vì nó mà cậu ra nông nỗi này đó – Kazuha đưa cho Ran

- Ko phải. Vì sự an toàn của Sonoko và Aoko tớ mới làm thế chứ ko phải là chiếc áo. Nó ko có tội gì cả - Ran cười

- À Shinichi này - Hattori

- Hửh?

- Tớ nhớ là hình như cậu đâu có biết lý do của cuộc chiến này đâu phải ko?

- Ừh chính xác ^^

- Ủa zậy sao cậu nói đc câu đó hay thế? – Aoko

- Ai biết. Tự dưng trong đầu tớ nghĩ như thế thì tớ nói như thế thôi. Mà nguyên nhân là gì zạ?

- Thôi, ko có gì hết. Mình đi đâu uống nước đi. Tớ khát quá – Ran lên tiếng

- Ừh

Thế là cả bọn lên đường đi kiếm quán café để dừng chân. Đang đi giữa đường thì gặp ba mẹ của Kaito
- Kaito! Kaito!

- Ủa, ba mẹ đi đâu đây? – Kaito quay lại

- Con theo ba mẹ về nhà ngay. Nhà mình tối nay phải đi tham dự 1 buổi tiệc, con còn la cà nữa àh?

- Thôi, con đã nói rồi. Con nhất quyết ko đi tham dự cái buổi tiệc vớ vẩn đó đâu

- Ko đc. Đây là danh dự của gia đình ta, con ko đi là ko đc. Con muốn ba mẹ mất mặt hết mới vừa lòng sao?

- Suốt ngày ba cứ lải nhải ba cái danh dự này nọ. Bộ nó quan trọng lắm sao? Con đã nói rồi, ko đi là ko đi

- Con…………….

Ba mẹ Kaito nhìn quanh

- Àh, thì ra là mày đi giao du với mấy cái đứa như thế này đây đó hả? Tụi nó quan trọng hay danh dự nhà mình quan trọng?

- Bác nói vậy là sao ạ? Bác nói Kaito giao du với mấy đứa như tụi cháu là mấy đứa như thế nào? – Aoko lên tiếng

- Con cái nhà ai mà vô lễ thế? Àh thì ra là con nhà Nakamori đây mà, ông cảnh sát chẳng ra gì thêm đứa con cũng y chang

- Bác……………..

- Cháu mong bác nói chuyện cho đàng hoàng ạ. Chúng cháu đều là học sinh mà bác nói chuyện như vậy thì hóa ra bác đang dạy hư cho tụi cháu đấy – Ran

- Thêm con nhỏ nào nữa đây. Kaito! Mày giao du với hạng người như thế đó hả?

- Con nghĩ các bạn nói đúng đó chứ.

- Mày…………… Hừ thôi tao ko cần phải nói chuyện với cái đứa phản phúc như mày. Tối nay nếu mày ko đi thì đừng có mà về cái nhà này nữa

Nói rồi 2 người lên xe chạy đi mất

- Này Kaito! Cho tớ nói thật nghen: ba mẹ cậu là người gì vậy? – Shinichi

- Hừ ba mẹ gì chứ.

- Cậu nói vậy là sao? – Ran

- Đó đâu phải là ba mẹ tớ. Chỉ là cậu mợ bà con thôi. Ba mẹ tớ thật ra ở bên Mỹ lận

- Vậy sao cậu kêu họ là ba mẹ còn họ kêu cậu là con? – Aoko

- Thì là vì cái danh dự chết tiệt đó đó. Họ bắt tớ phải kêu họ như vậy để họ ko bị mất mặt vì họ ko có đứa con nào để tự hào. Kêu riết rồi quen miệng luôn

- Thì ra là vậy. Nếu thế thì tối nay cậu có đi dự tiệc ko? – Hattori

- Ko bao giờ

- Vậy sao tối nay cậu về nhà đc

- Sao ko? đó là nhà của ba mẹ tớ để lại cho tớ mà, họ đâu có quyền đuổi tớ

- Nhưng họ là cậu mợ của cậu mà

- Cậu mợ thì sao? Họ chỉ rắp tăm chiếm căn nhà đó nên làm bộ tốt vậy thôi

- Gì? Vậy gọi là tốt àh? – Aoko ngạc nhiên

- Thì như vậy là tốt rồi. Chứ họ mà phát ra cái bản tính xấu thì các cậu đố mà đỡ nổi

- Nhà cậu rắc rối quá. – Shinichi

- Ừh mà tớ quen rồi. – Kaito quay sang Aoko – Tớ xin lỗi cậu nha

- Chuyện gì?

- Thì lúc nãy họ nói với cậu như vậy đó. Cả Ran nữa. Mà sao 2 cậu xen vào làm gì

- Ốí xời, thấy chuyện bất bình nên tớ phải nói chứ. Đâu phải lỗi của cậu đâu mà xin – Aoko xua tay

- Ừh. Cậu đừng quan tâm quá. Bọn tớ ko để bụng chuyện đó đâu – Ran cười

- Thôi đi. Cứ đứng giữa đường vậy àh. Mấy người ko biết mỏi chân hả? – Makoto lên tiếng

- Ừh. Đi thôi!

Kaito cười khi thấy sự vô tư của Aoko và Ran, mặc dù bị nói như vậy nhưng họ vẫn nghiễm nhiên như ko có chuyện gì mà vẫn vui vẻ với các bạn. Mặc dù nhà rắc rối như thế nhưng Kaito vẫn thấy vui và dường như mọi thứ với cậu trở nên nhẹ nhàng hơn bao h hết....
Chương 24: Tình cờ!
http://illiweb.com/fa/pbucket.gif
Tối hôm đó tại công viên. Cô nàng Aoko nhà ta đi tung tăng mua đồ ăn khuya, tình cờ nhìn vào công viên thấy bóng ai quen quen, với bản tính tò mò nên cô đành phải rẽ vào để xem cho rõ đó là ai

- Ùa Kaito phải ko?

- Aoko àh. Cậu đi đâu khuya vậy? – Kaito ngước lên

- Tớ đi mua đồ ăn. Mà sao giờ này cậu còn ngồi ở đây? Ko về nhà đi

- Con gái mấy cậu hình như ăn là việc quan trọng nhất nhỉ. Đến tối vẫn ra ngoài mua đồ ăn – Kaito chọc

- Này, cậu chưa trả lời câu hỏi của tớ!

- Hừm, biết nói sao nhỉ? Có lẽ là tớ ko muốn về nhà ngày hôm nay

- Tại sao?

- Thì như cậu thấy hồi trưa rồi đó. Nếu bây h mà về thì cũng nghe cậu mợ tớ nói này nói nọ mà thôi. Nhức đầu lắm. Thà ra công viên ngồi cho khỏe

- Thế cậu thì ngồi đây suốt đêm àh?

- Chắc vậy

- Sao mà đc! Thôi hay là cậu về nhà tớ ở đỡ 1 đêm đi, chứ cứ ngồi ở đây thì mai chắc chắn cậu sẽ bị cảm lạnh mất – Aoko đề nghị

- Cậu có phải là con gái ko thế? – Kaito có vẻ “ nghi ngờ “

- Cậu nói thế là sao hả?

- Chứ ở đời có ai mà cho con trai ở nhà mình 1 đêm chứ. Cậu….ko sợ àh?

- Sợ gì? Với tớ trên đời chẳng có gì đáng sợ bằng sự phản bội cả. Mà cậu có đi ko? Nói nhiều quá.

- Thôi đc. Coi như tớ làm phiền cậu 1 đêm zậy!

- Hì, biết điều đấy. Bổn cô nương này nếu cho mà người đó ko nhận thì trước sau gì người đó cũng mang họa vào thân. Đi thôi! – Aoko cười ranh mãnh

Sau đó Aoko và Kaito cùng đi về

- Chào ba! Con mua về rồi nè – Aoko đưa bịch thức ăn cho ông Nakamori

- Sao mà lâu thế. Ba đói meo rồi nè – ông nhìn ra cửa - Ủa con đưa ai về vậy?

- Dạ, đây là Kaito bạn con. Cậu ấy muốn ở nhờ nhà mình 1 đêm. Được ko ba?

- Dạ, cháu chào bác – Kaito lịch sự

- Ừhm ko sao. Căn nhà này mà ở có 2 người thì buồn lắm, có thêm người cũng ko sao. Chào cháu – ông bắt tay Kaito – Thôi cháu vào tắm rửa đi rồi ra ăn luôn

- Vâng, cám ơn bác – Kaito cười

Rồi Aoko dẫn Kaito lên lầu đến phòng tắm

- Này, cậu tắm rồi thay đồ ba tớ vào đi. Cái áo đó để đó đi tí tớ giặt rồi phơi lên cho cậu để mai cậu còn có đồ để đi học nữa chứ - Aoko đưa đồ cho Kaito

- Vậy sao đc. Tớ đã làm phiền cậu nhiều rồi, đồ tớ thì để tớ giặt

- Thôi, con trai giặt đồ ko có sạch đâu. Để tớ giặt giùm luôn cho

- Cậu khinh thường tớ quá đấy nhé. Mà thôi, cậu muốn thì tớ cũng ko cản. Cám ơn trước nhé – Kaito cười rồi đóng sập cánh cửa phòng lại

Còn Aoko thì đi xuống lầu. Khoảng 30’ sau Kaito mới đi xuống “hội ngộ” cùng Aoko và ông Nakamori

- Xong rồi đó àh. Cùng zô ăn luôn đi nè – Aoko mời

- Ừhm. Ủa bác cũng xem World Cup àh? - Kaito nhìn lên chiếc tivi

- Chứ sao nữa cháu. Đây là trận bóng lớn nhất hành tinh mà. Cháu có thích ko?

- Vâng, tất nhiên rồi ạ ^^

- Ko biết ba với Kaito nghĩ sao nữa. Xuống trận chỉ có 22 người vật nhau cùng trái bóng mà cũng zui nữa. Con thấy chán phèo – Aoko lắc đầu

- Con gái thì biết cái gì mà bóng với đá chứ - ông Nakamori chậc lười rồi quay sang Kaito – Cháu thích đội nào

- Tây Ban Nha ạ! Đó là 1 đội bóng tuyệt vời – Kaito khen

- Ừhm đó là đội Barca mà! nhưng bác lại mê những cổ xe tăng Đức hơn. Họ chơi rất điệu nghệ!

- Thôi, ba với Kaito cứ ở đó mà bàn đi. Con lên lầu giặt đồ đây

Rồi Aoko quay lên lầu mặc kệ cho 2 người đàn ông ở dưới nhà để bàn cá gì gọi là bóng đá – 1 thứ chán đến nhạt nhẽo ( cô nghĩ vậy ). Gỉai quyết xong đống đồ cô vào phòng ngủ mặc cho có những tiếng la mỗi khi có 1 trái lăn vào lưới………

Sáng hôm sau Aoko cùng Kaito đến trường làm cho mọi người hết sức ngạc nhiên

- Ê Kaito, Kaito. Hôm qua có xem World Cup ko? – Shinichi hồ hở khi thấy Kaito nước vào
- Cậu vô làm tớ mừng hết biết. Nãy h Shinichi cứ hành tớ và Makoto nghe cậu ta kể chuyện những trái bóng lăn. – Hattori ngáp

- Đương nhiên là phải xem chứ

- Hihi thấy Argentina của tớ thế nào. Qúa tuyệt chứ hả? – Shinichi cười

- Thường thôi. Spain của tớ mới là nhất – Kaito cười chọc Shinichi

- Cậu có mà mơ. Spain chỉ đc có Villa với Torres thôi. Argentina của tớ thì có Messi với Higuan, thắng 2 người kia chắc rồi

- Này này, 2 người sao thế. Đội nước mình ko cổ vũ mà đi vổ vũ cho đội người ta – Kazuha đi lại

- Thôi thôi dẹp chuyện bóng đá của mấy người lại đi. Bây giờ là tới chuyện khác nè – Ran đi lại

- Hửh? Có chuyện gì quan trọng hơn bóng đá sao? – Shinichi tò mò

- Cậu thì suốt ngày cứ bóng với đá, ko biết gì hết – Ran cằn nhằn

- Hì thì tớ ngoài thích thám tử thì cái yêu thích thứ 2 là bóng đá mà, cậu nói thế thì oan cho tớ rồi ^^!. Mà có chuyện gì vậy?

- Chà chà, 2 người này nói chuyện sao muh giống 1 cặp quá ta. Hay là…..hay là 2 người….. – Sonoko nghi ngờ

- Tầm phào! – Ran và Shinichi đồng thanh

- Qủa là đúng như thế rồi! Hehehe hết chối – Hattori hùa theo làm cả Shinichi đỏ cả mặt còn Ran thì……vẫn như ko!

- Thôi thôi, mấy người đi lạc đề quá. Vô chủ đề chính đi! – Makoto

- Ừhm, mà chủ đề hôm nay là gì? Nãy h toàn nói gì đâu không – Kaito

- Thì là có phải hôm qua cậu ở nhà của Aoko ko? Trả lời ngay! – Ran nhìn thẳng vào Kaito

- Ừh! Đúng rồi. Mà có gì sao? – Kaito trả lời rất thẳng thắn

- HẢ? THẬT KHÔNG! – Cả bọn đồng thanh

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 10:00 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



Chương 25: Tại sao thế Kaito?

Sau khi cái tiếng nói đồng thanh ấy thì mọi người im lặng và nhìn Aoko – Kaito 1 ánh mắt dò xét

- Mấy người dẹp cái ánh mắt đó đi đc ko? – Kaito

- Hừ, vậy thì cậu phải khai thật hết đi thì bọn tớ mới tha cho – Shinichi

- Khai cái gì chứ?

- Thì chuyện tại sao hôm qua cậu ngủ tại nhà Aoko? Có ý gì phải ko? Khai mau! – Hattori gằn

- À chuyện đó hả. Thì tại hôm qua tớ ko muốn về nhà nên mới ở nhờ Aoko 1 đêm thôi

- Tại sao ko muốn về?

- Thì ko muốn gặp cậu mơ của tớ. Mà các cậu đã biết chuyện hồi trưa rồi đấy

- Đơn giản vậy thôi àh? – Sonoko nghi ngờ

- Chứ các cậu muốn phức tạp đến cỡ nào?

- Kaito nói có đúng ko Aoko? – Kazuha quay sang

- Ừhm – Aoko gật đầu

- Vậy là xong chuyện nhé. Tớ vào lớp trước đây – Kaito bước vào nhưng ko quên ngoái lại nói với Ran – Tan học Ran đi đây với tớ đc ko?

- Đi đâu? – Ran hỏi

- Thì đi rồi biết. Hì – Kaito nở 1 nụ cười mỉm rồi bước vào lớp

Sau khi Kaito vào lớp thì cả bọn cũng kéo nhau vô lớp.

Tan học

- Đi thôi Ran – Kaito nhìn Ran

- Ừh – Ran đi theo Kaito

- Khoan đã! – Shinichi

- Chuyện gì nữa đây? – Kaito quay lại

- Tại sao cậu chỉ rủ 1 mình Ran đi, còn bọn tớ sao ko rủ? – Hattori

- Chuyện này ko liên quan đến các cậu nên tớ ko cần phải rủ các cậu – Kaito nói chắc

- Vậy có liên quan gì đến Ran àh? – Sonoko

- Tớ ko có lý do gì phải nói cho các cậu biết là có liên quan đến Ran hay ko!

- Vậy tại sao cậu lại rủ Ran theo? – Aoko

- Đó là chuyện của tớ. Tớ rủ ai thì cũng ko phải là chuyện của các cậu

- Cậu nói vậy mà nghe đc àh? Ran mà bạn thân của bọn tớ nên bọn tớ có quyền phải biết – Kazuha

- Là bạn thân thì phải biết hết mọi chuyện sao? Nhưng tớ ko thích nói vì tớ ko phải là bạn thân của các cậu – Kaito

- Hôm nay cậu làm sao thế Kaito? – Shinichi bực tức

- Làm sao là làm sao? Tớ vẫn là tớ thôi

- Cậu là bạn thân của bọn tớ mà. Cậu nói thế là có ý gì? – Hattori bực ko kém Shinichi

- Tớ ko phải là bạn thân của các cậu! Và sau hôm nay tớ ko còn liên quan gì đến các cậu cả - Kaito hét lên

- Cậu ổn ko Kaito? – Ran nhỏ nhẹ

- Thôi, mình đi! – Kaito nắm tay Ran chạy ra khỏi trường

“Kaito……….. “– Shinichi nhìn theo bóng cậu bạn thân nhất của mình và cậu và các bạn dường như ko tin vào những gì Kaito vừa mới nói. Họ thật sự ko hiểu tại sao chỉ qua 1 đêm mà Kaito trở nên như thế. 1 Kaito hoàn toàn khác!

Lúc này ờ ngoài Kaito cứ nắm tay Ran chạy mãi, Ran dù vẫn ko hiểu gì nhưng cô ko 1 lời hỏi này nọ mà chỉ chạy theo Kaito. Họ dừng lại bên bờ sông….

- Cậu ko hỏi gì sao? – Kaito nhìn Ran

- Hỏi gì?

- Thì hỏi tại sao tớ nói thế với các bạn rồi tại sao tớ lại dẫn cậu đến đây….

- Tớ ko cần hỏi vì cậu đã biết rồi và tớ chỉ cần nghe câu trả lời của cậu thôi – Ran đáp

- Tớ sẽ ko trả lời cậu đâu – Kaito cười bí hiểm

- Thế tại sao cậu lại đưa tớ đến đây?

- Tớ muốn nói với cậu 1 điều thôi: Tớ rất thích cậu nhưng từ bây h tớ sẽ cố gắng để lòng mình ko đc thích cậu nữa và đây là có lẽ lần trò chuyện cuối cùng của tớ và cậu

- Cậu có thể cho tớ biết lý do?

- Ko!

- Vậy thì tớ sẽ đợi đến cuộc trò chuyện lần sau của chúng ta và tớ mong lần đó cậu sẽ nói lý do cho tớ, chứ đây ko phải là lần cuối cùng – Ran nói dứt khoát

- Cậu ko tin lời tớ nói sao?

- Tớ tin chứ nhưng trong lòng tớ thì lần cuối nói chuyện với cậu là lúc tớ sắp rời thế gian này chứ ko phải là bây h

- Đúng là trên đời này chỉ có mỗi cậu là nói thế

- Ko riêng gì tớ đâu mà tất cả những người bạn cậu cũng sẽ nói như thế

- Tớ đâu là gì mà phải để các cậu nói đc như thế?

- Đơn giản cậu là bạn của bọn tớ thôi. Tớ ko biết cậu đang gặp chuyện gì nhưng tớ tin cậu ko phải là người sáng nay bọn tớ gặp. Tớ mong cậu nhanh chóng trở lại như trước

- Tớ sợ mình sẽ ko làm đc

- Tớ tin cậu làm đc. Và nếu cậu muốn tâm sự thì hãy tìm đến những người bạn của mình và nếu muốn gỡ khúc mắc trong lòng mình thì bọn tớ là sự lựa chọn tốt nhất cho cậu

- Bất cứ lúc nào sao?

- Phải! Dù cho lúc đó có là nửa đêm hay trời mưa bão đi nữa thì bọn tớ vẫn sẵn lòng

- Tớ mong là tớ còn có cơ hội để làm thế

- Có cơ hội hay ko là ở cậu chứ ko phải là ở bọn tớ, bọn tớ chỉ có thể giúp cậu hoàn thành cái cơ hội đó thôi

Kaito cười rồi cậu và Ran cùng nhìn ra con sông đang chạy siết. Con sông đó giống như lòng cậu bây h vậy và cậu cũng ko biết mình đang làm gì và có đúng với lương tâm mình ko...........................
Chương 26: Nỗi khổ của Kaito!

Tối hôm đó, Kaito ko về nhà mà cậu lại ra cái công viên kỳ trước. Kaito ngồi đó, lặng lẽ như ko có cậu ấy trong công viên vậy, ko nói, ko cười, ko khóc……Cho đến khi có 1 cú đt gọi đến. Cậu bắt máy nhưng ko nói gì ngoài chữ “Dạ”. Cúp máy xong cậu lại im lặng như lúc mới đến, nhưng lần này cậu cười, 1 nụ cười khinh bỉ rồi nước mắt cậu lặng lẽ rơi theo nụ cười đó. Cậu tự trấn an mình là con trai thì ko đc khóc nhưng ko hiểu sao nước mắt cậu cứ chảy trong vô thức và ko dừng lại đc……..Cậu ước gì sẽ có 1 phép màu đến với cậu, để đè ép những giọt nước mặn nhưng lại chua xót trong người cậu……Cho nên phép màu cũng đã xuất hiện…….

- Kaito!

Cậu ngước lên nhìn và ko ai khác ngoài cô bạn Aoko

- Lại là cậu àh?

- Ko phải tớ thì cậu tưởng là ai? Ủa, mà cậu khóc đấy àh? – Aoko nhìn

Kaito ko nói mà chỉ cười nhẹ rồi quẹt đi mất những giọt nước mắt. Aoko thấy vậy cô cũng im lặng……..

- Sao đêm nào cậu cũng ngồi đây thế? – Aoko bắt chuyện

- Đây là công viên bộ tớ ngồi đây có gì lạ sao?

- Đúng là ngồi ở công viên ko có gì lạ nhưng giữa đêm như thế này có người ngồi ở công viên thì quả là rất lạ đó

- Cậu có định mời tớ về nhà cậu ngủ nữa ko?

- Bộ cậu có ý định đó àh?

- Ko! Tớ hỏi vậy vì dù cậu có ý định đó thì tớ cũng ko theo cậu về đâu!

- Tại sao?

- Vì tớ ko thích.

- Cậu muốn ngồi đây cho đến sáng àh?

- Nếu đúng thế thì sao?

- Thì cho dù cậu ko bị muỗi đốt chết thì cũng bị lạnh mà chết

- Nếu đc vậy thì tốt quá!

- Hôm nay cậu làm sao thế? Ko giống cậu thường ngày chút nào

- Thường ngày tớ làm sao?

- Thì cậu nói chuyện rất vui, ko làm phật lòng ai, lại rất ga-lang nữa chứ

- Vậy ra hôm nay tớ khác xa lắm àh?

- Tất nhiên rồi. Lúc sáng cậu nói như vậy làm cho bọn tớ ai cũng tức giận cả. Mà đêm hôm qua cậu đâu có bị gì đâu mà sáng nay cậu nói năng gì kỳ vậy

- Cậu biết tớ ko cố ý là đc rồi

- Tức là có nguyên do?

- Cái đó cậu ko cần biết

- Vậy thì cái gì tớ cần biết?

- Tớ muốn nhờ cậu 1 chuyện.

- Nói đi

- Cậu im lặng giùm tớ đi. Tớ ko muốn nghe bất cứ cái gì nữa

- Hừ, cậu đúng là đồ ngốc.

- Ừh. Cứ xem là vậy

- Đồ ngốc tử. Cứ ngồi đó cho tới chết luôn đi.

Nói rồi Aoko tức giận bỏ về và công viên chỉ còn lại mỗi Kaito. Sự im lặng đó lại trỗi dậy. Nhưng lần này ngắn hơn, chỉ khoảng 15’ sau Kaito đã rời khỏi công viên sau khi cậu nhận đc 1 cú đt……..

Sáng hôm sau

- Này, hôm qua tớ gặp Kaito trong công viên ấy – Aoko kể

- Rồi sao? Cậu ấy có nói gì ko? – Shinichi

- Thì nói những câu rất khó hiểu và làm tớ rất tức giận. Tớ chửi cậu ấy xong thì bỏ về

- Vậy là cậu ta ở công viên suốt đêm àh? – Hattori lo

- Tớ ko biết nữa. Mà hình như cậu ấy có nỗi khổ gì đó

- Cậu nói vậy là sao? – Kazuha

- Thì tớ nghe cậu ấy nói là cậu ấy ko cố ý làm vậy, nhưng khi tớ hỏi lý do thì cậu ấy ko chịu nói

- Cái thằng này ko biết bị gì nữa. Thiệt tức chết đi mà - Shinichi nói rồi quay sang Ran – Chiều hôm qua nó có nói gì với cậu ko Ran?

- Cũng như Aoko thôi – Ran trả lời

- Cái thằng này, gặp nó tớ phải cho nó 1 trận mới đc - Makoto

“ Tùng……tùng…….tùng…..” – tiếng trống trường vang lên nên cả bọn đành gác chuyện Kaito lại mà đi vào lớp

Tan học

- Này, sao hôm nay Kaito ko đến trường vậy? – Sonoko hỏi

- Tớ chẳng biết nữa. Nó có bao h nghỉ học đâu – Hattori

- Đúng là có chuyện thật rồi. Thôi, tối nay tụi mình qua nhà cậu ấy xem có chuyện gì đi – Kazuha

- Sao ko đi bây h mà phải đợi đến tối? – Ran quay sang

- Bây h tớ phải về nhà có việc, tối tớ mới đi đc

- Ừhm vậy cũng đc. Tối mình hẹn lúc 7:00pm tại nhà Ran rồi cùng đi – Shinichi đề nghị

- Sao phải hẹn tại nhà Ran? Cậu có ý gì àh? – Hattori lườm

- Thì nhà cô ấy cùng đường với nhà Kaito. Cậu đúng là ngốc – Shinichi cười

- OK! Quyết định vậy đi!
Chương 27: Đi nghe lén!

7:00pm. Trước cổng nhà Ran đã tập hợp đầy đủ tẩt cả mọi người

- Này, tụi mình đi thôi – Ran lên tiếng

- Ừhm mà nhà Kaito ở đâu thế, có xa ko? – Sonoko thắc mắc

- Tớ cũng chẳng biết nữa. Hỏi Shinichi xem, chắc cậu ấy biết – Kazuha

- Này Shinichi, nhà Kaito ở đâu thế? – Aoko quay sang

- Sao tớ biết đc, có qua bao h đâu mà biết – Shinichi đáp…..tỉnh rụi

- Trời, sao hồi sáng cậu nói biết? – Hattori la

- Tớ nói biết hồi nào?

- Thì hồi sáng chính cậu nói là nhà Kaito cùng đường với nhà Ran và kêu bọn tớ tập hợp ở đây mà? – Sonoko

- Thì tớ chỉ biết là cùng đường thôi chứ tớ đâu biết chính xác là ở chỗ nào – Shinichi cười trừ

- Thôi rồi, vậy chúng ta biết đi đâu mà kiếm đây – Aoko thểu não

- Các cậu bình tĩnh đi. Hay chúng ta đi dọc theo đường nhà tớ xem sao – Ran đề nghị

- Ừh, chứ còn hơn cứ ở đây than mà ko giải quyết đc gì – Makoto đồng tình

- Vậy tụi mình đi thôi – Ran đi trước còn Makoto là ng theo sau.

Cả bọn thấy Ran nói có lý nên cũng lần lượt đi theo. Đi đc 30’ hơn thì chân mỗi người cũng uể oải theo t/g

- Trời ơi, rốt cuộc là ở đâu vậy. Chân tớ sắp gãy rồi đây nè – Sonoko dừng lại

- Tớ cũng vậy. Chúng ta đi hơn 30’ rồi mà có thấy gì đâu, kiếm kểu này giống mò kim đáy biển quá – Kazuha

- Các cậu ráng chút nữa đi. Đi tới phía trước kia rồi nghỉ. Ở đó có mấy băng ghế đá mà – Ran an ủi

- Ừh, đành chịu vậy – Sonoko uể oải đứng dậy

Đang đi thì ………

- Các cậu lại đây xem nè – Aoko vẫy tay cho mọi người chạy lại

- Có chuyện gì thế? – Ran

- Kaito tên đầy đủ là gì?

- Kaito Kuroba – Shinichi đáp

- Nhà này của người họ Kuroba nè. Có phải nhà cậu ấy ko? – Aoko chỉ tay lên tấm biển trước nhà

- Tớ chẳng biết nữa. Mà đây là nhà ah? Tớ thấy giống cái biệt thự thì đúng hơn – Hattori nhìn vào

- Nhà Kaito giàu ko? – Sonoko hỏi

- Chắc là giàu. Lần trước thấy cậu mợ nó chạy chiếc Mer mà – Makoto nghĩ

- Mà đây có đúng là nhà Kaito ko? – Kazuha nghi ngờ

- Ai biết đc. Vô đại đi. Biết đâu phải thì sao? – Ran đẩy cửa bước vào

- Ê ê ko bấm chuông mà vào coi chừng bị người ta la đó – Hattori kêu

- Cậu ko nhìn thấy là “ Xin vui lòng vào cửa trong kêu cửa “ àh? Đây chỉ là cái cổng chính cho xe chạy thôi – Kazuha

- Hì, tớ nhìn ko rõ – Hattori gãi đầu

- Mắt cậu ở đâu mà ko thấy hả? Đúng là ngốc mà – Kazuha chọc

- Thôi vào lẹ đi. Còn đứng đó mà cãi nữa – Shinichi kêu

Thế rồi cả bọn nhẹ nhàng bước vào trong. Tiến tới gần cửa định bấm chuông thì cả bọn đều nghe những tiếng cãi vã trong nhà nên ko tiện bấm chuông mà đứng……nghe lén!!

Bên trong căn nhà

- Con ko hiểu những lời ba nói tối hôm kia sao?

- Hiểu chứ. Nên tôi đã làm đúng những gì ông dặn

- Sao con lại xưng hô như vậy?

- Tôi nhắc cho 2 người nhớ. 2 người chỉ là cậu mợ của tôi thôi chứ ko phải là ba mẹ của tôi mà bắt tôi phải xưng 2 người là ba với mẹ. Xưng như vậy nghe nhói tai lắm

Lúc đó ở bên ngoài

- Ê sao giống giọng của Kaito quá vậy? – Aoko thắc mắc

- Chắc 100% luôn rồi chứ giống gì nữa. Vậy ra đây là nhà của cậu ấy hả? – Hattori

- Này 2 người nói nhỏ nhỏ lại chút đi. Đi nghe lén mà nói cái kiểu đó thì sao mốt làm ăn trộm đc – Sonoko nạt

- Gì….gì chứ? Tui vậy mà làm ăn trộm hà?

- Suỵt! Yên nào! – Ran ra dấu làm cho mọi người đều phải im

Quay lại bên trong ngôi gia

- Thôi đc, nếu con nói vậy thì ta ko khách sáo nữa. Mà như con nói thì là con đã làm đúng những gì ta dặn?

- Chuyện đó là do ông ép tôi buộc tôi phải làm cơ mà!

- Vậy tại sao hồi chiếu wa ta thấy con ngoài bờ sông nói chuyện với con nhỏ đó rồi hồi tối wa ta cũng thấy con nói chuyện với nhỏ kia ngoài công viên? Con giải thích chuyện đó đi chứ!

- Sao ông biết? Ông theo dõi tôi àh?

- Ta chỉ tình cờ đi ngang wa rồi thấy thôi. Chứ cái chuyện đi theo dõi thì ta ko bao h làm

- Hừ phải thôi. Ông chỉ biết gây sức ép cho người khác thôi mà

- Ta ko ép ai cả. Bản thân con đồng ý thôi mà

- Ko ép? Vậy chứ ai nói với tôi là nếu tôi ko nghỉ chơi với mấy đưa bạn tôi ra thì tôi sẽ bị chuyển trường và vĩnh viễn ko đc về đây? Còn nữa, ông còn dọa sẽ tống cổ mấy người bạn tôi ra khỏi trường nếu tôi ko đồng ý!

- Cái đó là yêu cầu của ba mẹ con chứ ko phải là ta! Ta chỉ có nghĩa vụ làm theo thôi

- Ba tôi? Chứ ko phải ông ghét mấy đứa bạn tôi rồi nói xấu họ với ba tôi để ba tôi ra điều kiện như vậy àh?

- Sao con biết đc chuyện đó?

- Muốn người ta ko biết, trừ khi mình đừng làm!
Chương 28: Nghi vấn đc giải quyết!

Nghe đến đó thì cả bọn đồng loạt la lên “ SAO?” làm cho 3 người trong nhà nghe hết và họ chạy ra ngoài, thấy cả bọn đứng đó thì họ rất ngạc nhiên, đặc biệt là Kaito

- Sao…….sao các cậu lại ở đây?


- Cậu nói cho tớ biết, có thật là chuyện như vậy ko? – Shinichi vịnh vai Kaito

- Chuyện gì cơ?

- Cậu đừng có làm bộ nữa, tụi tớ đã nghe hết tất cả - Hattori

- Sao cậu lại làm vậy, hả? Cậu ko xem bọn tớ là bạn nữa hay sao? – Ran

- Tớ……..- Kaito ko biết nói gì nữa

- Ai dạy cho các người đi nghe lén gia can người ta nói chuyện hả? – ông cậu Kaito liếc

- Hừ, cũng nhờ trời nên tụi tôi đã biết tại sao Kaito lại trở nên như vậy, cũng là do 2 ông bà thôi – Sonoko nói lại

- Ko biết 2 người có còn là người ko nữa, cậu mợ gì mà đi ép cháu mình nghỉ chơi với các bạn ra? – Aoko nói vào

- Đây là chuyện nhà tôi, các người là gì mà dám xía vào hả? – bà mợ Kaito lên tiếng

- Thì là bạn của Kaito, nhiêu đó đủ rồi chứ? – Makoto

- Bạn? Các người đâu còn là bạn nó. Hỏi lại nó thử xem!

- Ko cần hỏi, dù cho cậu ấy ko coi bọn tôi là bạn thì bọn tôi vẫn còn xem cậu ấy là bạn. Đã là “ bát tiên “ thì thiếu 1 cũng ko đc! – Shinichi

- “ Bát tiên? “, các người tự cao quá đấy. Tự xem mình là tiên àh? Ta thấy có là quỷ cũng ko xứng nữa nói chi là tiên

- Ông……..

- Kaito, cậu nói gì đi chứ! Chẳng lẽ vì hạng người này mà cậu nghỉ chơi với bọn tớ ra? – Ran nhìn Kaito

- Tớ ko muốn liên lụy đến mọi người. Tớ ko muốn xa các cậu và càng ko muốn các cậu bị đuổi ra khỏi trường. Thà tớ làm vậy thì tớ vẫn còn đc ở bên các cậu và các cậu cũng ko bị “ tốt nghiệp sớm “

- Các cậu ngốc này! Đúng là ngốc quá đi mất. Hi sinh cậu để bảo vệ bọn tớ àh? Tớ chưa thấy ai ngốc như cậu – Aoko rưng nước mắt

- Mà ông ta có quyền gì mà đuổi bọn tớ ra khỏi trường chứ? – Kazuha liếc

- Oh thì tôi cũng đâu có quyền hạn gì trong trường cô bé, chỉ đơn giản là cổ đông của tôi chiếm trên 50% cổ đông của trường thôi.

- Ông ta có quyền đuổi bất cứ ai mà ông ta ghét. Đã có mấy hs trường mình bị rồi – Kaito

- Như vậy thì còn gì là luật pháp nữa, bộ đã là cổ đông lớn thì có quyền đuổi bất cứ ai sao? – Shinichi cãi

- Nếu cậu đây ko tin thì để ngày mai tôi đem cậu ra làm thử cho cậu và các bạn này tin nhé?

- Ông dám……..?

- Thôi, Shinichi. Ông ta nói là làm đó – Kaito cản

- Đúng là con ta, rất có tình nghĩa

- Xin lỗi, tôi ko phải là con ông!

- Đc thôi, ta cho con 5’ nữa để làm sạch cái sân nhà ta. Ta ko muốn còn bất cứ hạt bụi nào nữa!

- Khoan đã!

“Hửh? Chuyện gì vậy? Ai vậy?”. Tất cả mọi người đều có chung suy nghĩ và đồng loạt nhìn ra phía cửa. Và mọi người hết sức ngạc nhiên khi thấy chiếc Ford đang chạy vào trong và người mừng nhất có lẽ là Kaito

- Ba! Mẹ!

- Chào con trai. Lâu quá ko gặp!

- Con con bộ lớn bổn ra đấy.!

- Ủa, anh chị về khi nào sao ko nói cho em biết để em ra đón?

- Cậu mợ vào nhà để tôi nói chuyện, sẵn tiện mời các cháu vào luôn nhé!

- Vâng, chào 2 bác!

Mọi người vẫn chưa hết ngạc nhiên nhưng vẫn theo đi vào. Ba mẹ Kaito và cậu ấy ngồi trên cái salong lớn nhất, còn cậu mợ Kaito thì ngồi đối diện. Riêng đám bạn Kaito vẫn đứng chứ ko dám ngồi

- Sao các cháu ko ngồi đi?

- Dạ,….nhưng…… - Shinichi liếc sang ám chỉ cậu mợ Kaito

- Ko sao, đây là nhà của ta, nên ta có quyền hạn cao nhất. Ta bảo ngồi thì cứ ngồi

- Vâng ạ! – cả bọn ngồi gọn vào 1 chỗ

- Thôi, bây h ta vào vấn đề chính nhé! Hôm kia cậu có gọi điện thoại cho tôi và bảo là Kaito đang dao du với những bọn xấu và có thể làm hại Kaito bất cứ lúc nào!Bọn xấu ấy mà cậu nói có phải là những cháu đây ko? - ông Kuroba chỉ tay sang nhóm Shinichi

- Phải!. Chúng nó là………..

- Thôi, cậu ko cần nói nữa. Vì bản thân vợ chồng tôi ko biết tình hình của Kaito bên đây thế nào nên tôi đã ngây thơ tin lời của cậu và ra lệnh cho Kaito cắt đứt quan hệ với mấy cháu đây!

- Nhưng anh phải tin em chứ. Mấy đứa này ………….

- Tôi ko cần cậu nói nữa. Bản thân tôi đã biết mấy cháu đây là người như thế nào rồi!

- Anh nói thế nghĩa là sao? Trước h anh chị bên Mỹ thì làm sao biết rành bằng em đc!

- Tôi chỉ đủ rành về những gì Kaito làm và tiếp xúc với ai bên đây thôi. 1 cháu là thám tử bậc nhất Nhật Bản, 1 cháu là con ngài Mori…………

- Sao? Thám tử bậc nhất Nhật Bản á?

- Thì là Shinichi Kudo này. Bộ cậu ko xem tin tức gì sao? – ông Kuroba chỉ tay vào Shinichi làm cho ông cậu cứng đơ

- Chưa hết. Còn có cháu là con ngài cảnh sát Nakamori, cháu kia thì là con ông cảnh sát Toyama, cậu bạn da ngăm ngăm là con cảnh sát trưởng Heiji , tôi còn chưa nói đến cô tiểu thư nhà Suzuki và vô địch thủ Karate toàn quốc nữa đấy!

- Sao ba biết rõ thế? – Kaito nhìn với vẻ mặt rất ngạc nhiên

- Có chuyện gì mà ba muốn biết lại ko biết đc chứ? Chỉ cần đảo 1 vòng thành phố Tokyo này là ra hết ấy mà! ^^

Cả bọn nghe ba Kaito nói vậy thì đều ngượng đến đỏ mặt, còn ông cậu thì ko biết nói gì nữa!

- Tôi thấy các cháu đây ko có gì gọi là thành phần có thể hại Kaito cả. Mà tôi còn mừng khi thấy Kaito có những người bạn vừa tốt vừa có tình nghĩa như thế này

- Àh còn nữa, cổ phần trong trường Teitan là của vợ chồng tôi chứ ko phải của vợ chồng chú đâu nhé – mẹ Kaito điềm tĩnh

- Cậu đừng có mà lấy có danh nghĩa cổ đông của tôi ra để đuổi những học sinh mà cậu ghét. Nếu tôi về trễ 1 tí nữa là trường Teitan mất những học sinh giỏi rồi

- Em……..

- Thôi, cậu đừng nói gì nữa. Tôi thất vọng vì cậu mợ quá! – ông Kuroba lắc đầu

- Tuần sau vợ chồng anh về Mỹ lại và tôi muốn cậu mợ cùng về theo chúng tôi!

- Nhưng còn căn nhà này……….

- Đây ko phải là nhà của cậu mà tôi để nó lại cho Kaito vì tôi biết nó sẽ ko bao h chịu theo chúng tôi về Mỹ. Đúng ko con trai? – ông Kuroba quay sang nhìn Kaito mìm cười

- Vậy con ko phải về phải ko ba? – Kaito hỏi ngây thơ

- Tất nhiên rồi. Con cứ ở lại đây với những người bạn như thế này. Ba rất yên tâm! Khi nào con muốn về thì ba mẹ rất sẵn lòng!

- Cám ơn ba!
Chương 29: Thưởng hay Phạt?!?

Sau đó thì cả bọn đi ra khỏi nhà và cùng nhau đi dạo để giải tỏa “ khúc mắc “ riêng với nhau

- Này Kaito, cậu còn gì để nói với bọn tớ ko? – Shinichi gườm

- Hả? Nói gì là nói gì? – Kaito ngây thơ

- Cậu còn giả ngây nữa àh? Bộ cậu ko xem tụi này là bạn sao mà làm thế hả? – Hattori

- Phải đó! Mai mốt có chuyện gì thì cũng phải nói cho bọn tớ nghe để cùng nhau tìm cách mà gỉai quyết nữa chứ. Cứ ôm khư khư 1 mình là sao? – Ran

- 8 người, 8 cái đầu sẽ dễ nghĩ cách hơn chứ. Cậu tưởng có 1 cái đầu cậu là giải quyết đc tất àh? – Aoko

- Hì hì, thôi mà. Cho tớ xin lỗi nghen ^^

- Bộ xin lỗi là xong hà? – Makoto

- Vậy chứ mấy cậu muốn tớ làm sao? Hay là tớ dẫn các cậu đi ăn hen?

- Ko cần! Cậu đi ra đây với bọn tớ! – Shinichi nắm áo Kaito lôi đi

Mặc cho Kaito la oai oái nhưng Shin vẫn cứ nắm, Hattori vẫn cứ gằn, còn bọn con gái thì cứ đi theo cười sặc sụa. Bọn họ dẫn Kaito ra công viên gần đó rồi thả cậu ấy xuống, 7 người có cả thẩy 14 con mắt cứ nhìn chằm chằm vào Kaito làm cho anh chàng sợ toát mồ hôi mà ko nói đc gì

- Này….này….cái cậu tính làm gì thế hả?

- Làm gì hả? Thì làm như thế này này….

Oái oái…..binh…..binh……bốp…..bụp……

Các bạn đã hiểu chuyện gì đã xảy ra với anh chàng Kaito rồi chứ? Ôi, đường đường là 1 siêu trộm nổi danh nhưng hôm nay lại bị …….bụp hội đồng bởi 3 đứa bạn thân…….Đau đớn hơn là còn bị mấy đứa con gái đứng vây quanh cười mãi……thật là……………..

- Thôi thôi, nhiu đó đủ rồi. Dừng lại đi – Ran ra lệnh

- Tạm thời lần đầu là như thế này thôi, nếu còn tái diễn thì cậu ko chỉ có kết cục thế này đâu nhé! – Shinichi đứng dậy phủi tay

- Đa tạ các vị đại hiệp! Tại hạ đã “nếm” đủ mùi rồi, ko dám tái diễn lại lần sau nữa ^^ - Kaito đứng dậy nghiêng người cúi chào cái đám bạn qủy quái của mình

- E hèm, lúc nãy là “phần thưởng” của đám con trai, còn bây h là “ phần thưởng “ của đám con gái bọn tớ đây! – Kazuha hắng giọng

Nghe thế Kaito chợt rùng mình vì anh chàng nghĩ ko biết các cô nàng còn định làm gì mình nữa đây? “Bị bụp thêm 1 trận nữa hay là hưởng liên hoàn cước từ Ran và Kazuha?”, hic nghĩ đến đấy thôi là Kaito sẽ bị mất đi cái khuôn mặt đẹp trai, lịch lãm của mình, nhưng suy nghị luôn luôn trái với sự thật……

- Các cậu định làm gì với cậu ấy thế? Thêm 1 trận nữa àh? – Hattori dò hỏi

- Hừm, bọn tớ ko thích những trò vũ lực nhưng bọn con trai các cậu, bọn tớ sẽ chơi nhẹ thôi – Sonoko cười

Nghe Sonoko nói vậy trong lòng Kaito cũng bớt rung, nhưng ko biết từ nhẹ của Sonoko có nghĩa bóng hay là đen đây???

- Nhẹ là nhẹ như thế nào? Các cậu nói mau đi chứ, thằng Kaito rung đến toát mồ hôi luôn rồi nè – Hattori cười

- Tớ…..ko có đâu nhé. – Kaito chối

- Ko có việc gì phải rung cả. Bọn tớ chỉ mong Kaito sẽ dẫn bọn tớ đi ăn, uống những quán mà bọn tớ chọn trên suốt đường đi về từng nhà mỗi đứa. Và điểm cuối cùng là nhà của Hattori – Ran nói chậm rãi, từ tốn, và rất dễ nghe

- Sao? Đến tận nhà Hattori á? – Kaito la lớn

- Ừhm, có gì bất mãn hà? – Sonoko liếc

- Hic các cậu chơi còn “nặng” hơn 3 đứa kia nữa. 3 đứa kia dù gì thì chỉ bụp tớ 1 trận rồi thôi, đằng này các cậu cho tớ chịu trận đến tận mấy con đường, mà đường nào đường nấy dài ngoằn!! Nội con đường nhà Ran thôi là đến mấy chục quán ăn các loại rồi – Kaito tính nhẩm

- Ừhm, đó là chưa tính đến đường nhà Aoko, Kazuha và Hattori. Đó là 3 con đường tập trung rất nhiều quán ăn – Makoto

- Ừhm, vì đó là những con đường “phố ăn uống” mà! Tính qua tính lại chỉ có đường nhà Shinichi và Makoto là ít quán ăn nhất thôi – Aoko

- Này các cậu nói thiếu nhà tớ rồi đấy nhé! Chẳng lẽ đường nhà tiểu thư Sonoko này ko có quán nào sao? – Sonoko cười

- Thôi, nhà cậu thì tớ ko dám tính rồi. Đường nhà cậu đúng là ko có quán ăn nào mà toàn là nhà hàng cao cấp bậc 5 sao ko thôi!! Ăn 1 bữa là muốn nghèo luôn đó – Aoko nghĩ

- Các cậu chơi ác thật đấy. Bái phục bái phục – Shinichi cúi đầu

Quay qua quay lại, mọi người thấy Kaito đứng im lặng nhưng ko nói gì

- Nghe các cậu nói thế thằng Kaito nó chết đứng luôn rồi nè – Hattori cười

- Kaito, Kaito! – Ran lay vai Kaito – Cậu ko sao chứ?

- Ơ…ko….ko có gì! – Kaito giật mình

- Ok, vậy là ko có gì hết. Bọn mình tiến hành kế hoạch thôi – Aoko chắp tay

- Nhưng mà các cậu giảm nhẹ xuống đc ko? Đi 1 vài con đường thôi – Kaito than

- Ko đc, nhiệm vụ của cậu có thể làm là nhận và thực hiện phần thưởng thôi! Ko trả giá gì cả! – Sonoko lắc đầu

- Đúng đó! Nhiu đó đâu có thấm tháp gì với 1 đại công tử Kaito nhà chúng ta! – Kazuha

- Tớ sợ tớ ko đem đủ tiền! Lúc nãy đi vội quá nên ko có lấy đc nhìu – Kaito gãi đầu

- Mà trong bóp cậu hiện giờ đang có bao nhiu? – Hattori hỏi nhỏ

- Tớ đem theo có khoảng 5000$ àh. – Kaito “ thành thật “

- $ Mỹ hay Nhật?

- Euro!

- Trời ạ, 5000$ Euro mà sợ ko đủ! Thế cậu nghĩ khoảng bao nhiu mới gọi là đủ?– Hattori giật mình

- Tớ nghĩ khoảng gấp đôi!

- Ở đây là ở Nhật chứ ko phải ở Mỹ đâu mà phải cần đến 1 số tiền lớn như vậy để đi ăn! Với lại bọn con gái này đâu phải là quý tộc hạng sang gì mà đòi hỏi này nọ.!

- Nhưng…….

- Thôi đc, cậu cứ đi đi, nếu thiếu tớ cho cậu mượn. Mà tớ đảm bảo các cô nàng ăn đến sáng mai cũng ko hết số tiền cậu có – Hattori

- Tớ ko sợ hết tiền mà tớ chỉ sợ là ko có đủ tiền trả , cái vụ đó mất mặt lắm

- Cậu cứ tin tớ. Đảm bảo cậu ko rơi vô trường hợp đó đâu. Cho dù các cô nàng có vô những quán hạng sang như nhà hàng 5 sao cũng ko hết nổi đâu

- Này, các cậu to nhỏ gì đấy! – Ran quay sang

- Àh, ko có gì. Thôi mình đi – Hattori quàng vai Kaito và nháy mắt với cậu ấy ý muốn nói cứ yên tâm, ko có gì xảy ra đâu!

- OK!

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 10:01 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



Chương 25: Tại sao thế Kaito?

Sau khi cái tiếng nói đồng thanh ấy thì mọi người im lặng và nhìn Aoko – Kaito 1 ánh mắt dò xét

- Mấy người dẹp cái ánh mắt đó đi đc ko? – Kaito

- Hừ, vậy thì cậu phải khai thật hết đi thì bọn tớ mới tha cho – Shinichi

- Khai cái gì chứ?

- Thì chuyện tại sao hôm qua cậu ngủ tại nhà Aoko? Có ý gì phải ko? Khai mau! – Hattori gằn

- À chuyện đó hả. Thì tại hôm qua tớ ko muốn về nhà nên mới ở nhờ Aoko 1 đêm thôi

- Tại sao ko muốn về?

- Thì ko muốn gặp cậu mơ của tớ. Mà các cậu đã biết chuyện hồi trưa rồi đấy

- Đơn giản vậy thôi àh? – Sonoko nghi ngờ

- Chứ các cậu muốn phức tạp đến cỡ nào?

- Kaito nói có đúng ko Aoko? – Kazuha quay sang

- Ừhm – Aoko gật đầu

- Vậy là xong chuyện nhé. Tớ vào lớp trước đây – Kaito bước vào nhưng ko quên ngoái lại nói với Ran – Tan học Ran đi đây với tớ đc ko?

- Đi đâu? – Ran hỏi

- Thì đi rồi biết. Hì – Kaito nở 1 nụ cười mỉm rồi bước vào lớp

Sau khi Kaito vào lớp thì cả bọn cũng kéo nhau vô lớp.

Tan học

- Đi thôi Ran – Kaito nhìn Ran

- Ừh – Ran đi theo Kaito

- Khoan đã! – Shinichi

- Chuyện gì nữa đây? – Kaito quay lại

- Tại sao cậu chỉ rủ 1 mình Ran đi, còn bọn tớ sao ko rủ? – Hattori

- Chuyện này ko liên quan đến các cậu nên tớ ko cần phải rủ các cậu – Kaito nói chắc

- Vậy có liên quan gì đến Ran àh? – Sonoko

- Tớ ko có lý do gì phải nói cho các cậu biết là có liên quan đến Ran hay ko!

- Vậy tại sao cậu lại rủ Ran theo? – Aoko

- Đó là chuyện của tớ. Tớ rủ ai thì cũng ko phải là chuyện của các cậu

- Cậu nói vậy mà nghe đc àh? Ran mà bạn thân của bọn tớ nên bọn tớ có quyền phải biết – Kazuha

- Là bạn thân thì phải biết hết mọi chuyện sao? Nhưng tớ ko thích nói vì tớ ko phải là bạn thân của các cậu – Kaito

- Hôm nay cậu làm sao thế Kaito? – Shinichi bực tức

- Làm sao là làm sao? Tớ vẫn là tớ thôi

- Cậu là bạn thân của bọn tớ mà. Cậu nói thế là có ý gì? – Hattori bực ko kém Shinichi

- Tớ ko phải là bạn thân của các cậu! Và sau hôm nay tớ ko còn liên quan gì đến các cậu cả - Kaito hét lên

- Cậu ổn ko Kaito? – Ran nhỏ nhẹ

- Thôi, mình đi! – Kaito nắm tay Ran chạy ra khỏi trường

“Kaito……….. “– Shinichi nhìn theo bóng cậu bạn thân nhất của mình và cậu và các bạn dường như ko tin vào những gì Kaito vừa mới nói. Họ thật sự ko hiểu tại sao chỉ qua 1 đêm mà Kaito trở nên như thế. 1 Kaito hoàn toàn khác!

Lúc này ờ ngoài Kaito cứ nắm tay Ran chạy mãi, Ran dù vẫn ko hiểu gì nhưng cô ko 1 lời hỏi này nọ mà chỉ chạy theo Kaito. Họ dừng lại bên bờ sông….

- Cậu ko hỏi gì sao? – Kaito nhìn Ran

- Hỏi gì?

- Thì hỏi tại sao tớ nói thế với các bạn rồi tại sao tớ lại dẫn cậu đến đây….

- Tớ ko cần hỏi vì cậu đã biết rồi và tớ chỉ cần nghe câu trả lời của cậu thôi – Ran đáp

- Tớ sẽ ko trả lời cậu đâu – Kaito cười bí hiểm

- Thế tại sao cậu lại đưa tớ đến đây?

- Tớ muốn nói với cậu 1 điều thôi: Tớ rất thích cậu nhưng từ bây h tớ sẽ cố gắng để lòng mình ko đc thích cậu nữa và đây là có lẽ lần trò chuyện cuối cùng của tớ và cậu

- Cậu có thể cho tớ biết lý do?

- Ko!

- Vậy thì tớ sẽ đợi đến cuộc trò chuyện lần sau của chúng ta và tớ mong lần đó cậu sẽ nói lý do cho tớ, chứ đây ko phải là lần cuối cùng – Ran nói dứt khoát

- Cậu ko tin lời tớ nói sao?

- Tớ tin chứ nhưng trong lòng tớ thì lần cuối nói chuyện với cậu là lúc tớ sắp rời thế gian này chứ ko phải là bây h

- Đúng là trên đời này chỉ có mỗi cậu là nói thế

- Ko riêng gì tớ đâu mà tất cả những người bạn cậu cũng sẽ nói như thế

- Tớ đâu là gì mà phải để các cậu nói đc như thế?

- Đơn giản cậu là bạn của bọn tớ thôi. Tớ ko biết cậu đang gặp chuyện gì nhưng tớ tin cậu ko phải là người sáng nay bọn tớ gặp. Tớ mong cậu nhanh chóng trở lại như trước

- Tớ sợ mình sẽ ko làm đc

- Tớ tin cậu làm đc. Và nếu cậu muốn tâm sự thì hãy tìm đến những người bạn của mình và nếu muốn gỡ khúc mắc trong lòng mình thì bọn tớ là sự lựa chọn tốt nhất cho cậu

- Bất cứ lúc nào sao?

- Phải! Dù cho lúc đó có là nửa đêm hay trời mưa bão đi nữa thì bọn tớ vẫn sẵn lòng

- Tớ mong là tớ còn có cơ hội để làm thế

- Có cơ hội hay ko là ở cậu chứ ko phải là ở bọn tớ, bọn tớ chỉ có thể giúp cậu hoàn thành cái cơ hội đó thôi

Kaito cười rồi cậu và Ran cùng nhìn ra con sông đang chạy siết. Con sông đó giống như lòng cậu bây h vậy và cậu cũng ko biết mình đang làm gì và có đúng với lương tâm mình ko...........................
Chương 26: Nỗi khổ của Kaito!

Tối hôm đó, Kaito ko về nhà mà cậu lại ra cái công viên kỳ trước. Kaito ngồi đó, lặng lẽ như ko có cậu ấy trong công viên vậy, ko nói, ko cười, ko khóc……Cho đến khi có 1 cú đt gọi đến. Cậu bắt máy nhưng ko nói gì ngoài chữ “Dạ”. Cúp máy xong cậu lại im lặng như lúc mới đến, nhưng lần này cậu cười, 1 nụ cười khinh bỉ rồi nước mắt cậu lặng lẽ rơi theo nụ cười đó. Cậu tự trấn an mình là con trai thì ko đc khóc nhưng ko hiểu sao nước mắt cậu cứ chảy trong vô thức và ko dừng lại đc……..Cậu ước gì sẽ có 1 phép màu đến với cậu, để đè ép những giọt nước mặn nhưng lại chua xót trong người cậu……Cho nên phép màu cũng đã xuất hiện…….

- Kaito!

Cậu ngước lên nhìn và ko ai khác ngoài cô bạn Aoko

- Lại là cậu àh?

- Ko phải tớ thì cậu tưởng là ai? Ủa, mà cậu khóc đấy àh? – Aoko nhìn

Kaito ko nói mà chỉ cười nhẹ rồi quẹt đi mất những giọt nước mắt. Aoko thấy vậy cô cũng im lặng……..

- Sao đêm nào cậu cũng ngồi đây thế? – Aoko bắt chuyện

- Đây là công viên bộ tớ ngồi đây có gì lạ sao?

- Đúng là ngồi ở công viên ko có gì lạ nhưng giữa đêm như thế này có người ngồi ở công viên thì quả là rất lạ đó

- Cậu có định mời tớ về nhà cậu ngủ nữa ko?

- Bộ cậu có ý định đó àh?

- Ko! Tớ hỏi vậy vì dù cậu có ý định đó thì tớ cũng ko theo cậu về đâu!

- Tại sao?

- Vì tớ ko thích.

- Cậu muốn ngồi đây cho đến sáng àh?

- Nếu đúng thế thì sao?

- Thì cho dù cậu ko bị muỗi đốt chết thì cũng bị lạnh mà chết

- Nếu đc vậy thì tốt quá!

- Hôm nay cậu làm sao thế? Ko giống cậu thường ngày chút nào

- Thường ngày tớ làm sao?

- Thì cậu nói chuyện rất vui, ko làm phật lòng ai, lại rất ga-lang nữa chứ

- Vậy ra hôm nay tớ khác xa lắm àh?

- Tất nhiên rồi. Lúc sáng cậu nói như vậy làm cho bọn tớ ai cũng tức giận cả. Mà đêm hôm qua cậu đâu có bị gì đâu mà sáng nay cậu nói năng gì kỳ vậy

- Cậu biết tớ ko cố ý là đc rồi

- Tức là có nguyên do?

- Cái đó cậu ko cần biết

- Vậy thì cái gì tớ cần biết?

- Tớ muốn nhờ cậu 1 chuyện.

- Nói đi

- Cậu im lặng giùm tớ đi. Tớ ko muốn nghe bất cứ cái gì nữa

- Hừ, cậu đúng là đồ ngốc.

- Ừh. Cứ xem là vậy

- Đồ ngốc tử. Cứ ngồi đó cho tới chết luôn đi.

Nói rồi Aoko tức giận bỏ về và công viên chỉ còn lại mỗi Kaito. Sự im lặng đó lại trỗi dậy. Nhưng lần này ngắn hơn, chỉ khoảng 15’ sau Kaito đã rời khỏi công viên sau khi cậu nhận đc 1 cú đt……..

Sáng hôm sau

- Này, hôm qua tớ gặp Kaito trong công viên ấy – Aoko kể

- Rồi sao? Cậu ấy có nói gì ko? – Shinichi

- Thì nói những câu rất khó hiểu và làm tớ rất tức giận. Tớ chửi cậu ấy xong thì bỏ về

- Vậy là cậu ta ở công viên suốt đêm àh? – Hattori lo

- Tớ ko biết nữa. Mà hình như cậu ấy có nỗi khổ gì đó

- Cậu nói vậy là sao? – Kazuha

- Thì tớ nghe cậu ấy nói là cậu ấy ko cố ý làm vậy, nhưng khi tớ hỏi lý do thì cậu ấy ko chịu nói

- Cái thằng này ko biết bị gì nữa. Thiệt tức chết đi mà - Shinichi nói rồi quay sang Ran – Chiều hôm qua nó có nói gì với cậu ko Ran?

- Cũng như Aoko thôi – Ran trả lời

- Cái thằng này, gặp nó tớ phải cho nó 1 trận mới đc - Makoto

“ Tùng……tùng…….tùng…..” – tiếng trống trường vang lên nên cả bọn đành gác chuyện Kaito lại mà đi vào lớp

Tan học

- Này, sao hôm nay Kaito ko đến trường vậy? – Sonoko hỏi

- Tớ chẳng biết nữa. Nó có bao h nghỉ học đâu – Hattori

- Đúng là có chuyện thật rồi. Thôi, tối nay tụi mình qua nhà cậu ấy xem có chuyện gì đi – Kazuha

- Sao ko đi bây h mà phải đợi đến tối? – Ran quay sang

- Bây h tớ phải về nhà có việc, tối tớ mới đi đc

- Ừhm vậy cũng đc. Tối mình hẹn lúc 7:00pm tại nhà Ran rồi cùng đi – Shinichi đề nghị

- Sao phải hẹn tại nhà Ran? Cậu có ý gì àh? – Hattori lườm

- Thì nhà cô ấy cùng đường với nhà Kaito. Cậu đúng là ngốc – Shinichi cười

- OK! Quyết định vậy đi!
Chương 27: Đi nghe lén!

7:00pm. Trước cổng nhà Ran đã tập hợp đầy đủ tẩt cả mọi người

- Này, tụi mình đi thôi – Ran lên tiếng

- Ừhm mà nhà Kaito ở đâu thế, có xa ko? – Sonoko thắc mắc

- Tớ cũng chẳng biết nữa. Hỏi Shinichi xem, chắc cậu ấy biết – Kazuha

- Này Shinichi, nhà Kaito ở đâu thế? – Aoko quay sang

- Sao tớ biết đc, có qua bao h đâu mà biết – Shinichi đáp…..tỉnh rụi

- Trời, sao hồi sáng cậu nói biết? – Hattori la

- Tớ nói biết hồi nào?

- Thì hồi sáng chính cậu nói là nhà Kaito cùng đường với nhà Ran và kêu bọn tớ tập hợp ở đây mà? – Sonoko

- Thì tớ chỉ biết là cùng đường thôi chứ tớ đâu biết chính xác là ở chỗ nào – Shinichi cười trừ

- Thôi rồi, vậy chúng ta biết đi đâu mà kiếm đây – Aoko thểu não

- Các cậu bình tĩnh đi. Hay chúng ta đi dọc theo đường nhà tớ xem sao – Ran đề nghị

- Ừh, chứ còn hơn cứ ở đây than mà ko giải quyết đc gì – Makoto đồng tình

- Vậy tụi mình đi thôi – Ran đi trước còn Makoto là ng theo sau.

Cả bọn thấy Ran nói có lý nên cũng lần lượt đi theo. Đi đc 30’ hơn thì chân mỗi người cũng uể oải theo t/g

- Trời ơi, rốt cuộc là ở đâu vậy. Chân tớ sắp gãy rồi đây nè – Sonoko dừng lại

- Tớ cũng vậy. Chúng ta đi hơn 30’ rồi mà có thấy gì đâu, kiếm kểu này giống mò kim đáy biển quá – Kazuha

- Các cậu ráng chút nữa đi. Đi tới phía trước kia rồi nghỉ. Ở đó có mấy băng ghế đá mà – Ran an ủi

- Ừh, đành chịu vậy – Sonoko uể oải đứng dậy

Đang đi thì ………

- Các cậu lại đây xem nè – Aoko vẫy tay cho mọi người chạy lại

- Có chuyện gì thế? – Ran

- Kaito tên đầy đủ là gì?

- Kaito Kuroba – Shinichi đáp

- Nhà này của người họ Kuroba nè. Có phải nhà cậu ấy ko? – Aoko chỉ tay lên tấm biển trước nhà

- Tớ chẳng biết nữa. Mà đây là nhà ah? Tớ thấy giống cái biệt thự thì đúng hơn – Hattori nhìn vào

- Nhà Kaito giàu ko? – Sonoko hỏi

- Chắc là giàu. Lần trước thấy cậu mợ nó chạy chiếc Mer mà – Makoto nghĩ

- Mà đây có đúng là nhà Kaito ko? – Kazuha nghi ngờ

- Ai biết đc. Vô đại đi. Biết đâu phải thì sao? – Ran đẩy cửa bước vào

- Ê ê ko bấm chuông mà vào coi chừng bị người ta la đó – Hattori kêu

- Cậu ko nhìn thấy là “ Xin vui lòng vào cửa trong kêu cửa “ àh? Đây chỉ là cái cổng chính cho xe chạy thôi – Kazuha

- Hì, tớ nhìn ko rõ – Hattori gãi đầu

- Mắt cậu ở đâu mà ko thấy hả? Đúng là ngốc mà – Kazuha chọc

- Thôi vào lẹ đi. Còn đứng đó mà cãi nữa – Shinichi kêu

Thế rồi cả bọn nhẹ nhàng bước vào trong. Tiến tới gần cửa định bấm chuông thì cả bọn đều nghe những tiếng cãi vã trong nhà nên ko tiện bấm chuông mà đứng……nghe lén!!

Bên trong căn nhà

- Con ko hiểu những lời ba nói tối hôm kia sao?

- Hiểu chứ. Nên tôi đã làm đúng những gì ông dặn

- Sao con lại xưng hô như vậy?

- Tôi nhắc cho 2 người nhớ. 2 người chỉ là cậu mợ của tôi thôi chứ ko phải là ba mẹ của tôi mà bắt tôi phải xưng 2 người là ba với mẹ. Xưng như vậy nghe nhói tai lắm

Lúc đó ở bên ngoài

- Ê sao giống giọng của Kaito quá vậy? – Aoko thắc mắc

- Chắc 100% luôn rồi chứ giống gì nữa. Vậy ra đây là nhà của cậu ấy hả? – Hattori

- Này 2 người nói nhỏ nhỏ lại chút đi. Đi nghe lén mà nói cái kiểu đó thì sao mốt làm ăn trộm đc – Sonoko nạt

- Gì….gì chứ? Tui vậy mà làm ăn trộm hà?

- Suỵt! Yên nào! – Ran ra dấu làm cho mọi người đều phải im

Quay lại bên trong ngôi gia

- Thôi đc, nếu con nói vậy thì ta ko khách sáo nữa. Mà như con nói thì là con đã làm đúng những gì ta dặn?

- Chuyện đó là do ông ép tôi buộc tôi phải làm cơ mà!

- Vậy tại sao hồi chiếu wa ta thấy con ngoài bờ sông nói chuyện với con nhỏ đó rồi hồi tối wa ta cũng thấy con nói chuyện với nhỏ kia ngoài công viên? Con giải thích chuyện đó đi chứ!

- Sao ông biết? Ông theo dõi tôi àh?

- Ta chỉ tình cờ đi ngang wa rồi thấy thôi. Chứ cái chuyện đi theo dõi thì ta ko bao h làm

- Hừ phải thôi. Ông chỉ biết gây sức ép cho người khác thôi mà

- Ta ko ép ai cả. Bản thân con đồng ý thôi mà

- Ko ép? Vậy chứ ai nói với tôi là nếu tôi ko nghỉ chơi với mấy đưa bạn tôi ra thì tôi sẽ bị chuyển trường và vĩnh viễn ko đc về đây? Còn nữa, ông còn dọa sẽ tống cổ mấy người bạn tôi ra khỏi trường nếu tôi ko đồng ý!

- Cái đó là yêu cầu của ba mẹ con chứ ko phải là ta! Ta chỉ có nghĩa vụ làm theo thôi

- Ba tôi? Chứ ko phải ông ghét mấy đứa bạn tôi rồi nói xấu họ với ba tôi để ba tôi ra điều kiện như vậy àh?

- Sao con biết đc chuyện đó?

- Muốn người ta ko biết, trừ khi mình đừng làm!
Chương 28: Nghi vấn đc giải quyết!

Nghe đến đó thì cả bọn đồng loạt la lên “ SAO?” làm cho 3 người trong nhà nghe hết và họ chạy ra ngoài, thấy cả bọn đứng đó thì họ rất ngạc nhiên, đặc biệt là Kaito

- Sao…….sao các cậu lại ở đây?


- Cậu nói cho tớ biết, có thật là chuyện như vậy ko? – Shinichi vịnh vai Kaito

- Chuyện gì cơ?

- Cậu đừng có làm bộ nữa, tụi tớ đã nghe hết tất cả - Hattori

- Sao cậu lại làm vậy, hả? Cậu ko xem bọn tớ là bạn nữa hay sao? – Ran

- Tớ……..- Kaito ko biết nói gì nữa

- Ai dạy cho các người đi nghe lén gia can người ta nói chuyện hả? – ông cậu Kaito liếc

- Hừ, cũng nhờ trời nên tụi tôi đã biết tại sao Kaito lại trở nên như vậy, cũng là do 2 ông bà thôi – Sonoko nói lại

- Ko biết 2 người có còn là người ko nữa, cậu mợ gì mà đi ép cháu mình nghỉ chơi với các bạn ra? – Aoko nói vào

- Đây là chuyện nhà tôi, các người là gì mà dám xía vào hả? – bà mợ Kaito lên tiếng

- Thì là bạn của Kaito, nhiêu đó đủ rồi chứ? – Makoto

- Bạn? Các người đâu còn là bạn nó. Hỏi lại nó thử xem!

- Ko cần hỏi, dù cho cậu ấy ko coi bọn tôi là bạn thì bọn tôi vẫn còn xem cậu ấy là bạn. Đã là “ bát tiên “ thì thiếu 1 cũng ko đc! – Shinichi

- “ Bát tiên? “, các người tự cao quá đấy. Tự xem mình là tiên àh? Ta thấy có là quỷ cũng ko xứng nữa nói chi là tiên

- Ông……..

- Kaito, cậu nói gì đi chứ! Chẳng lẽ vì hạng người này mà cậu nghỉ chơi với bọn tớ ra? – Ran nhìn Kaito

- Tớ ko muốn liên lụy đến mọi người. Tớ ko muốn xa các cậu và càng ko muốn các cậu bị đuổi ra khỏi trường. Thà tớ làm vậy thì tớ vẫn còn đc ở bên các cậu và các cậu cũng ko bị “ tốt nghiệp sớm “

- Các cậu ngốc này! Đúng là ngốc quá đi mất. Hi sinh cậu để bảo vệ bọn tớ àh? Tớ chưa thấy ai ngốc như cậu – Aoko rưng nước mắt

- Mà ông ta có quyền gì mà đuổi bọn tớ ra khỏi trường chứ? – Kazuha liếc

- Oh thì tôi cũng đâu có quyền hạn gì trong trường cô bé, chỉ đơn giản là cổ đông của tôi chiếm trên 50% cổ đông của trường thôi.

- Ông ta có quyền đuổi bất cứ ai mà ông ta ghét. Đã có mấy hs trường mình bị rồi – Kaito

- Như vậy thì còn gì là luật pháp nữa, bộ đã là cổ đông lớn thì có quyền đuổi bất cứ ai sao? – Shinichi cãi

- Nếu cậu đây ko tin thì để ngày mai tôi đem cậu ra làm thử cho cậu và các bạn này tin nhé?

- Ông dám……..?

- Thôi, Shinichi. Ông ta nói là làm đó – Kaito cản

- Đúng là con ta, rất có tình nghĩa

- Xin lỗi, tôi ko phải là con ông!

- Đc thôi, ta cho con 5’ nữa để làm sạch cái sân nhà ta. Ta ko muốn còn bất cứ hạt bụi nào nữa!

- Khoan đã!

“Hửh? Chuyện gì vậy? Ai vậy?”. Tất cả mọi người đều có chung suy nghĩ và đồng loạt nhìn ra phía cửa. Và mọi người hết sức ngạc nhiên khi thấy chiếc Ford đang chạy vào trong và người mừng nhất có lẽ là Kaito

- Ba! Mẹ!

- Chào con trai. Lâu quá ko gặp!

- Con con bộ lớn bổn ra đấy.!

- Ủa, anh chị về khi nào sao ko nói cho em biết để em ra đón?

- Cậu mợ vào nhà để tôi nói chuyện, sẵn tiện mời các cháu vào luôn nhé!

- Vâng, chào 2 bác!

Mọi người vẫn chưa hết ngạc nhiên nhưng vẫn theo đi vào. Ba mẹ Kaito và cậu ấy ngồi trên cái salong lớn nhất, còn cậu mợ Kaito thì ngồi đối diện. Riêng đám bạn Kaito vẫn đứng chứ ko dám ngồi

- Sao các cháu ko ngồi đi?

- Dạ,….nhưng…… - Shinichi liếc sang ám chỉ cậu mợ Kaito

- Ko sao, đây là nhà của ta, nên ta có quyền hạn cao nhất. Ta bảo ngồi thì cứ ngồi

- Vâng ạ! – cả bọn ngồi gọn vào 1 chỗ

- Thôi, bây h ta vào vấn đề chính nhé! Hôm kia cậu có gọi điện thoại cho tôi và bảo là Kaito đang dao du với những bọn xấu và có thể làm hại Kaito bất cứ lúc nào!Bọn xấu ấy mà cậu nói có phải là những cháu đây ko? - ông Kuroba chỉ tay sang nhóm Shinichi

- Phải!. Chúng nó là………..

- Thôi, cậu ko cần nói nữa. Vì bản thân vợ chồng tôi ko biết tình hình của Kaito bên đây thế nào nên tôi đã ngây thơ tin lời của cậu và ra lệnh cho Kaito cắt đứt quan hệ với mấy cháu đây!

- Nhưng anh phải tin em chứ. Mấy đứa này ………….

- Tôi ko cần cậu nói nữa. Bản thân tôi đã biết mấy cháu đây là người như thế nào rồi!

- Anh nói thế nghĩa là sao? Trước h anh chị bên Mỹ thì làm sao biết rành bằng em đc!

- Tôi chỉ đủ rành về những gì Kaito làm và tiếp xúc với ai bên đây thôi. 1 cháu là thám tử bậc nhất Nhật Bản, 1 cháu là con ngài Mori…………

- Sao? Thám tử bậc nhất Nhật Bản á?

- Thì là Shinichi Kudo này. Bộ cậu ko xem tin tức gì sao? – ông Kuroba chỉ tay vào Shinichi làm cho ông cậu cứng đơ

- Chưa hết. Còn có cháu là con ngài cảnh sát Nakamori, cháu kia thì là con ông cảnh sát Toyama, cậu bạn da ngăm ngăm là con cảnh sát trưởng Heiji , tôi còn chưa nói đến cô tiểu thư nhà Suzuki và vô địch thủ Karate toàn quốc nữa đấy!

- Sao ba biết rõ thế? – Kaito nhìn với vẻ mặt rất ngạc nhiên

- Có chuyện gì mà ba muốn biết lại ko biết đc chứ? Chỉ cần đảo 1 vòng thành phố Tokyo này là ra hết ấy mà! ^^

Cả bọn nghe ba Kaito nói vậy thì đều ngượng đến đỏ mặt, còn ông cậu thì ko biết nói gì nữa!

- Tôi thấy các cháu đây ko có gì gọi là thành phần có thể hại Kaito cả. Mà tôi còn mừng khi thấy Kaito có những người bạn vừa tốt vừa có tình nghĩa như thế này

- Àh còn nữa, cổ phần trong trường Teitan là của vợ chồng tôi chứ ko phải của vợ chồng chú đâu nhé – mẹ Kaito điềm tĩnh

- Cậu đừng có mà lấy có danh nghĩa cổ đông của tôi ra để đuổi những học sinh mà cậu ghét. Nếu tôi về trễ 1 tí nữa là trường Teitan mất những học sinh giỏi rồi

- Em……..

- Thôi, cậu đừng nói gì nữa. Tôi thất vọng vì cậu mợ quá! – ông Kuroba lắc đầu

- Tuần sau vợ chồng anh về Mỹ lại và tôi muốn cậu mợ cùng về theo chúng tôi!

- Nhưng còn căn nhà này……….

- Đây ko phải là nhà của cậu mà tôi để nó lại cho Kaito vì tôi biết nó sẽ ko bao h chịu theo chúng tôi về Mỹ. Đúng ko con trai? – ông Kuroba quay sang nhìn Kaito mìm cười

- Vậy con ko phải về phải ko ba? – Kaito hỏi ngây thơ

- Tất nhiên rồi. Con cứ ở lại đây với những người bạn như thế này. Ba rất yên tâm! Khi nào con muốn về thì ba mẹ rất sẵn lòng!

- Cám ơn ba!
Chương 29: Thưởng hay Phạt?!?

Sau đó thì cả bọn đi ra khỏi nhà và cùng nhau đi dạo để giải tỏa “ khúc mắc “ riêng với nhau

- Này Kaito, cậu còn gì để nói với bọn tớ ko? – Shinichi gườm

- Hả? Nói gì là nói gì? – Kaito ngây thơ

- Cậu còn giả ngây nữa àh? Bộ cậu ko xem tụi này là bạn sao mà làm thế hả? – Hattori

- Phải đó! Mai mốt có chuyện gì thì cũng phải nói cho bọn tớ nghe để cùng nhau tìm cách mà gỉai quyết nữa chứ. Cứ ôm khư khư 1 mình là sao? – Ran

- 8 người, 8 cái đầu sẽ dễ nghĩ cách hơn chứ. Cậu tưởng có 1 cái đầu cậu là giải quyết đc tất àh? – Aoko

- Hì hì, thôi mà. Cho tớ xin lỗi nghen ^^

- Bộ xin lỗi là xong hà? – Makoto

- Vậy chứ mấy cậu muốn tớ làm sao? Hay là tớ dẫn các cậu đi ăn hen?

- Ko cần! Cậu đi ra đây với bọn tớ! – Shinichi nắm áo Kaito lôi đi

Mặc cho Kaito la oai oái nhưng Shin vẫn cứ nắm, Hattori vẫn cứ gằn, còn bọn con gái thì cứ đi theo cười sặc sụa. Bọn họ dẫn Kaito ra công viên gần đó rồi thả cậu ấy xuống, 7 người có cả thẩy 14 con mắt cứ nhìn chằm chằm vào Kaito làm cho anh chàng sợ toát mồ hôi mà ko nói đc gì

- Này….này….cái cậu tính làm gì thế hả?

- Làm gì hả? Thì làm như thế này này….

Oái oái…..binh…..binh……bốp…..bụp……

Các bạn đã hiểu chuyện gì đã xảy ra với anh chàng Kaito rồi chứ? Ôi, đường đường là 1 siêu trộm nổi danh nhưng hôm nay lại bị …….bụp hội đồng bởi 3 đứa bạn thân…….Đau đớn hơn là còn bị mấy đứa con gái đứng vây quanh cười mãi……thật là……………..

- Thôi thôi, nhiu đó đủ rồi. Dừng lại đi – Ran ra lệnh

- Tạm thời lần đầu là như thế này thôi, nếu còn tái diễn thì cậu ko chỉ có kết cục thế này đâu nhé! – Shinichi đứng dậy phủi tay

- Đa tạ các vị đại hiệp! Tại hạ đã “nếm” đủ mùi rồi, ko dám tái diễn lại lần sau nữa ^^ - Kaito đứng dậy nghiêng người cúi chào cái đám bạn qủy quái của mình

- E hèm, lúc nãy là “phần thưởng” của đám con trai, còn bây h là “ phần thưởng “ của đám con gái bọn tớ đây! – Kazuha hắng giọng

Nghe thế Kaito chợt rùng mình vì anh chàng nghĩ ko biết các cô nàng còn định làm gì mình nữa đây? “Bị bụp thêm 1 trận nữa hay là hưởng liên hoàn cước từ Ran và Kazuha?”, hic nghĩ đến đấy thôi là Kaito sẽ bị mất đi cái khuôn mặt đẹp trai, lịch lãm của mình, nhưng suy nghị luôn luôn trái với sự thật……

- Các cậu định làm gì với cậu ấy thế? Thêm 1 trận nữa àh? – Hattori dò hỏi

- Hừm, bọn tớ ko thích những trò vũ lực nhưng bọn con trai các cậu, bọn tớ sẽ chơi nhẹ thôi – Sonoko cười

Nghe Sonoko nói vậy trong lòng Kaito cũng bớt rung, nhưng ko biết từ nhẹ của Sonoko có nghĩa bóng hay là đen đây???

- Nhẹ là nhẹ như thế nào? Các cậu nói mau đi chứ, thằng Kaito rung đến toát mồ hôi luôn rồi nè – Hattori cười

- Tớ…..ko có đâu nhé. – Kaito chối

- Ko có việc gì phải rung cả. Bọn tớ chỉ mong Kaito sẽ dẫn bọn tớ đi ăn, uống những quán mà bọn tớ chọn trên suốt đường đi về từng nhà mỗi đứa. Và điểm cuối cùng là nhà của Hattori – Ran nói chậm rãi, từ tốn, và rất dễ nghe

- Sao? Đến tận nhà Hattori á? – Kaito la lớn

- Ừhm, có gì bất mãn hà? – Sonoko liếc

- Hic các cậu chơi còn “nặng” hơn 3 đứa kia nữa. 3 đứa kia dù gì thì chỉ bụp tớ 1 trận rồi thôi, đằng này các cậu cho tớ chịu trận đến tận mấy con đường, mà đường nào đường nấy dài ngoằn!! Nội con đường nhà Ran thôi là đến mấy chục quán ăn các loại rồi – Kaito tính nhẩm

- Ừhm, đó là chưa tính đến đường nhà Aoko, Kazuha và Hattori. Đó là 3 con đường tập trung rất nhiều quán ăn – Makoto

- Ừhm, vì đó là những con đường “phố ăn uống” mà! Tính qua tính lại chỉ có đường nhà Shinichi và Makoto là ít quán ăn nhất thôi – Aoko

- Này các cậu nói thiếu nhà tớ rồi đấy nhé! Chẳng lẽ đường nhà tiểu thư Sonoko này ko có quán nào sao? – Sonoko cười

- Thôi, nhà cậu thì tớ ko dám tính rồi. Đường nhà cậu đúng là ko có quán ăn nào mà toàn là nhà hàng cao cấp bậc 5 sao ko thôi!! Ăn 1 bữa là muốn nghèo luôn đó – Aoko nghĩ

- Các cậu chơi ác thật đấy. Bái phục bái phục – Shinichi cúi đầu

Quay qua quay lại, mọi người thấy Kaito đứng im lặng nhưng ko nói gì

- Nghe các cậu nói thế thằng Kaito nó chết đứng luôn rồi nè – Hattori cười

- Kaito, Kaito! – Ran lay vai Kaito – Cậu ko sao chứ?

- Ơ…ko….ko có gì! – Kaito giật mình

- Ok, vậy là ko có gì hết. Bọn mình tiến hành kế hoạch thôi – Aoko chắp tay

- Nhưng mà các cậu giảm nhẹ xuống đc ko? Đi 1 vài con đường thôi – Kaito than

- Ko đc, nhiệm vụ của cậu có thể làm là nhận và thực hiện phần thưởng thôi! Ko trả giá gì cả! – Sonoko lắc đầu

- Đúng đó! Nhiu đó đâu có thấm tháp gì với 1 đại công tử Kaito nhà chúng ta! – Kazuha

- Tớ sợ tớ ko đem đủ tiền! Lúc nãy đi vội quá nên ko có lấy đc nhìu – Kaito gãi đầu

- Mà trong bóp cậu hiện giờ đang có bao nhiu? – Hattori hỏi nhỏ

- Tớ đem theo có khoảng 5000$ àh. – Kaito “ thành thật “

- $ Mỹ hay Nhật?

- Euro!

- Trời ạ, 5000$ Euro mà sợ ko đủ! Thế cậu nghĩ khoảng bao nhiu mới gọi là đủ?– Hattori giật mình

- Tớ nghĩ khoảng gấp đôi!

- Ở đây là ở Nhật chứ ko phải ở Mỹ đâu mà phải cần đến 1 số tiền lớn như vậy để đi ăn! Với lại bọn con gái này đâu phải là quý tộc hạng sang gì mà đòi hỏi này nọ.!

- Nhưng…….

- Thôi đc, cậu cứ đi đi, nếu thiếu tớ cho cậu mượn. Mà tớ đảm bảo các cô nàng ăn đến sáng mai cũng ko hết số tiền cậu có – Hattori

- Tớ ko sợ hết tiền mà tớ chỉ sợ là ko có đủ tiền trả , cái vụ đó mất mặt lắm

- Cậu cứ tin tớ. Đảm bảo cậu ko rơi vô trường hợp đó đâu. Cho dù các cô nàng có vô những quán hạng sang như nhà hàng 5 sao cũng ko hết nổi đâu

- Này, các cậu to nhỏ gì đấy! – Ran quay sang

- Àh, ko có gì. Thôi mình đi – Hattori quàng vai Kaito và nháy mắt với cậu ấy ý muốn nói cứ yên tâm, ko có gì xảy ra đâu!

- OK!

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 10:02 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



Chương 30: Chuyến đi bất ngờ!!

Rồi cả bọn kéo nhau đi khắp các phố, khắp con đường và mỗi con đường như vậy họ đã ghé thăm khoảng 6 quán ăn và uống các loại. Đến lúc no căng bụng ra thì họ vào công viên chơi và đểm kết thúc là nhà của tất cả!!

Qua sáng hôm sau là thời điểm quan trọng cho việc học và thi tốt nghiệp cuối cấp nên họ lo bù đầu bù cổ vào học. Và kết quả là họ đều đậu với số điểm rất cao trong đó Shinichi còn là Thủ Khoa và Kaito và Ran đồng Á Khoa cho kỳ thi tốt nghiệp năm đó.

- 3 người phải khao đi đó nha! – Kazuha nói

- Ồ ko thành vấn đề. Nhưng tớ có 1 chuyện muốn nói với mọi người. – Kaito nói nhẹ

- Chuyện gì?

- Để tối nay đi rồi tớ sẽ nói!

- Uhm cũng đc. Vậy tối nay mình hẹn ở nhà tớ rồi qua nhà Kaito như hôm trước nha – Ran đề nghị

- OK!

6 p.m tối hôm đó tại nhà Ran

- Đến đủ hết chưa vậy? – Ran

- Còn thiếu Kaito nữa thôi – Kazuha cười

- Thì bây h mình wa nhà Kaito nè, thiếu cậu ấy là đúng rồi – Aoko

- Thi xong đầu óc lú lẫn luôn rồi hả? – Hattori chọc

- Ai chẳng biết vậy, giỡn 1 chút bộ ko đc àh? – Kazuha liếc xéo

- Lúc nào cũng giỡn đc, bộ cậu thích giỡn lắm hà?

- Ừh rồi đó. Vậy thì sao?

- Thôi thôi cho xin can đi. 2 người mà cứ đứng đó cãi nhau là đến Tết vẫn chưa xong – Shinichi

- Đi thôi. Coi chừng Kaito nó chờ tội nghiệp – Makoto

- Ừh

Và khoảng 15’ sau cả bọn đã có mặt đông đủ tại nhà Kaito

- Sao các cậu đến trễ thế? Hẹn 6h mà 6h20 đến? – Kaito nhằn

- Thì tại 2 cái người này nè. Cứ cãi nhau miết – Sonoko chỉ tay sang Hattori và Kazuha

- Tớ có muốn đâu, tự dưng có cái tên nào đó chọt vô, làm bực mình hết sức – Kazuha thở dài

- Ê ê tui có tên đàng hoàng nha. Sao lại gọi tui bằng cái tên nào đó là sao? – Hattori

- Trời ạ, lại nữa! 2 người 2 cãi ko ai nói 2 người câm đâu – Aoko lắc đầu

- Thôi, mình đi. Trễ rồi – Ran nhìn đồng hồ

- Ừh, cho 2 đứa nó đứng đây cãi đi – Kaito cười

- Ê ê đi thì đi. Sao lại bỏ tớ ở đây với cái bà chằn này chứ - Hattori chạy theo

- Cậu nói ai là bà chằn hả?

- Nói cậu đó

- Cậu……….

- THÔI! STOP! – Ran la lên làm cả 2 ……..im như hến và “ lặng lẽ” đi đến quán ăn mà ko nói 1 câu nào

Tại quán _SR_

- OK! Xem như phần gọi món đã xong – Ran gấp thực đơn lại

- Bây h tớ muốn nói với các cậu 1 chuyện! – Kaito nghiêm

- Chuyện gì mà cậu nghiêm nghị thế? – Shinichi

- Àh…..chuyện này…… - Kaito ấp úng

- Có gì thì cậu cứ nói đi. Cứ úp úp mở mở là sao? – Hattori

- Tớ…….tuần sau tớ phải sang Mỹ. 2 năm sau mới về!

- Cái gì? Sang Mỹ á? Tuần sau á? Sao gấp thế? – cả bọn đồng thanh

- Các cậu bình tĩnh đi. Việc này trước khi tốt nghiệp ba tớ đã nói vì ông muốn tớ qua đó viếng thăm mộ ông bà tớ và học Đại Học bên đó luôn

- Sao cậu ko nói sớm với bọn tớ? Đợi đến bây h mới nói là sao? – Shinichi tức

- Tớ ko muốn các cậu buồn mà ảnh hưởng đến kỳ thi tốt nghiệp

- Cậu……thiệt làm cho bọn tớ tức chết mà – Hattori

- Mà tuần sau cậu đi thứ mấy? – Ran

- Thứ 2!

- Trời. Bây h là thứ 6, chỉ còn có 2 ngày nữa thì làm sao mà chuẩn bị kịp – Ran tính

- Các cậu đừng lo, ba mẹ tớ đã lo hết cho tớ rồi

- Ko phải chuyện đó. Ý bọn tớ là chuẩn bị quà cho cậu kìa – Aoko

- Thôi khỏi đi. Tớ đi rồi 2 năm sau sẽ về mà

- Khỏi sao đc! Thôi, chuyện đó để bọn tớ tính và chắc chắn cậu sẽ có 1 món quà rất đặc biệt – Sonoko

- Ừhm đồ ăn ra kìa! Mình vừa ăn vừa nói tiếp đi – Makoto đỡ các dĩa thức ăn xuống

- Ừh

Rồi cả bọn ăn mà trong lòng nặng trĩu, vị họ thực sự ko muốn xa Kaito. Bữa tiệc nào cũng phải tàn, Kaito đưa từng người về nhà rồi mình mới lặng lẽ ra công viên ngồi. Bởi lẽ cậu cũng ko muốn phải xa đất nước này và quan trọng là cậu ko muốn xa đám bạn qủy quái này

11p.m, tại công viên

- Ủa Kaito phải ko?

- Tớ đây!

- Thứ 2 tuần sau cậu đi rồi mà sao ko về nhà nghỉ ngơi đi mà ra đây làm gì?

- Tớ cũng ko hiểu tại sao tớ lại ngồi đây nữa, có lẽ tớ biết sẽ gặp đc cậu chăng? – Kaito cười

- Tớ cũng vậy. Tớ có linh tính gì đó nên chạy ra đây, ai ngờ lại gặp cậu - Aoko cười

- Aoko này, ko hiểu sao mỗi lần nói chuyện với cậu tớ thấy mình nhẹ nhõm hẳn lên.

- Vì tớ là thiên thần mang niềm vui đến cho mọi người mà!

- Cho đến bây h tớ đã xác định đc tình cảm của mình. Aoko, cậu có thể đợi tớ đc ko? – Kaito nhìn thẳng vào mắt Aoko

- Cậu nói thế nghĩa là sao? Bọn tớ sẽ luôn luôn đợi cậu mà!

- Ko. Ý tớ là......có lẽ tớ đã thích cậu nên……….

Câu nói của Kaito làm cho Aoko rất bất ngờ nên cô ko biết nói gì nữa. Nhưng tận sâu torng trái tim cô có lẽ Kaito cũng có 1 vị trí nhất định nào đó, cô thấy vui vì câu nói của Kaito…..

- Cậu đợi tớ đc ko?

- Tớ……….

- Xin lỗi, tự dưng tớ nói như vậy có lẽ làm cậu sợ. Thôi, cậu cứ xem như tớ chưa nói gì hết nha – Kaito đứng dậy rồi đi khỏi công viên làm Aoko ko phản ứng đc gì
Chương 31: 7 màu cầu vồng tình bạn!

Đêm hôm đó về Aoko suy nghĩ rất nhiều về câu nói của Kaito. “ Cậu ấy nói rất thật, nó như chứa tất cả tình cảm của cậu ấy trong đó. Mình phải làm sao đây? Mình có thể ko? “?. Cô trằn trọc suy nghĩ cho đến khi trời sáng lúc nào ko biết. Mò mẫm tìm cái điện thoại thì có 1 tin nhắn. Cô hồi hộp mở ra xem thì ra đó là tin nhắn của Ran, Ran hẹn cô và mọi người ra quán nước để làm tiệc tiễn Kaito. Tiễn Kaito? A! Đúng rồi, mình phải làm cái này!!!

Nghĩ vậy cô bật máy gọi lại ngay cho Ran

- Alô, Ran!

- Sao? Tớ đây? Có chuyện gì vậy?
Àh cậu nói với các bạn là chiều nay tớ ko đi đc. Cậu cho tớ gửi lời xin lỗi nhé
- Sao vậy? Đây là lần cuối mình đi chơi chung với Kaito trước khi cậu ấy bay mà! Cậu ko đi là ko xong đâu

- Thật tình tớ ko đi đc. Thôi nghen, bye cậu

- Ê…..ê…..

Chưa kịp để Ran nói thêm câu gì thì Aoko đã cúp máy và còn khóa máy luôn cho “ an toàn “!! Hic vì cô nàng nghĩ nếu ko khóa máy thì thế nào cái đt cô cũng nổ tung lên. Rồi cô bắt tay vào làm công việc cô cần làm……..

Tối hôm đó, tại quán _KA_

- Sao Aoko ko đi vậy? – Shinichi quay sang

- Tớ chẳng biết nữa. Nó nói bận gì ấy – Ran lắc đầu

- Sao cậu ko gọi cho cậu ấy lần nữa? – Hattori

- Gọi cả chục lần rồi mà cứ “ ò í e “ ko àh. Nó khóa máy luôn từ đó

- Chậc, hôm nay là ngày tiễn Kaito đi mà lại vắng mặt 1 người. Chán ghê. Cái con nhỏ đó, tớ phải xử nó mới đc – Sonoko tức giận

- Thôi thôi, chắc cậu ấy bận thôi. Tụi mình nhập tiệc đi – Kaito lên tiếng vì cậu nghĩ Aoko ko đi chắc là vì chuyện hôm đó

- Ừhm.

- Này, t2 cậu bay lúc mấy giờ vậy? – Kazuha

- 2h chiều!

- Tức là phải có mặt lúc 9h sáng? – Makoto

- Ừhm

- ……………

12h trưa thứ hai. Tại sân bay Tokyo

- Aoko đâu? Sao h này chưa thấy cậu ấy nữa? Còn 1h nữa là Kaito đi rồi – Makoto nhìn quanh

- Ko biết nữa. Tớ gọi từ hôm qua đến h mà vẫn ko đc. Tớ lại nhà là ko thấy ai cả - Ran

- Con nhỏ đó tàng hình luôn rồi chắc. Bực thật – Kazuha

- Hôm nay là ngày Kaito đi mà nó ko ra là sao? – Shinichi

- Thôi, ko sao đâu. Có các cậu ra là tớ mừng rồi – Kaito phẩy tay

- Bọn tớ có cái này cho cậu nè Kaito – Ran lấy cái lọ ra

- Gì vậy?

- Trong lọ này là 700 con hạc giấy, có 7 màu. Tớ là màu đỏ, Shinichi là màu xanh, Hattori là màu nâu, Kazuha là màu hồng, Makoto là màu đen, Sonoko là màu vàng và Aoko là màu tím. Đủ 7 màu cầu vồng tình bạn tụi mình đó – Ran đưa cái lọ cho Kaito

- Ủa sao các cậu nói ko gặp Aoko mà? – Kaito nhận lấy

- Nó gửi cho mẹ tớ rồi mẹ tớ đưa lại cho tớ

- 700 con này là tượng trưng cho 7 người bọn tớ. Mỗi người gấp 100 con đấy – Kazuha

- Phải đó. Cậu phải biết trân trọng “ mồ hôi nước mắt “ bọn tớ làm ra đó. Đây là lần đâu tiên bọn con trai bọn tớ phải ngồi ì ra gấp đấy. Mà phải gấp trong 2 ngày nữa chứ - Hattori

- Tớ biết rồi mà! Tớ sẽ nâng niu, giữ gìn nó như chính bản thân tớ. Cám ơn các cậu

- Khách sáo làm gì. Bạn bè ko mà

Đúng 1h trưa

- Kaito, xong chưa con. Mình phải vào rồi – mẹ Kaito gọi

- Dạ, con vào liền

- Cậu đi nhớ giữ gìn sức khỏe nha. Tớ online thường xuyên nha. Bọn tớ sẽ nhớ cậu lắm đó – Ran và cả bọn rưng nước mắt

- Tớ biết mà. Các cậu cũng vậy – Kaito ôm chầm lấy tất cả. Lúc này đây cậu ước mình có thể nhìn thấy Aoko lần cuối

Và lời ước của cậu đã thành sự thật khi….

- KAITO! – Aoko chạy nhanh vào

- Sao bây h cậu mới đến? Đến h Kaito vào rồi – Ran trách

- Tớ xin lỗi. – Aoko cười rồi quay sang Kaito – Đây là chiếc áo chính tay tớ đan cho cậu. Qua đó lạnh lắm, cậu nhớ giữ sức khỏe đó

- Cám ơn cậu! Thôi, tớ phải vào rồi! Tạm biệt các cậu – Kaito nhận lấy món quà mà lòng nặng trĩu vì cậu mong lời Aoko nói với cậu bây h ko phải là những lời đó

Kaito quay vào, mọi người đứng ở ngoài nhìn vào mà nước mắt chảy dài trên mặt….

- KAITO! TỚ NHẤT ĐỊNH SẼ ĐỢI CẬU! – Aoko la lớn làm cho Kaito vừa mừng vừa ngạc nhiên, cậu quay lại nở 1 nụ cười hạnh phúc và bước vào trong……..

…………………………………………………..

Sau khi Kaito đi thì cả bọn cũng bước vào giảng đường đại học………

2 tháng sau tại quán nước _SR_

- Ran!

- Cậu đến rồi àh!

- Ừhm, mà sao tự nhiên hôm nay cậu kêu tớ ra vậy? – Sonoko thắc mắc

- Tớ muốn cho cậu xem tấm hình này – Ran lấy tấm hình từ trong giỏ mình ra.


Dễ thương quá. Cậu lúc nhỏ đấy àh? – Sonoko cầm lên xem

- Ừhm

- Mà cậu đưa tớ làm gì?

- Cậu thấy cậu bé đó ko?

- Thấy chứ! Mà là ai vậy?

- Tớ ko biết nữa! Tớ nhớ hôm ấy nhà tớ có khách là 1 người bạn của mẹ tớ, mà lúc đó tớ đang ở trong phòng quét dọn tủ búp bê của tớ. Tự dưng có cậu này chạy vào rồi leo lên tủ búp bê tớ ngồi, tớ bực mình quát cậu ấy nhưng câu dường như ko quan tâm. Mẹ tớ nghe tớ la liền chạy vào có cả người bạn nữa và thấy vậy thì cả 2 đều cười. Đúng lúc ba tớ mới mua cái máy chụp hình nên ông chụp thử 1 tấm. 1 lúc sau cậu bé ấy leo xuống và đặt vào tay tớ 1 viên ngọc rồi nói “ cho cậu nè, xem như tớ trả công cho cậu “. Sau hôm đó thì tớ ko thấy người bạn của mẹ tớ đến nữa nên tớ ko biết cậu bé ấy tên gì. Cho đến hôm qua tớ lúc lại xem hình thì thấy nó…..

- Ừhm thì ra là vậy……

- Mà sao cậu ko hỏi mẹ cậu ấy!

- Mẹ tớ cũng ko rõ nữa. Viên ngọc ấy cho đến h tớ vẫn còn giữ. Nó đây nè – Ran lấy viên ngọc màu xanh ra

- Và bây h cậu muốn gặp lại cậu bé ấy?

- Ừhm nhưng bây h có lẽ cậu ta cũng lớn bằng tớ rồi

- Ê, mà khoan. Tớ thấy gương mặt này quen quen, dường như gặp ở đâu rồi!

- Cậu biết sao? Gặp ở đâu? – Ran mừng

- Từ từ, để tớ nhớ lại…….. – Sonoko ngẫm nghĩ – A , biết rồi! Chính là Shinichi Kudo đó

- Gì.? Sao lại là cậu ấy? – Ran giật mình

- Chắc chắn mà! Đúng là cậu ấy đó

- Phải ko? Tớ nghĩ là ko phải đâu! – Ran nghi ngờ

- Ko tin thì cậu đi hỏi cậu ấy xem. Tớ chắc nếu đúng là cậu ấy thì cậu ấy sẽ còn nhớ những chuyện ngày hôm ấy. Với lại trên viên ngọc còn có khắc chữ ” S “ nè! – Sonoko cầm viên ngọc lên

- Nhưng…………

- Tớ chắc là cậu ấy. Cậu cứ hỏi lại thì biết

- Ừhm, để mai tớ hỏi cậu ấy

- Ừ
Chương 32: Ran, Shinichi và chiếc xe định mệnh!

Ngày hôm sau, trước cổng trường đại học Tokyo.

- Ủa Ran? Cậu đi đâu đây? – Kazuha thấy Ran thập thò trước cổng trường nên cô lại hỏi

- Còn cậu đi đâu thế? Tớ nhớ cậu học cùng trường với tớ mà? – Ran hỏi lại

- Tớ…….tớ……..- Kazuha ấp úng

Trong lúc đó, Hattori từ trong trường bước ra

- KAZUHA! Cậu đến lâu chưa?

- À …..ờ tớ mới đến – Kazuha liếc sang Ran

- Ủa Ran! Cậu cũng đến nữa àh? Đến tìm Shinichi phải ko? – Hattori cười

- Biết là 2 cậu đang quen rồi mà có cần phải hẹn hò trước cổng trường ko thế? – Ran chọc lại

- Đâu có hẹn hò gì. Chả là bữa nay Kazuha hẹn tớ đi uống nước thôi mà

- Ê ê, chứ ko phải chính cậu tới qua đã nhắn tin cho tớ rồi hẹn tớ đợi ở trường cậu àh?

- Bậy nào! Chính cậu hẹn tớ đấy chứ

- Cậu hẹn thì có

- Thôi đi 2 người. Đã quen nhau rồi mà cứ thích cãi nhau là sao? – Ran cản

- Hì, quen rồi, bỏ ko đc – Kazuha cười trừ

- Mà cậu lại trường tớ chi vậy?

- Tớ…..muốn tìm …..Shinichi

- Á à, thì ra cô cậu đây cũng hẹn hò trước cổng trường đấy nhé – Hattori lại có dịp chọc Ran

- Ko phải. Tớ muốn hỏi cậu ấy chút chuyện thôi. Mà cậu có thấy Shinichi đâu ko? – Ran phẩy tay

- Hôm nay nó trực lớp nên ra hơi trễ. Cậu đứng đây 1 xíu nữa là thấy 1 tụi con gái bước ra, cậu ráng luồn lách vào chính giữa cái đám đó là thấy người cậu cần tìm liền àh – Hattori cười

- Úi trời. Mới hồi tháng trước cậu ấy mới ngỏ lời với Ran cơ mà! Ran còn chưa đồng ý mà qua tháng này hắn có bạn gái mới rồi sao? – Kazuha

- Ko phải! Chỉ là đc “ hâm mộ “ quá vậy thôi – Hattori quay vào phía trong – Kìa, mới nói. Hắn ra kìa

Kazuha và Ran cùng nhìn vào trường thì quả đúng như lời Hattori nói. Shinichi bị bu cứng ngắt ko tài nào ra đc bởi đám con gái trong trường. Nhưng cậu thoáng nhìn thấy Ran đứng trước cổng trường nên cậu lấy hết sức lực để ra khỏi cái “ vòng vây “ kinh khủng đó. Cậu chạy về phía Ran làm cho cả bọn thấy rất bực

- Ran! Ran!

- Sao h này mới ra hả tên ngốc kia! Ran đứng đợi cậu nãy h rồi đấy – Kazuha la

- Xin lỗi, hôm nay tớ trực nên ra hơi trễ. Cậu kiếm tớ có gì ko? – Shinichi chắp tay

- Chứ ko phải cậu lo “ bận “ với cái đám con gái đó àh? – Hattori liếc xéo

- Ko có. Cậu đừng có vu oan cho tớ. Mà 2 cậu hẹn đi chơi mà sao ko đi đi

- Á đuổi xéo bọn này đi àh. Hứ, đc thôi. Bọn này cũng ko phiền 2 người nói chuyện. Thôi, bọn tớ đi trước nhé Ran – Kazuha cười

- Ừhm

Rồi Hattori và Kazuha đi 1 hướng, Ran và Shinichi đi hướng ngược lại. Đi bên Shinichi mà Ran thấy rất lo. Cô nghĩ ko biết có nên hỏi cậu ấy hay ko? Mà nếu thật sự như lời Sonoko nói thì cô biết đối diện với cậu ấy ra sao? Cô đã làm cho cậu ấy đợi hơn cả tháng rồi. Haiz, thật là nhức cái đầu. Đã đến tìm thì phải hỏi mà sao h đối diện thì lại ko dám mở miệng. Cũng may là Shinichi tinh ý, mở lời trước, nếu ko thì …….

- À Ran nè. Tớ nghe nói qua năm sau Sonoko vơi Makoto sẽ đính hôn phải ko?

- Ừh đúng rồi

- ………………

- Cậu đến tìm tớ có việc gì sao? Hay là chuyện……….

- À ko! Tớ…..

- Có chuyện gì cậu cứ nói

- Tớ muốn hỏi cậu 1 chuyện!

- Chuyện gì?

- Cậu…..cậu có biết viên ngọc này ko? – Ran lấy can đảm lấy viên ngọc từ trong túi ra

Shinichi cầm lấy viên ngọc thì rất ngạc nhiên. Nó là viên ngọc mà lúc nhỏ cậu rất thích, cậu ko hiểu tại sao Ran lại có viên ngọc này

- Ủa, viên ngọc này của tớ mà. Tớ bị mất lâu rồi. Sao cậu có vậy? – Shinichi mừng rỡ tuôn luôn 1 tràn

“ Qủa thật nó là của cậu ấy sao? Vậy là cậu bé ngày hôm đó……” – Ran bâng quơ với dòng suy nghĩ

- Ran! Ran! – Shinichi quơ quơ tay trước mặt Ran

- Hả? Sao?

- Cậu nghĩ gì mà ko nghe tớ gọi vậy?

- Àh…..ko có gì. Nó đúng là của cậu àh?

- Ừhm, đây là viên ngọc lúc nhỏ bà tớ tặng cho tớ, trên đây còn có chữ “ S “ là tên tớ nữa nè. Mà sao cậu có đc nó vậy?

- Àh, thôi tớ có việc. Tớ về trước nghen. Chào cậu – Ran chạy vội đi bởi vì cô ko còn biết nói gì với Shinichi trong lúc này….

Ở quán nước đối diện

- Này, cậu thích theo dõi người ta lắm àh? – Kazuha nhìn sang đường

- Đâu có. Tình cờ gặp thôi mà. Ê mà sao Ran bỏ đi luôn 1 mạch vậy.

- Ôi trời. Cậu ấy qua đường mà ko để ý gì hết vậy. Cái tên Shinichi này ko biết làm gì nữa

- Không ổn rồi. Mình ra ngoài xem – Hattori giật mình khi thấy những chiếc xe cứ vụt chạy qua Ran mà Ran thì vẫn cứ đi…….bình thản

Hattori và Kazuha chạy vội ra chỗ Shinichi đang đứng theo đuổi dòng suy nghĩ vẩn vơ

- Ê này – Hattori vỗ vai Shinichi

- Ủa sao 2 cậu…… - Shinichi giật mình

- RAN! CẨN THẬN – Kazuha la lên

Shinichi và Hattori giật mình nhìn sang đường thì thấy có 1 chiếc xe đang chạy với tốc độ nhanh tiến sát gần Ran nhưng cô ko hay biết gì vì đang cô mải mê với những dòng suy nghĩ. Trái tim Shinichi nhảy tưng tưng như muốn vuột ra khỏi lòng ngực khi thấy Ran ….Shinichi vội chạy ra.........nhưng.........chiếc xe........quá muộn rồi......RẦM.........R....a....n......S....h.....i......n.....i.......c......h......i......

- RANNNNNNNNN! KHÔNGGGGGG – tiếng Kazuha la thất thanh khi thấy cảnh tượng đó

- SHINICHIIIIIIIIIIIII! ĐỪNGGGGGG – và tiếng Hattori cũng nối gót theo sau

2 người bạn đứng bên đường quá hoảng sợ khi thấy.................................

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 10:03 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



Chương 33: Những giọt nước mắt!

Vài phút sau, Kazuha và Hattori mới định thần lại, họ liền chạy ra chỗ 2 người bạn thân của mình đang nằm bất động giữa lòng đường, 2 bên đường là những tiếng xì xào, bàn tán của người dân. Kazuha ôm chặt Ran mà nước mắt cô cứ chảy, Hattori cũng ôm chặt Shinichi và những giọt nước mắt ngắn của ảnh cũng rơi xuống. Chỉ trong 1 vài giây sau người của Kazuha và Hattori đã thấm đẫm máu của Ran và Shinichi. Họ thật sự sợ và chưa bao h họ sợ như lúc này, họ sợ mình sẽ mất đi 2 người bạn mà họ rất quy’.

1h sau tại bệnh viện Tokyo

- Ran! Ran! Thế nào rồi? – bà Kisaki la hoảng lên

- Bác….bác bĩnh tĩnh lại. 2 cậu ấy đang cấp cứu bên trong – Kazuha nắm chặt tay bà Kisaki đễ trấn tĩnh mặc dù tâm trạng cô cũng đang rối bời

- Hattori! Sự việc là như thế nào vậy? Tại sao cả Ran lẫn Shinichi cùng bị tai nạn 1 lúc? - Makoto hỏi nhẹ

- Tớ….tớ ko biết. Đừng hỏi gì tớ trong lúc này – Hattori ôm đầu lắc nguầy nguậy

- Ran……… - Sonoko và Aoko im lặng và cùng cầu nguyện cho 2 người bạn mình

Tiếng khóc, tiếng nấc, tiếng la cùng tiếng cầu nguyện vang lên hỗn loạn phía ngoài phòng cấp cứu………2h sau đèn phòng cấp cứu đã tắt và bác sĩ bước ra ngoài………

- Bác sĩ….con tôi…..con tôi thế nào rồi? – bà Kisaki chạy lại

- Ai là thân nhân của cô Ran và cậu Shinichi?

- Tôi…..tôi là mẹ nó. Con tôi sao rồi?

- Cô Ran thì tình trạng ổn định, chỉ bị thương ngoài da và có 1 chút xây xác nhỏ, nói chung là không nghiêm trọng. Chỉ là do hoảng sợ quá nên ngất xỉu thôi. Còn cậu Shinichi thì….

- Shinichi sao ạ? Cậu ấy có nguy hiểm không? – Hattori la

- Khá nghiêm trọng đấy! Đầu cậu ấy bị chấn thương khá nặng. Chúng tôi đã làm hết sức những gì có thể và nếu trong vòng 48 tiếng cậu ấy ko tỉnh lại tôi e là……….

- Còn Ran thì chừng nào tỉnh lại? – Sonoko

- Có thể tối nay hoặc sáng mai cô ấy sẽ tỉnh lại. Bây h tôi sẽ chuyển cô ấy và cậu Shinichi qua phòng hồi sức

- Vâng, cám ơn bác sĩ…….

Sau khi bác sĩ đi thì mọi người cũng nhẹ nhõm phần nào vì ko còn phải lo cho Ran nữa. Nhưng bù lại thì phần lo cho Shinichi lại tăng gấp nhiều lần, vì hy vọng để cậu ấy vượt qua tình trạng này thì dường như chỉ ở mức 1%...............

Chiều hôm đó tại phòng Ran
- Ran àh. Cậu mau tỉnh lại đi. Mặc dù bác sĩ nói cậu ko có việc gì nữa nhưng tớ rất sợ, tớ rất sợ, cậu mau tỉnh lại đi……….Ran….. – Sonoko nắm chặt tay Ran mà khóc

- Cậu đừng có như vậy. Ran sẽ tỉnh lại mà. – Makoto nhẹ nhàng đặt tay lên vai để an ủi Sonoko

- Tớ rất ân hận và tớ còn sợ hơn cậu gấp mấy lần, cậu có biết ko Sonoko? Nếu lúc đó tớ chạy ra cản Ran lại thì bây h Ran đâu có như thế này! Nhưng tớ sẽ ko khóc nữa vì tớ biết Ran rất kiên cường, nếu Ran biết mình khóc vì cậu ấy thì cậu ấy nhất định sẽ ko vui đâu. Tụi mình rất hiểu Ran mà, đúng ko? – Kazuha nhìn Ran nói nhẹ

Lời nói của Kazuha cũng làm cho Sonoko bình tâm hơn. Họ ngồi đó im lặng đến tối rồi nhẹ nhàng bước ra phòng để giữ im lặng cho Ran

Bên phòng của Shinichi thì im lặng hơn, ko ai nói 1 tiếng nào, họ chỉ đứng nhìn cậu bạn tài năng nằm đó, bất động, ko giống cậu ấy bình thường tí nào……….

Sáng hôm sau. Tại phòng Ran

- Tình trạng con tôi thế nào rồi?

- Rất ổn định!

- Vậy tại sao bác sĩ nói có thể tối hôm qua con tôi sẽ tỉnh lại mà sao cho đến bây h no vẫn ko nhúc nhích?

- Có lẽ cô ấy bị sốc rất lớn nên khó có thể tỉnh lại sớm. Nhưng với cương vị là bác sĩ tôi cam đoan muộn nhất là chiều nay cô ấy sẽ tỉnh lại

- Cám ơn bác sĩ

- Ừhm, thôi mọi người ra ngoài bớt cho thoáng. Mình qua xem Shinichi thế nào rồi – Kazuha

- Ửh, thôi chào cô ạ

- Chào các cháu

Bên phòng Shinichi thì vẫn vậy! Vẫn là 1 sự im lặng bao trùm lấy toàn bộ căn phòng. Nhưng lúc này thì ba mẹ Shinichi cũng đã đứng ở đấy, họ đã đáp sân bay vào tối qua. Nhìn con trai mình nằm yên bất động ở đó làm cho bà Yukiko khóc hết nước mắt nhưng Shinichi thì dường như hoàn toàn ko hay biết và cứ chìm vào giấc ngủ hư vô……

Tối hôm đó, ngoài hành lang

“Anh làm ba kiểu gì kỳ vậy hả? Con mình thì đang nằm ở bệnh viên trong tình trạng hôn mê, còn ba thì đi chu du tứ hải, anh có biết làm ba ko đấy? Thôi, tôi ko nói với anh nữa, anh làm sao thì làm, nó tỉnh mà ko thấy đầy đủ ba mẹ thì nó sẽ buồn lắm. Anh liệu hồn anh đó. Về mau đi! “ – bà Kisaki nói to trong đt

- Ông Mori bận àh? – bà Yukiko lên tiếng

- Ủa, cậu đứng đây từ lúc nào vậy? – bà Kisaki giật mình

- Nãy giờ rồi. Ran thế nào rồi?

- Vẫn vậy. Bác sĩ nói chiều nay nó sẽ tỉnh mà bây h thì đã tối rồi, tớ đang lo quá, mà ba nó thì đang đi du lịch với mấy ông bạn

- Dù gì thì Ran vẫn còn có cơ hội còn Shinichi nhà tớ thì…………..

- Cậu yên tâm, tớ tin cháu nó sẽ qua khỏi mà.

- Mong là vậy

“Tít…..tít…..tít” tiếng máy báo nhịp tim trong phòng Shinichi vang càng ngày càng lớn làm mọi người cùng bác sĩ chạy ào vào. Vừa ép tim, vừa chỉnh ống oxi, mọi việc cần làm cho 1 ca cấp cứu đều đc bác sĩ thực hiện tại đây. 10’ sau ông bước ra….

- Con tôi, con tôi thế nào rồi? – bà Yukiko nắm tay ông bác sĩ lay mạnh

- Em…..bình tĩnh lại để bác sĩ nói – ông Kudo kéo tay bà Yukiko ra

- Tôi đã cấp cứu cho cậu ấy nhưng tôi rất tiếc. Cậu ấy chỉ có thể cầm cự cho đến sáng mai, tất cả người thân của cậu ấy hãy đến gặp cậu ấy lần cuối

- Trời, Shinichi………. – bà Yukiko ngất xỉu ngay sau đó

- Shinichi………. Tại sao lại thế này…….cũng tại Ran, tại Ran tất cả, nếu không thì bây giờ Shinichi đâu có như thế này – Hattori la toáng lên

- Hattori! Tớ biết cậu rất đau khổ, bọn tớ cũng vậy. Đâu phải chỉ cậu mấy đi 1 người bạn, tất cả bọn tớ cũng đâu có hơn gì cậu. Nhưng cậu ko thể đỗ hết tội cho Ran đc – Kazuha nạt thẳng vào Hattori

- Ko phải sao? Ko phải tại cô ấy mà Shinichi mới lao ra đỡ chiếc xe đó sao? Tớ nói vậy có gì ko đúng àh?

“ BỐP “. 1 cái tát như trời giáng từ Makoto dành cho Hattori

- Cậu bình tĩnh lại đi! Đừng có nổi điên lên ở đây nữa. Chuyện này ko phải lỗi của ai cả! Chỉ tại ông trời, ông trời quá trớ trêu mà thôi

- Shinichi...................

Và bây giờ chỉ có tiếng khóc hòa trộn lẫn vào nhau mà thôi……….

Tại phòng bác sĩ tối hôm ấy

“ Cộc, cộc “

- Ai đấy, vào đi!
Chương 34: RAN ?!?

Sáng ngày sau, mọi người dường như chẳng còn hy vọng gì nữa thì bác sĩ lại ra báo cần phải làm 1 ca mổ gấp cho Shinichi. Rất ngạc nhiên trước quyết định của bác sĩ nhưng ông Kudo vẫn ký tên vào giấy và cho tiến hành, vì bây h chỉ trong 1% hy vọng mọi người vẫn phải thử.

- Chúc mừng ông bà. Cậu ấy đã có chuyển biến tốt sau ca mổ lần này!

- Vậy có hy vọng gì ko bác sĩ?

- Rất hy vọng! Bây h chỉ trong chờ vào ý chí của cậu ấy thôi. Những việc cần làm chúng tôi đã làm hết

- Cám ơn bác sĩ!

1 tuần sau tại phòng Shinichi, mắt cậu đã từ từ hé mở và những ngón tay cũng đã từ từ nhúc nhích

- Shinichi! Shinichi! Con tỉnh rồi àh? – bà Yukiko lay mạnh khi thấy Shinichi có những hiện tượng đó

- Có chuyện gì vậy em? – ông Kudo bước vào

- Shinichi nó tỉnh rồi

- SAO? LÚC NÀO? – ông Kudo giật mình

- Mới lúc nãy, anh chạy đi kêu bác sĩ đi

- ừh!

5’ sau

- Nó sao rồi bác sĩ. Có chuyển biến gì ko?

- Rất tốt. Cậu ấy đã từ từ có ý thức lại. Chỉ vài giờ nữa thôi cậu ấy sẽ tỉnh lại

- Cảm ơn trời! Cảm ơn bác sĩ – bà Yukiko mừng ra nước mắt

Tối hôm đó, như lời bác sĩ nói là Shinichi đã tỉnh lại và phòng của cậu ấy đã đầy ấp tiếng cười nói

- Shinichi! Cậu tỉnh lại làm tớ mừng quá. Cậu ngủ hơn 1 tuần rồi đó, biết ko? Ngày mai tớ phải mua con heo cúng mới đc – Hattori cười

- Tớ bị làm sao thế này? – Shinichi vịnh đầu mình

- Cậu ko nhớ gì hết sao? Cậu bị tai nạn, hôn mê hơn 1 tuần nay – Aoko

- Tai nạn?

- Phải đó Shinichi! Cậu tỉnh lại người mừng nhất là tớ đây nè. 1 tuần qua tớ phải canh chừng Hattori mệt gần chết, giờ đc giải thoát rồi – Makoto

- Sao….lại phải canh chừng.? – Shinichi nói chậm

- Thì sợ nó lên cơn điên giống hôm cậu vô cấp cứu nữa. Bữa đó mệt gần chết luôn àh

- Àh mà Ran đâu? Ran sao rồi? – Shinichi giật mình nhớ lại bữa hôm ấy

- Cậu ấy……….

- Cậu ấy bị làm sao àh? Các cậu nói mau đi – Shinichi ngồi bật dậy và theo quáng tính “ Á “

- Cậu sao thế! Nằm xuống đi, mới tỉnh dậy mà ngồi dậy là ko tốt đây. Kẻo mẹ cậu vào nói bọn tớ ko biết chăm sóc cậu nữa – Kazuha can

- Nhưng các cậu phải nói cho tớ biết, Ran sao rồi? – Shinichi hét lên

- Àh….cậu ấy tỉnh lại rồi, vừa rồi cậu ấy mới ngủ nên bọn tớ ko đánh thức cậu ấy – Makoto chợt nghĩ

- Có chuyện gì thế các cháu? – bà Yukiko bước vào

- Shinichi, con mới tỉnh lại, đừng có hét lên như thế - ông Kudo đi theo sau

- Chào 2 bác

- Ừhm mà thôi, tối rồi. Các cháu về nghỉ đi, ở đây bác và bác trai lo cho Shinichi là đc rồi

- Vâng ạ!

- Khoan đã các cậu. Nói cho tớ biết đi chứ. Ran đâu? – Shinichi nhổm dậy

Nhưng tất cả đã ra về vì chính họ cũng ko biết phải trả lời Shinichi thế nào. Và tối đó 2 ông bà Kudo đã là nạn nhân của Shinichi khi anh chàng liên tiếp hỏi dồn dập vô vàn câu hỏi về Ran vì người cậu nóng như lửa và có linh cảm rất xấu về cô bạn mà cậu dành cả tấm lòng cho cô ấy. Nhưng đáp lại lời Shinichi chỉ là những cái lắc đầu vì bản thân họ cũng ko thể nói ra đc. Vì nếu nói ra thì chắc chắn 100% Shinichi sẽ ko chịu nổi cú sock ấy. Cầm cự đc lúc nào hay lúc ấy. Họ nghĩ vậy!

Sáng hôm sau

- Hey, Shinichi! Chúc mừng cậu tỉnh lại, xin lỗi vì hôm qua tớ ko đến đc, là vì tớ bận phải ra……. – Sonoko tuôn luôn 1 tràn nhưng mừng là Kazuha đã kịp nhanh tay bịt miệng Sonoko lại, kẻo cậu ấy quên nói ra luôn cái sự thật ấy

- Suỵt! Cậu im nào! Kẻo cậu ấy biết – Kazuha nói khẽ

- Ừ Ứ tớ quên!

- Các cậu có gì giấu tớ phải ko? Có phải là chuyện của Ran?

- Ko….ko phải! Ran…..àh cậu ấy đang nằm phòng hồi sức nên chưa có ra đc – Hattori nghĩ ra

- Phòng hồi sức là sao? Sao ngày hôm qua Makoto nói là cô ấy đã tỉnh lại rồi mà. Tớ bị nặng hơn cậu ấy mà đã đc chuyển ra đây, sao cô ấy còn nằm ở phòng hồi sức? – Shinichi nghi ngờ

- Trời ạ, nghĩ ra chuyện hợp lý chút chứ. Cậu quên nó là thám tử àh? – Kazuha nhắc khẽ

- Chết! Tớ quên!

- Các cậu nói mau đi. Thật sự là có chuyện gì?

Ngay lúc đó, bác sĩ bước vô, làm vị cứu tinh cho cả bọn

- Phiền mọi người ra ngoài để cho chúng tôi kiểm tra cậu Shinichi

- Vâng ạ!

Đóng cánh cửa phòng Shinichi lại mà mọi người đều thở " Phù, hết hồn"
Chương 35: Sự hy sinh và ra đi của Ran!

Giấy ko thể bọc đc lửa” đó là đều tất nhiên. Và sự thật về Ran cuối cùng cũng đc phời bày khi bác sĩ vào khám cho Shinichi. Thế là anh chàng lợi dụng cơ hội đó vì anh nghĩ bác sĩ là người luôn nói sự thật

- Bác sĩ, cho cháu hỏi – Shinichi nói khi bác sĩ đang khám cho mình

- Có việc gì cậu cứ nói, cậu thấy ko khỏe ở đâu sao?

- Ko ạ! Cháu muốn hỏi về cô bạn đã từng bị tai nạn cùng cháu, cháu nghe nói cô ấy đã tỉnh lại nhưng sao……….. – Shinichi ngập ngừng

Bác sĩ nghe Shinichi nói thế liền im bặt lại, dường như ông ko muốn trả lời

- Thật sự là cô ấy có chuyện gì sao?

- Phải! Cô ấy đã chết sau lần tai nạn đó! – bác sĩ nói nhẹ như ko muốn Shinichi bị sock vì ông ko thể dấu sự thật đó đc nữa

- CHẾT? TẠI SAO CHỨ? – và đúng như dự đoán, Shinichi bật dậy thật mạnh khi nghe bác sĩ nói về cô bạn mình như thế

- Đáng lẽ cô ấy sẽ ko chết nếu như cô ấy ko hy sinh cho cậu. 1 tấm lòng khiến tôi phải ngưỡng mộ và thán phục

- Hy sinh cho cháu?

- Cô ấy đã tình nguyện hiến cho cậu 400cc máu

- Vô lý. Nếu như thế thì ko thể chết đc

- Nếu là 1 người bình thường thì hiến 400cc máu cùng lắm là chóng mặt thôi nhưng trường hợp cô ấy là đang trong tình trạng suy kiệt nên cho 400cc máu là đều ko thể. Tôi đã cố khuyên như cô ấy nhất quyết phải làm thế vì thay máu cho cậu là cách cuối cùng có thể đưa cậu về đây

- Tại sao……tại sao cậu lài làm thế chứ? Ran….?? – Shinichi cúi gầm mặt xuống

Sau khi bác sĩ khám xong thì đi ra ngoài thì cả bọn đứng ngoài đi vào

- Ê Shinichi. Cậu đi lại đc chưa? – Hattori bắt chuyện

- Người ta mới tỉnh lại tối hôm qua mà hôm nay đi đc. Con người chứ có phải thần thánh đâu – Kazuha

- Các cậu tại sao lại giấu tớ?

- Cậu nói gì thế Shinichi? Bọn tớ giấu cậu việc gì? – Makoto lắc đầu

- Đến nước này các cậu còn ko chịu nói sao?

- Bọn tớ chẳng hiểu cậu muốn nói đến việc gì cả? Cậu làm sao thế? – Aoko

- Thôi đủ rồi. Các cậu giấu tớ việc gì thì các cậu phải tự biết chứ?

- Thật sự là bọn tớ ko hiểu? – Hattori

- Tớ coi các cậu là bạn thân mà các cậu lại dấu tớ 1 việc quan trọng như vậy. Ran đã hy sinh vì tớ mà các cậu nói là cô ấy ko sao, cô ấy đã tỉnh lại. Tớ muốn nghe 1 lời giải thích từ các cậu – Shinichi la lớn

- Làm…..làm sao cậu biết? – Hattori giật mình

- Các cậu vẫn còn nhớ câu nói của tớ chứ?

- Sự thật chỉ có 1 mà thôi! – Sonoko nói khẽ

- Vậy là các cậu vẫn còn nhớ? Các cậu có hiểu câu nói đó ko?

Cả bọn gật đầu

- Hiểu? Hiểu thì tại sao các cậu lại nói dối tớ? Các cậu biết đối với tớ cô ấy rất quan trọng mà

- Bọn tớ thật sự ko muốn giấu cậu. Bọn tớ chỉ sợ cậu mới tỉnh lại mà nghe tin đó cậu sẽ rất sock thôi, như vậy sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe

- Thôi đi! Tớ ko muốn nói gì nữa. Tớ hiểu rồi. Tớ muốn yên tĩnh

- Ừhm, vậy bọn tớ về. Sáng mai bọn tớ sẽ đến

Sau khi tất cả mọi người về thì căn phòng chỉ còn lại Shinichi với nỗi trống vắng. Cậu ko thể tha thứ cho mình vì đã làm Ran phải như thế. Cậu thấy mình thật vô dụng, vô dụng đến nỗi phải làm người con gái cậu thương yêu nhất phải hy sinh vì cậu. Nếu như có 1 điều ước thì cậu ước thời gian đc quay lại và người phải hy sinh là cậu chứ ko phải là Ran. 1 người con trai mà khóc thì người ta sẽ nói mình yếu đuối nhưng trong hoàn cảnh như thế này buộc những giọt nước mắt luôn đc Shinichi giữ trong lòng đến nay phải chảy ra, vì cậu ko còn đủ sức để giữ nó lại. Cậu đã khóc, khóc rất lâu! Ông bà Kudo đứng bên ngoài nghe tiếng nấc của con trai mình cũng xót xa ko kém. Họ đứng bên ngoài lặng lẽ..........

Và cậu ấy đã thức trắng 1 đêm. Cho đến sáng hôm sau

- Này Shinichi! Shinichi! – Hattori lay vai Shinichi nhưng dường như Shinichi ko hề đáp trả hay nhúc nhích gì cả, cặp mắt anh lúc đó đã ửng đỏ và trở nên vô hồn. Mọi người thấy vậy cũng đã hiểu những gì đã xảy ra với cậu trong đêm qua

- 1 đêm đc rồi Shinichi! Bọn tớ rất hiểu tâm trạng của cậu nhưng cậu ko thể cứ như thế này thì.......... - Makoto

- Ran cũng ko thể sống lại đc mà còn hại đến sức khỏe mà Ran đã cho cậu – Kazuha nói tiếp

- Cậu đủ rồi Shinichi! Cậu tưởng bọn tớ ko đau khổ chắc? Khi nghe tin đó bọn tớ đã là người suy sụp hơn cả! Còn tớ, dường như cả tuần qua ko đêm nào tớ chợp mắt đc. Tớ và Ran đã là bạn thân ngần ấy năm trời, cậu tưởng tớ ko đau lòng sao? Tại sao tớ lại kiềm nén đc? Đơn giản vì cả tuần qua tớ đã chết vì cô ấy và bây h tớ sẽ sống vì cô ấy – Sonoko nhìn thẳng vào mặt Shinichi

Cho đến lúc này thì Shinichi đã vực dậy đc nhưng đôi mắt anh thì vẫn cứ như vậy, có điều nước mắt anh đã khô cạn từ đêm hôm qua nên nó ko thể chảy ra đc nữa

- Cậu phải sống! Phải sống cho cậu và cho Ran! Cậu hiểu ko? – Hattori khuyên

- Cậu ko thể để cô ấy hy sinh vô ích đc. Tớ ko cho phép cậu làm điều đó – Kazuha

- Lúc biết đc cô ấy vì cậu mà làm thế thì tớ rất giận cậu, tớ giận cậu tại sao lại làm cho cô bạn thân tớ vĩnh viễn ko thể gặp lại mọi người. Tớ tưởng chừng như nêu có con dao ở đó tớ đã nhào vô đâm cho cậu 1 phát. Nhưng vài ngày sau tớ mới hiểu tại sao cô ấy lại làm vậy nên tớ đã thôi ko giận cậu nữa và đến đây thăm cậu với 1 vẻ ngoài tươi tắn nhất có thể, vậy mà cậu lại...... – Sonoko đã rơi những giọt nước mắt mà mấy ngày đi thăm Shinichi cô đã nén lại đc nhưng đến h thì nó đã phá vỡ thâm trí cô để mà ào ra

- Cậu thấy đó. Mọi người ai cũng lo cho cậu. Ở bên Mỹ nếu Kaito biết cậu như thế này thì cậu ấy có thể yên lòng mà học đc ko? Cậu ko nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho mọi người chứ - Aoko nói vào

- Bọn tớ đã nói hết rồi đó. Cậu hãy suy nghĩ lại đi. – Makoto dìu Sonoko lại

- Tớ hy vọng hôm sau vào thăm cậu sẽ thấy cậu với 1 tâm trạng khác. Thôi bọn tớ về - Hattori

Rồi cả bọn lại kéo nhau về mà tâm trạng cũng ko hơn kém Shinichi. Nhất là Sonoko, cả tuần qua dường như ko ngày nào cô ấy ko ở bên nhà Ran, kể cả ngày lẫn đêm. Và bây h khi nhắc đến Ran nước mắt cô lại tiếp tục chảy, Kazuha, Aoko thấy vậy cũng ko thể kìm đc lòng mình và nước mắt của họ cũng rơi ra từng giọt, từng giọt chảy dài cả bệnh viện.......

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726





Wed Jul 04, 2012 10:03 am
avatar

Moderators
shin_ran_726
Moderators

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi : 1134
Xu : 1970
Điểm : 46
Chòm sao : Cancer
Giới tính : Nữ
Birthday : 10/07/2000
Đến từ : Thế giới Trinh Thám
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không



Chương 36: Căn nhà của Ran !

2 tuần sau Shinichi đc xuất viện và nơi đầu tiên cậu đặt chân đến là văn phòng thám tử Mori vì cậu muốn tìm lại những bức ảnh của Ran và gặp ông bà Mori nói chuyện nhưng mọi việc ko như cậu nghĩ vì cả nhà Mori đã chuyển sang Pháp sau khi Ran mất!

Shinichi bước chậm rãi vào nhà và lên phòng Ran nhưng trên đó chỉ còn lại bụi bặm và nỗi trống vắng. Cậu ngồi phịch xuống trong phòng Ran và nghĩ về những kỷ niệm với cô ấy. Chợt… Shinichi thấy bên góc tường sát phòng là 1 tờ giấy gì đó, cậu đi lại và cầm lên xem, thì ra đó là tấm hình chứ ko phải là tớ giấy như cậu nghĩ. Đó là tấm hình Ran đưa cho Sonoko xem lúc trước! Nhìn tấm hình cậu giật mình vì người trong ảnh là mình…..” vậy ra là viên ngọc lúc trước cô ấy đưa cho mình chính là viên ngọc lúc nhỏ mình đã tặng cô ấy. TRời ơi, sao mình ko nhớ chứ! “

“ Cộp….cộp….cộp” có người vào nhà………..

- Cậu là ai?

- À…..cháu là bạn của……

- Cháu là bạn của Ran phải ko?

- Vâng ạ! Vậy chú là.........

- Chú là cậu của Ran. Hôm nay chú qua dọn dẹp sạch căn nhà này để……..

- Sao? Chú định bán nó àh? – Shinichi cắt ngang

- Có lẽ vậy. Vì nếu để căn nhà cứ như vậy hoài cũng ko ổn. Với lại ông Mori cũng đồng ý bán nó

- Ko. Ko thể bán đc. Chẳng lẽ chú Mori ko thấy tiếc khi bán nó đi sao? Bao nhiu kỷ niệm đều ở đây mà! – Shinichi gào lên

- Cháu bình tĩnh lại đi. Đây là việc đã đc quyết rồi

- Vậy….chú định bán nó cho ai?

- Chưa biết nữa. Hôm nay về đây chú sẽ đăng báo bán nó

- Vậy….chú bán cho….cháu đc ko?

- Cháu nói sao? Cháu muốn mua nó àh?

- Vâng! Vì cháu ko muốn mất tất cả kỷ niệm về cô bạn của cháu. Chú có thể bán cho cháu đc ko?

- Uhm, nếu cháu muốn thì. – Thôi đc, cháu sẽ bán nó cho cháu

- Cám ơn chú! – mắt Shinichi sáng rực lên khi nghe chú Ran nói vậy

- Cháu có thể nói cho chú biết là tại sao cháu lại muốn mua nó ko?

- Vì đây là việc cuối cùng cháu có thể làm cho cô ấy. Ví cháu biết nếu cô ấy còn sống chắc chắn cô ấy sẽ ko đồng ý bán căn nhà này. Vả lại….cũng vì cháu mà cô ấy mất…..

- Oh, vậy sao. Chú ko rõ nguyên nhân Ran mất vì ông Mori ko chịu nói, đến tận bây h chú mới biết.

- Vâng!

- Àh mà cháu muốn chừng nào mua căn nhà này?

- Bây h đc ko chú?

- Ngay bây giờ àh? Cháu có mang theo tiền ko mà đói mua ngay bây h. Để từ từ cũng đc mà

- Chú định bán nó với giá bao nhiêu?

- Khoảng 20000$.

- Nhưng hiện giờ trong người cháu chỉ có 10000$ thôi. 10000$ còn lại hẹn chú ngày mai cháu đưa đc ko?

- Ko thành vấn đề. Bây h ta ra phòng luật sư làm giấy tờ chuyển nhượng

- Thôi khỏi, chú cứ để giấy tờ đứng tên chú Mori luôn đi ạ!

- Vậy sao đc…….

- Cháu ko cần phải làm giấy tờ gì cả, chỉ đơn giản là cháu muốn giữ nó lại và 1 tháng cháu qua dọn dẹp thôi

- Cháu làm chú ngạc nhiên quá đó. Nhưng làm như vậy là ko đúng luật, cháu phải đứng tên chú mới nhận tiền của cháu đc

- Chỉ cần thay đổi tên trong giấy tờ là đc phải ko chú?

- Ừhm

- Vậy chú đứng tên Ran Mori dùm cháu

- Nhưng.........

- Mình ra phòng luật sư luôn nha chú

- Ừh....uh...

Ông chú Ran đi ra mà người rất ngạc nhiên vì chưa bao h ông thấy người nào bỏ tiền ra mà mua nhà ko đứng tên mình cả. Có lẽ trên thế giới này chỉ có 1 mình Shinichi là người duy nhất thôi.........

2 NĂM SAU...................................................

2 năm đã trôi qua, nhưng nhà Ran ko hề có 1 hạt bụi nào vì hằng tháng Shinichi lại qua dọn dẹp 2 ngày. Đã 2 năm trôi qua nhưng lòng Shinichi vẫn còn đau bới vết thương quá nặng của 2 năm trước. Hôm nay, Shinichi lại lang thang ngoài phố để nhớ lại những kỷ niệm lúc trước

“SHINICHI! “ 1 tiếng gọi lớn từ sau làm Shinichi giật mình quay lại. Rất ngạc nhiên vì người kêu mình chính là cậu bạn đã bay sang Mỹ 2 năm trước – KAITO!

- KAITO! Cậu về khi nào thế? – Shinichi mừng rỡ chạy lại ôm lấy Kaito

- Tớ mới về sáng nay là chạy đi kiếm cậu liền đó. Cậu sao rồi, khỏe ko!

- Sao mà khỏe đc. Còn cậu, học hành sao rồi

- Kaito này mà học thì chỉ có loại A trở lên thôi. Tớ nghe Aoko nói Ran đã mất? Thực hư chuyện này là như thế nào?

- Cũng tại tớ, tại tớ tất cả. Cậu có muốn đi ra mộ Ran ko?

- Ừhm. Tớ muốn thắp cho cô ấy nén hương. Cũng 2 năm rồi, tớ mới về đây. Đường phố ko có gì thay đổi, chỉ có con người thay đổi thôi...........
Chương 38: Tình cờ gặp lại !

Sau đó thì Kaito bay nhanh lại quán nước lúa nãy nhưng ko thấy Shinichi đâu cả. Hỏi thăm cô phục vụ thì cô ấy nói” Cậu ấy đã ra khỏi quán sau khi cậu vừa đi khỏi “. Kaito bật máy gọi cho Shinichi nhưng ko thấy bắt máy, cậu đành chạy vòng quanh ngoài phố để tìm nhưng cũng ko thấy bóng dáng Shinichi đâu. Chợt nghĩ lại lời Aoko nói cậu phóng nhanh đến nhà Ran và quả nhiên Shinichi đang ở đấy

- Shinichi – Kaito thở dốc

- ............

- Cậu còn giận tớ chuyện lúc nãy hay sao mà ko nói gì vậy? Cho tớ xin lỗi mà. Tại tớ ko biết rõ mà đã đánh cậu

- Tớ đang nghĩ….

- Nghĩ gì?

- Tớ có nên chấm dứt chuyện này ko?

- Cậu nói thế là sao?

- 2 năm rồi. 2 năm qua tớ vẫn ko thể chấp nhận đc sự thật là Ran đã mất. Trong 2 năm đó những việc có thể cho Ran tớ đã làm hết. Mẹ tớ, ba tớ họ đã rất buồn khi thấy tớ cứ như vậy, họ ko muốn tớ cứ buồn nên đã giới thiệu Rurumako cho đến và bây h tớ lại làm khổ đến Rurumako. – Shinichi nhìn mông lung

- Bây h cậu định làm gì? – Kaito hỏi

- Có lẽ hôm nay sẽ là ngày cuối tớ đến đây. Tớ ko thể phụ lòng ba mẹ tớ và Rurumako đã đợi tớ 2 năm

- Cậu ko muốn phụ lòng họ chẳng lẽ cậu muốn phụ lòng Ran đã hy sinh cho cậu sao?

- Ran đã mất 2 năm rồi Kaito àh. Tớ có thể làm gì nữa bây h? Trong khi những người còn sống đã đợi tớ 2 năm và tớ quyết định sau này tớ sẽ sống vì họ - Shinichi nói chắc

- Cậu ko thể làm thế đc. Cậu ko thế đối xử với Ran như thế. Tớ ko cho phép cậu làm thế

- Vậy chứ cậu muốn tớ phải làm gì nữa? Tớ đã sống cho Ran 2 năm rồi, những gì cần làm tớ đã làm rồi, bây h tớ phải sống cho tớ và mọi người chứ. Ko lẽ cậu muốn tớ phụ lòng tất cả người thân của mình chỉ để sống cho Ran sao? – Shinichi hét lớn

- Cậu thật sự quyết định như vậy sao? – Kaito điềm tĩnh lại khi nghe Shinichi nói như vậy vì cậu biết 1 khi bạn mình đã quyết định việc gì thì dù cho người khác có nói như thế nào cũng ko suy chuyển đc

- Phải

- Nếu vậy thì tớ ko có ý kiến gì nữa. Thôi, tớ đi trước. Chúc cậu hạnh phúc với những gì cậu đã chọn – Kaito cười và bước ra khỏi nhà

Sau đó 1 tháng thì Kaito đã cùng Aoko sang Mỹ để học tiếp 2 năm còn lại. Makoto và Sonoko cũng sang Anh sinh sống, ở Nhật chỉ còn lại Hattori, Kazuha và gia đình Shinichi. Nhưng Hattori và Kazuha thì về Osaka sống nên ở Tokyo chỉ còn lại Shinichi. 8 con hạc ngày nào giờ mỗi con đã bay về 1 hướng khác nhau…………

1 năm sau Shinichi cùng Rurumako và gia đình cũng sang Pháp định cư………….

Tại nhà Shinichi bên Pháp

- Con muốn Rurumako đợi con bao nhiêu lâu nữa? 3 năm rồi đó Shinichi àh – bà Yukiko

- Con biết nhưng con ko muốn đính hôn bây h. Con còn nhiều dự định cần phải làm. Con ko muốn ràng buộc mình trong cuộc sống hôn nhân – Shinichi

- Ba mẹ đâu có bảo con kết hôn, đơn thuần chỉ là đính hôn thôi mà. Mẹ muốn Rurumako có đc niềm tin vì đã bao lần Rurumako đã đến tâm sự và nó đã khóc rất nhiều vì con rồi

- Con đâu có ép cô ấy phải làm thế. Nếu muốn, cô ấy có thể chia tay mà

- Con nói vậy mà nghe đc. Mẹ tưởng 1 năm qua con đã nguôi ngoai và chấp nhận nó rồi chứ. Con còn nghĩ đến Ran đúng ko? 3 năm rồi mà con cứ như vậy. Nó có thua gì Ran đâu chứ, dịu dàng, trang nhã, lịch sự, lễ phép, học hành cũng giỏi. Con còn muốn gì chứ?

- Những thứ đó đối với con ko quan trọng, cái quan trọng là……… - Shinichi đang nói bng khựng lại

- Thôi, mẹ ko nói với con nữa. Mẹ cho con thời gian 1 tháng để vun đắp tình cảm với nó và 1 tháng sau sẽ đính hôn với cô ấy

- Mẹ àh, 1 tháng thì làm sao con có thể - Shinichi nhằn

- Mẹ ko biết. Con tự làm sao thì làm. Mẹ mệt mỏi quá rồi – bà Yukiko đi thẳng lên lầu

Shinichi mệt mỏi ngồi tựa ghế và suy nghĩ về những lời mẹ mình nói. Nó cũng có cái lý của nó, Rurumako đã hết lòng vì mình thì mình còn muốn gì nữa chứ…………….

Sáng hôm sau

- Rurumako nè – Shinichi bắt chuyện

- Sao anh?

- Hôm nay em có bận gì ko?

- Uhm, hình như là ko!

- Vậy hôm nay mình đi xem hát , đc ko?

- Vâng ạ! – Rurumako mừng rỡ khi nghe Shinichi nói vậy và bà Yukiko ngồi đó cũng mỉm cười

Khi ăn sáng xong thì Shinichi cùng Rurumako ra khỏi nhà và họ cùng đi xem hát với nhau. Khi chương trình kết thúc thì họ nán lại để cùng giao lưu với đạo diễn, nhà thiết kế trang phục cho các diễn viên

- Vâng, và sau đây chúng tôi xin mời đạo diễn chương trình Fidel Castro cùng nhà thiết kế trang phục Elly Ran

Khi đạo diễn cùng nhà thiết kế bước lên sân khấu thì mặt Shinichi biến sắc hoàn toàn. Vì người đứng trên sân khấu chính là cô bạn cậu đã đợi 3 năm qua – Ran Mori. Người cậu nóng dần lên và dường như cậu ko tin vào mắt mình nhưng sự thật vẫn đang diễn ra trước mắt cậu. Cậu đứng im lặng hoàn toàn tại đó đến lúc hết chương trình, mọi người ra về hết và Rurumako đã lay cậu rất mạnh

- Shinichi! Shinichi!

- Hả? Sao? – Shinichi giật mình

- Anh sao vậy? Như người mất hồn đấy

- Àh anh ko sao. Mà cái cô……. – Shinichi nhìn lên sân khấu thì ko ai nữa

- Anh kiếm ai? Mọi người về hết rồi. Thôi mình đi đi anh – Rurumako kéo Shinichi ra khỏi khán đài

Đứng trước cửa nhà hát mà cậu cứ bồn chồn và dường như cậu ko muốn đi khỏi

- Anh làm gì vậy? Mình đi thôi

- Em có thấy cô thiết kế lúc nãy ko?

- Có chứ. Cô ấy rất đẹp mà lại giỏi nữa. Anh muốn kiếm cô ấy àh?

- Phải! Cô ấy rất giống 1 người bạn anh. Em có thấy họ ra hướng nào ko?

- Cô ấy kia kìa. Hình như mọi người đang chụp hình chung với cô ấy thì phải. Em cũng muốn qua đó – Rurumako nhìn phía đám đông

- Mình qua đó đi – Shinichi kéo tay Rurumako qua phía đó

Nhưng họ ko tài nào len vào đc vì người đông như kiến. Đợi gần 1 tiếng sau đám đông mới tảng bớt và chỉ còn mỗi cô thiết kế đứng đó, mỉm cười nhìn vào nhà hát như có vẻ cô rất tâm đắc với vở hát lần này. Và đứng đó ko xa, cũng có 1 người nhìn về cô và đang mỉm cười “Ran…Đúng là cậu rồi!”
Chương 39: Cảm xúc ngày gặp lại !

hinichi nhìn Ran bằng 1 cặp mắt tràn đầy cảm xúc: tình cảm có, vui có và kể cả tức giận. Khi Ran sắp quay lưng đi thì Shinichi vội chạy

- Ran! Đừng đi

Ran nghe như có ai gọi tên mình, cái tên mà 3 năm trời ngoài ba mẹ cô ra thì ko ai gọi cô như thế, mọi người chỉ biết cô là Elly – 1 nhà thiết kế mà thôi. Cô quay lại thì dường như cô ko tin vào mắt mình nữa, Shinichi đang đứng trước mặt cô bằng xương bằng thịt. Cô thẫn thờ nhìn Shinichi như muốn xác định lại thật kỹ

- Shi…… - cô buột miệng

- Ran! Đúng là cậu sao? Tớ nhớ cậu lắm, cậu biết ko? – Shinichi ôm chầm lấy Ran làm cho Rurumako rất ngạc nhiên

- Xin lỗi, hình như cậu nhầm người rồi. Tôi là Elly chứ ko phải là Ran – Ran đẩy nhẹ Shinichi

- Ko thể nào, đúng là cậu mà – Shinichi giật mình

- Có lẽ cậu nhầm với ai rồi. Thôi chào cậu, tôi đi đây – Ran quay đi

1 mình Shinichi đứng đó thẫn thờ, anh ko muốn tin là mình đã gặp lại đc Ran mà cô ấy lại ko nhận ra mình. “Ko lẽ, ko phải cô ấy thật sao?”

- Thì ra cô ấy là Ran àh – Rurumako hỏi

- Anh ko biết, cô ấy ko nhận mình là Ran. Có lẽ anh nhầm người

- Thôi, mình đi đi anh

- Ừhm

Sau đó thì Shinichi và Rurumako cũng quay bước đi.

Tại nhà Elly

- Con gái mẹ về rồi àh. Buối công chiếu thành công chứ con?

- Vâng! Rất thành công mẹ ạ - Ran nói giọng buồn

- Thành công mà sao con buồn thế. Có chuyện gì àh?

- Àh ko có gì đâu mẹ. Àh mà ba đâu rồi?

- Ba con đi mua đồ cho mẹ rồi

- Vâng! Vậy con vào phòng

- Ừhm tắm rửa rồi ra ăn cơm

Ran ko trả lời mẹ cô mà cô đi thẳng vào phòng mình. Cô lục lại những tấm hình chụp cùng Shinichi và mọi người mà cô đã cất tận đáy thùng. Nhìn nó, nước mắt cô rơi “ Tại sao? Tại sao mình gặp lại cậu ấy chứ? Mình tưởng đã quên cậu ấy rồi mà sao bây h cậu ấy lại xuất hiện trước mặt mình cơ chứ???????”

[Flashback]

Bệnh viện vào đêm định mệnh ấy. Tại phòng bác sĩ

“ Cốc cốc “
- Ai đấy. Vào đi

- Chào bác sĩ!

- Cháu tỉnh lại rồi àh? Nhưng sức cháu còn yếu lắm, chưa đi lại đc đâu

- Cháu ko sao. Bác còn cách nào để cứu cậu ấy ko?

- Hết rồi cháu àh. Những gì cần làm bác và mọi người đã làm hết

- Thật sự là ko còn cách gì sao?

- Có thể là còn nhưng xác xuất chỉ có 10%.

- Đó là cách gì?

- Thay máu cho cậu ấy. Nhưng đó là việc rất liều lĩnh, nếu làm xong mà 24h sau cậu ấy ko tỉnh lại thì cũng đành thua. Vì vậy bác ko dám làm

- Vậy cần khoảng bao nhiêu máu

- Cỡ hơn 400cc máu.

- Bác làm đi

- Ko thể đc.

- Cháu sẽ cho máu cậu ấy. Cháu đã nợ cậu ấy 1 mạng thì bây h cháu phải trả lại cho cậu ấy. Nhưng cháu muốn bác hãy giữ bí mật này giùm cháu

- Nhưng sẽ rất nguy hiểm cho cháu!

- Ko sao. Cháu tình nguyện

- Vậy thôi đc. Bác sẽ thử 1 lần nữa. Cháu qua phòng lấy máu

- Vâng

…………………………

- Con sao rồi Ran?

- Ủa con đang ở đâu đây?

- Phòng hồi sức. Tại sao con lại làm 1 việc liều lĩnh như vậy. Nếu con có mệnh hệ gì thì mẹ biết làm sao?

- Shinichi sao rồi mẹ?


- Bác sĩ đang mổ cho nó. Mà tại sao con làm vậy?

- Con muốn trả lại cậu ấy mạng sống. Con ko còn mặt mũi nào nhìn cậu ấy và mọi người nữa. Con ko muốn làm cho cậu ấy khổ vì con

- Mẹ biết con rất đau khổ, nhưng con ko cần phải làm vậy. Nếu con ko muốn gặp cậu ấy nữa thì mẹ có cách này

- Cách gì hả mẹ?

- Thì làm cho nó và mọi người cứ nghĩ con đã chết là đc rồi. Mọi người vẫn chưa biết việc con đã tỉnh lại. Mẹ sẽ nói với ba và cả gia đình ta sẽ sang Pháp để tìm 1 cuộc sống mới

Sau đó thì ngay tối hôm đó Ran cùng mẹ ra khỏi bệnh viện và về nhà sắp xếp mọi việc. Sáng hôm sau họ ra sân bay và đi thẳng ra Pháp

[ End Flashback]

“Cốc cốc” Mẹ cô gõ cửa rồi bước vào phòng với ý định kêu cô ra ăn cơm. Nhưng bà thấy Ran ngồi khóc dưới đất và trên tay là những tấm hình lúc xưa……..

- Có chuyện gì vậy con? – bà cúi xuống hỏi nhẹ

-Con gặp lại cậu ấy rồi mẹ ạ

- Ý con là con đã gặp lại Shinichi?

- Vâng! Con gặp lại cậu ấy trước cổng nhà hát. Con hoang mang lắm, bây h con phải làm sao đây?

- Đúng là ý trời. Có lẽ duyên phận giữa con với nó chưa dứt nên ông trời đã cho 2 đứa gặp lại, con hãy làm những gì con muốn, con đã lớn rồi, hãy tự quyết định số phận mình con ạ!

- Vâng con hiểu rồi. Con rất mừng đã gặp lại cậu ấy, mẹ àh! – Ran cười và ôm mẹ mình

Sáng hôm sau

“ Reeng………….reengggggg…..”

Shinichi ngáp ngắn ngáp dài, mắt lim dim mò mẫm cái đt đang reo từng hồi

- Alô! Ai đấy!

- Tên thám tử ngốc àh. Bây h vẫn chưa dậy sao?

- Ran……..là cậu phải ko? – Shinichi bỗng tỉnh ngủ

- Vậy chứ cậu nghĩ là ai?

Shinichi bật dậy, miệng ko nói nên lời

- Đúng là cậu rồi………Ran……..tớ ko nằm mơ

- Thôi dậy đi. Tớ hẹn cậu ở công viên gần Tour Eiffel. Nếu ko muốn xơi đòn Karate ngày gặp lại thì 15’ sau phải có mặt đấy. Bye

- Khoan đã……

Shinichi chưa kịp nói thêm câu nào thì Ran đã cúp máy. Cậu nhảy nhanh xuống giường, vệ sinh cá nhân xong thì anh lấy vội cây lược chải đến nỗi cây lược gần như muốn bốc cháy. Sau đó thì đứng trước tủ đồ gần 5’ mới chọn ra đc 1 bộ ưng ý nhất. Xong xuôi mọi việc Shinichi phóng bay xuống nhà trước sự ngạc nhiên của ba mẹ và cả Rurumako. Shinichi quá khác lạ so với mọi ngày………
Chương 40: 8 CON HẠC_Part 1

Đúng 15’ sau Shinichi đã đặt chân đến công viên. Nhìn quanh đi quanh lại mấy lần cậu mới nhận ra Ran đang ngồi ở chiếc ghế đá cách chỗ cậu đứng khoảng 50m.

- Ran! – Shinichi chạy lại

- Sao trễ thế? – Ran nhíu mày

- Đâu có, tớ đến đúng giờ mà – Shinichi nhìn đồng hồ và nhìn Ran với vẻ khác lạ

- Sao thế? Bộ mặt tớ dính gì àh? – Ran lấy tay sờ mặt mình

- Àh ko. Cậu ko có gì nói với tớ sao? – Shinichi ngồi xuống

- Cậu muốn tớ nói gì?

- Tại sao cậu vẫn còn sống mà cậu lại gạt tớ?

- Qủa thật lúc đó tớ ko còn mặt mũi nào nhìn cậu nữa. Tớ đã hại cậu ra như thế - Ran cúi mặt nhớ lại

- Đó ko phải là lỗi của cậu. Cậu biết 3 năm qua tớ sống ra sao ko? Tớ rất đau khổ và ray rứt, tớ đã nghĩ vì tớ mà cậu đã………

- Thôi. Tớ ko muốn nhắc chuyện cũ nữa. Mình nói chuyện khác đi – Ran đề nghị

- Vậy còn chuyện của tớ và cậu? – Shinichi nhìn Ran

- Tớ và cậu? Thì ra cậu vẫn còn nhớ sao?

- Cậu biết cái này ko? – Shinichi lấy trong túi mình ra viên ngọc màu xanh

- Woa. Cậu còn giữ nó sao? – Ran mừng chộp lấy viên ngọc trên tay Shinichi

- 3 năm qua ko ngày nào tớ quên đc cậu và tình cảm tớ dành cho cậu từ trước đến h vẫn vậy, không thay đổi

- Nhưng chuyện đó đã kết thúc rồi Shinichi àh. Chúng ta hãy sống như những người bạn bình thường đi – Ran cười

- Không. Nếu cậu đã kết thúc nó thì tớ sẽ giúp cậu mở nó ra. Đi nào – Shinichi nắm tay Ran đứng dậy

- Ê này…… - Ran giật mình nhưng cô vẫn chạy theo

Hôm đó 2 người đi chơi rất vui vẻ. Họ đi dạo công viên, đi xem hát, đi cà-phê, dường những những gì đã xảy ra 3 năm qua tại Nhật đều đc Shinichi tường thuật lại rõ ràng. Ran đã cười rất nhiều trong lần đi chơi này và có lẽ đây là lần đi chơi vui nhất trong 3 năm cô sống tại Pháp. Cho đến khi về đến nhà thì trời đã tối mịt

Tại nhà Ran

- Đi chơi vui ko con gái? - bà Kisaki

- Dạ vui lắm mẹ ạ. Cậu ấy kể cho con rất nhiều chuyện, từ chuyện Sonoko cho đến Kazuha và Aoko – Ran cười đi

- Vậy là tốt rồi. 3 năm qua mẹ cứ lo trong lòng cho đến bây h thì đã ổn – bà Kisaki vuốt nhẹ tóc Ran

- Nhưng cậu ấy nói cậu ấy còn tình cảm với con. Con ko biết phải làm sao nữa

- Chuyện đó mẹ nghĩ trong lòng con đã có câu trả lời rồi. Trong 3 năm qua mẹ cũng đã nhận thấy. Con sẽ tự phát hiện ra thôi, nó nằm trong trái tim con đấy

Ran mỉm cười và dường như cô cũng đã nhận ra

Tại nhà Shinichi

Shinichi vào nhà với tâm trạng rất thoải mái, vừa đi cậu vừa huýt sáo tạo ra 1 cảnh tượng lạ trong nhà

- Hôm nay con đi đâu mà vui quá vậy? – bà Yukiko

- Dạ con đi gặp 1 người. Thôi, con lên thay đồ đây. Lalala – Shinichi đi lên lầu mà miệng ko ngừng huýt sáo

- Con biết nó đi gặp ai ko Rurumako? – bà Yukiko quay sang

- Dạ có lẽ là chị Ran

- Sao? Ran àh? Ko lẽ con bé ấy vẫn còn sống? – bà Yukiko ngạc nhiên

- Dạ. Hôm qua đi xem hát với anh Shinichi cháu có gặp chị ấy. Hiện giờ chị ấy là nhà thiết kế trang phục nổi tiếng của Pháp

- Thật ko ngờ. Shinichi! Xuống mẹ bảo - bà kêu vọng lên lầu

- Dạ! – Shinichi chạy xuống

- Ngồi đó, nghe mẹ hỏi. Có phải hôm nay con đi gặp Ran ko?

- Dạ phải!

- Con bé ấy còn sống sao?

- Dạ. Cô ấy vẫn còn sống

- Vậy con tính sao?

- Con đã nói hết với cô ấy và con quyết định sẽ chinh phục cô ấy lại lần nữa – Shinichi nghiêm

- Con nói thế nghĩa là sao? Vậy còn Rurumako?

- Đúng là Rurumako rất tốt, rất hoàn hảo nhưng con thật sự ko có tình cảm với cô ấy. – Shinichi nhìn mẹ mình với cặp mắt quyết đoán

- Con.........
Bà Yukiko chợt dừng lại vì bà sực nhớ ra Rurumako đang ngồi ở đó. Bà quay qua định bảo cô đi lên lầu nhưng ko thấy cô đâu cả. Nhìn ra cửa thì cánh cửa đã mở toang và bà thấy bóng Rurumako chạy ra ngoài

- Rurumako – bà Yukiko chạy ra cửa nhưng bóng dáng cô đã mất tăm

- Shinichi! Con thấy con đã làm gì chưa hả? Mau tìm nó về ngay cho mẹ nếu không con đừng trách mẹ - bà Yukiko la lớn

- Con biết rồi. Nếu ko thì tối nay con khỏi ngủ đc với mẹ - Shinichi nói rồi vụt chạy ra ngoài

- Con với cái. Thật bực mình – bà Yukiko ngán ngẩm nhìn ra cổng

Khi Rurumako chạy đc 1 đoạn thì cô đụng phải 1 đám lưu manh chuyên chọc ghẹo con gái. Đang loay hoay không biết làm sao vì cô đang rất hoảng thì có tiếng….

- Này, mấy người đang làm gì đấy. Buông cô ấy ra mau

Nghe vậy cả bọn quay sang

- Oh, cô em này coi còn ngon hơn đấy. Nếu cô em chung vui với bọn tôi thì tôi sẽ thả con nhỏ này ra

- Hừ, tôi bảo các người buông cô ấy ra

- Cô em này ngon nhỉ, dám ra lệnh cho bọn này. Tụi bây, lên…..

“HÂY DA”  “ BỐP, BỐP, BỐP “. Chỉ tội cho bọn kia chưa kịp lên thì đã dính chưởng karate nằm sóng soài dưới đất

- Cô không sao chứ?

- Chị là…..chị Ran phải ko?

- Cô biết tôi àh? – Ran ngạc nhiên

- Dạ phải

- Ừhm tôi là Elly Ran.

- Chị là Ran Mori!

- Eh!!! – Ran rất ngạc nhiên vì 1 cô bạn cô chưa từng gặp lại biết họ tên cô , nếu ở bên Nhật thì không có gì lạ, đằng này lại ở bên Pháp.

Ran thấy lạ nên cùng đi với Rurumako vào quán nước gần đó

- Cô là……

- Em là Rurumako. Rất cám ơn chị chuyện lúc nãy

- Àh không sao. Mà làm sao cô biết đc rõ họ tên tôi thế?

- Em biết đc chị là qua anh Shinichi

- Eh?!? Shinichi? Shinichi Kudo? – Ran rất dỗi ngạc nhiên

- Vâng! Hiện tại em đang ở nhà anh ấy

- Em là gì của anh Shinichi?

- Em quen anh ấy vào 3 năm trước do cô Yukiko giới thiệu

- Ừhm

- Em biết chị qua những tấm ảnh mà anh Shinichi để trong phòng và những lời kể của anh Shinichi và cô Yukiko

- Hình?

- Dạ phải, trong phòng anh ấy có rất nhiều ảnh của chị và những người bạn của anh ấy

- Oh!

- EM muốn nói với chị điều này: chị đừng làm anh Shinichi đau khổ nữa. Nếu chị đã đi 3 năm rồi thì chị đừng bao h gặp lại anh ấy nữa. Chị chỉ làm cho anh ấy đau khổ thêm thôi

- Eh?! Chị đem lại đau khổ cho Shinichi?

- Phải! 3 năm qua cũng tại chị mà anh Shinichi không chấp nhận em. Anh ấy ngày nào cũng nhớ đến chị. Cho đến bây h anh ấy đã từ từ chấp nhận em thì sao chị lại xuất hiên chứ?

- Rurumako àh. Chị hiểu tâm trạng của em và đáng lẽ như em nói là chị không nên xuất hiện trước mặt Shinichi nhưng ông trời đã cho chị và Shinichi gặp lại có thể coi là duyên số giữa chị và Shinichi. Chị có thể nhường Shinichi lại cho em nếu như Shinichi thật sự có tình cảm với em, nhưng có bao h em nghĩ rằng tình cảm sẽ đc dựng lên trong sự ràng buộc ko?

- Em biết nhưng em không muốn mất anh ấy. Em rất thương anh ấy – Rurumako cúi mặt xuống và khóc

- Ran nói đúng đó Rurumako àh. Bấy lâu nay anh chỉ xem em như em gái của anh thôi, người anh có tình cảm trên đời này chỉ có 1 người duy nhất là Ran thôi – Shinichi

- Cậu đến từ lúc nào thế? – Ran giật mình

- Từ nãy đến giờ rồi – Shinichi cười

- Cậu muốn chết àh? Dám nghe lén con gái nói chuyện – Ran liếc Shinichi

- Khoan khoan, cho tớ xin lỗi vì tớ không cố ý. Đừng cho tớ nếm karate của cậu chứ - Shinichi xua tay

- Cậu coi chừng đấy!

Rurumako nghe Shinichi nói vậy và cuộc đối thoại ngắn của Shinichi và Ran đã làm cô nhận ra điều Ran nói là thật vì chỉ có ở bên Ran, Shinichi mới có đc những nụ cười như vậy, 1 nụ cười không bao h thuộc về cô…..

- Em hiều rồi. Thôi em về trước, chào 2 anh chị

- Rurumako……..

Shinichi gọi theo nhưng Rurumako đã leo lên chiếc taxi trước cổng và về nhà

- Cái con bé này, thiệt là

- Cô ấy không sao đâu. Khi người ta đã sáng tỏ đc 1 việc gì đó thì suy nghĩ sẽ chững chạc hơn, cô ấy sẽ đi về nhà

- Sao cậu biết?

- Tâm lý con gái thôi mà!

- Mà hình như lúc này cậu đã thừa nhận là con tình cảm với tớ, đúng không? – Shinichi nhìn Ran với con mắt hơi bị “gian”

- Đâu có! Chắc cậu nghe lầm đấy – Ran quay mặt đi chỗ khác

- Lầm? Chắc vậy thiệt. Để tớ nghe lại xem đúng không

Ran không hiểu từ “ nghe lại “ của Shinichi có ý gì thì ai ngờ cậu ấy chiếc đt trong túi ra và bật đoạn ghi âm lời Ran nói lúc nãy làm cho cả quán ai cũng nhìn vào

- Cậu….cậu có tắt không thì bào? – Rna xấu hổ

- Trừ phi cậu chịu thừa nhận với tớ, nếu không thì…….. – Shinichi đang định bấm mở volume lớn hơn

- Thôi thôi đc rồi. Tắt đi

- OK! Thế là cậu thừa nhận rồi đấy nhé!

- Cậu liệu hồn với tớ!

Ran cười và nhìn ra cửa sổ. Shinichi cũng nhẹ lòng hơn vì tình cảm của anh đã đc đáp trả xứng đáng

Sau đó thì Rurumako đã về Nhật ngay sáng mai và dường như Rurumako rất thoải mái khi mọi việc ko còn đè nặng lên cô nữa nên mọi người rất yên tâm..

1 NĂM SAU_Tại PARIS

“ 1 2 3 CHỤP NÀO “ Ran tung bó hoa trên tay cô xuống và nó rơi đúng ngay Aoko

BRAVO! Thế là chúng ta sắp đc uống rượu hồng của Aoko và Kaito rồi – Sonoko cười

- Sonoko. Tớ không giỡn đâu nhé. Tại nó rơi trúng ngay tớ chứ bộ - Aoko đỏ mặt

- Sonoko nói đúng rồi. Trong đám chỉ còn mình tớ và cậu thôi. Hay là mình tổ chức vào tháng sau luôn nhé – Kaito cười và nắm tay Aoko

- Tớ……

- Đồng ý đi. Đồng ý đi – cả bọn hùa nhau la

- Tớ đồng ý – Aoko bẽn lẽn

- Hoan hô! 2 người là sau cùng rồi đấy nhé. Làm cho linh đình vào – Shinichi đi xuống

- Cậu thì sướng rồi. Trong đám tụi mình có ai đc cái đám cưới tại Paris mà trên du thuyền như cậu đâu – Hattori

- Đây là sáng kiến của Ran. Cô ấy nói muốn có 1 cái đám cưới trên biển và tất cả mọi thứ ở đây đều là cô ấy thiết kế - Shinichi nhìn Ran

- Cũng đúng thôi. Ran là 1 nhà thiết kế nổi tiếng tại Pháp mà, tất cả mọi thứ Ran làm đều rất hoàn hảo. Chúc mừng cậu – Kazuha nói và ôm chầm lấy Ran

- Cám ơn cậu!

- Àh mà các cậu định sống ở đây luôn sao? – Makoto

- Tớ và Shinichi định sau khi đám cưới thì sẽ về Nhật lại vì không nơi nào bằng nơi mình sinh ra cả. Với lại căn nhà tớ đã bỏ trống quá lâu rồi, tớ phải có trách nhiêm với nó vì tớ là người đứng tên nó mà – Ran cười tươi và nhìn Shinichi như 1 lời cảm ơn

- Thế còn ba mẹ các cậu? – Hattori

- Ba mẹ Shinichi sẽ sống ở đây còn ba mẹ tớ thì sẽ cùng về với tớ

- Vậy thì tội nghiệp Shinichi rồi. Phải chịu áp lực từ bà mẹ vợ hung dữ rồi – Sonoko

- Chắc vậy quá – mặt Shinichi ỉu xìu

Shinichi! Anh dám nói vậy hả? – Ran nhéo vào hông Shinichi làm cho anh chàng xanh mặt

- Oái oái, tha cho anh đi mà Ran – Shinichi méo mặt

- Tội nghiệp – cả bọn cười và lắc đầu nhìn Shinichi bằng ánh mắt tội nghiệp

- Àh tớ có ý kiến này. Hôm nay là ngày trọng đại duy nhất của Ran và Shinichi. Vậy chúng ta hãy kêu họ làm cái gì đó để chứng minh tình cảm giữa họ đi – Sonoko sáng ý

- Hay đó. Vậy mình làm thế nào đây ta? – Kaito chống cằm

- Khỏi nghĩ nữa, tớ có ý rồi. 2 người hãy hôn nhau trước mặt mọi người đi – Sonoko

- Cái gì? Hôn nhau á? – Shinichi và Ran há miệng hết cỡ

- Đúng rồi. Vì hôn nhau là cách biểu biện tình cảm rõ nhất. Nhưng vì Ran là con gái nên tớ đề nghị chỉ Shinichi hôn Ran thôi – Makoto

- Tại sao?

- Vì cô ấy sẽ rất ngại nếu làm thế trước đám đông – Kaito nói theo

- Ừm đúng rồi. Vậy thì chỉ Shinichi thôi! – Hattori

- Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!

Cả bọn ùa lên làm Shinichi và Ran đứng giữa người cứng như khúc gỗ, biết chắc là không bao h thoát khỏi vòng vây nếu không làm theo lời cái bọn quỷ quái này. Shinichi nhìn Ran làm cô nàng đỏ mặt cả lên và anh đã tặng cô 1 nụ hôn vào má hồng cô đang ửng đỏ lên, “ dễ thương quá “ – anh nghĩ vậy
oan hô, vậy mới đúng là vợ chồng chứ” cả bọn ùa lên và snag đó là 1 tràng cười vui vẻ

- Thôi bọn mình chụp hình với nhau đi. 8 con hạc ngày nào giờ mới đc cùng về tổ mà – Aoko lấy máy chụp hình ra

“ 2 3 TÁCH “! 1 tấm hình đầy đủ 8 con hạc ngày nào. Mặc dù đã qua 3 năm nhưng tình cảm họ dành cho nhau vẫn như vậy. Tình bạn, tình yêu hòa trộn lẫn nhau tạo nên những tiếng cười hạnh phúc. Mặc dù giữa họ đã có rất nhiều chuyện xảy ra và ta tưởng dường như họ sẽ ko còn tình cảm với nhau nữa nhưng không! Họ đã đánh bật đc tất cả vì trong tim họ vẫn duy trì đc 1 tình cảm trong sáng và thứ tình cảm đó đã chiến thắng tất cả!! Và có lẽ tình bạn và tình yêu giữa họ sẽ còn kéo dài mãi mãi…………..

~~~~~~~~THE END~~~~~~~~~

Chử kí của shin_ran_726


Và … cô mỉm cười …
Nụ cười ấy … đẹp hơn những bông hoa …
Mái tóc ấy … mượt mà và dịu dàng hơn những làn gió …
Mùi hương ấy … thoang thoảng nhưng hấp dẫn hơn những loại cỏ cây …
Tất cả … tạo nên một cô bé … Mori Ran …
Một cô bé có đôi mắt màu hoa violet …
Một đôi mắt thể hiện sự hi vọng … sự tin tưởng … sự kiên định …
Một đôi mắt trong sáng … hồn nhiên …
Một đôi mắt của thiên thần …


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của shin_ran_726






Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Cậu có thích tớ không




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang